“Thật không?” Đôi mắt đẹp của Diệp Thanh Bích ánh lên tia sáng.
Hứa Sơn cười hềnh hệch: “Thế thì làm sao mà giả được? Đi thôi, trước khi về, chúng ta dạo chơi một vòng ở Thiên Mạch Giới. Chủ mạch hiện giờ đã điều động toàn bộ lực lượng, không còn cao thủ trấn giữ. Thấy vật gì tốt thì cứ thoải mái vơ vét một phen, coi như chuyến đi này của chúng ta cũng không uổng.”
Diệp Thanh Bích cũng không nói nhiều, nhẹ nhàng gật đầu.
Ngay lập tức, nàng lại chỉ vào ngực Hứa Sơn, do dự nói: “Nhưng vết thương của ngươi thật sự không sao chứ…”
Một lỗ thủng lớn hoác ngay giữa ngực, gió cứ thế lùa thẳng vào bên trong.
Vết thương này không khác là bao so với lần đầu hắn bị Ngạo Tinh Liệt đánh trúng.
Thật sự khiến người ta phải lo lắng.
Tuy nhiên, bản thân Hứa Sơn lại không hề bận tâm chút nào.
Hiện tại trạng thái của hắn có chút kém, nhưng cảnh giới lại tăng vọt một tầng, sức mạnh đã vượt xa trước đó rất nhiều.
Sức mạnh cơ thể hắn cũng đã có bước tiến vượt bậc trong việc thích ứng với Tam Giai Kiếp. Hiện tại chỉ là thực lực tạm thời suy yếu, cũng không có vẻ nghiêm trọng đến thế.
Hứa Sơn lấy ra Thần Phong Vạn Tượng, biến thành một tấm giáp ngực dán vào vết thương.
“Không sao đâu, vài ngày nữa là ổn thôi. Chúng ta đi ngay bây giờ.”
…..
Ba người bay lượn trên không, ung dung tự tại.
Hứa Sơn vừa thêu dệt lại kinh nghiệm truyền kỳ về việc hắn oai phong chém giết Ngạo Tinh Liệt, đắc ý thỏa mãn lắng nghe Diệp Thanh Bích thán phục đầy sùng kính, vừa ngắm nhìn phong cảnh xung quanh.
Tuy nhiên, phong cảnh thật sự chăng có gì đáng xem, Thiên Mạch Giới hiện giờ có thể nói là cảnh hoang tàn khắp nơi.
Để tìm kiếm Ngạo Cẩm và nơi hắn ẩn náu, người của chủ mạch chắc hẳn đã phân vùng để tiến hành các hành động phá hủy quy mô lớn.
Không ít cánh đồng bị bom đạn tạc cháy đen, núi non sụp đổ.
Nhìn từ đằng xa, đất đai tựa như một cái đầu mắc bệnh chốc, từng mảng đen, mảng xanh xen kẽ.
Cũng may, khi tiến vào đại bản doanh của chủ mạch Thiên Mạch tộc, phong cảnh mới bắt đầu khởi sắc hơn.
Linh khí xung quanh cũng trở nên càng thêm đồi dào, cư dân cũng theo đó tăng lên đáng kể.
Hứa Sơn đưa mắt nhìn khắp nơi, thấy không ít ‘sản nghiệp’ của Thiên Mạch tộc.
Có các tu sĩ Thiên Mạch tộc không ngừng ra vào các mỏ quặng, đào bới khai thác linh thạch.
Lại còn có dược viên, cung cấp dược liệu cho các tộc nhân bình thường sinh sống trong thành trấn.
Mãi đến khi một ngọn núi đột nhiên hiện ra, ba người mới bắt đầu giảm tốc độ.
Diệp Thanh Bích nhìn từ xa, một luồng kim quang đang phát ra từ đỉnh núi, chói mắt vô cùng.
Còn trong mắt Hứa Sơn thì càng rõ ràng hơn.
Nơi xa là một ngọn núi cao nhất, toàn bộ đỉnh núi đều được sơn thành màu vàng kim, vô cùng hoa lệ và chói mắt!
Y như bản thân Ngạo Tinh Liệt vậy, tràn ngập vẻ thần thánh.
Nhưng thấy cảnh này, Hứa Sơn lại khinh thường bật cười.
Vị trí chói mắt như vậy, nhất định là chỗ ở của một nhân vật chí tôn
Ngạo Tinh Liệt này thật đúng là ưa thích màu vàng kim, ngay cả chỗ ở cũng làm hoa lệ đến thế.
Cái gã khoe khoang này, bảo bối chắc chắn không ít!
“Đi! Ngay phía trước!”
Tiếp tục đi thẳng về phía trước, có tu sĩ đến ngăn cản, Hứa Sơn tiện tay đánh ngất xỉu.
Ba người thuận lợi hạ xuống đỉnh núi.
Những căn phòng vàng óng ánh, những viên gạch cũng vàng óng ánh.
Tất cả lại đều được làm bằng vàng ròng!
Mặc dù vàng bạc, loại kim loại quý hiếm này, trong mắt tu sĩ cũng chẳng khác gì sắt đá bình thường, thậm chí bản thân đặc tính chất liệu còn tương đối kém cỏi.
Nhưng kiến trúc sử dụng vàng ròng với diện tích lớn đến thế này, Hứa Sơn cũng là lần đầu tiên nhìn thấy.
Bước đi trong kim đình, ba người ngắm nhìn khắp nơi.
Có những người phục vụ đi lại trong kim đình, Hứa Sơn đánh ngất xỉu từng người một.
Đi loanh quanh nửa vòng, Diệp Thanh Bích nói: “Giới Môn Thạch có phải ở đây không? Ngươi có mục tiêu cụ thể nào không?”
Dừng chân trước một bụi hoa, Hứa Sơn chỉ tay về phía trước: “Đây chính là nơi ta muốn đến, nơi đây gọi là Linh Phòng. Ngạo Tinh Liệt trước khi chết đã sám hối với ta, nói Giới Môn Thạch được hắn giấu ở đây. Chúng ta đi vào xem sao.”
Hứa Sơn dẫn đầu tiến lên, vừa xuyên qua một lùm cây đầy màu sắc, hắn dừng chân lại, cúi đầu nhìn xuống mặt đất.
Ngay trước mũi chân hắn xuất hiện một đạo đường vân kỳ lạ. Là văn tự trận pháp.
Ngạo Tinh Liệt cực kỳ tự phụ, và hắn có đủ năng lực để tự phụ.
Chỗ ở của hắn có thể nói là không hề có chút bố trí phòng vệ nào! Duy chỉ có nơi đây lại được bày trận pháp, quả thực rất kỳ quái.
Suy tư một lát, Hứa Sơn kích hoạt Vạn Niệm Tâm nhìn về phía trung tâm Linh Phòng, lông mày hắn không khỏi nhíu lại, trong lòng dâng lên sự tức giận.
Linh Phòng có điều bất thường, gây suy yếu cực lớn cho thần thức!
Cho dù có Vạn Niệm Tâm gia trì, hơn nữa ở khoảng cách gần đến thế, cảm ứng vẫn còn rất mơ hồ.
Cũng may hắn vẫn có thể ‘nhìn thấy’.
Trong Linh Phòng có người… Hơn nữa số người cũng không ít!
Ngạo Tinh Liệt đã lừa hắn! Hắn hoàn toàn không có lý do gì để đặt một vật quan trọng như Giới Môn Thạch ở nơi đông người.
Điều này căn bản trái với lẽ thường.
Nhưng những người ở bên trong. Trạng thái của họ khiến hắn cảm thấy cũng có chút kỳ quái.
“Trận pháp này… là chuyên dùng để cảnh báo, có một chút khả năng phòng hộ. Người bày trận nghiên cứu về trận pháp rất nông cạn, cách bố trí vô cùng thô ráp.” Diệp Thanh Bích tiến lên phía trước nói.
Hứa Sơn kinh ngạc nghiêng đầu: “Ngươi còn hiểu trận pháp sao?”
Diệp Thanh Bích cười tươi một tiếng: “Không hiểu nhiều lắm, nhưng thấy nhiều thì cũng tự nhiên hiểu được.”
“Được rồi… Các ngươi ở đây chờ một chút, ta đi vào trước tìm kiếm.” Hứa Sơn trực tiếp lách mình vào trận pháp.
Đã đến tận đây, nơi này lại khá đặc biệt.
Không vào xem xét, há chẳng phải uổng công sao?
Sau bụi hoa, tiếng nước chảy róc rách bao quanh một tòa kim phòng tinh xảo.
Hứa Sơn toàn lực đề phòng, đi về phía kim phòng.
Mấy chục bước sau, hắn không gặp trở ngại nào mà đi tới trước cửa.
Khoảnh khắc mở cánh cửa lớn ra, Hứa Sơn sửng sốt, chợt trong lòng hắn bừng tỉnh. Những điểm kỳ quái lúc nãy, giờ đây cũng không còn kỳ quái nữa.
Cái Linh Phòng này lại là hậu cung của Ngạo Tinh Liệt!
Một luồng hương thơm thanh nhã, ngào ngạt liên miên không dứt tràn vào khoang mũi.
Đập vào mắt, khắp nơi đều là khăn lụa mỏng, màn che… Trên mặt đất, những chiếc yếm lụa, áo lót thêu thùa tinh xảo bị vứt bỏ tùy tiện.
Trong phòng còn có mấy chiếc giường tròn lớn, những người trong phòng vậy mà đều là nữ tử!
Có người đang nghỉ ngơi, có người nghiêng mình thưởng thức vật, mỗi động tĩnh nhỏ qua lớp màn che đều hiển lộ vẻ đẹp kiều diễm.
Nghe được tiếng động lạ ngoài cửa, những nữ tử trên giường nhao nhao đứng dậy, nhảy xuống giường, cười rạng rỡ đi về phía cổng.
Nhưng khi nhìn thấy mặt Hứa Sơn, mấy nữ tử kia lại toàn thân cứng đờ, thét chói tai lùi lại.
Nhìn thấy dung mạo của những cô gái kia, Hứa Sơn cũng giật mình kinh hãi! Những nữ nhân trong phòng này… mỗi người đều sở hữu dung mạo không tệ! Hơn nữa đều có tu vi! Tu vi của họ không kém, nhưng dung mạo chỉ ở mức bình thường, không có nét đặc sắc như Ngạo Cẩm. Thế nhưng, dung mạo như vậy ở Thiên Mạch Giới đã là tuyệt đỉnh mỹ nhân rồi.
Hiển nhiên là Ngạo Tinh Liệt đã hao hết tâm huyết để vơ vét mà đến!
Hứa Sơn không tự chủ được mà bật cười thành tiếng.
Vị vương giả Thiên Mạch này thời gian qua cũng sống không ra hồn, chẳng kịp hưởng thụ được gì.
Hơn nữa, thật sự quá buồn nôn, những người này cũng đều là thân tộc của hắn… Ngạo Tinh Liệt, tên vương bát đản này, chết thật không oan chút nào.
Trong đó còn có một người đang mang thai, có lẽ được một hai tháng, địa vị rõ ràng cao hơn những người khác.
Nhìn thấy Hứa Sơn bật cười, nữ tử kia lúc này nghiêm nghị quát mắng: “Ngươi là kẻ nào! Dám tự tiện xông vào Linh Phòng, còn không cút ra ngoài ngay!!”
Hứa Sơn sờ mặt mình, trong lòng có chút khó chịu.
Từ khi đến Thiên Mạch Giới, nhân duyên với nữ giới của hắn vẫn luôn rất tốt, nhưng những nữ nhân trong Linh Phòng này hiển nhiên không hề để hắn vào mắt.
Xem ra các nàng ở chung với Ngạo Tinh Liệt lâu ngày nên đã miễn nhiễm với mỹ mạo rồi…
Đáng chết!
Bàn về mỹ mạo, lần này hắn thật sự không thể nào thắng qua Ngạo Tinh Liệt! Ngay cả khí chất cũng thua hoàn toàn!
Hắn thầm nghĩ, mình từng có lúc cũng nghĩ đến việc bồi đưỡng khí chất để trở thành nhân sĩ thượng lưu, nhưng sao mãi không thể lên được, chỉ đành trôi tuột xuống hạ lưu.
“Ngươi rốt cuộc là ai, nói mau!” Nữ tử cầm đầu vẫn còn lạnh mặt uy hiếp.
“Ngươi không biết đây là nơi nào sao! Chỉ có tộc trưởng mới có thể đặt chân đến nơi này mà ngươi lại dám tự tiện xông vào, mau báo tên của ngươi ra!”
Hứa Sơn nghiêng mắt nhìn nàng, sắc mặt nghiêm nghị, vẻ mặt lạnh lùng, chỉ một ngón tay.
Nữ tử kêu đau ngã xuống đất.
Khoảnh khắc sinh nonl