Trong một đại điện thuộc khu vực ngoại vi Long Đình Thánh Địa.
Bốn phía huỳnh thạch lóe sáng, rực rỡ một cách lạ thường.
Hứa Sơn ngồi vắt chân chữ ngũ trên chiếc ghế lớn, còn Lục Tâm Kiếm thì nằm dưới đất.
Chuyến đi Diêm Ma Hỏa Sơn đã coi như thất bại hoàn toàn.
Lúc này, hắn tiện đường đến Long Đình Thánh Địa nghỉ chân, đương nhiên là lén lút đến mà không cho Thúy Ngọc hay, vận dụng chút “mối quan hệ” cá nhân.
Đến đây, hắn có hai mục đích. Một là mượn bảo địa để bế quan lần nữa, chuẩn bị đột phá Thần Phủ.
Trong những lần chém giết một lượng lớn Tử Hạc, hắn đã thu hoạch không ít kinh nghiệm. Mặc dù những kinh nghiệm đó chưa giúp công lực tăng trưởng đáng kể, nhưng trận mai phục của Tử Hạc lần này thực sự đã khiến hắn quá sức.
Sớm một chút bế quan đột phá, sau khi xuất quan, hệ số an toàn khi ra ngoài “lăn lộn” sẽ tăng lên đáng kể. Nếu đạt tới giai đoạn Thần Phủ, đó sẽ là một cấp độ khác, một kiểu chơi khác, một lối chơi giản dị tự nhiên, trở về với bản nguyên.
Vì vậy, sớm muộn gì cũng phải đến Long Đình Nội Đình, tìm một bảo địa để bế quan. Trên thế giới này có lẽ không còn nơi nào có môi trường bế quan tốt hơn nơi đây.
Về phần mục đích thứ hai thì rất đơn giản: còn có một kẻ cần được điều giáo!
Hứa Sơn cúi đầu chăm chú nhìn Lục Tâm Kiếm.
Bị Tử Hạc tập kích bất ngờ thì hắn có thể chấp nhận và hiểu được!
Nhưng bị Lục Tâm Kiếm tập kích bất ngờ, nó còn thỉnh thoảng lén lút sau lưng hắn câu dẫn người khác, chơi trò “ẩn gian”! Cái này thì tuyệt đối không thể chấp nhận được!
Hứa Sơn một tay chống cằm, đợi rất lâu, Lục Tâm Kiếm vẫn không có phản ứng.
Thấy vậy, cuối cùng hắn cũng mất kiên nhẫn.
Đứng dậy, giơ Kiếm Vương kiếm lên định chém xuống!
Đúng khoảnh khắc kiếm sắp hạ xuống, Lục Tâm Kiếm run run, một bóng người trắng bệch bay ra từ thân kiếm, với vẻ mặt uể oải, nghiêng người quỳ gối trước Hứa Sơn.
“Giả vờ. Với cảnh giới hiện tại của ta, ngươi nghĩ rằng khi ta nổi giận thì sức lực sẽ mất kiểm soát sao? Ngươi bị thương nặng đến mức nào, ta biết rất rõ ràng. Ngươi nằm thêm hai canh giờ nữa cũng đâu có khó khăn gì.” Hứa Sơn lạnh lùng nói.
“Được làm vua thua làm giặc, muốn giết cứ giết, ta không có gì đáng nói.” Kiếm linh Lục Tâm Kiếm thấp giọng nói.
“Mẹ nó còn biết cả thành ngữ!”
TPhanhl
Hứa Sơn nhấc chân đạp thẳng vào khuôn mặt xinh đẹp của kiếm linh.
Kiếm linh kêu đau một tiếng, bị đạp ngã ngửa.
Nằm mềm nhũn một lát, nó run rẩy bò dậy, ánh mắt né tránh nhìn Hứa Sơn.
“Ngươi sẽ giết ta đúng không?”
“ L .e
“Ngươi... ngươi sẽ giết ta chứ gì?”
“......”
Môi kiếm linh mấp máy, vẻ mặt bối rối hiện rõ: “Thật xin lỗi!”
“Ta sai rồi, ta thực sự đã sai rồi, ngươi phải cho ta cơ hội giải thích chứ!”
Hứa Sơn lùi lại một bước, một lần nữa tựa vào chiếc ghế lớn.
“Ta không rõ, vì sao kiếm linh của ngươi lại là hình người, mà còn là phụ nữ nữa?” Hứa Sơn xoa cằm suy tư.
“Người luyện khí đã rèn đúc ta vốn có hình dáng như vậy. Khi ta mới sinh ra, người đầu tiên ta nhìn thấy chính là nàng. Thân kiếm cũng là do nàng lấy tâm huyết làm thành phần chính, sự biến hóa cũng là dựa trên ý thức nội tâm và bản năng tự nhiên mà hình thành.” Kiếm linh thành thật đáp lại.
“Đây chính là nguyên nhân ngươi giống người sao?”
Lục Tâm Kiếm trầm mặc không nói gì.
“Ngươi bắt đầu hận ta từ khi nào?”
Gặp nàng không muốn trả lời, Hứa Sơn ngửa đầu nhìn lên nóc nhà, tiếp tục hỏi.
“Quá nhiều lần, ta không nhớ rõ....” Kiếm linh đau khổ nhắm mắt lại.
“Ài.... Ta cũng không nhớ rõ. Dù sao ngươi thừa nhận hận ta là được rồi, ta cũng sẽ không cần phải khách khí nữa.” Nói xong, Hứa Sơn đứng dậy.
“Ngươi đừng tới đây!!” Kiếm linh bỗng nhiên thét lên, vừa lùi lại vừa quờ quạng tay chân.
“Hứa Sơnl!! Ngươi căn bản không phải là người, ta không sai! Ta không hề có lỗi gì cải Ngươi dựa vào đâu mà tra tấn ta chứ! Ngươi thật vô lýH”
“Ồ?” Hứa Sơn sững sờ, rồi chợt bật cười, “Ngươi nói ta không biết nói lý lẽ, vậy thì chúng ta phải nói chuyện cho rõ ràng.”
“Ngươi là một hung khí, sinh ra vốn là để giết người đoạt mạng, đây là thiên chức của ngươi! Ta dùng ngươi để giết người thì có gì sai? Ta muốn giết kiểu gì, ngươi có tư cách gì mà ý kiến hả!”
“Ngươi....” Kiếm linh lòng dạ rối bời, tâm trí quay cuồng!
Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ! Làm thế nào để phá vỡ cục diện này đây!?
Khoe mẽ sự quyến rũ sao? Trong lòng hắn vẫn rất háo sắc, nhưng loại tâm tình này luôn bị hắn mạnh mẽ kiềm chế.
Bán sắc có chút tác dụng, nhưng tác dụng không lớn...
Đấu đến cùng với hắn sao!?
Không được, tuyệt đối không được! Không thể đối cứng để giải thích. Thằng khốn kiếp này về sau khẳng định sẽ chuyển sang thái độ làm khó dễ, sau đó sẽ bị tra tấn gấp bội. Hiện giờ hắn vẫn còn trong trạng thái bình thường, biết phân biệt phải trái, nên đề xuất cách giải thích mềm mỏng, khiến hắn cảm thấy đuối lý, như vậy may ra còn hữu dụng!
“Nói chuyện.” Hứa Sơn chống nạnh, nhìn xuống từ trên cao, bóng của hắn bao trùm lấy kiếm linh.
Kiếm linh run lên bần bật, khuôn mặt xinh đẹp như muốn rơi lệ.
Giọng nói run rẩy, tội nghiệp nói: “Ngươi nói đều đúng!”
“Ân?!” Hứa Sơn chiến lược lùi người ra sau, nghi hoặc.
“Nhưng mà mỗi lần ngươi dùng xong, chưa bao giờ lau chùi cho ta!”
“Ngươi nói bậy! Ban đầu ở bí cảnh khi ta lấy đan dược từ mông người khác, rõ ràng đã lau cho ngươi một lần rồi!”
Lỗ mũi kiếm linh bỗng chốc nở to, linh thể không ngừng run rẩy.
Cố nén xúc động muốn chết cùng hắn, tiếp tục nói với giọng run rẩy: “Chỉ có một lần đó, lại còn là chính ngươi cảm thấy buồn nôn! Những lúc khác ngươi có bao giờ lau chùi cho ta đâu!”
“A....” Hứa Sơn gãi mặt, cảm thấy hơi xấu hổ.
Có vẻ như đúng là vậy.
Trước kia Lục Tâm Kiếm là một thanh kiếm thì hắn cũng không cảm thấy gì, bây giờ nó có thể hóa thành hình người ra ngoài lên án, cứ nghĩ đến cảnh tượng đó, hắn thực sự có chút cảm giác tội lỗi.
“Ân.” Hứa Sơn nói, “ngươi bây giờ đã có tay có chân, còn có gì không hài lòng về ta nữa không? Về sau ngươi có thể tự mình lau chùi.”
“.......” Linh thể kiếm linh lại lóe lên, “Vậy còn chuyện trước kia thì tính sao!”
“Muốn lôi chuyện cũ với ta sao?”
“Không có, ta không có ý tứ kia....” Kiếm linh liên tục xua tay, vừa nghiến răng vừa nói thầm, “chỉ là ta không rõ, ngươi có nhiều pháp khí như vậy, vì sao hết lần này đến lần khác lại dùng ta làm những chuyện dơ bẩn như vậy!”
“Ngươi nhanh, trơn tru, không dính.” Vẻ xấu hổ còn sót lại trên mặt Hứa Sơn dần biến mất, “Đúng vậy, ngươi cũng đâu có dính gì, ta lau cho ngươi làm gì?”
“Ta c.”
Kiếm linh run run, cố gắng kiềm chế cơn thịnh nộ đang sôi sục trong lồng ngực.
“Dính! Ai nói không dính! Dính đầy ra đấy!”
“Ngươi nói bậy, ngươi nghĩ rằng sức chịu đựng của ta là vô ích sao? Dính hay không dính ta không biết rõ sao?” Hứa Sơn ôm cánh tay cười lạnh.
Liếc nhìn vẻ mặt Hứa Sơn, chút lý trí còn sót lại của kiếm linh trong khoảnh khắc sụp đổ!
Bật nhảy lên tại chỗ, tóc xanh bay múa, chỉ thăng vào mũi Hứa Sơn mà mắng.
“Hứa Sơn!! Ngươi đồ khốn nạn!!”
“Ân!?”
“Ân cái đầu ngươi! Ta đang mắng chửi ngươi đó đồ khốn! Ngươi nói không có dính liền không có dính? Dính hay không dính, ngươi có thể biết rõ hơn ta sao?!” Kiếm linh phát cuồng mắng to, “Ngươi biết đó là cái gì tối tăm không thấy mặt trời, đó là mùi vị, cảm giác gì không, hết lần này đến lần khác! Ngươi đồ khốn kiếp không ngừng nghỉ!!”
Hứa Sơn vốn định nổi trận lôi đình, bỗng nhiên biểu tình ngưng trọng.
“Chờ một chút, mùi vị. Ngươi còn có thể ngửi được mùi vị sao?”
“Ta đương nhiên có thể ngửi được! Ngay từ ngày ta được rèn thành hình, ta đã có thể ngửi được rồi!! Cảm xúc, mùi vị, âm thanh của sinh linh, ta còn linh mẫn hơn cả các ngươi tu sĩ!! Ngươi biết ta có thể ngửi được, vậy mà còn bắt ta làm gì! Đồ súc sinh! Đồ súc sinh chó chết!!” Kiếm linh giương nanh múa vuốt rống to, thần thái điên cuồng, phong độ hoàn toàn không có.
“Ách...” Hứa Sơn hơi có chút không biết phải ứng phó thế nào.
Đây là thật không nghĩ tới, ai ngờ một thanh kiếm lại có thể như vậy chứ, còn có ‘vị giác’... Ngoại trừ không biết nói chuyện và hành động tự chủ, cũng không kém gì con người là bao.
“Cho dù có thể ngửi được mùi vị thì sao chứ? Chẳng phải chó cũng ăn phân sao, ăn xong có khi còn thấy thơm ấy chứ... Vị giác và khứu giác của sinh vật đều khác nhau, biết đâu ngươi lại cảm thấy không tệ thì sao.” Hứa Sơn kiên trì giải thích.
“Ngươi nói nhảm cái gì thế! Mẹ nó chứ, cái đó mà giống như cảm thấy không tệ saol Ngươi thấy con chó nào lại tự cắm đầu vào phân bao giờ chưa!”
“.... Ăn như gió cuốn đi.”
“Đậu xanh rau muống! Ta liều mạng với ngươi đồ khốn!!”