“Ta là người đầu tiên không đồng ý.” Ngạo Tôn trầm giọng nói, “Kiếm Vương mộ đã hao tốn biết bao sinh mạng tộc nhân mới được chúng ta khai phá ra. Giờ đây, một kẻ ngoại tộc lại muốn dễ dàng tiến vào như trở bàn tay, chắc chắn không thể để dàng như thế”
“Tộc trưởng, ngài có phải đã tiết lộ sự tồn tại của Kiếm Vương mộ cho bọn họ rồi không?”
“Tộc trưởng, ngài rốt cuộc nghĩ thế nào vậy? Hai người nam kia theo ta thấy không cần giữ lại, còn người nữ thì giữ lại vẫn có chút tác dụng, ít nhất cũng có thể sinh thêm vài đứa con cho tộc ta.”
Ngạo Cẩm ấn hai tay lên bàn đá, trầm giọng quát: “Im ngay! Ta biết các ngươi sẽ không đồng ý, nhưng đây lại là lựa chọn tốt nhất đối với chúng ta lúc này.”
“Kiếm Vương mộ đã khai quật đến tận bây giờ, toàn thể tộc nhân đều đã thử qua, nhưng không ai đủ tư cách để lấy được nó. Nếu truyền thừa không thể đến tay, thì chẳng khác gì một vật chết.”
“Các ngươi ít nhiều cũng đã suy đoán rằng, huyết mạch của chúng ta rất có thể không được Kiếm Vương thừa nhận. Vậy vì kế hoạch hiện tại, chi còn cách để người ngoài thử vận may.”
“Nếu bọn họ không lấy được, thì đồ vật vẫn còn ở chỗ chúng ta. Nếu bọn họ lấy được, thì người vẫn còn ở chỗ chúng ta... Các ngươi nghĩ xem, liệu bọn họ có khả năng rời khỏi đây không?”
Ngạo Cẩm ánh mắt lướt nhìn xung quanh: “Ngạo Tinh Liệt không ngờ lại chặn đường ta giữa chừng. Những thám tử mà chúng ta vất vả gài vào chủ mạch rất có thể đã bại lộ. Chủ mạch đã biết được mưu đồ của chúng ta, lần này Giới Môn Thạch lại một lần nữa rơi vào tay bọn họ. Để ngăn ngừa hậu họa, bọn họ chắc chắn sẽ tăng cường lực lượng để thanh trừ chúng ta.”
“Nói không chừng người của chủ mạch bây giờ đang bay lượn ngay trên đầu chúng ta... Ngạo Tinh Liệt quá mạnh, hiện tại những thứ bên trong Kiếm Vương mộ có thể giúp chúng ta tăng thêm một phần cơ hội chiến thắng, nhất định phải nắm chặt cơ hội này!”
“Lời cần nói ta đã nói hết rồi, các ngươi còn có ai có ý kiến không!”
Năm người đều lâm vào trầm mặc.
Hồi lâu sau, Ngạo Tôn vẫn là người mở miệng trước tiên: “Tộc trưởng đã nói như vậy rồi, vậy thì làm như vậy đi. Nhưng mỗi lần chỉ được vào một người, hai người còn lại sẽ bị giam giữ. Hơn nữa, ta muốn đích thân canh giữ bên ngoài Kiếm Vương mộ, vạn nhất bọn họ thành công lấy được đồ vật, tuyệt đối không thể để bọn họ rời đi.”
“Không cần ngươi đi, ta sẽ đích thân trấn giữ, ai cũng chạy không được! Vậy nếu các ngươi đều không có ý kiến, ta sẽ lập tức sắp xếp cho bọn họ tiến vào Kiếm Vương mộ.”
“Chúng ta cùng đi xem một chút với ngài.”
......
Đường hầm hang đá tĩnh mịch nghiêng dốc kéo dài xuống dưới, từng luồng gió mát không ngừng thổi ra từ trong cửa hang.
Hứa Sơn cùng đoàn người và Ngạo Cẩm cùng đoàn người đứng tại cửa hang.
Nhìn xuống phía dưới đen kịt, Hứa Sơn nói: “Đây chính là lối vào Kiếm Vương mộ sao? Trông cũng quá đỗi bình thường.”
“Quả thực rất bình thường,” Ngạo Cẩm trả lời, “nếu không, việc tìm thấy nó đã không khó khăn đến thế.”
Trong lúc hai người đang nói chuyện.
Ánh mắt của Ngạo Biển và mấy người kia không ngừng lén lút đảo qua Kỳ Lăng Sương.
Nàng có dung nhan tuyệt mỹ là một chuyện, nhưng điểm thu hút ánh mắt của mấy người khác lại là cái rương sắt lớn cõng sau lưng nàng, trông vô cùng quái dị.
Hứa Sơn vẫn đang trò chuyện với Ngạo Cẩm.
“Các ngươi bình thường ra vào một lần tốn bao nhiêu thời gian?”
“Điều này không cố định, mỗi người mỗi khác, nhưng dù chậm nhất cũng không quá một canh giờ.”
“Ừm. Vậy ta đã rõ. Hai vị huynh đệ này của ta xin nhờ cả vào ngươi, đừng rời bỏ họ, hãy thay ta trông chừng cẩn thận.” Hứa Sơn nhìn chằm chằm Ngạo Cẩm với ánh mắt Tạng rỡ, thấp giọng nói, “ngươi biết đấy, ta chỉ tin mỗi ngươi.”
Cuộc đối thoại này, trên phi thuyền, hai người đã từng có một lần.
Lần này Hứa Sơn nhắc lại lần nữa, cho thấy hắn vẫn không yên tâm về hai người phụ nữ kia.
Ngạo Cẩm nghiêm mặt gật đầu.
Hứa Sơn xoay đầu lại, thấy Ngạo Biển và nhóm người kia vẫn đang không ngừng quan sát Kỳ Lăng Sương, liền nở nụ cười tươi tiến đến.
“Thật ngại quá, mấy vị, ta quên giới thiệu, hai vị huynh đệ này của ta chắc hăn các vị vẫn chưa biết đúng không? Để ta giới thiệu một chút, đây đều là các sư đệ đồng môn của ta.” Hứa Sơn kéo Diệp Thanh Bích lại gần, “đây là nhị đệ của ta, Bao Bì. Còn đây là tam đệ của ta, Gà Rừng.”
“Chít chít ba gà.” Kỳ Lăng Sương nói thêm vào.
“A?!”
Năm người chợt cảm thấy vô cùng ngán ngẩm.
Bao Bì là một gã thô kệch thì bọn họ chấp nhận được, nhưng mỹ nhân kia mà gọi là Gà Rừng thì có ý gì?
Tự mình còn giải thích một câu, ai thèm quan tâm ngươi là con gà nào chứ
Lặng lẽ liếc nhìn dung mạo tuyệt tục của Kỳ Lăng Sương, trong lòng Ngạo Biển vẫn thấy khó chịu.
Bèn tiến đến bên cạnh Hứa Sơn, thấp giọng hỏi: “Hứa huynh, ta có một việc không hiểu. Gà Rừng kia rõ ràng là nữ tử... Vì sao ngươi lại nói nàng là sư đệ của ngươi, còn gọi nàng là tam đệ?”
Hứa Sơn hắng giọng hai tiếng, vẻ mặt có chút khó xử. Miễn cưỡng nở một nụ cười, rồi kéo Ngạo Biển lùi xa một chút, dùng âm lượng vừa đủ cho năm người cùng nghe thấy để nói chuyện.
“Huynh đệ... câu hỏi này của ngươi thật sự đã làm khó ta rồi, thật sự là khó mở lời...”
“Có ý gì? Có gì mà khó nói chứ?” Ngạo Biển không hiểu.
Hứa Sơn thở dài nói: “Thôi được, ta mới đến, mọi người cũng chưa quen nhau, nói cho ngươi nghe cũng không sao. Thật ra tam đệ này của ta là nam.”
“Làm sao có thể!” Ngạo Biển kinh hãi chấn động.
“À, thật ra hắn không có dáng vẻ này từ đầu. Hắn... Hắn thích nam, nên đã đổi mặt.” Hứa Sơn chật vật nói từng chữ, mấy người bên cạnh vểnh tai lắng nghe.
“Khi ta còn ở sơn môn, hắn sống chết bám riết lấy ta, thật ra ta thích nữ mà. Sau này hắn luyện công tẩu hỏa nhập ma, bị tâm ma ảnh hưởng, rồi đã đổi mặt thành cái bộ dạng quỷ quái này, còn hàng ngày vung hương phấn khắp người. Nói thật, trong lòng huynh đệ này đau khổ lắm, ta đối với sư đệ đó chỉ có tình huynh đệ, hắn cũng cứu ta mấy lần, ta thật sự không còn cách nào khác mới đành để hắn đi theo.”
“Ngươi không lừa ta đấy chứ?” Ngạo Biển trợn to hai mắt.
“Ta lừa ngươi làm gì chứ!” Hứa Sơn ‘cố nén giận’, “hắn ta chết tiệt đã đổi mặt cùng thân trên, nhưng những chỗ khác thì không cách nào đổi được chứ! Cái quần vừa cởi ra, thứ đó còn lớn hơn cả ta. Mẹ kiếp, nghĩ lại thôi cũng thấy sợ hãi, trước kia hai ta còn cùng nhau tắm rửa...”
“Cái gì!” Ngạo Biển toàn thân run rẩy!
Năm người cùng nhau lén lút liếc trộm Kỳ Lăng Sương.
Ánh mắt vừa lướt qua, lập tức rơi vào hỗn loạn.
Trước đó không hề để ý tới, bây giờ nhìn kỹ lại, cái cằẰm có mấy sợi râu ria chưa cạo sạch. Còn kia nữa, kia là một khối lớn căng phồng!
Nàng vốn là mỹ nhân, sao lại có ‘súng ngầm’...
Ánh sáng trong mắt năm người vụt tắt.
“Huynh đệ, ngươi cũng thật không dễ dàng gì, đi vào đi thôi.” Ngạo Biển cảm khái nói.
Hứa Sơn nhẹ nhàng gật đầu đầy đồng cảm, liếc mắt ra hiệu cho Diệp Thanh Bích và Kỳ Lăng Sương cùng đi về phía lối vào Kiếm Vương mộ.
Nhìn xuống con đường sâu hun hút phía dưới, Hứa Sơn hít sâu một hơi, cất bước tiến vào.
....
Đi dọc theo con đường, Hứa Sơn đi thẳng về phía trước.
Vấn đề của hai người nữ kia không lớn, hắn cũng có thể an tâm thăm dò nơi này.
Theo lời Ngạo Cẩm dặn dò, về lộ tuyến thì không có vấn đề gì đặc biệt, cứ đi thẳng xuống dưới là được.
Kiếm khí tấn công trong thông đạo có thể xuất hiện bất cứ lúc nào sau trăm bước.
Hứa Sơn tập trung cao độ, linh lực nhanh chóng lưu chuyển khắp toàn thân.
Bước chân nhanh nhẹn nhưng không vội vàng, hắn luôn giữ vững sự cảnh giác, nghiêm phòng những đợt tập kích có thể bất ngờ ập đến.
Đát, đát, đát, đát, đát....
Ba nén hương trôi qua, trước mắt hắn là một không gian rộng mở và sáng sủa.
Hứa Sơn đứng sững tại chỗ, mơ hồ gãi đầu.
Cái này... không đúng chứ? Sao lại đến đây rồi? Kiếm khí đâu? Công kích đâu? Thí luyện đâu?