“Ngươi quả thực đã chịu nhiều khổ cực.” Lý Thiên Tung nói, “Lúc tuổi còn trẻ ta kém xa ngươi, nhưng để nắm giữ môn kỹ xảo này, ta đã phải hao phí mấy ngàn năm trong những trận chiến không ngừng liều mạng. Mặc dù ngươi có nội tình sâu dày và chịu khó liều mạng, nhưng có một số việc không phải chỉ dựa vào liêu mạng là có thể đạt được, mà còn cần cả cơ duyên.”
“Về phần ngươi hỏi có còn phương pháp nào khác không… Ta cũng đã cân nhắc qua, có lẽ có một loại phương pháp có thể giúp ngươi nhanh chóng học được năng lực này.”
“Xin tiền bối chỉ giáo!” Hứa Sơn vội nói.
Lý Thiên Tung trầm ngâm nói: “Để lĩnh ngộ bản năng trong khoảnh khắc sinh tử, thì tất nhiên phải lẩn quẩn quanh ranh giới giữa sự sống và cái chết. Trăm năm tu luyện, mặc dù mỗi lần ngươi đều tự tra tấn bản thân đến mức kiệt sức, nhưng trong thâm tâm ngươi hiểu rõ, bản thân vẫn an toàn. Chỉ cần còn giữ ý niệm này, ngươi sẽ không thể nhìn rõ sát ý. Cho nên, khi làm chuyện này, tuyệt đối không được có tâm lý may mắn.”
“Đẩy bản thân vào đại nguy cơ, chỉ khi đứng ở bước đường cùng mới có thể nhanh chóng lĩnh ngộ! Ngay lúc này có một địa điểm tốt nhất, ta biết bên ngoài có một nơi tràn đầy độc giòi. Đám độc giòi kia xuất hiện một cách khó hiểu, được nuôi bằng nồng huyết của Sâm La Vương, nhưng lại hoàn toàn không có chút trí tuệ nào, chỉ biết nuốt chửng, thậm chí ngay cả đồng loại cũng không tha, sát ý trên người chúng lại càng đáng sợ đến kinh người.”
“Ngươi tiến vào ao giòi bơi vài vòng có lẽ liền có thể lĩnh ngộ. Hơn nữa, ta quan sát qua thân thể của ngươi. Độc trong ao giòi biết đâu còn có thể giúp năng lực kháng độc của ngươi tăng vọt. Ta nghĩ ngươi sẽ không tìm được nơi nào tốt hơn thế đâu.”
“Vậy chẳng phải ta sẽ bị hóa thành huyết thủy sao?” Hứa Sơn kinh hỏi, “Ta từng nghe nói, ngay cả Hóa Thần tu sĩ rơi vào đó cũng phải chết.”
“Là sẽ chết, nhưng không chết nhanh đến thế đâu, ngươi cũng không phải người bình thường. Sự ăn mòn và kịch độc sẽ không nhanh chóng giết chết ngươi. Việc cảm nhận sự tồn tại của sát ý trong quá trình cận kề cái chết, đó là điều tốt nhất.”
“Thôi bỏ đi.” Hứa Sơn ấp úng, “Mặc dù ta rất muốn nhanh chóng tăng thực lực, nhưng loại phương pháp này… Thôi bỏ đi.”
“Quả thật, quá mức mạo hiểm.” Lý Thiên Tung cũng không tỏ ra quá nhiều cảm xúc.
Loại chuyện này, hắn hoàn toàn có thể hiếu được.
Nếu là hắn, có đánh chết cũng không chịu xuống. Chưa nói đến những thứ khác, mùi vị chỗ đó cứ như hố phân vậy.
Hai người trầm mặc một lát, Lý Thiên Tung nói khẽ: “Hứa Sơn… Nước thời gian đã cạn, lực lượng của ta cũng không còn nhiều. Sau này ta sẽ chìm vào giấc ngủ sâu để bảo tồn hồn thể, mệnh của ta liền giao phó cho ngươi. Hãy nhanh chóng luyện hóa thanh kiếm kia, nó còn có thể giúp ngươi đề thăng thêm một chút nữa.”
“Ngươi thật cứ thế tín nhiệm ta sao? Không sợ… Ta có tâm tư khác à?”
Lý Thiên Tung ánh mắt mang ý cười: “Vạn sự trên đời ta đều đã nhìn thấu, nhưng dục vọng trong lòng ta không hề biến mất theo, ngược lại càng lúc càng mãnh liệt. Chỉ là sự tăng trưởng này đã chuyển dịch sang việc truy cầu cảnh giới và sức mạnh. Cả đời này của ta… Chỉ muốn tấn thăng cực cảnh, đi khám phá một thế giới hoàn toàn mới. Tất cả ngoại vật đối với ta đều không còn quan trọng, nếu như nguyện vọng này không thể đạt thành, thì sống hay chết đối với ta cũng chẳng có gì khác biệt.”
“Ngươi là hi vọng duy nhất của ta, ta chỉ có thể tin tưởng ngươi.” Lý Thiên Tung tiến lên một bước, mạnh mẽ vỗ mạnh vào vai Hứa Sơn, ánh mắt nhìn thăng vào hắn: “Ban đầu, đương nhiên ta không thể toàn tâm toàn ý tin tưởng ngươi, nhưng khi tiến vào nước thời gian, nghe thấy tiếng lòng từ sâu thẳm tâm tư ngươi, ta liền vững tin.”
“Người chí tình chí nghĩa như ngươi… ta sẽ không nhìn lầm đâu.”
“Đương nhiên, những lời ngươi nói với ta trước đây ta cũng không hoàn toàn tin… Cực cảnh cường giả đại quy mô tử vong hoặc bị thương, đây là chuyện lạ mà khắp lịch sử vũ trụ cũng chưa từng nghe nói qua. Thậm chí ta còn không thể tưởng tượng nổi, rốt cuộc là tồn tại như thế nào có thể giết chết cực cảnh. Chân tướng có lẽ ngay cả ngươi cũng không biết rõ… Cũng có lẽ ngay cả Nghịch Pháp Đế Tôn dù còn tại thế cũng chưa chắc bằng lòng giúp ta.”
Hứa Sơn không phản bác được.
Lý Thiên Tung nở nụ cười, quay người nhìn Hứa Sơn với ánh mắt đầy chờ mong: “Cho dù không ai có thể giúp ta, ít nhất ngươi còn có thể giúp ta… Ta sẽ chờ. Trong trăm năm qua, ta đã nghiên cứu Linh Vương Thư, đó đúng là một công pháp kinh thế hãi tục.”
“Linh lực chuyển thành linh nguyên, đúc xây Thần Phủ, điều này vốn chỉ nên là chuyện mà Hóa Thần tu sĩ ở giai đoạn cuối cùng mới làm. Thế nhưng, quyển công pháp này ngay từ khi bước vào Trúc Cơ đã bắt đầu chuẩn bị cho việc đúc xây Thần Phủ. Người bình thường thì không hề đơn giản như vậy, việc chuyển hóa kinh mạch và nhục thể cần phải trải qua thống khổ cực lớn cùng quá trình tái sinh lặp đi lặp lại. Thế nhưng, loại vấn đề này đối với thân thể ngươi mà nói căn bản không tồn tại.”
“Ngươi tấn thăng Thần Phủ sẽ thuận buồm xuôi gió. Trước khi đột phá U Minh, ngươi sẽ thông suốt, cũng giống như nhảy vọt qua cảnh giới này.”
“Thêm vào đó, với tốc độ tu luyện thần kỳ của ngươi… biết đâu vào ngày ta và ngươi gặp lại, ngươi đã liệt vào hàng ngũ Cực cảnh rồi cũng nên.”
“Ta biết…” Hứa Sơn nói, “Ta chắc chắn sẽ có ngày tấn thăng Cực cảnh!”
Lý Thiên Tung cười cười, đưa tay vỗ vỗ vai phải Hứa Sơn.
“Kỳ thật cũng không cần phải ép buộc bản thân như vậy. Tu sĩ và phàm nhân cũng chẳng có gì khác biệt về bản chất, nên hưởng thụ thì vẫn phải hưởng thụ. Trên đời này không có chuyện gì là không thể vượt qua được.”
“Đa tạ tiền bối chỉ điểm.”
Lý Thiên Tung gật đầu, bốn phía màn nước nhao nhao rút lui.
Hứa Sơn chợt cảm thấy quanh thân một luồng áp lực biến mất.
Lý Thiên Tung nhìn từ trên xuống dưới Hứa Sơn, cuối cùng ánh mắt khóa chặt vào tay phải: “Ta sẽ ở trong giới chỉ của ngươi nhé.”
“Khoan đã.”
Không chờ Hứa Sơn mở miệng ngăn cản, Lý Thiên Tung cúi người, co rút thành một sợi dây nhỏ chui vào trong giới chỉ.
Vừa chui vào, trong đầu Trương Bưu, một âm thanh hoảng sợ vang lên.
“Ngọa tào! Ngươi là ai vậy?!”
“Ngươi là ai vậy? Sao chỗ này còn giấu người nữa?”
Ngay sau đó, Trương Bưu dường như bị đạp bay, vèo một cái bay ra khỏi giới chỉ.
Nằm lăn quay trên mặt đất, Trương Bưu thất thần và hoảng sợ nhìn Hứa Sơn.
“Ngươi thay người rồi sao? Không cho ta ở nữa sao? Không mang theo ta nữa à?!”
“Không phải, ta không có ý đó đâu…”
Trong lúc Hứa Sơn còn đang bối rối, Lý Thiên Tung một lần nữa chui ra, một tay tóm lấy Trương Bưu để dò xét, ánh mắt đầy ngạc nhiên.
“Cái gì vậy! Hồn thể sao? Một chút tu vi cũng không có mà sao lại rắn chắc đến thế?!”
“Hứa gia, ngươi nói gì đi chứ!!” Trương Bưu hoảng sợ rống to.
“Tiền bối, đây là huynh đệ của ta, một cô hồn dã quỷ ta gặp gỡ trước kia, đã cùng ta lăn lộn từ khi Trúc Cơ đến giờ.”
“A? Cô hồn dã quỷ còn có thể như thế này sao? Luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, không đơn giản như vậy đâu…” Lý Thiên Tung cầm Trương Bưu lên dùng sức lay động, quan sát vài lần bỗng nhiên vui lên, “Đây chẳng phải là một khí linh có sẵn sao?”
“Cái gì! Ta không cần làm khí linh!” Trương Bưu kêu to, “Ngươi rốt cuộc là ai?”
“Dã quỷ!” Lý Thiên Tung trầm giọng nói, “Làm khí linh thật là chuyện tốt. Chi cần tám mnươi, một trăm năm nữa, ngươi sẽ có thân thể của riêng mình, còn có thể cùng huynh đệ ngươi kề vai chiến đấu, chăng phải quá tuyệt vời sao?”
“Thật sao?” Tiếng kêu của Trương Bưu im bặt mà dừng, “Ta có thể có thân thể?”
“Há chỉ là thân thể tầm thường đâu, hơn nữa còn cường hãn gấp trăm, vạn lần so với nhục thân bình thường! Ngươi muốn tự mình tu luyện cũng được!”
Trương Bưu giật mình, ánh mắt chậm rãi dời về phía Hứa Sơn.
Đón lấy ánh mắt của Trương Bưu, Hứa Sơn chần chờ nói: “Tiền bối, cái này không có nguy hiểm gì chứ? Huynh đệ ta có thể không chịu nổi giày vò đâu.”
Lý Thiên Tung liền đá Trương Bưu hai cái “bang bang”.
“Ngươi đá ta làm gì?!”
Lý Thiên Tung hài lòng nói: “Hoàn toàn không có vấn đề, tuyệt đối đủ rắn chắc đấy. Chỉ là quá trình này có thể ngay từ đầu sẽ hơi không thoải mái, thích nghi là được. Cứ vào thử một chút đi, thực sự không được thì ta lại kéo hắn ra chẳng phải xong sao?”
“Dã quỷ! Khí linh này ngươi làm hay không làm? Bỏ lỡ thôn này là không còn tiệm này đâu!”
“Làm! Ta làm!”