Huyết Sát đã tiến vào phạm vi đò xét tỉnh chuẩn của la bàn.
Hứa Sơn ngước nhìn hai bên, lấy la bàn ra nói: “Nguyên Anh theo sau, giữ khoảng cách. Hóa Thần đi cùng ta bao vây đánh úp. Hắn hiện tại thương thế nghiêm trọng, giết các ngươi cũng không dễ dàng như vậy, các ngươi chỉ cần cầm chân hắn là được, chờ ta đến tiếp ứng.”
Hai tên Hóa Thần điện chủ quả quyết đáp lời, lại nhìn la bàn một lần nữa, từ hai phía trái phải chia hai đường tiến tới chuẩn bị.
Hứa Sơn thì một mình lao tới vị trí quầng sáng.
Xung quanh dãy núi trùng điệp, một màu xanh tươi mơn mởn.
Thần thức quét qua còn có thể nhận ra dấu vết sinh hoạt của những đàn đã thú lớn, trong đó thỉnh thoảng thấy một hai yêu thú Trúc Cơ kỳ ẩn mình trong hang động.
Trên một ngọn núi không có gì lạ, Hứa Sơn cúi đầu nhìn xuống.
Quầng sáng đã xuất hiện trong la bàn, Huyết Sát lão tổ đang ở ngay phía dưới hắn.
Nếu không phải có la bàn, bằng chính thủ đoạn của mình, hắn hoàn toàn không thể phát hiện được khí tức của đối phương.
Tên này vô cùng hung ác, ẩn mình trong ngọn núi. Nếu tùy tiện xuống dưới, một khi có động tĩnh, rất có thể sẽ một lần nữa kích hoạt kỳ thuật đào mệnh kia.
Đến lúc đó, nếu ý thức được mình có thể đã bị theo dõi, hắn sẽ bất chấp mọi giá nhổ bỏ tất cả dị vật trên người.
Tình huống này cũng không phải không có khả năng, một tà tu bị người người căm ghét thì ý thức sinh tồn của hắn cực kỳ mãnh liệt.
Không được để hắn trốn thoát, bất kỳ rủi ro nào cũng phải ngăn chặn.
Hứa Sơn ánh mắt khẽ động, một lần nữa dùng thần thức quét vài lần vị trí phía dưới mình, nhanh chóng di chuyển về phía trước...
Trong một vùng tăm tối, Huyết Sát lão tổ nín thở thật lâu rốt cục cũng được thư giãn vào lúc này.
Toàn thân đau nhức kịch liệt thì khỏi phải nói, điều buồn nôn nhất lại là sự chấn động trong tâm lý.
Đối phương rõ ràng không bằng hắn, nhưng kỳ kỹ lại chồng chất lên nhau... khiến hắn hoàn toàn không thể phòng bị.
Không thể chiến thắng đối thủ... Hắn chưa từng nghĩ tới lại là một Hóa Thần tu sĩ, mà dường như chỉ mới ở Hóa Thần trung kỳ.
Nếu như hắn không phải Hóa Thần tu sĩ, căn bản không cần thiết phải tốn công sức đánh với hắn như vậy.
Chuyện phi lý như vậy hết lần này đến lần khác lại xảy ra với mình.
Thiếu chút nữa. chỉ thiếu chút nữa thôi!
Bảo mệnh thần kỹ mà hắn vẫn tự hào cũng suýt chút nữa thua trong tay hắn.
Huyết Sát lão tổ mặt lộ vẻ hận thù, ngay lập tức mang lên vẻ mặt thống khổ.
Một tiếng huyết nhục dính dính nhúc nhích trầm thấp vang lên.
Các loại mảnh vỡ hỗn tạp, ám khí chôn sâu trong nội tạng, dần dần bị đẩy ra theo vết thương.
Huyết Sát cúi đầu, ôm lấy cổ họng, khóe miệng chảy ra đòng kịch độc màu xanh lục sền sệt.
Nọc độc rơi xuống đất, trực tiếp ăn mòn xuyên qua đất đá, thấm sâu vào lòng đất.
Huyết Sát nôn hết nọc độc, run rẩy đưa tay phải chạm nhẹ vào chỗ lõm trên mặt, rồi đưa lên miệng.
“Ô ô ô...” Một tiếng khóc cười quỷ dị vang lên trong bóng tối.
Máu, thứ máu tươi hắn chưa từng nếm qua, hóa ra lại là máu của chính mình. Nhưng hương vị dường như còn thiếu chút gì đó.
Thảm. Đời này, trừ lần làm chết sư tôn, hắn chưa từng thảm hại như vậy.
Sống sót qua kiếp này, sớm muộn gì cũng phải đòi lại món nợ này!
Trấn Hải Tà Quân kia tuy mạnh, nhưng chỉ cần là đánh lén hắn, hắn chắc chắn phải chết không nghi ngờ!
Sớm muộn gì cũng phải bắt sống hắn, biến hắn thành vật tùy thân...
Huyết Sát đưa tay lau đi vết máu trên mặt, liếm lưỡi vào lòng bàn tay, sợ lãng phí dù chỉ một giọt.
Bỗng nhiên, một tiếng động lạ vang lên.
Huyết Sát dừng lại động tác, nhìn về phía phía xiên xuống, tính cảnh giác tăng cao.
Có thứ gì đó đang đào đất tiến về phía này, không phải người... cảnh giới chỉ là Trúc Cơ kỳ.
Hẳn là yêu thú, yêu thú vừa rồi trên núi. Dưới lòng đất này có hang ổ yêu thú sao?
Xuất hiện thật không đúng lúc.
Trấn Hải Tà Quân ở phía trên có lẽ còn chưa đi xa. Nếu như hắn một lần nữa trở về phát hiện yêu thú bỗng dưng biến mất, nhất định sẽ sinh nghỉ ngờ.
Con yêu thú này không thể giết, phải nhanh chóng chế trụ, không thể gây ra động tĩnh nào.
Nghĩ đến đây, Huyết Sát khẽ điều chỉnh tư thế, giơ tay phải lên.
Tiếng đào hang của yêu thú kia trong tai hắn càng rõ ràng, đã sắp chui vào chỗ ẩn thân của hắn.
Trước mắt, tầng đất nhúc nhích, một cái đầu lâu to lớn nhô lên.
Con yêu thú đầu giống gấu, một thân lông đen, vừa vặn chưi ra trước mặt hắn.
Huyết Sát mắt khẽ nheo lại, trong đầu hiện lên sự nghi hoặc.
Yêu Hùng cũng biết đào hang sao?
Ý niệm này vừa mới hiện lên, bên dưới bộ da gấu, một bàn tay người vươn ra, vén đầu gấu lên.
Hứa Sơn với khuôn mặt tươi cười dữ tợn, máu me đầm đìa, dính đầy thịt nát, thình lình hiện ra trước mặt Huyết Sát.
“Lại gặp mặt.”
“Ngươi...!?” Huyết Sát lão tổ hồn xiêu phách lạc, giọng điệu cực kỳ bén nhọn...
Phanh!
Một tiếng nổ rỗng tai vang lên.
Dưới mông Huyết Sát lão tổ phun ra một luồng ánh lửa lôi điện, tựa như hỏa tiễn phóng đi, thẳng tắp phá vỡ ngọn núi, bay vút ra ngoài.
Hứa Sơn ghì chặt lấy da đầu đối phương, dẫm lên cơ thể đối phương như ván trượt tuyết, cùng Huyết Sát lao ra khỏi đỉnh núi.
Huyết Sát lão tổ vẫn còn đang thẳng tắp phóng về phía chân trời.
Hứa Sơn nhấc chân đạp mạnh một cái, trực tiếp đạp nó dẹt xuống.
Lại lần nữa kích hoạt không gian đường sắt ngầm, trực tiếp đưa thêm một cây chốt kiếm vào.
Sau mông Huyết Sát tiếp tục bộc phát ánh lửa, làm tăng tốc độ bay.
Tốc độ hơi chậm, Hứa Sơn lặp lại chiêu thức cũ, tiếp tục nhét bom vào.
Mấy tên điện chủ đang chuẩn bị vòng vây ở đằng xa, nhìn không khỏi ngây người.
Hứa Sơn điều khiển Huyết Sát bay lượn phía trên sơn lâm, một đường bạo nổ, một đường phun trào, trên không trung dựng lên một vệt máu đỏ rực.
Trải qua nhiều đợt chốt kiếm bạo tạc, cho dù là xương cốt sắt thép cũng phải nổ nát bươm.
Huyết Sát dù có kiên cố đến mấy, cũng đã sớm nát bươm, không ít nội tạng tàn rữa rơi ra khỏi cơ thể, văng tung tóe trong gió.
Đừng nói không nín được rắm, đến phân cũng không giữ được.
Dạ dày cũng sắp không giữ được, ngay cả thứ vừa ăn điểm tâm cũng có thể lôi ra ngoài.
Cú sốc mạnh mẽ do nội bạo gây ra, không ít thứ đã điên cuồng phát tiết ra ngoài qua lỗ lớn phía sau.
Hậu môn nát bươm, vấy bẩn cả ngọn núi.
Bốn cây chốt kiếm còn sót lại trong tay đều đã dùng hết.
Huyết Sát lão tổ rõ ràng đã bắt đầu thần trí mơ hồ, mặc cho Hứa Sơn khống chế, không có chút phản ứng nào.
Hứa Sơn lấy ra bom nhét miệng, nhét vào miệng đối phương, trực tiếp dẫn nổ.
Cả khuôn mặt Huyết Sát lão tổ bị nổ tung.
Thân thể đầu tiên là ưỡn cong lên trời một chút, sau đó thẳng tắp rơi xuống, cắm đầu xuống đất.
Trong lòng Hứa Sơn cảm thấy hài lòng.
Đối phương chắc hắn đã không còn khả năng gây chuyện nữa.
Nếu không, nếu hắn còn có ý thức phòng hộ, thì miếng bom nhét miệng kia cũng không thể gây ra tổn thương đến mức này cho hắn.
Hiện tại... cũng nên kết thúc!
Hứa Sơn hai chân dùng lực, nhảy xuống khỏi lưng Huyết Sát, tay phải vung lên gọi ra Khóa Kim Khốn Nguyên Giáp bốc mùi phân, thứ đã lâu không dùng đến.
Chế trụ Huyết Sát giữa không trung.
Theo lý, bộ hình cụ này không thể khóa được một cường giả như Huyết Sát, nhưng trong tình trạng hiện tại của hắn, dùng nó lại không gì thích hợp hơn.
Rốt cục, Huyết Sát rơi xuống đất nặng nề, năm vị điện chủ còn lại cũng theo đó chạy đến.
Hứa Sơn cúi đầu nhìn thoáng qua, lạnh nhạt nói: “Đem hắn mang đi, đừng để hắn chết, về còn phải chịu phạt.”
Năm vị điện chủ đồng thời cúi đầu.
Huyết Sát lão tổ nằm rạp trên mặt đất, vẫn còn thoi thóp một hơi, nhưng từ cái lỗ lớn phía dưới... nội tạng dính đầy những mảnh vỡ, đang đẫm máu chảy ra ngoài...
“Ách. khục!” Điện chủ Kim Tằm Điện tiến lên, thấp giọng nói: “Bang chủ, nếu không cho hắn chút đan được chống đỡ, e rằng hắn cứ thế này thì không về được Thiên Hạ Hội mất. Hay là cứ giết chết luôn cho rồi? Lãng phí đan dược cho hắn cũng không đáng đâu ạ.”
“Ừm? Không.” Hứa Sơn lấy ra một bình đan dược, mở nắp bình ra, nhưng vừa mới chuẩn bị lấy đan dược thì lại do dự trong chốc lát.
Tiếp đó, hắn khẽ vung tay, liền ném cả bình đan dược vào thẳng cái lỗ lớn kia.
“Cứ vậy đi, chia làm hai đội. Một đội đưa hắn đến nhà lao tạm giam. Một đội khác đi thành trấn, phá hủy tất cả những Bố Hoàn trận mà hắn đã bày ra. Dân chúng nên an ủi thì an ủi, nên bồi thường thì bồi thường.”
“Đúng rồi, nhét lại nội tạng của hắn vào đi, tìm thứ gì đó chặn lại trước đã.”
Năm vị điện chủ: “.”