Ba ngày sau, bên ngoài nhà tù.
Hứa Sơn khoanh chân tĩnh tọa, lặng lẽ cảm nhận và kiểm tra trạng thái của mình.
Anh đã kẹt trong tâm ma suốt ba ngày, đây là lần lâu nhất từ trước đến nay.
Hiện tại, vẫn chưa có dấu hiệu muốn thoát ra.
Trương Bưu cũng được hắn phái đi, để giám sát tình hình của Tần Cối.
Mỗi ngày đều có báo cáo, tiến độ coi như ổn.
Không lâu sau, Hứa Sơn chậm rãi mở mắt, nhìn về phía cổng nhà lao.
Trương Bưu xuất hiện bên ngoài, nhanh chóng đi tới.
“Hứa Gia.”
“Thế nào?”
“Không tệ, Tần Cối đó khẩu tài ghê gớm thật, nói chuyện cứ rạng rỡ hẳn lên, ngay cả mấy chiêu mánh khóe. nói thật, ta cảm giác có vài phần bóng dáng của ngài đấy.”
Sắc mặt Hứa Sơn hơi sầm lại: “Nói vào việc chính.”
“Được, hôm nay hắn lại lôi kéo được không ít người gia nhập. Trong đó đủ loại nhân vật kỳ quái đều có. Phía đối diện, phân thân của ngài tạo thế rất lớn, lôi kéo được không ít hoàng đế các loại. Tần Cối hiện tại đã giương cờ hiệu lập ra cái gọi là 'Hảo Hán Minh', tuyên bố mọi người đều là huynh đệ, không phân cao thấp tôn ti.”
“Đối ngoại thì nói những tên hoàng đế kia muốn chiếm lĩnh nhà giam, nô dịch bọn họ... Bên dưới nhất hô bách ứng, bảo tối nay sẽ liên hợp lại để nghị sự.”
“Ồ? Thế thì cũng không tệ, ngươi cứ về trước đi.”
Hứa Sơn khoanh chân suy tư.
Tiến độ hành động của Tần Cối khá khả quan.
Tuy nhiên, phân thân của mình cũng tuyệt đối không phải hạng người lương thiện, nó tương đương với một bản thể hoàn chỉnh khác của mình.
Tên tuổi và chuyện về phân thân Hứa Tiên cũng đã lan truyền khắp nhà tù.
Mình có thể thông qua Tử Lộ để nắm rõ tình báo của đối phương.
Biết đâu đối phương cũng đã cài thám tử bên phía mình.
Tối nay liên hợp nghị sự, tám phần đối phương sẽ ra tay trước khi chúng ta kịp hành động.
Đánh lén sẽ vô dụng, nếu là mình đối đầu với chính mình, phe ta trận doanh chưa ổn định, địch quân lại đang chiếm ưu thế thì hành động quang minh chính đại mới là lựa chọn tốt nhất.
Vậy phe lấy hoàng đế, tướng lĩnh làm chủ đó, hẳn là sẽ đưa chiến thư?
Hứa Sơn bỗng nhiên cúi đầu cười khẽ.
Hảo Hán Minh. Thú vị thật, hôm nay vừa vặn đi gặp một phen.
Ba canh giờ sau, Tần Cối và Tử Lộ cùng lúc trở về.
Hứa Sơn mở mắt ra, trước tiên nhìn về phía Tần Cối.
Tần Cối rất quen thuộc đưa tới một tấm danh sách.
“Hứa Gia, những người ta đã liên lạc đều ở đây, tổng cộng 120 người, lát nữa sẽ tập hợp ở đại sảnh phía dưới.”
“Phía đối diện có động tĩnh gì không?” Hứa Sơn nhìn về phía Tử Lộ.
Tử Lộ mặt không chút thay đổi nói: “Lương Sơn hảo hán đã giải tán rồi, mấy người nổi tiếng nhất đều đã chạy sang phía đối diện. Không biết bên đó có bao nhiêu người, nhưng tần suất hoạt động của huynh đệ ngài rõ ràng đã giảm đi đáng kể.”
“Hai phe chúng ta mỗi bên chiếm bao nhiêu người, chiếm bao nhiêu người trong nhà giam?”
“Điểm này ngài không cần lo lắng quá nhiều, hai người các ngài cộng lại cũng chỉ chiếm một phần nhỏ. Đại đa số đều là phái trung lập, chưa gia nhập bên nào của các ngài cả.”
“Đã như vậy, vậy chúng ta xuống trước đợi thôi.”
Hứa Sơn dẫn đầu rời khỏi ngục giam, đi về phía đại sảnh chờ đợi.
Đại sảnh đã lác đác vài người tới, Hứa Sơn cầm danh sách trong tay lần lượt xem xét.
Trong đó không ít nhân vật cứng cựa, ngoài Lương Sơn hảo hán còn có cao thủ như Cưu Ma Trí.
Tuy nhiên, nhìn chung thì vẫn là nhân vật phản diện chiếm đa số.
Có cảm giác như đang thành lập một liên minh ác nhân...
Hứa Sơn ngón tay rà trên danh sách, bỗng nhiên dừng lại.
Liếc mắt nhìn về phía Tần Cối.
“Cái cô Bạch Khiết này...”
“Ôi, Bạch Khiết đến rồi!” Tần Cối chỉ về phía cách đó không xa rồi vẫy tay, trên mặt cười phóng đãng, “Quả nhiên là phong tình vạn chủng, nếu A Man ở đây, chắc chắn sẽ vì cô nàng này mà phát điên.”
"Lưu..." Hứa Sơn nghẹn họng nhìn trân trối, vội vàng cúi đầu.
Chết tiệt, sao Bạch Khiết lại mang bộ mặt nàng ta thế này?
Tuy nhiên, khí chất quả thực đỉnh thật...
Hứa Sơn lắc đầu cười khổ, quét mắt danh sách rồi nhìn về phía trước.
Thấy một tráng hán đầu quấn khăn đang đi về phía mình, trong mắt Hứa Sơn lập tức lộ ra vẻ khó hiểu.
“Biên Bức Hiệp?”
Nhanh chóng cúi đầu quét mắt danh sách, bên trong căn bản không có tên Biên Bức Hiệp.
Hơn nữa, hắn nhớ rõ Biên Bức Hiệp đã ở đây rồi mà.
Trong lúc suy tư, người đàn ông quấn khăn đã chạy đến trước mặt.
Hứa Sơn mở miệng hỏi ngay: “Ổ uống thuốc bên trong mẹ? Trăm đặc biệt man? Ta đo, Đông lão sư!?”
“My name is Van, I am an artist, a performance artist, I am hired for people to fulfill their fantasies, their deep♂dark ♂fantasies.”
“Thôi được, không sao.”
“Ngươi tìm đâu ra cái thứ lộn xộn này vậy?” Hứa Sơn quay đầu phàn nàn với Tần Cối.
Tần Cối cũng mặt đầy bất đắc dĩ: “Kéo được một người tính một người thôi, thực sự không được thì đem đi làm bia đỡ đạn cũng được.”
“Vương Lãng... trong đây sao còn có Vương Lãng, Vương Lãng không phải thần tử sao?”
“À, bị Khổng Minh mắng chết rồi, không ai thèm để ý hắn, đành phải đi theo chúng ta thôi.”
“Thôi được. cứ như vậy đi.”.
Mười mấy phút sau, trong đại sảnh đã là người người nhốn nháo.
Đám người lộn xộn, thành phần cực kỳ phức tạp.
Hứa Sơn trực tiếp liếc mắt ra hiệu.
Tần Cối thấy vậy, giơ cao hai tay.
“Chư vị! Chư vị! Xin hãy giữ yên lặng, ta có lời muốn nói cùng chư vịl”
Tiếng ồn dần lắng xuống, mọi ánh mắt đổ dồn về phía Tần Cối.
Tần Cối ưỡn ngực, dường như tìm lại được một chút cảm giác gì đó.
Ho khan hai tiếng, ông ta mở lời: “Chư vị đến đây vì mục đích gì, nghĩ hẳn đã rõ trong lòng, vậy lão phu xin nói ngắn gọn.”
“Kẻ nổi danh Hứa Tiên trong ngục, không phải Hứa Tiên kết duyên cùng Bạch Nương Tử trong Bạch Xà Truyện đâu, tên ác ôn này cấu kết với các hoàng đế, chủ mưu xâm chiếm, ý đồ nô dịch chúng ta. Anh em chúng ta, lưu lạc khắp nơi, liên tục bị ức hiếp, hôm nay đoàn tụ, thề cùng chống chọi với bạo quyền của hoàng gia, để cầu tự vệ, đây chính là chân lý của Huynh Đệ Minh.”
“Trong Hảo Hán Minh, huynh đệ tình sâu nghĩa nặng, không phân sang hèn, chỉ nguyện công bằng và yêu thương lẫn nhau, cùng mưu đại nghĩa.”
“Kẻ địch Hứa Tiên, ngang ngược càn rỡ. Chúng ta nay muốn giương cờ khởi nghĩa, mời anh hùng tứ phương, cùng mưu đại kế, ý đồ lật đổ bạo ngược của lũ hoàng tặc, khôi phục chính đạo của trời đất. Hành động của chúng ta không phải vì lợi ích một người, mà thực sự là mưu cầu phúc lợi cho thiên hạ chúng sinh. Mong chư vị dũng cảm tiến lên, cùng hoàn thành nghĩa cử, để chấn chỉnh càn khôn.”
Tần Cối nói rồi dừng lại một chút, kéo Hứa Sơn đang đứng bên cạnh.
Chỉ một ngón tay, ông ta cao giọng nói: “Vị hào kiệt đây, chính là anh hùng dẫn dắt nghĩa cử, tên là Hứa Sơn, là trưởng huynh của Hứa Tiên, tài trí hơn người, uy vọng lẫy lừng. Nay đặc biệt mời các vị anh hùng hào kiệt, lắng nghe cao luận của huynh Hứa Sơn, mong cùng mưu cầu phúc lợi cho thiên hạ, xin chư vị rửa tai lắng nghe, để thấu rõ ý chí.”
Sắc mặt Hứa Sơn ửng đỏ, thấp giọng nói: “Ngươi mẹ nó còn diễn một bài văn dài dòng như thế, làm ta trông như thằng thất học, để ta nói thế nào!”
“Thôi mà. Hứa Gia ngài nói sớm thì ta đã không nói nhiều như vậy rồi.” Tần Cối nháy mắt một cái rồi lùi lại nửa bước, “Không sao đâu, bên đưới không phải vẫn còn không ít người phương Tây à? Bọn ngốc đó nhất thời cũng chăng hiểu chúng ta nói gì nhiều đâu.”
“Với lại, phía dưới toàn là một lũ tép riu, chúng nó chỉ thích loại văn phong bình dân thôi.”
“Im miệng!”......