“Người của tôi cấp dưới đều đã đi làm việc hết rồi. Mấy ngày nữa tôi cũng định đi Phi Vân Sâm một chuyến để nói chuyện làm ăn với Yêu tộc ở đó, tiện thể tìm Tuyết Cuồng. Nếu cậu bằng lòng đi cùng, làm người dẫn đường cho tôi cũng tốt, thấy sao?”
Lục Vạn Quân suy nghĩ một lát, gật đầu đồng ý.
“Được thôi, vậy tôi sẽ đi cùng cậu chuyến này.”.....
“Tôi thường nói với mọi người rằng, Thượng Tôn Long tộc là thần tượng của tôi. Cấu kết với Nhân tộc, có được mối làm ăn, không cần tự mình ra tay, có một triệu thì lấy trước năm mươi. Sau đó lại chuyển nhượng mối làm ăn, chuyển đi chuyển lại hai ba lần, bốn năm sáu bảy tám lần, theo tôi thấy, bất kể tính thế nào lợi nhuận của Yêu tộc bên này, Long tộc ít nhất cũng phải chiếm bảy thành.”
“Chúng ta thì chỉ đi theo húp chút nước thừa, mà còn cảm thấy mình được hời. Giờ có thêm nhiều con đường làm ăn, tôi không dám nói mọi người sẽ ăn được thịt gì, nhưng có thêm chút canh để húp thì cũng đã tốt hơn trước rất nhiều rồi.”
“Tộc trưởng Hổ, ngài nói đúng không?”
Phi Vân Sâm, tộc trưởng Huyền Hổ tộc.
Nghị Sự đường Kim Hổ Sơn, mấy con yêu hổ thân hình cao lớn ngồi hai bên.
Hứa Sơn và tộc trưởng ngồi ngay ngắn ở giữa, Lục Vạn Quân cũng đi cùng, ngồi bên cạnh.
Trong sảnh chất đống những thùng đan dược cao như núi nhỏ.
Râu Hổ Sát run run, mắt to như chuông đồng nhìn chằm chằm Hứa Sơn.
Nghe Hứa Sơn nói xong, Hổ Sát cười toét miệng như chậu máu: “Cậu nói đúng, hôm nay nếu cậu không đến, tôi vẫn còn tưởng Long tộc chia rất công bằng. Nhưng tôi vẫn chưa hiểu rõ, trước kia Thương Lang tộc cũng không ít lần tranh chấp với chúng tôi, khi Thương Lang gặp khó khăn, sao cậu lại muốn làm ăn với tôi?”
“Hàng của Thương Lang cũng là do tôi cung cấp, tôi làm ăn với ai thì không liên quan gì đến bọn họ. Chỉ cần có tiền để kiếm lời, hợp tác với ai cũng vậy thôi.”
“Mấy thứ hàng này cậu lấy từ đâu ra?” Ánh mắt Hổ Sát liếc nhìn những thùng đan dược dưới đất.
“Chuyện này tộc trưởng Hổ không cần hỏi nhiều, con đường làm giàu sao có thể dễ dàng tiết lộ cho người khác?”
“À, được.” Hổ Sát cười khẽ, “Vậy tôi sẽ không hỏi thêm nữa, giữa chúng ta cũng có thể hợp tác được. Nhưng giá này liệu có thể thấp hơn chút nữa không?”
“Còn muốn thấp hơn nữa sao?” Hứa Sơn hỏi lại, “Giá này đã thấp hơn nhiều so với cái giá mà Long tộc bên kia giới thiệu cho ngài rồi, dù sao ngài cũng phải để tôi kiếm chút lời chứ?”
“Đúng vậy, quả thực là như thế. Thế nhưng Long tộc chúng tôi không dám đắc tội, số lượng từ bên cậu, chúng tôi không dám nhập quá nhiều. Nếu chỉ là làm ăn nhỏ lẻ thì đối với chúng tôi mà nói cũng chẳng có ý nghĩa gì.”
“Không chỉ là làm ăn nhỏ lẻ đâu.” Hứa Sơn mỉm cười đầy ẩn ý, “Tương lai còn sẽ có cả pháp khí nữa. Vả lại, tiền không phải kiếm trong một sớm một chiều, cứ để dòng chảy dài lâu. Trước mắt cứ lấy số lượng nhỏ để thử hàng, xem Long tộc và các kênh khác phản ứng ra sao, rồi chúng ta tiếp tục bàn bạc cũng chưa muộn.”
“Được!” Hổ Sát vỗ mạnh hai tay xuống lan can, “Vậy tôi cũng không dài dòng nữa, quyết định thế nhé, số đan dược này tôi sẽ giữ lại.”
“Chúc mừng tộc trưởng, chúc chúng ta hợp tác vui vẻ.”
Đan dược đã được lấy đi, tiền hàng hai bên đã thỏa thuận xong xuôi.
Hứa Sơn nói: “Tộc trưởng, tôi có một chuyện muốn hỏi thăm.”
“Xin cứ nói.”
“Nghe nói Sương Cẩu tộc cách đây không xa chỗ các ngài, ngài có nghe nói người của tộc tôi đang hoạt động ở chỗ bọn họ không?”
“ÙỪ? À1” Hổ Sát cười toe toét, “Cậu nói vậy tôi mới nhớ ra, hình như quả thật có chuyện như thế, có một con dơi không ngừng quấy phá bọn họ, cảnh giới lại không hề thấp, nghĩ mãi nửa ngày mới biết là người trong tộc các cậu.”
“Thế thì được, cậu đi tìm đi, mau chóng đưa nó về đi, chắc là vẫn chưa chết đâu.”
“Đa tạ tộc trưởng.”
Sau khi hàn huyên đơn giản, Hứa Sơn mang theo Lục Vạn Quân bay đi khỏi Phi Hổ Sơn.
Giữa đường, Lục Vạn Quân nói: “Chuyện làm ăn cũng đâu có gì khó khăn nhỉ, lại dễ dàng đàm phán thành công như vậy sao?”
“Ha ha, có hàng thì mới có thể bàn chuyện làm ăn được, nếu không thì đâu dễ dàng như vậy. Và lại, việc tôi chọn Huyền Hổ tộc cũng không phải là không có lý do. Huyền Hổ tộc và Thương Lang tộc đã thù hẳn nhau từ rất lâu, họ vẫn luôn chú ý đến động tĩnh của Thương Lang tộc. Về chuyện Thương Lang xuống đốc, họ chắc hắn cũng biết đại khái rồi, hắn là đã sớm có một hai phần hiểu biết về tôi rồi.”
“Thôi không nói chuyện này nữa, mau tìm Tuyết Cuồng về đi, đừng để nó lang thang bên ngoài nữa. Sau này còn cần người ra ngoài làm việc.”
Lục Vạn Quân thuận miệng đáp lời, hai người tiếp tục bay về phía trước.
Bay một hồi lâu, một thung lũng băng hiện ra trước mắt.
Mặc dù khoảng cách vẫn còn khá xa, nhưng thị lực của hai người đủ để nhìn rõ.
Dưới ánh nắng mặt trời, Băng Cốc vẫn tỏa ra hàn khí khắp nơi, miệng hang phía trên mờ mịt sắc cầu vồng, đặc biệt huyền bí.
“Chính là nơi này, phía trước chính là lãnh địa của Sương Cẩu tộc.” Lục Vạn Quân chỉ về phía trước.
“Đây cũng là một điểm tốt, trong địa mạch lại có hàn khí đậm đặc đến thế.” Hứa Sơn tấm tắc khen lạ, “Pháp khí kia của Tuyết Cuồng mà cho bọn họ dùng thì cũng không tính là lãng phí.”
Đang lúc nói chuyện, một luồng kình phong thổi tới táp vào mặt, rừng rậm dưới đất cũng theo đó phủ một lớp sương trắng.
Hứa Sơn và Lục Vạn Quân lập tức dừng lại, liếc nhìn nhau.
Có người đang giao đấu, mà cường độ lại không hề thấp.
“Đi, đi xem cho rõ!”
Hai người tăng tốc bay về phía trước, bay xa hơn nghìn trượng nữa, cảnh tượng hai thân ảnh nhỏ bé kịch đấu cuối cùng cũng hiện rõ trong mắt.
Trong Băng Cốc, gió tuyết nổi lên dữ dội, hai thân ảnh mang theo sương trắng chiến đấu thành một đoàn.
Trong đó, một kẻ chính là Tuyết Cuồng!
Kẻ còn lại là một con chó trắng khổng lồ, thân hình dài đến mấy trượng.
Con chó trắng quanh thân vân khí lượn lờ, trông vô cùng đẹp mắt.
Lá Sương Nguyệt Kỳ không ngừng lơ lửng quanh thân nó, điên cuồng tấn công, Tuyết Cuồng thì gầm lên giận dữ.
Sau khi liên tục giao đấu mấy trăm chiêu, Tuyết Cuồng chửi thề một tiếng, quay người bỏ chạy thục mạng.
Yêu thú cầm cờ cũng không truy kích, mà trực tiếp bay xuống Băng Cốc.
Trong Băng Cốc vang lên một tràng tiếng hò reo cổ vũ và tiếng cười lớn.
Hứa Sơn và Lục Vạn Quân nhìn nhau ngơ ngác.
Cái này... xung đột này hình như không quá kịch liệt.
Cảnh tượng như thế này hôm nay đã không phải là lần một lần hai rồi.
Nhìn kiểu này, việc Tuyết Cuồng đến khiêu khích đã thành tiết mục quen thuộc của người ta mất rồi.
v ^~ ` Ẵ h `» 4% ~ ặ , ấu ~ ~ ~r ` ` ặ ũi ` ^ tư “Thăng ngốc này, đi ra ngoài làm mất mặt, xấu hổ đến thế rà còn mặt mũi mà đây dưa nữa chứ.” Hứa Sơn mặt không biểu cảm.
Lục Vạn Quân cười cười nói: “Cũng không trách hắn được, cậu nhìn xem, thực lực của con yêu thú kia quả thực không tầm thường. Vả lại pháp khí của Tuyết Cuồng kia là Địa giai sao? Không thể nào, chênh lệch khí quá lớn.”
“Thôi kệ, tìm nó về đi, mau chóng giúp nó lấy lại pháp khí rồi chúng ta lập tức rời đi.”
Hứa Sơn tăng tốc, đuổi theo hướng Tuyết Cuồng bỏ chạy.
Bay thêm hơn mười phút nữa, mũi Hứa Sơn khẽ động, rồi khóa chặt một ngọn núi.
Thấy trên núi có một cái hang, không chút do dự lao thắng vào.
Trong hang động, Tuyết Cuồng nhe răng trợn mắt, dùng cánh không ngừng vơ lấy thứ bùn thuốc không tên dưới đất, bôi trát lên vết thương ở ngực.
Nghe thấy tiếng động lạ, lập tức cảnh giác, lén lút lùi về phía cửa hang, nơi đã chuẩn bị sẵn để chạy trốn.
“Ai đó! Ra đây!”
Từ chỗ tối, Hứa Sơn và Lục Vạn Quân không nhanh không chậm đi vào hang động, cả hai đều mang vẻ mặt trào phúng.
“Thảm hại! Thật quá thảm hại! Để một con chó đánh cho ra nông nỗi này, khó trách không còn mặt mũi nào để quay về.”
“Cái pháp khí của cậu cho người ta rồi à? Tôi thấy người ta dùng cũng rất tốt đấy chứ.”
“Liên Thành Chí... Lục Vạn Quân?!” Tuyết Cuồng ngẩn người ra, rồi cảm thấy yên tâm hẳn, “Sao hai người các cậu lại ở đây?”
“Đến xem cậu còn sống hay đã chết, lâu thế rồi mà không thấy về báo tin gì cả.” Hứa Sơn tủm tỉm cười nói, “Xem ra cậu với con khuyển yêu kia quan hệ cũng không tệ nhỉ, đánh nhau mà lại thành thân thiết, đến mức nó không thèm truy sát cậu ư?”
“Kể tôi nghe xem, tình hình thế nào, giúp cậu giải quyết xong rồi cùng về.”......
(Chúc mọi người Tết Trung thu vui vẻllf)