Giữ vẻ mặt bình tĩnh, Hứa Sơn bước lên trước, giơ cao hai tay, trâm giọng nói: “Các huynh đệ, tôi sẽ không dài dòng!”
“Chuyện này nhắc đến cũng là do ta mà ra, thằng đệ đệ kia của ta nảy sinh tà tâm, liên kết với đám hoàng đế, quan lại kia để nô dịch anh em chúng ta. Đối phương dù thế lực lớn, nhưng bọn chúng đều có khuyết điểm chí mạng. Những kẻ như hoàng đế thì bản thân có những hạn chế rất lớn, dễ dàng mềm yếu và thỏa hiệp nhất, còn các huynh đệ thì sao...”
“Ấy da! Nói nhảm nhiều thế làm gì, chẳng phải là chân trần không sợ đi giày thôi sao? Cứ nói về nho nhã, lại lôi kéo mấy từ ngữ... nào là ‘hạn chế’, ta thật sự là buồn cười. Lão tử đến đây là để đánh nhau, nói thẳng lúc nào đánh là xong!”
“Cũng phải, ngươi nói vậy cũng không sai.” Hứa Sơn tức cười.
“Đó là Tiểu Bá Vương Chu Thông.” Tần Cối thấp giọng nói, “Hứa ca, anh cứ nói đi, tôi sẽ ghi nhớ hắn giúp anh!”
Hứa Sơn tán thưởng liếc nhìn Tần Cối một cái, trong lòng thầm thấy sảng khoái.
“Ta...”
“Chờ một chút, tôi cũng có vấn đề! Cái Hảo Hán Minh này, sao lại có đàn bà con gái với cả người phương Tây thế? Đàn bà con gái thì tôi cũng chấp nhận được, nhưng cái lũ người phương Tây kia thì tôi đúng là không thể chấp nhận được! Người phương Tây toàn là lũ hèn nhát thì cũng có thể được xưng tụng hảo hán sao? Cứ như tổ tiên Đại Vũ của chúng ta trị thủy, cái lũ người phương Tây kia chỉ biết đóng thuyền bỏ chạy. Cái loại người như vậy mà cũng có thể ra hảo hán ư?”
“Được rồi huynh đệ!” Tần Cối, tên chó săn đắc lực, quả quyết đứng ra, “Đại Vũ kia thì liên quan gì đến các ngươi chứ? Lại nói chuyện bịa đặt, khoác lác thì ai mà chẳng biết chứ? Nói thật nhé, dân chúng ta đây gặp lão gia là mềm nhũn, gặp quan là quỳ ngay, đầu gối khuỵu nhanh hơn ai hết, qua mấy trăm ngàn năm chẳng phải cũng vẫn thế sao? Tôi thấy nhé, ngược lại lũ phương Tây gặp quan vẫn rất mẹ kiếp hung hăng...”
“Tần Cối, con mẹ nó thằng chó Hán gian nhà ngươi, lại lên cơn đúng không!”
“Hán gian! Hân gian! Hán gianll!”
Lập tức quần chúng sục sôi phẫn nộ.
“Đừng ồn ào! Đừng ồn ào! Mọi người cứ bình tĩnh! Đừng nóng vội! Đã đến đây là anh em, không phân biệt trên dưới, trong ngoài, tôn ti gì cả!” Hứa Sơn vội vàng nói, gần như phát cáu. “Hiện tại đối phương đang tập kết, chúng ta cũng chỉ là bị động ứng phó, cần sớm chuẩn bị.”
“Còn về việc bao giờ đánh thì vẫn chưa có kết luận, bất quá bây giờ mọi người tề tựu đông đủ ở đây đều là anh em bình đẳng, có thể giao lưu với nhau một chút ở đây trước, để nếu hai bên thật sự khai chiến, chúng ta cũng dễ phối hợp.”
“Đương nhiên, mặc dù bình đẳng, nhưng vẫn cần bầu ra một người dẫn đầu. Hứa mỗ tài hèn, tai họa này là do đệ đệ ta gây ra, ta nguyện gánh vác trách nhiệm. Mọi người có thể giơ tay biểu quyết, nguyện ý để ta gánh vác việc này, thì hãy giơ tay phải của các ngươi lên. Đương nhiên, nếu như ta làm không tốt, các ngươi cũng có thể biểu quyết để ta cút đi, chọn người hiền tài khác, ta không có ý kiến gì.”
Tần Cối chau mày một cái, ánh mắt đảo qua đám người, hai tay áo hơi vỗ lên một chút.
Phía dưới mấy chục người được cử lại ghi chép bất đắc dĩ giơ tay lên.
Rõ ràng, phần lớn mọi người đều giơ tay biểu quyết.
Hứa Sơn hài lòng gật đầu: “Đã như vậy, Hứa mỗ xin không chối từ vị trí minh chủ này. Tốt, vậy hiện tại nghe ta...”
Vèo một tiếng!
Lời Hứa Sơn còn chưa dứt, một viên đá văng ngang từ phía trên.
Một con bồ câu bay theo hình vòng cung rồi rơi xuống, rơi giữa đám đông.
Chỉ thoáng nhìn một cái, sắc mặt Hứa Sơn lập tức trở nên nghiêm túc.
Viên đá vừa ném xuống, không phải là mũi tên chiến, mà là một con bồ câu đưa tin.
Bồ câu đưa tin... rất có thể là do phân thân bên kia truyền tới.
Nếu đúng là như vậy, đối phương chọn đúng thời điểm này, chứng tỏ đã sớm nắm được tình báo bên này.
“Tin tức gì!” Hứa Sơn nhanh chóng hỏi.
Bồ câu được ném từ đám đông đến tay Hứa Sơn.
Hứa Sơn liếc nhìn đám người.
Đội ngũ được tập hợp vội vàng trong lúc cấp bách này, hiển nhiên không ai thực sự phục tùng hắn, nhưng điều đó cũng không quan trọng.
Phân thân bên kia chắc cũng chăng khá hơn là bao.
Mở bức thư ra xem, Hứa Sơn nâng tay lên, nói: “Gia Cát Lượng gửi chiến thư đến, hẹn chúng ta ngày mai quyết chiến tại đấu trường. Nên đối phó thế nào?”
“Đến hay lắm!” Trong đám người, một lão già tóc bạc mắt hoa xuyên qua đám đông, “Ngày mai quyết chiến vừa vặn làm suy yếu nhuệ khí của quân phản loạn, minh chủ có thể chỉnh đốn đội ngũ, giương cao cờ xí, để tăng cường quân uy!”
“Ngày mai trước trận hai quân, lão phu chỉ cần vài lời, đảm bảo Gia Cát Lượng sẽ chắp tay đầu hàng mà không cần giao chiến!”
“Vương Lãng?” Đám người sắc mặt biến sắc, sĩ khí giảm sút nghiêm trọng.
Vẻ mặt Hứa Sơn cũng đần trở nên kỳ quái.
“Chỉ dựa vào vài lời trước trận làm sao có thể lui được địch?”
“Ha ha ha ha, minh chủ nếu không tin, ngày mai cứ gặp mặt sẽ rõ.”
“Vậy được rồi... ngày mai ngươi đi trước khiêu chiến, tạm thời mọi người cứ làm quen với nhau trước đã.”
Ngày hôm sau, quân đội chỉnh tề xuất phát, phía sau còn kéo theo một đám đông đến xem náo nhiệt.
Tần Cối rõ ràng đã phát huy tác dụng rất lớn, đội ngũ tạm thời được tập hợp này, ngược lại cũng khá đông đủ.
Đi qua hành lang dài hẹp, đi vào thông đạo.
Hứa Sơn ở phía trước nhất, luôn ngẩng đầu.
Đấu trường này hắn chỉ ghé thăm một lần, trước kia đều là nơi hỗn chiến của các nhân vật tâm ma lớn.
Sau khi trật tự sụp đổ thì chẳng còn tác dụng gì.
Nhưng rơi đây là sân khấu lộ thiên, có thể nhìn thấy tình hình ở những tầng cao hơn.
Không biết lần này có thể hay không nhìn thấy một chút gì đó hữu ích.
Khi tiến sâu vào một chút, tầm mắt Hứa Sơn mở rộng ra.
Khung cảnh phía trên đấu trường hình tròn cuối cùng cũng hiện ra trước mắt.
Tầng cao nhất vẫn là một khoảng không đen kịt, hư vô, nhưng toàn bộ đấu trường đã rõ ràng được nâng thêm một tầng.
Cũng may là vẫn còn thiếu một chút nữa, chưa hiển lộ hoàn toàn, cũng chưa có thần tiên yêu ma nào xuất hiện.
Hứa Sơn thầm thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra những yêu ma quỷ quái mạnh mẽ chỉ tồn tại trong tưởng tượng có lẽ phải đợi đến lần sau mới có thể xuất hiện.
Tình hình trước mắt coi như ổn định, chưa đến mức không thể đối phó, với thực lực của hắn thì cũng đại khái có thể bảo đảm an toàn cho bản thân.
Hứa Sơn một lần nữa dồn ánh mắt về phía trước.
Đổi diện lối ra, Hứa Sơn tóc trắng cũng đần đần từ trong bóng tối đi ra, theo sau là một đội quân.
Hai người đôi mắt chạm nhau, sát khí đằng đằng.
Rốt cục, hai quân đối đầu.
Hứa Sơn ánh mắt đảo qua đối phương, số lượng quân đối phương đông hơn bên hắn không ít.
Hơn nữa trông đều là tinh binh mãnh tướng, hoàn toàn không phải loại “tạp binh” bên hắn có thể sánh bằng.
Trong lòng thầm thấy không ổn, Hứa Sơn cuối cùng dừng lại trên người phân thân, rồi châm chọc nói: “Tìm nhiều danh nhân như vậy, còn mời cả Khống Minh, ta cứ tưởng ngươi ở trong đó chỉ có thể làm cái tên vô dụng, không ngờ ngươi còn dám đứng ra phía trước.”
“Nếu không phải ngươi sốt ruột kéo người đến như vậy, ta cũng sẽ không hành động nhanh thế!” Hứa Sơn tóc trắng cười cười, một ngón tay chỉ vào Vương Lãng, “Cái thứ này mà ngươi cũng dám đem ra à? Ngươi sốt ruột muốn chết, hôm nay ta sẽ tiễn ngươi một đoạn đường!”
“Hừ!” Hứa Sơn hừ lạnh một tiếng, lùi lại một bước, đẩy Vương Lãng ra.
“Mắng chết hắn! Mắng chết hắn! Kéo sĩ khí lên!”
Vương Lãng vẫy tay áo lớn xuống, quả quyết tiến lên, ánh mắt chăm chú nhìn thẳng vào chiếc xe bốn bánh kia.
“Ke đến có phải là Gia Cát Khổng Minh không?”
Gia Cát Lượng: “.....”
“Ách.....” Vương Lãng lúng túng nhìn Hứa Sơn.
“Ngươi nhìn ta làm gì à! Hắn có phải Khổng Minh hay không mà ngươi không biết à? Đổi cách gọi khác không được à!” Hứa Sơn tức giận.
“Thằng nhà quê họ Gia Cát!” Vương Lãng chỉ một ngón tay, cả giận nói, “Ta tắm bùn mà gặp phúc đây!”
Trên trán Hứa Sơn rịn ra một vệt hắc tuyến.
Kịch bản thay đổi, đúng là khác hẳn so với trước kia...
“Im ngay!” Gia Cát Lượng giận dữ, “Ngươi dám ở đây nói năng lung tung, ta vốn tưởng ngươi là lão thần của nhà Hán, không ngờ lại nói ra những lời lẽ thô tục như vậy. Ta chưa từng thấy kẻ vô liêm sỉ nào như ngươi!”
“A! Hôm nay ngươi liền gặp được!”
“Thắng! Thắng! Thắng!!” Đám lưu manh của Hảo Hán Minh reo hò vang dội.
Hứa Sơn: “.”
Hứa Sơn tóc trắng giận dữ, nghiêng người, kéo Gia Cát Lượng đang thở dốc hổn hển, thấp giọng nói: “Quân sư, không cần cùng đám lưu manh này nhiều lời, trực tiếp đánh! Làm mấy cái trò này chẳng có tác dụng gì.”
“Tốt a, cãi không lại thì muốn động thủ đúng không?” Hứa Sơn chống nạnh khiêu khích, “Ngươi muốn đánh thế nào, ta chơi tới cùng!”
Hứa Sơn tóc trắng cười lạnh: “Tốt, hiếm khi hôm nay có được một trường hợp lớn như vậy, ta cũng không vội giết ngươi. Vậy vẫn theo quy củ cũ, trước tiên đấu tướng trước trận! Nhị gia!”
Dứt lời, Quan Vũ ngồi ngựa xách đao, vẻ mặt tràn đầy sát khí đi vào giữa sân.
Hứa Sơn nhìn kỹ tướng mạo của đối phương, im lặng như tờ.