“Đừng giết ta, đừng giết ta! Muốn ta làm gì cứ nói thắng, ta có thể làm bất cứ chuyện gì.” Tần Cối mặt mũi bầm đập, cuống quýt cầu xin tha thứ.
Hứa Sơn hài lòng gật đầu: “Tốt, vậy ngươi nói cho ta biết, ở đây ngươi quen biết ai? Và có quan hệ tốt với ai?”
“Không ai có quan hệ tốt với ta… bọn họ đều đánh ta, mà lại không giết ta…” Tần Cối đầy bụng nước đắng.
“Không phải… trung thần đánh người thì ta hiểu được, nhưng gian thần cũng đánh người sao?”
“Gian thần bình thường cũng ngụy trang thành người tốt đó thôi… chứ chữ ‘gian thần’ đâu có viết trên mặt mà mò ra được…”
“Cũng đúng.” Hứa Sơn vừa bực vừa buồn cười, nhất thời có chút luống cuống.
“Ngươi còn không có ba người bạn sao? Ba người kia đâu?”
“Ngươi hỏi Trương Tuấn, La Nhữ Tiếp và Vạn Sĩ Tiết à?”
Ân?
Hứa Sơn hơi nhướng mày, nhận ra có điều không ổn.
Trong ba cái tên này, hắn chỉ biết Trương Tuấn - ủy viên thể dục lớp 3 trường Trung học Thực nghiệm.
Hai cái tên kia hắn chưa từng nghe qua…
Nhưng rất nhanh, hắn lại trở lại bình thường.
Thế giới tâm ma vốn dĩ cổ quái như vậy, những thứ đã từng nhìn thấy có thể đều tồn tại trong tiềm thức.
Không ngờ rằng trong tâm ma cũng sẽ phản chiếu ra ngoài.
“Sao ngươi lại đính dáng đến ba người đó?”
“Thật ra cũng không có gì… chỉ là ta cùng bọn họ tham gia vào sự việc liên quan đến Nhạc Phi…”
“Tốt, ba người này năng lực thế nào? Có thể liên lạc được không?”
“Đều đã chết rồi…” Tần Cối uể oải gục xuống đất.
Hứa Sơn xoa mi tâm, cảm thấy cạn lời.
Suy nghĩ một lát, hắn tiếp tục hỏi: “Ngươi còn quen biết ai nữa?”
“Anh hùng… rốt cuộc ngài muốn làm gì? Có thể nào nói cho tiểu lão nhân đây một tiếng không, để ta còn tiện giúp ngài bày mưu tính kế chứ.” Tần Cối mặt mày xun xoe ngắm Hứa Sơn.
Hứa Sơn hai tay chống nạnh, lạnh lùng nói: “Tốt, đã ngươi nguyện ý chủ động hiến kế, vậy ta tin ngươi một lần. Nói ra cũng đơn giản, có một thế lực đang hoành hành tại đây, trắng trợn lôi kéo người gây rối. Ta cũng muốn chiêu mộ nhân thủ để trấn áp, còn có thắc mắc gì không?”
“A, thì ra là vậy… vậy thì ta không giúp được ngài rồi, võ tướng ai nấy đều hận ta.”
Hứa Sơn đang định hỏi lại, trong tai vang lên một trận tiếng ong ong, bên cạnh Tử Lộ thò tay vào ngực, lôi ra một chiếc điện thoại di động và mở ra xem.
Cảnh tượng cực kỳ không hài hòa này lập tức khiến hắn sa sầm nét mặt.
“Làm sao còn chơi điện thoại thế? Đang xem cái gì vậy?”
Tử Lộ cầm điện thoại di động giơ lên: “Trong ngục giam có giám sát, thằng huynh đệ kia của ngươi chiêu binh mãi mã nhanh hơn ngươi một bước, hiện tại đã liên lạc được với Tần Thủy Hoàng rồi.”
Hứa Sơn tức giận chặc lưỡi một tiếng.
Hắn đã chọc giận quá nhiều người không nên dây vào, giờ đây lợi thế hành động ngược lại đều rơi vào tay đối phương.
Đối phương chắc hăn đã làm loại chuyện này quá nhiều rồi, một khi có một khởi đầu hoàn hảo, tình thế phía sau sẽ thuận lợi một mạch.
Giống như quả cầu tuyết càng lăn càng nhanh, thế lực càng để lâu càng lớn mạnh.
Bất quá, hành động này của Tử Lộ lại cho hắn một lời nhắc nhở.
“Điện thoại đâu? Có điện thoại không, đưa điện thoại của ngươi cho ta.” Dưới ánh mắt uy hiếp của Hứa Sơn, Tần Cối móc trong ngực lấy điện thoại di động ra.
Hứa Sơn nhận lấy xem xét, sắc mặt dần dần sa sầm.
Hắn lại giáng thêm một cước: “Đồ chó má, ngươi còn dùng điện thoại Táo, sao không dùng hàng nội địa?!”
“Điện thoại Táo an toàn hơn mà, ta tương đối chú trọng quyền riêng tư…”
“Nói bậy nói bạ! Cái chút riêng tư này của ngươi toàn để người phương Tây nhìn thấy hết rồi, đúng là đồ chó ăn cây táo rào cây sung, chó không đổi được thói ăn cứt!”
“Thấy được thì sao, người phương Tây cũng không làm gì được ta. Hơn nữa, ta đã lăn lộn đến mức này rồi thì còn có cơ mật quốc gia nào để bán nữa chứ…”
“Lại còn cãi!”
Tần Cối câm như hến, không lên tiếng.
Hứa Sơn cầm điện thoại mở Wechat lướt xem.
Hắn tìm tới danh bạ, bên trong chỉ có ba người.
【 Phan Kim Liên 】
【 Cao Cầu 】
AAA Lý Sư Sư, cả nước Khả +>- ]
“Ngươi còn quen biết Phan Kim Liên?”
“Ta tò mò thôi, thêm sau.”
“Mẹ nó chứ, mày đúng là có ba người bạn tốt! Chết ba đứa lại thay ba đứa khác à?” Hứa Sơn khiếp sợ cầm điện thoại di động dí sát vào Tần Cối gặng hỏi, “Cái con Lý Sư Sư này là thế nào!”
“Tình huống thế nào mà ngài không biết ư? Nàng làm nghề gì mà trong lòng ngài không rõ sao?” Tần Cối thấp giọng nói.
Hứa Sơn nhếch mép một cái, thầm nghĩ trong lòng: Sai lầm rồi.
Đời trước trên mạng xem mấy thứ đó, đều gán cho Lý Sư Sư người ta.
Mang theo chút tò mò, Hứa Sơn mở dòng thời gian ra xem.
Dòng thời gian chưa công khai.
“Dòng thời gian đâu? Sao không có ảnh?”
“500.000 hồng bao để mở khóa dòng thời gian. ta đâu có đưa tiền.”
“???” Hứa Sơn gãi đầu, mở lịch sử trò chuyện ra, bên trong trống rỗng.
“Vậy lịch sử trò chuyện đâu… ngươi không có đi tìm nàng sao, hả?”
Tần Cối trên mặt toát ra nụ cười gian xảo, mặt mày hớn hở, vừa õng ẹo vừa e sợ nói: “Lịch sử trò chuyện xóa rồi, Tống Huy Tông còn như vậy, ai mà chẳng muốn nếm thử…”
“Bao nhiêu tiền?”
“3000.”
“Ai ai ai! Hai người đang làm gì thế!” Tử Lộ bỗng nhiên lên tiếng, sắc mặt rất khó chịu.
Hứa Sơn và Tần Cối nhìn nhau cười thầm.
Thấy Tần Cối cười, Hứa Sơn lập tức sa sầm nét mặt, vẻ mặt cứng rắn giáng cho đối phương một cái “thẩm phán” đập!
“Ngươi không phải cũng cười sao? Sao lại đánh ta.” Tần Cối ôm mặt kêu thảm.
“Chăng giúp được chút việc gì, đồ khốn nạn đầu óc toàn dâm tài” Hứa Sơn ánh mắt tràn đầy chính nghĩa, nhấc chưởng lên lại muốn đánh.
Tần Cối rụt người lại phía sau, vội nói: “Anh hùng, ta có biện pháp, đừng đánh ta nữa!”
“Nói!”
“Ngài không phải muốn kéo người vào phe mình sao? Vậy không bằng kéo người xuống nước… ta có một kế, mời Lý Sư Sư này về, dùng sắc đẹp thu mua anh hùng thiên hạ, rồi chụp ảnh lại làm nhược điểm.”
“Hừm… đây cũng là một biện pháp cũ rồi. Không đúng, không được! Lão tử muốn chiêu mộ chính là anh hùng, cái chiêu này của ngươi chỉ hữu dụng với lũ hạ lưu thôi, chỉ toàn nghĩ ra mấy ý xấu xa! Hơn nữa, Lý Sư Sư kia nhất định kinh nghiệm phong phú, ta thu mua nàng còn cần một khoản tiền, đằng sau còn phải liên tục không ngừng đưa tiền cho nàng. Ta không có tiền, tiền này ngươi trả à?”
Tần Cối liên tục nói: “Anh hùng, kế này tuyệt đối rất hay. Mua được Lý Sư Sư, ít nhất chiêu mộ được lũ đạo phi Lương Sơn kia thì không thành vấn đề. Những kẻ đó tính nết rất kém, nhưng lại ai nấy đều thích sĩ điện. Nắm được thóp bọn chúng thì chắc chắn dễ đàng bóp. Bất quá không có tiền, Lý Sư Sư đúng là một vấn đề, muốn thu mua nàng không phải là chuyện đơn giản, tốn kém cũng khá lớn.”
“Nhưng còn có Kim Liên đó, ta tuy không chạm vào, nhưng ta đã gặp qua. Cô gái này sống gian nan, chịu nhiều kỳ thị… Nghĩ rằng với cái dung mạo của anh hùng đây, thu phục được nàng này thì không thành vấn đề. Mà lại, lợi dụng Kim Liên còn có thể khiến lũ đạo phỉ Lương Sơn kia trở mặt thành thù, dù sao trong đó có mấy người thực sự cương trực, ngài dù thế nào cũng không thể thu phục được trong thời gian ngắn.”
“Hiện tại tuy chiêu mộ toàn là hạng hạ lưu, nhưng chỉ cần quy mô lớn mạnh, ngài liền có thể tẩy trắng. Chúng ta đông người, chẳng phải muốn nói sao thì nói vậy sao? Lúc trước Nhạc Phi bị chém đầu, bách tính cả thành đều đi theo reo hò ủng hộ đó thôi, ai mà chẳng nói Tần mỗ ta là ái quốc trung thần?!”
“Mà lại, chỉ cần khởi sự, bên ngoài còn có một đống lớn người phương Tây đó thôi? Bọn họ căn bản là cái gì cũng không hiểu, chỉ cần nói chút đạo lý đại nghĩa vớ vẩn, kéo những người phương Tây đó vào phe mình cũng nhẹ nhõm thôi.”
“Mẹ nó, yêu tẩu tử? Để Phan Kim Liên xử lý loại chuyện này thì thích hợp sao?!”…