“Cũng đúng.” Hứa Sơn nhẹ gật đầu, lại hỏi, “À, ngươi bán rượu ở đây, vị trí này cũng là thuê đúng không?”
“Đương nhiên rồi, Vạn Yêu Thành đều là sản nghiệp của Long tộc, chỉ cho thuê chứ không bán.”
“Tiền thuê thế nào rồi?”
“Haizzz...” Hùng Tinh thở dài một tiếng, “Đừng nói nữa, chẳng những mỗi ngày gặp đủ loại ngu xuẩn, tiền kiếm được mấy đồng bạc lẻ cũng toàn bộ nộp tiền thuê hết!”
“Vậy còn bán rượu ở đây làm gì nữa chứ.” Hứa Sơn trêu ghẹo nói, “Dù sao cũng là Nguyên Anh, sao lại để mình chịu tủi nhục như vậy.”
Hùng Tỉnh thở dài: “Trên người ta mang trọng thương, không thể đánh nhau được. lộc ta cũng bị người ta diệt sạch, trong trạng thái này mà ra ngoài lung lay hai vòng là sẽ bị giết chết ngay. Ờ đây thì an toàn, còn có thể tích lũy chút linh thạch, có cơ hội kiếm đan dược chữa thương, còn những chuyện khác thì sau này tính tiếp.”
“Ngươi bán nhiều hay bán ít, cũng không ai theo dõi ngươi. Bớt nộp cho cấp trên một chút chẳng phải được sao? Thật sự không được thì tìm Thánh sứ mà nói chuyện.”
“Nói chuyện ư?” Hùng Tinh không cam lòng, ngước mắt nhìn quét lên xà nhà trống rỗng, “Chính bọn chúng đang theo dõi ta đây, ta tìm hắn nói chuyện cái khỉ gì chứ, ngươi chưa thấy qua bọn tiện chủng đó ra sao sao... Haizz, không tăng tiền thuê cũng đã may lắm rồi, cứ thế này thôi, làm được ngày nào hay ngày đó.”
“Cũng không dễ dàng gì, ai cũng có nỗi khổ riêng.” Hứa Sơn an ủi, tiện tay lấy ra thêm linh thạch đặt lên quầy, “Cố gắng chịu đựng đi huynh đệ, những ngày tốt đẹp còn ở phía trước mà.”
“Nói thật chứ, chết đến nơi rồi... Hắc! Cảm ơn huynh đệ.”
Nói xong, Hứa Sơn quay lưng nhìn về phía trong đại sảnh.
Liếc mắt thấy Thúy Ngọc có chút khẩn trương, sốt ruột, hắn vươn cánh vỗ nhẹ nàng.
Một lần nữa nhìn về phía đại sảnh, ánh mắt Hứa Sơn bình tĩnh.
Hôm nay sẽ trải qua một đêm ngay tại đại sảnh này.
Đây là con đường mà Long tộc phải đi qua để từ Long Đình đi ra và tiến về khu vực bên ngoài Vạn Yêu Thành.
Hi vọng bên kia hết thảy thuận lợi.
Ngày mai, ngày mai liền có thể tiến vào Long Đình!.....
Hôm sau,
Đại sảnh vẫn ồn ào như mọi khi.
Hứa Sơn cùng Thúy Ngọc đã chuyển chỗ ngồi vào sâu trong đại sảnh.
Giữa sự ồn ào náo nhiệt đó, hai người có vẻ hơi lạc lõng.
Hứa Sơn âm thầm tính thời gian, nhịp tim không khỏi bắt đầu đập nhanh hơn.
Giờ phút này, Hai mươi bốn bộ tộc Yêu tộc cùng với những người của Khai Liệt đã đến Ngân Sương Lĩnh.
Toàn quân đồng loạt phóng thích khí thế, rất nhanh liền có thể kinh động Long Đình.
Nhưng tin tức truyền về còn cần vài phút...
Từng phút từng giây trôi qua, đại sảnh nghị sự vốn đang ồn ào bỗng chốc lặng ngắt như tời
Bầy yêu ở đây rùng mình.
Cả đại sảnh nghị sự bắt đầu rung lắc không ngừng, từng hạt bụi mịn từ trần nhà rơi xuống không ngớt.
Một luồng Long Uy cực kỳ mãnh liệt đang từ một bên phòng nghị sự áp bức đến!
Hứa Sơn lập tức tỉnh táo tinh thần, vọt ra ngoài, ngửa đầu nhìn trời.
Nơi xa, đàn rồng cùng ngâm, tiếng vang chấn động trời xanh, gầm thét lao tới!
Một con, hai con, ba con... ròng rã mấy chục con!
Hai con dẫn đầu có hình thể vượt xa những con khác, tương xứng với Khai Liệt.
Phía sau Long tộc còn có các Yêu tộc lớn nhỏ ở vành đai ngoài Long Đình, trên trăm kẻ theo sát phía sau.
Hứa Sơn vô cùng mừng rỡ!
Tốt, rất tốt, vô cùng tốt
Xem ra trận thế Khai Liệt bày ra đã hoàn toàn kinh động Long tộc, giờ đây đối phương hẳn là đã dốc toàn quân ra rồi.
Trong vòng vài hơi thở, số lượng lớn Yêu tộc trong phòng nghị sự nhao nhao chạy ra bên ngoài, ngửa đầu nhìn lên trời.
Trong mắt họ đan xen sự sợ hãi và khẩn trương.
Mấy chục con Cự Long đồng loạt phát ra Long Uy, chỉ muốn nghiền nát trái tim họ!
Một số yêu thú ở cảnh giới Kim Đan sơ kỳ rõ ràng đã bắt đầu khó thở, đành bất đắc dĩ đốc toàn lực chống cự luồng uy thế này.
Bóng rồng bao trùm thành, đàn rồng gầm thét bay qua, thẳng tiến ra bên ngoài Vạn Yêu Thành.
Các Yêu tộc còn lại phía sau thì tản ra khắp trong thành.
Hứa Sơn nhíu mắt lại, cấp tốc trở về trong phòng, vận chuyển Tam Huyền che chắn, kéo Thúy Ngọc ẩn vào chỗ tối.
“Thu lại khí tức!”
Một con Yêu Khuyến Khiếu Nguyệt trực tiếp đáp xuống cửa đại sảnh nghị sự, vội vàng nói: “Bên ngoài có Yêu tộc làm loạn, toàn Vạn Yêu Thành không được chần chừ, tất cả theo Long Đình xuất chiến!”
“Cái gì, kẻ nào mà to gan đến thế?” Đám yêu quái sợ hãi hỏi tới.
“Đừng hỏi nữa, không có thời gian, nhanh lên! Chậm trễ là sẽ bị hỏi tội đấy!” Nói rồi, Khuyển Yêu bắt đầu không ngừng thúc giục đám người.
Đám yêu quái không tình nguyện bay khỏi vị trí ban đầu.
Khuyển Yêu vào trong quét một vòng, thấy không còn ai thì cấp tốc ra ngoài tiếp tục xua đuổi đám người.
Đợi một lúc, Hứa Sơn cảm nhận được không còn âm thanh và khí tức nào bên ngoài nữa.
Hứa Sơn kéo Thúy Ngọc đi ra bên ngoài, thở phào một hơi.
Hắn lại ngưng tụ một viên thủy cầu, đút vào miệng Thúy Ngọc.
“Đáng tiếc, không được nhìn thấy cảnh tượng hoành tráng!” Trong mắt Hứa Sơn hiện lên vẻ kích động, “Thúy Ngọc, hóa về nguyên hình, chúng ta về Long Đình thôi!”
Thúy Ngọc gật đầu, liền hóa thành hình rồng!
Hứa Sơn cao cao nhảy lên, chui vào miệng Thúy Ngọc.
Đi ngược lại hướng, một người một rồng nhanh chóng bay về phía lối vào Long Đình.
Hứa Sơn kìm nén sự kích động.
Yêu thú trong Long Đình đã ra ngoài hết, lần này hẳn là sẽ rất thuận lợi.
Vạn Yêu Thành nằm ở vị trí bí ẩn, Long Đình lại được Vạn Yêu Thành bảo vệ, nên bên trong khó đi khó ra.
Theo lẽ thường, phòng ngự đã đạt đến cấp bậc cao nhất.
Phòng ngự bên ngoài đã gần như hoàn hảo, kết hợp với tình báo của Thúy Ngọc.
Khu vực nội bộ Long Đình, nơi quần long tụ tập, hẳn sẽ không có bất kỳ thủ đoạn phòng hộ an toàn nào.
Chỉ cần tiến thẳng vào Long Thần Tháp, liền có thể hấp thu pháp lực!
Thúy Ngọc bay nhanh, rất nhanh đã tới lối vào Long Đình.
Cái đầu rồng há miệng thôn thiên khổng lồ kia, cái trán bị Hứa Sơn đả thương đã được chữa trị lại.
Nhắm đúng vị trí, Thúy Ngọc lao thẳng vào đó.
Màn đêm đen kịt trước mắt lóe lên, thoáng chốc đã được thay thế bằng kim quang rực rỡ.
Long Đình thánh địa rộng lớn, đường hoàng lại một lần nữa xuất hiện trong tầm mắt Hứa Sơn.......