Một tháng trôi qua, Hứa Sơn một mình rời khỏi Vạn Yêu Thành.
Đông đảo đại biểu Yêu tộc đã tiến vào Long Đình nghị sự, nhưng cuộc trao đổi vẫn còn xa mới kết thúc, chưa đạt được mục đích.
Mối quan hệ giữa các tộc quá phức tạp, việc phân phối lại lợi ích chắc chắn không thể giải quyết rõ ràng trong thời gian ngắn.
Năm vị U Minh kia ngược lại thì dễ nói chuyện hơn.
Thân là cường giả, dù bề ngoài là vì hậu duệ Yêu tộc, nhưng năm vị này rõ ràng không mấy quan tâm đến Yêu tộc. Việc tu luyện của bản thân họ là quan trọng nhất, thương yêu thân tộc thì còn có thể chấp nhận được, nhưng nhắc đến đại cục của Yêu tộc, thì họ cũng chỉ tiện thể mà yêu mến một chút thôi. Cho nên, chỉ cần đưa ra một đề nghị và lý do hợp lý, năm người đều có thể nhanh chóng đáp ứng.
Nhưng khi đề tài thảo luận được chia nhỏ ra thì lại rắc rối, bên trong lẫn lộn đủ thứ, rối như tơ vò. Có ba vị U Minh tọa trấn, hai mươi mấy tộc trưởng Yêu tộc kia cũng không phải tầm thường, cũng dám khiêu chiến Long tộc ngay trước mặt.
Hắn ở lại hiện trường quan sát một thời gian, sau khi đưa ra vài đề nghị mang tính quyết định, cuối cùng tiến vào Long Tộc Bảo Khố lựa chọn một vài bảo bối, rồi chuẩn bị rút lui quay về. Về phần Yêu tộc, hắn đã bàn bạc xong xuôi những gì cần thiết. Cụ thể chi tiết hắn cũng không có ý định phụ trách, chỉ đưa ra vài đề cương để cấp dưới bàn bạc tiếp.
Bên ngoài Vạn Yêu Thành là một cảnh tượng phồn thịnh, Yêu tộc ban đầu đến tham chiến đã sớm bị giải tán, ai về nhà nấy. Cuộc đại chiến giữa Long Thần và Song Long đã gây ra sự phá hủy rõ ràng, ngay cả bên ngoài Ngân Sương Lĩnh cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Đường sông nứt toác, núi non tan hoang. Thế nhưng, chỉ hơn một tháng thời gian, hiện trường chiến đấu đã mọc đầy cỏ xanh hoa tươi. Nhìn vào lại đẹp không sao tả xiết.
Tuy nhiên, cảnh đẹp như vậy, Hứa Sơn hiện tại cũng không có tâm trạng nào thưởng thức. Cảnh giới đã đột phá đến hiện tại, nhưng chỉ mới khôi phục đơn giản, hoàn toàn không có thời gian để thích ứng nguồn lực lượng này. Sự chênh lệch giữa các cảnh giới quá lớn, trước kia tương đương với cầm đao chém người, sử dụng như cánh tay nối dài. Hiện tại thì đao kiếm đã biến thành pháo hỏa tiễn, cầm trong tay cũng không biết dùng, chiến lực căn bản không phát huy được mấy phần. Việc này cần thời gian dài để rèn luyện và thích ứng, nhưng trước mắt... thì không có thời gian đó. Dù là trở lại Bắc Địa, vẫn còn vô số việc cần làm, cần bọn họ giải quyết...
Một mạch phi nhanh, cảnh sắc bốn bề biến hóa không ngừng. Rốt cục, hoàn cảnh bắt đầu trở nên quen thuộc, đã tiến vào Trầm Tiêu Thú Vực.
Hứa Sơn nhắm thăng phương hướng, tốc độ tăng vọt, hướng về đỉnh núi nơi họ ở mà bay đi. Chưa đến Xà Tỉnh Động bao xa, Hứa Sơn thần thức đảo qua, khóe rrưệng nở nụ cười. Mọi người trong động đều ở đó, không thiếu một ai. Đại sự của Long tộc đã định, chuyến này có thể nói là viên mãn.
Rơi xuống cửa hang, đi vào trong đó, một đám dơi đang trò chuyện khí thế ngất trời đồng loạt quay đầu nhìn về phía cửa ra vào. Lục Vạn Quân, Dịch Tâm và vài người khác bước nhanh tới, vội vàng hỏi: “Liên huynh, ngươi cuối cùng cũng trở về. Ngươi có nhìn thấy trận đại chiến của con dơi kia (mà U Minh và Long tộc cũng tham gia) không? Liên huynh, con dơi kia có phải có liên hệ gì với ngươi không?”
Mấy người lao nhao hỏi dồn.
Hứa Sơn vội vàng khoát tay, đưa mắt quét một vòng rồi nói: “Mọi người im lặng, những người phụ trách kinh doanh hãy đến phòng nghị sự chờ ta, lát nữa chúng ta sẽ họp.”
Đám dơi gật đầu, quạt cánh bay về phía các hang phụ.
ại sảnh trống không, Hứa Sơn nhìn về phía Lục Vạn Quân và vài người khác rồi nói: 3) “Mấy người các ngươi đi theo ta, có vấn đề gì thì vào trong nói.”
Trong thư phòng của hang động, Hứa Sơn ngồi trên ghế, hai chân khoác lên bàn. Vẻ mặt hài lòng, vừa rít thuốc một cách ngắt quãng. Cả phòng đầy hơi thuốc, Tuyết Cơ vẫy tay vẻ không vui nói: “Khói thối quá! Có gì mà hút!”
“Liên Thành Chí, ngươi nói... bên ngoài Ngân Sương Lĩnh rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao lại có một con dơi, hay là hai con?”
Mấy đôi mắt đồng thời nhìn về phía Hứa Sơn.
Hứa Sơn cười ha ha, phủi phủi tàn thuốc: “Nói rất dài dòng, ta sẽ nói đơn giản một chút. Ta mời ba vị đại yêu U Minh giúp chúng ta giữ thể diện, nhưng họ cũng có lo lắng. Trong Long Đình có một Thần khí tên là Long Thần Tháp. Long Thần Tháp kia mang lại gia tăng sức mạnh cực lớn cho Long tộc, cho nên ta mang theo Thúy Ngọc muốn đi phá hủy Long Thần Tháp. Kết quả đến đó mới phát hiện, Long Thần Tháp thật ra chính là Tổ Long, mà hắn còn sống... nó bị trọng thương rơi vào trạng thái ngủ say, kết quả bị hậu duệ lầm tưởng đã chết, bị Long tộc xem như pháp khí để lợi dụng.”
“Sau đó mọi chuyện liền rất đơn giản, ta dùng đan được biến thành con đơi giúp hắn thoát khốn, sau đó hắn quyết định giúp chúng ta xuất chiến. Con dơi kia chính là Long Thần, đã ăn đan dược của ta mà biến thành. Không phải là có hai con đâu. hắn khống chế thân thể, còn ta thì không chịu nổi lực lượng của hắn nên không cách nào khống chế được thân thể. Cái đầu trông có vẻ hôn mê kia chính là ta.”
“Ôi!!” Mấy người đồng thời kinh ngạc thốt lên. Lại có kỳ ngộ như vậy, thật khó để khiến người ta bình tĩnh. Càng đáng sợ chính là, đan dược của Liên Thành Chí lại có hiệu quả với cả cường giả như Long Thần!
Tuyết Cuồng kinh ngạc nói: “Đan dược của ngươi... rốt cuộc là đan dược gì vậy? Có nó chẳng phải là vô địch rồi sao? Cứ tìm mấy cái thi thể vá lại...”
“Ai, dừng lại, đừng nói chuyện ghê tởm như vậy.” Hứa Sơn đưa tay ngăn cản Tuyết Cuồng ảo tưởng: “Nếu không có Long Thần nguyện ý phối hợp ta, đan dược của ta căn bản sẽ không tạo nên hiệu quả. Hơn nữa... đan dược kia đã ăn hết, không còn một viên nào.”
“Không đúng lắm...” Lục Vạn Quân muốn nói lại thôi.
Hứa Sơn nhìn sang nói: “Không đúng ở chỗ nào?”
“Ta không nói vấn đề đan dược, mà là chuyện ngươi nói Long Thần tác chiến... nhưng ta thấy năng lực tác chiến của hắn tương đối vụng về, mà việc biến thân thành con dơi không có chút ảnh hưởng nào đến tác chiến. Cho dù hai cái đầu sẽ lẫn nhau quấy nhiễu, nhưng theo như lời ngươi nói thì căn bản sẽ không quấy nhiễu được hắn.”
“Hơn nữa phong cách tác chiến của hắn... đơn giản là hạ lưu đến cực điểm! Long Thần, thanh danh uy phong cỡ nào, sao lại có thể đánh đấm như thế được chứ?”
Mấy đôi mắt nghi ngờ lại nhìn về phía Hứa Sơn.
Hứa Sơn không nhanh không chậm, xòe tay ra nói: “Thân thể vụng về rất dễ giải thích, bị nhốt quá lâu, hơn nữa trên người hắn có trọng thương. Về phần các ngươi nói chiến đấu hạ lưu... điều này quả đúng là sự thật, hắn đúng là hạ lưu. Tuy nhiên, ta nghĩ thời đại đang tiến bộ mà thôi, trình độ đạo đức của người cổ đại chắc chắn không thể so sánh với chúng ta. Cho nên không có gì là tiết tháo cả, đánh đấm kiểu gì cũng là bình thường, lúc đó ta cũng cảm thấy hành vi của hắn rất ghê tởm.”
“Tuy nhiên cũng có thể lý giải, việc đánh đập hậu duệ ta nghĩ cũng là để biếu đạt sự bất mãn đối với hậu duệ, phát tiết một chút cảm xúc đã tích tụ bấy lâu của mình.”
“.......”
“Là như vậy sao... cái này quá vô lý đi.” Tuyết Cuồng lẩm bẩm nói.
“Nếu không thì muốn thế nào? Chẳng lẽ lại là ta làm? Các ngươi chẳng lẽ lại cho rằng ta có thể điều khiển bộ thân thể khổng lồ kia sao?” Hứa Sơn cười ha hả nói: “Nếu đúng là như vậy, thì ta đã kiếm lớn rồi, đời này ta sẽ không biến về nữa.”
Đám người đồng thời gật đầu.
Ửm. vậy cũng phải! Mặc đù việc Long Thần đánh đập hậu duệ như vậy rất không hợp lẽ thường, nhưng so với việc Liên Thành Chí có thể điều khiển một thân thể khổng lồ che khuất chân trời thì cũng chắng đáng là gì.
“Đúng rồi, trong lúc hai con Rồng kia chiến đấu, có một tu sĩ trà trộn vào. Tu sĩ đó là ai vậy?” Tuyết Cuồng hỏi.
“Đó là Thái Thượng trưởng lão của Cửu Tiêu Ngự Đạo Minh, được Long tộc mời đến giúp đỡ, đã bị Long Thần xử lý.” Hứa Sơn đáp: “Chuyện này cũng không cần bận tâm, những chuyện đã kết thúc bây giờ đều không có liên quan gì đến chúng ta nữa. Lần này ta gọi các ngươi đến, là có chuyện khác muốn nói với các ngươi.”