“Lão tổ, hắn.” Long Vũ khó nhọc nhìn Long Thần.
Long Thần thản nhiên nói: “Đã thua rồi còn nói gì nữa, ta tán thành cách làm của hắn. Thân là Long tộc, nhốt mình trong vòng một mẫu ba sào đất này, đến cả tu sĩ cũng không dám tiếp xúc, thì còn làm được gì? Hai tên phế vật các ngươi, cứ tiếp tục như thế này thì cả đời cũng chẳng thể đột phá.”
“Đi, chuyện này cứ quyết định vậy đi. Ta sắp phải đi rồi, nếu các ngươi không phục, có thể giết thằng nhóc này, rồi để ba tên phế vật bên ngoài kia vào giết các ngươi, lại giết sạch lũ con cháu đời đời bên dưới kia, chết sạch cũng sướng, nhìn thấy lũ phế vật các ngươi ta chỉ thêm đau đầu.”
“Cứ đợi đó đi, ta không phản đối!”
Long Thần quay người bước đi, tiện tay vẫy Hứa Sơn.
Song Long trông theo Long Thần đi về phía xa, Hứa Sơn đi theo sau.
Đến dưới đầu Long Thần, Long Thần giơ tay chỉ một cái.
Một quả trứng vàng óng ánh, hơi mờ, phun ra từ miệng rồng rỗng.
Thúy Ngọc hóa thành hình người đang cuộn tròn bên trong, bị kim quang bao phủ, trạng thái không rõ.
Nhìn quả trứng rồng kia, Long Thần nói: “Nàng lần đầu tiên tới Long Đình ta đã gặp được nàng, ngu ngơ như chưa từng trải sự đời. Nhưng thế cũng tốt, ngốc một chút lại dễ được người khác yêu mến. Ngươi đối xử với nó quả thật không tệ, ta giao đệ tử này cho ngươi cũng yên tâm.”
“Tình huống của ngươi ta tạm thời giúp ngươi ngăn chặn, chẳng bao lâu nữa lực lượng của ta sẽ cạn kiệt và tiêu tán, pháp khí trong cơ thể ta đều để lại cho Thúy Ngọc, không được nuốt riêng.”
“Con sẽ không nuốt riêng.” Hứa Sơn bỗng nhiên nói, “Tiền bối có dặn dò gì muốn con hoàn thành không?”
Long Thần thở dài một tiếng, sau đó lắc đầu cười cười: “Sinh tử bất quá là việc nhỏ, người quen cũ cũng đều đã đi cả rồi, thế giới này cũng chẳng còn ý nghĩa gì, cứ thế thôi.”
“Phút cuối cùng... phút cuối cùng... để thằng nhóc súc sinh nhà ngươi mở rộng tầm mắt, Liệt Cửu Trọng mẹ nó cũng mù!”
Hứa Sơn không ngừng gật đầu, cười xòa: “Tiền bối, thật ra con có rất nhiều vấn đề muốn hỏi tiền bối...”
“Nói đi.”
“Tiền bối từng gặp hay chưa một hành tinh tên là Địa Cầu?”
“Ta từng đến một trăm tám mươi bảy hành tinh tự xưng là Địa Cầu, có đặc điểm nào khác không?”
“Không có linh lực, nhưng họ cũng đã phát triển một con đường khác, ngoài ra, gần hành tinh này có...”
“Một trăm tám mươi bảy cái Địa Cầu này, trong đó một trăm ba mươi chín cái đều không có linh lực, đều là thế giới do phàm nhân chiếm giữ.” Long Thần nở nụ cười, “Khoa học kỹ thuật... ngươi muốn nói đến cái này ư?”
“1e.” Hứa Sơn giật mình kinh hãi, “Tiền bối biết?”
“Mặc dù không biết sao ngươi biết những điều này, nhưng ta thực sự từng gặp rất nhiều. Tuy nhiên, con đường này khó mà phát triển được, trong vũ trụ không có nền văn minh khoa học kỹ thuật quá mạnh. Loại văn minh này theo đuổi sự phi thăng tập thể, đúng là một cách làm rất thông minh, nhưng khi đã đến một trình độ nào đó, tiếp xúc với văn minh tu hành có thể đạt đến giai đoạn cá thể siêu phàm, tập thể sẽ bắt đầu chia rẽ, sự phát triển lâm vào trì trệ và thoái lui, cuối cùng rồi cũng sẽ bị hủy diệt vào một ngày nào đó.”
“Còn về Địa Cầu mà ngươi nói là cái nào, ta không rõ, những nơi tự xưng là Địa Cầu đều có môi trường tự nhiên và trình độ văn minh tương tự khá cao, tình huống này trong vũ trụ cũng không hề hiếm gặp... còn chuyện gì khác muốn hỏi không?”
“Ta không có quá nhiều thời gian, ngươi tốt nhất chỉ nói những điều quan trọng.”
Hứa Sơn than nhẹ một tiếng, mím môi: “Tiền bối... có thể truyền thụ cho con một bản lĩnh nào đó không...”
“Được được được, ngươi lại gần đây.”
Hứa Sơn tiến lên hai bước, mừng rỡ bước đến trước mặt Long Thần.
Long Thần ngắm nghía Hứa Sơn từ trên xuống dưới, đột nhiên thò vuốt rồng ra!
“Ta dạy cho ngươi cái con mẹ nó! Thằng nhóc không biết xấu hổ!!”
Đùng!
Một tiếng 'đùng, cái tát vang dội giáng xuống mặt Hứa Sơn, Long Thần với vẻ mặt hả hê, thoải mái, hồn thể tiêu tan.
Hứa Sơn mặt không biểu tình, sờ lên sưng đỏ mặt, nắn lại cằm.
Quay đầu nhìn lại, hai con rồng kia vẫn đang nhìn mình chằm chằm, tròng mắt mở lớn đến đáng sợ!
Thi thể Long Thần trước mặt bỗng nhiên phát ra một tiếng động lạ, những vảy rồng mang cảnh tượng vũ trụ cũng đột nhiên bắt đầu úa tàn, hóa xám.
Tiếp đó, tiếng vỡ giòn tan 'đôm đốp' không ngừng vang lên từ dưới lên trên, mức độ hóa tro cũng càng nghiêm trọng, bụi tro "phốc phốc" rơi xuống không trung.
Không bao lâu, cả thân thể Long Thần đã hoàn toàn tan vỡ, tan biến trong gió nhẹ.
Hứa Sơn phủi vạt áo, quỳ rạp xuống đất, hành đại lễ.
Long Thần vừa rồi một bạt tai kia còn để lại cho mình một chút lực lượng, tình trạng cơ thể còn có thể bị áp chế thêm một lúc nữa.
Chịu đòn thì chịu đòn vậy... đại nhân không chấp tiểu nhân, cảm giác như ông ta cũng rất vội vã muốn đi.
“Ân sư một tát này, đệ tử nhất định ghi nhớ trong lòng!”
Hứa Sơn đứng dậy, chột dạ liếc nhìn ra phía sau.
Nuốt ngụm nước bọt tiếp tục đi lên phía trước.
Đi vài bước, cúi người nhặt lên đại kích Phù Thanh vừa rơi ra.
Lão long này, chết sạch sành sanh, không hề để lại bất cứ thứ gì.
Người ta Liệt Cửu Trọng dù sao cũng còn cho được cục xương, hắn tình trạng tốt như thế, mà hắn thì đến một mảnh vảy cũng không cho.
Vấn đề lớn nhất lúc này là hai con rồng phía sau.
Mặc dù đã lý luận thuyết phục, nhưng dù sao cũng là dùng rổ đập người ta, chuyện này quả thực khó mà gột rửa được.
Trong lòng bọn họ chắc chắn còn ấm ức lắm.
Hứa Sơn nơm nớp lo sợ suy nghĩ một lúc, quay người đi trở về.
Song Long cứ như vậy nhìn chằm chằm hắn, trong mắt có lửa...
“Hai vị sư huynh, ân sư đã đi.”
“Sư huynh, ân sư....?” Long Phong nghiêng đầu rồng lại gần, một con mắt rồng trong mắt hắn cấp tốc phóng đại, chiếm trọn tầm nhìn, khủng bố đến cực điểm.
Hứa Sơn cố giữ bình tĩnh: “Nếu không muốn con gọi sư huynh, vậy con gọi tiền bối.”
“Hai vị tiền bối, chuyện lúc trước cứ gác lại đi. Hiện tại lão tổ chúng ta cũng đi, để lại Thúy Ngọc. Bên ngoài còn có nhiều Yêu tộc đang nhăm nhe.”
“Nhưng các ngươi yên tâm, con đã nhắc nhở Mở Nứt và bọn họ ổn định thế cục, trong thời gian ngắn sẽ không xảy ra sự cố đâu, trật tự sau đó cứ để con phụ trách ổn định và giao tiếp, bên Mở Nứt kia con cũng đã nói chuyện trước với hắn một chút rồi.”
“Những Yêu tộc kia đều là ngươi dẫn tới?” Long Phong giận dữ khiến màng nhĩ Hứa Sơn đau nhói, “Ta nghĩ ngươi nên cho chúng ta một lời giải thích hợp lý!”
“Không, thật ra con chính là Tuyệt Không Thần mà Long tộc đang tìm, lúc trước tiến vào Long Đình là một sự cố ngoài ý muốn, chuyện này con không tiện giải thích rõ ràng... con vốn là đến Đông Hoang lịch luyện, nhưng sau khi tiến vào Long Đình, lão tổ đã truyền tin cho con, chuyện xảy ra với ông ấy, các vị chắc hẳn đã rõ. Ông ấy tìm tới con nói không vừa mắt tình hình Long tộc hiện tại, nên liên tục điều khiển con dàn xếp cục diện, nên mới có kết quả ngày hôm nay.”
“Cái gì, ngươi là Tuyệt Không Thần? Là lão tổ ở sau lưng dàn xếp cục diện sao?” Long Vũ đại kinh.
“Phải, nếu không thì con làm gì có gan đó! Làm gì có khí độ này chứ! Con mới Nguyên Anh... các vị không lẽ lại nghĩ những chuyện tồi tệ này là do con làm ra sao?” Hứa Sơn xòe tay ra, một mặt ngây thơ vô tội.
Vừa dứt lời, Hứa Sơn sắc mặt bỗng nhiên đỏ bừng, cắn răng nhìn Song Long.
“Hai vị, con không còn thời gian nói nhiều với các vị. Ân sư trước khi đi đã truyền công cho cơn, cảnh giới của con sắp đột phá Hóa Thần ngay bây giờ, giúp con hộ pháp!”
“Trước đó tuyệt đối không nên rời đi Long Đình, lão tổ có lời dặn con mang cho Thúy Ngọc, còn bên Mở Nứt cần con đi giải thích, Yêu tộc bên ngoài cũng cần con....” Hứa Sơn thanh âm càng ngày càng thấp, cho đến ngồi xếp bằng tại chỗ, rơi vào tĩnh lặng.
Song Long liếc nhau, trong mắt đều là vừa khó hiểu vừa bất đắc dĩ.
Cuối cùng cùng nhau thở dài, đầu rồng hướng về phía Hứa Sơn, nhắm mắt dưỡng thương.