Đêm 25 tháng 12, các thành phần cơ giới của Sư đoàn 6 Xe Tăng đến Morosowskaja. Rồi nhiệm vụ trong tay là chặn lực lượng địch đang tiến về Rostow. Quân Soviet đã chọc thủng mặt trận của Tập đoàn quân 3 Rumanian và Tập đoàn quân 8 Ý và cố gắng cắt đường của Cụm Tập đoàn quân Don.
Ngày hộ trước, Hồng Quân đã chiếm sân bay ở Tatsinskaja, một trong 2 căn cứ dùng để tiếp vận hàng không cho Stalingrad. Họ tiêu huỷ khoảng 70 chiếc máy bay chuyển chở Ju-52 đang đậu ở đó. Bây giờ Quân đoàn này (Quân đoàn 25 Xe Tăng của Tập đoàn quân 1 Cận Vệ) muốn chiếm căn cứ tiếp vận thứ nhì, Morosowskaja, để cho Tập đoàn quân 6 đói đến chết hay bắt họ đầu hàng.
Ngày 24 tháng Sư đoàn 11 Xe Tăng đương đầu chống lại dòng tăng này, chiếm lại Skossykaja và thiết lập đầu cầu. Thêm vào đó, ngày 24 tháng 12 có thêm thành phần pháo binh của Sư đoàn 306 Bộ binh rút vào khu vực Morowskaja, cho phép lập lại một tuyến an ninh yếu ở đây.
Khi Sư đoàn 6 Xe Tăng đế Morosowskaja, thành phần đi dầu của Tập đoàn quân 1 Cận Vệ các khoảng 10 km. Đơn vị đầu tiên của Sư đoàn được tung vào chiến đấu là Tiểu đoàn 6 thám báo. Công việc này nằm giữ an ninh cho đường tiếp vận và đường xe lửa đến Morosowskaja. Bộ binh cơ giới giữ an toàn cho Chikow. 48 xe tăng của Trung đoàn 11 Xe Tăng đến Morosowskaja lúc mờ sáng ngày 26 tháng 12, sau 150km hành quân. Đại tá von Hunersdorff tập trung các sĩ quan hành quân chiến thuật ở Romanow. Hầu như lập tức, Bake phải lấy đại đội 5 vào khu vực đông của Morosowskaja để giúp phòng thủ. Tiểu đoàn 228 súng tấn công, đơn vị mới được nhập vào Sư đoàn, cùng với Trung đoàn 4 xung kích thiết giáp, gởi đến tăng cường cho chiến đoàn Unrein.
Ngày 27 tháng 12, chiến đoàn von Hunersdorff tấn công Tatsinskaja. Quân Soviet giữ vững, mặc dù Tiểu đoàn 228 súng tấn công bắn cháy 12 xe tăng địch, và 3 súng đa năng 7,62 cm, còn gọi là Ratschbums. Dưới sự chỉ huy của Quân đoàn 56 Xe Tăng, chiến đoàn von Hunersdof – không những gồm Trung đoàn 11 Xe Tăng, mà còn xung kích thiết giáp, súng chống tăng, và thành phần của Trung đoàn 76 PB, và các đơn vị của Sư đoàn 23 Xe Tăng – tấn công sáng sớm 29 tháng 12 sau khi tập trung ở Werchne Verbowka. Tiểu đoàn 1 của Trung đoàn 11 Xe Tăng bị thiệt hại nặng trong cuộc tấn công. Trung úy Ranzinger, quyền chỉ huy Tiểu đoàn, bị chết ngay từ đầu. Trong số những người ngã xuống có trung úy Sander và trung úy Beuth, cả 2 đại đội trưởng.
Trong đêm 27-28 tháng 12, lực lượng của đại tá Martin Unrein vào Tatsinskaja. Một lần nữa, súng tấn công dẫn đầu. Một lá thư của Unrein gởi cho tác giả sau chiến tranh đã diễn tả quan cảnh khủng khiếp của chiến tranh đã chào đón ông ta cùng binh lính ở Tatsinskaja:
“Tôi nhận được báo cáo là 1 con số lớn của xác lính Đức trong một giao thông hào ở một vị trí Nga cạnh làng. Tôi đi ra điều tra. Rõ ràng họ bị tra tấn. Có khoảng 30 lính Đức bị người Nga bắn và quăng xuống gào. Nhiều người bị bắn ở sau cổ. Một số khác bị lỗ chỗ dấu đạn. vài có nhiều dấu hiệu tra tấn.”
Bên trong thị trấn, chiến đoàn Unrein tìm ra một kho tiếp vận lớn của Quân đoàn 25 Xe Tăng Soviet.
Ngày 29 tháng 12 đại tá von Hunersdoff dẫn một cuộc tấn công chỉ với 10 xe tăng vào hướng Chernykow-Sswiwoloboff, trong cố gắng giải toả áp lực. 4 xe tăng Soviet và 5 súng chống tăng bị tiêu diệt, 6 cối hạng nặng bị nghiền và bắt được 1 số tù binh. Các cuộc tấn công của địch trong vùng Urjupin tiếp tục cho đến hết năm, nhưng bị đẩy lùi bởi Sư đoàn 6 Xe Tăng. Đêm giao thừa, một lực lượng địch rất mạnh với xe tăng và bộ binh chọc thủng tuyến phòng thủ yếu của quân Đức dưới sự che chở của sương mù đặc và tiến vào Mowo Marjewka rạng sáng ngày 1 tháng 1 năm 1943.
Đây là một thách thức cho Tiểu đoàn 2, vì đó là nơi Bake đặt Bộ chỉ huy Tiểu đoàn, vị trí của các đại đội là phòng thủ 4 mặt. 30 xe tăng Soviet phóng nhanh vào Nowo Marjewka với bộ binh tùng thiết, một số ngồi trên xe tăng và số khác đi bộ phía sau. Xe tăng Nga tông vào các toa xe lửa và tiến về hướng Bộ chỉ huy của Bake. Bake bật dậy khi nghe tiếng báo động đầu tiên và chạy ra ngoài, báo động cho vài chiếc tăng của anh ta.
“Tạo thành đội hình chiến đấu. Tất cả nhân viên xe lửa và trung đội công binh báo cáo với tôi!” Anh ta ra lệnh.
Khi xe tăng Soviet xuất hiện, họ được chào đón bằng 9 xe tăng của Bake. 3 xe T-34 chìm trong lửa. Sau đó Bake dẫn 4 xe vào đội hình xe tăng địch. Trận đánh diễn ra trong tầm 100 mét hay ít hơn. Bake nhanh chóng bắn cháy thêm 2 xe địch. 2 Tiểu đoàn tăng Soviet vượt qua xe tăng của họ vào trong thị trấn cả hai bên. Họ chiếm vài căn nhà, nhưng sau đó mau chóng bị đẩy ra bởi các binh lính của đoàn xe lửa, họ xung phòng vào vị trí của Soviet với tiến hô “Hurrah!” Các xe tăng của Bake yểm trợ công binh chiến đấu, họ đẩy lính Nga ra khỏi các căn nhà bằng mìn Teller.
“Chúng tôi cứ như say rượu, mặc dù chúng tôi không uống giọt nào,” trung sĩ Gunther Holtz nói với tác giả. “Khi chúng tôi thấy ông già – vị nha sĩ xe tăng – tham gia cùng chúng tôi và chiến đấu như thế nào, rồi mọi thứ cứ như kim đồng hồ chạy. Xe tăng bắn bên trái và bên phải, cũng như phía sau chúng tôi. trong khi đạn nổ khắp nơi.”
Bake gọi các trưởng xe: “Tất cả xe tiến qua hướng đông của thị trấn.”
Xe tăng Đức tiếp tục nện vào địch. Quân Soviet rút qua hướg tây, không dừng lại cho đến khi họ ra đến mép thị trấn. BAke báo động cho xạ thủ biết về sự có mặt của tăng địch mà anh a đã phát hiện qua cửa sổ 1 căn nhà. “Nó sẽ hiện ra ở hướng 11 giờ, phía sau cái nhà bị bắn, Brummer!”
Xạ thủ ngắm vào vị trí 3 mét bên ngoài góc trái của căn nhà. Nòng súng dài xuất hiện trước, rồi thân xe phía trước, và cuối cùng, là nguyên chiếc xe T-34 lộ ra trước mặt chiếc xe tăng Đức. Tháp pháo của chiếc T-34 bắt đầu xoay, nhưng trước khi nó quay đến 80 độ cần thiết, xạ thủ của Bake nổ súng. Sự pha chạm làm cho tháp pháo bật khỏi vòng nối với thùng xe. Tái xế Soviet bỏ số de và bắt đầu chạy lui, nhưng trước khi nó chạy được vài mét thì bị bắn 1 lần nữa. Nắp tháp pháo bật tung lên và ngọn lửa phụt lên trời. Rồi đạn trong xe nổ, hoàn toàn phá huỷ chiếc T-34.
Bake ra lệnh cho lực lượng của mình rút vào trung tâm thị trán và thiết lập các vị trí phòng thủ. Sĩ quan phụ tá Tiểu đoàn đã báo cho Trung đoàn và báo cho Bake biết là đại tá Hunerdoff sẽ tung ra một cuộc tấn công vào sườn địch từ phía nam, chỉ cần Sư đoàn cho phép.
Bake gọi người chỉ huy của mình: “Thưa đại tá, tôi hy vọng là họ không quyết định quá trễ. Có lực lượng xe tăng mạnh của địch ở hướng tây và tây bắc đang chuẩn bị tấn công.’’
“Chúng ta sẽ lo cho chúng, Bake!”
“Toi hy vọng như vậy!” Bake cười trả lời. “Nhưng đại tá phải gởi bho tôi 2 hay 3 xe tăng và chọc thủng tù phía nam dọc theo con đường cái.”
“Được rồi Bake!”
Sau khi trời sáng được 1 giờ, đại tá von Hunersdorff nhận được sự chấp thuận của Sư đoàn về cuộc tấn công. Ông tách đại đổi 2 của Tiểu đoàn 6 thám báo từ phía nam về hướng Nowo Marjewka để bọc sườn, và đưa 1 đại đội của Trung đoàn 114 xung kích thiết giáp dọc theo đường cái đến các đơn vị tấn công nhỏ. Đến lúc lực lượng tấn công đến ngoại ô phía đông của Marjewwka, nọ nhận ra sự đe dọa mới của Soviet từ cánh sườn và không cho phép một cuộc tấn công.
Tuy nhiên, Tiểu đoàn của Bake tiếp tục giữ vững buổi sáng đó. Bắn cháy thêm 7 xe tăng và nâng tổng số lên 27. Nếu quân Soviet chọc thủng vị trí phòng thủ của Đức ở đây, thì đó sẽ mang đến hậu quả tàn khốc đến toàn mặt trận. Điều quan trọng ở điểm đó là không cho địch đến gần để tại một khoảng trống để thở và ngăn chặn sự tấn công của Soviet.
“Bake, lên đường vào khoảng trưa với tất cả những gì anh có. Đầu cầu ở giữa Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 114 thiết giáp xung kích ở Werchne Obliwiskij và các anh ở Nowo Marjewwka phải bị tiêu diệt bằng mọi tía, nếu không tình hình đêm này sẽ tuyệt vọng.”
“Tôi sẽ tấn công, thưa đại tá!” Nha sĩ Bake trả lời. Anh ta nói với sự tự tin của một người lính kỳ cựu đang ở thời kỳ sung sức.
Lúc 12 30 chiều khi nhóm đoàn thiết giáp của Bake tấn công. Tiến theo đội hình vòng cung từ phía nam, các đai đội tiến vào vị trí địch. Đại đội 5, Trung đoàn 11 Xe Tăng là đơn vị đầu tiên thấy địch. Mọi người sẵn sàng chiến đấu. Các xe tăng chuẩn bị bắn. Một phút sau, đại đội 5 chạm địch. Bake thấy một hàng xe tăng địch đi qua đại đội, lúc này đang bị lôi vào trận đánh, và đi về hướng sườn của nó. Anh ta lập tức đưa đại đội 7 vào đối đầu với sự đe dọa này. Bỏ mặc mặt đất nổ xung quanh họ, các xe tăng phóng lên phía trước cho đến khi họ ở phía sườn trái của đội hình địch.
“Bắn!”
6 xe tăng bắn cùng 1 lúc. 5 phát trúng mục tiêu. Sau loạt đạn thứ hai, 3 xe tăng địch bốc cháy. Một chiếc quay đầu với một bên xích bị bắn, và nó cũng bị bắn cháy.
“Đại đội 8: tiến về phía cánh trái, vòng qua phía sau của Werchne Obliwiskij và tấn công địch từ phía sau. Bắn pháo hiệu khi các anh đến được vị trí tấn công.”
Đại đội 8 tiến qua phía bên phải và đi đến địa điểm chỉ định với tốc độ cao, trong khi Bake dẫn các xe tăng còn lại tiếp tục tiến. Trận tăng nổ ra dọc theo chiều dài của khu vực tấn công. Thỉnh thoảng 1 ánh chớp của 1 viên đạn trúng mục tiêu. Các súng chống tăng ẩn nấp bắn cháy 2 xe tăng Đức. Xe tăng của Bake bị hư xích. Anh ta ra lệnh một chiếc Panzer IV đến là lên xe này, trong khi người trưởng xe trông nom việc sửa xe của Bake.
30 phút sau đó, trận đánh tăng cường độ và căn thẳng. Bake đưa nhóm tăng nhỏ nhoi của minh chạm định hết đợt này đến đợt khác. Bake phóng nhanh về phía xe tăng địch 3 lần, trước khi dừng lại và bắn ở khoảng cách 800 mét. 3 xe tăng Soviet bị loại khỏi vòng chiến bằng cách này. Nhóm xe tăng Soviet cố rút lui khi đại đội 8 đến địa điểm ấn định. Pháo hiệu bắn lên bầu trời.
“Tất cả, tấn công địch đang rút lui!”
Các xe tăng tiến lên. Từ phía xa, họ thấy 2 viên đạn 7.5 cm được bắn từ đại đội 8 cày vào đội hình địch. Và họ cũng bắt đầu bắn. Xe tăng Nga bị kẹt. Sau 2 giờ chiến đấu, nhóm xe tăng của địch hoàn toàn bị tiêu diệt.
Khi bóng đêm đổ xuống. Lực lượng tấn công Soviet bị tan vụn. Một lần nữa, nhờ sự chủ động của mình, Bake ra lệnh cho các xe tăng của mình rượt đuổi quân địch đang rút chạy để phá huỷ các xe tăng hư hỏng, mà việc sửa chửa rất dễ dàng, và tấn công bộ binh Soviet. Dùng hết cơ số đạn, các xe tăng diệt thêm 3 xe tăng, 2 súng chống tăng hạng nặng và một số xe tải.
Không những làm cho cuộc tấn công của Quân đoàn 25 xe tăng tiến về Nowo Marjewka bị thất bại, nhưng toàn Quân đoàn hoàn toàn bị tiêu diệt. Chiến thắng quyết định này làm sự tan đi sự nguy hiểm của một mũi dùi khác của Soviet thọc vào đường xe lửa phía tây Morosowkaja, tuyến tiếp vận cho đường không vận vào túi Stalingrad.
4 giờ chiều, khi kể quả cuộc trận đánh được kiểm, được biết là Soviet đã mất 32 xe tăng, gồm 20 T-34. Đức mất 8 xe tăng, 17 chết, 41 bị thương. Bênh cạnh, có 7 súng chống tăng 7,62 cm tị tiêu diệt, cùng với một số lớn vũ khí bộ binh.
Đại tá von Hunersdorff báo cáo lên Sư đoàn rằng Bake không có trách nhiệm liên quan đến cuộc tấn công và anh ta đã tung ra cuộc phản công làm tan rã Quân đoàn 25 Xe Tăng Soviet bằng sự chủ động của mình. Với tin tức này, tướng Raus đề nghị thiếu tá Bake được thưởng huân chương Chữ Thập Hiệp Sĩ, lần thứ nhì được đề nghị phần thưởng cao quý này. Bake được nhận huân chương vào ngày 11 tháng 1 năm 1943.
Trong thời gian này, Sư đoàn bị lôi vào các trận đánh dữ dội khác. Ngày 2 tháng 1 năm 1943, Soviet bắt đầu pháo kích các vị trí Đức với pháo binh, cối, và hoả tiễn – gọi là “Stalin Organs”. Tiếp theo là cuộc tấn công của một lực lượng bao gồm vài đại đội T-34 (mỗi đại đội tăng Soviet có 10 xe tăng này, trong khi đại đội thứ 3 của mỗi trung đoàn tăng được trang bị xe tăng T-70). Cuộc chọc thủng hầu như xảy ra, nhưng cái đại đội đã bị thiệt hại và các chiến đoàn của Sư đoàn 6 Xe Tăng vẫn giữ vững. Một lần nữa Bake lại ra trận khi có lời gọi: “Đưa xe tăng ra trước để đẩy lùi quân địch tấn công!”
Bake đưa 2 đại đội của Tiểu đoàn chống lại xe tăng Soviet đang tấn công. Cùng với 2 đại đội, Bake lao thẳng vào bộ binh địch để tránh hoả tiễn “Stalin Organ” trong gang tấc. Anh đi qua một bên với tốc độ cao và dọn một lối đi ngang qua bộ binh Soviet. Khi trận đánh chấm dứt. 20 xe tăng địch bị loại khỏi vòng chiến nằm rải rác trên chiến trường, 2 trong số đó bị bắn cháy bởi xe của Bake.
Ngày 28 tháng 12, Tatsinskaja được dùng làm trạm tiếp vận hàng không cho Stalingrad 1 lần nữa. Sư đoàn 6 Xe Tăng đã hoàn thành nhiệm vụ chiếm lại ngôi làng và sân bay và sử an ninh cho đường xe lửa sống còn Tatsinskaja-Morosowkaja. Đơn vị không quân của đại tá Kuhl lại có thể bay lại. Tuy nhiên, ngày 3 tháng 1 năm 1943, cố gắng hạn chế thiệt hại, đại tá Kuhl ra lệnh cho đơn vị không quân của ông ta quay về Nowocherkassk vì sự đe dọa sự tập trung quân Nga phía bên kia mật trận. Hình như quân Soviet đang chuẩn bị cho việc chiếm Tatsinskaja một lần nữa. Cuộc tấn công bất ngờ đầu tiên đã làm mất 70 máy bay vận tải đang đậu ở sân bay, cùng với một số lớn trang bị mặt đất. (xem Franz Kuroski: Luftbrucke Stalingrad).
Chiều ngày 6 tháng 1 năm 1943, Sư đoàn 6 nhận lệnh cho cuộc hành quân “Snowball”. Mục tiêu của cuộc hành quân này là ngăn ngừa một cuộc tấn công thọc sâu của địch vào khu vực Bystraja-Kalitowo. Tuy nhiên, chỉ trước khi cuộc hành quân, Tiểu đoàn của Bake một lần nữa bị bắt buộc phải tham chiến, khi Tiểu đoàn 2 của Trung đoàn 114 thiết giáp xung kích bị tấn công bởi một lực lượng Soviet mạnh mẽ. Trong đêm, Tiểu đoàn bị tấn công từ 4 phía. Các xe cộ không cần thiết được đốt để soi sáng. Khi lời kêu cứu của Tiểu đoàn đến Sư đoàn, Trung đoàn 11 Xe Tăng được lệnh đi giải cứu đơn vị bị bao vây.
Hunersdorff yêu cầu Bake, lúc đó đang trú quân ở làng bên cạnh, tấn công. Bake tung quân ra. Chỉ ra khỏi làng, đơn vị của Bake chạm tráng với xe tăng và súng chống tăng Soviet. Trong cuộc chạm trán, 2 xe tăng của Bake bị loại khỏi vòng chiến. Một xạ thủ của một xe bị chết, nhưng những người còn lại của hai tổ lái được các xe khác bốc. Cố gắng đẩy lui quân Soviet ra khỏi làng đã thất bại. Tuy nhiên, các xe tăng của Bake tìm được lối đến chỗ lính xung kích thiết giáp bị bao vây, và họ đã có thể vượt qua khỏi vòng vây và về đến được đất bạn.
Các báo cáo đến Sư đoàn là đội hình bên cánh trái đã bắt đầu từ từ rút lui, khi quân Nga tìm thấy 1 lỗ hổng ở đó. Khi nhận được tin này, Quân đoàn ra lệnh cho Sư đoàn đưa những xe tăng cuối cùng của Sư đoàn đến Masloff. Sáng ngày hôm sau, lời kêu cứu từ Bystraja-Kalitowo, bởi một tiểu đoàn thay thế đang bị tấn công.
Đại tá von Hunersdorff đưa 13 xe tăng Panzer III chống lại quân tấn công. Ở khu vực Tiểu đoàn thay thế, ông chạm trán với xe tăng hạng nặng Soviet, lúc này đã chọc thủng được phòng tuyến. 3 xe tăng của Hunerdorff bị bắn cháy bởi những con khổng lồ, hình như chúng không thể bị bắn. 2 súng chống tăng 5 cm được đưa lên cũng bị thiệt hại sau khi bắn vài viên đạn về phía xe tăng địch đang tiến tới mà không có kết quả nào.
Lực lượng của von Hunersdorff rút lui về Karlowo-Obrywskij. Ở đây họ nhận được 13 xe tăng Panzer IV trang bị súng 7.5 nòng dài. Chúng được đổ xuống ở ga Tatsinskaja. Dù sao chúng cũng được chia về Sư đoàn, và sự có mặt của họ là cơ hội lớn nhất của chiến đoàn von Hunersdorff.
Những xe tăng sau được xuống xe lửa tối ngày 9 tháng 1 năm 1943. Đại đội xe tăng Walzer vừa được bổ sung, được tăng cường cho chiến đoàn von Hunersdorff. Nhóm thiết giáp của Bake, chỉ còn 14 xe tăng được dùng dự bị như lực lượng tấn công cơ động. Dưới dự chỉ huy của Bake, nhóm xe tăng được dùng để can thiệp những nơi nào tình hình trở nên nguy hiểm. Thêm 2 xe tăng địch thêm vào danh sách của Bake trong suốt trận đánh. Bake khăng khăng là “với ít đóng góp của tôi,” và công trạng là do xạ thủ và tài xế, hay, của cả tổ lái.
Ngày 17 tháng 1, Sư đoàn 6 Xe Tăng được chuyển ra phía sau sông Donét như là phần phòng thủ cơ động, chiếm lấy khu vực Puzelujew-Kamensk. Này 18 tháng 1, một báo cáo đến Trung đoàn 11 Xe Tăng ở Werchne Jassenowski là thiếu tá BAke được thưởng huân chương Chữ Thập Hiệp Sĩ đêm đêm 11 tháng 1. Đó là sự vui mừng lớn, và tất cả bạn bè Bake và đồng đội cũng đến buổi tiệc chúc mừng được chuẩn bị bởi tướng Raus. Cùng lúc đó, có thông báo là đại úy Matzler, người ở Munster, nắm lấy Tiểu đoàn 1 thay cho thiếu tá Lowe bị thương.
Trong các vị trí mới của bên kia bờ sông Donets, Trung đoàn 11 Xe Tăng có 39 xe tăng hoạt động. Trong những ngày kế tiếp, 30 xe tăng nữa đến nơi, nhiều chiếc là xe được sửa lại ở các cơ sở sửa xe. Sáng sớm ngày 20 tháng 1, các vị trí tiền tiêu ở bờ sông Donets báo cáo địch tấn công qua cây cầu đóng băng.
Bake đến nơi ngay. Anh ta dẫn 1 tá xe tăng của mình chống lại lực lượng địch, và tiêu diệt 3 xe tăng hạng nhẹ T-70 dẫn đầu cuộc tấn công. Phía sau các xe tăng là những chiếc xe tải chở súng chống tăng. 5 chiếc bị bắn cháy ở tầm gần khi chúng cố gắng vào vị trí để chống xe tăng. Các xe tăng của Bake tiếp đó bắn vào các xe tải chở quân trong khi chúng chạy qua mặt băng. Lửa phụt ra và những tiếng nổ lớn và thùng xăng của các xe tải bùng cháy. Quân địch bị quăn ngược về bờ sông bên kia và không nở thêm cuộc vượt sông nào nữa. Một lần nữa Bake đã đến đúng lúc và “giải quyết” tình hình nguy hiểm.
Ngày 22 tháng 1 năm 1943, Sư đoàn 11 Xe Tăng gởi lên báo cáo tình hình của mình: “Xe tăng Panzer III không đủ yêu cầu ở mặt trận phía Đông. Giáp qua mỏng, và cỡ súng quá nhỏ. Ngược lại, súng tấn công chứng minh được sự thành công xuất sắc ở các trận đánh trên thảo nguyên, mặc dù nó không có tháp pháo xoay. Lý do thành công là nó có tháp dày và có súng mạnh hơn.
Với kết quả của bản báo cáo, Sư đoàn 6 Xe Tăng được nhận một số súng tấn công,, được gom lại thành các nhóm chiến đấu của Trung đoàn 11 Xe Tăng. Tiểu đoàn của thiếu tá Bake nhận được một đại đội súng tấn công và một trung đội công binh chiến đấu thiết giáp. Họ động như một vài trò của một “Lữ đoàn hoả lực” di động, họ được đưa đến tấn công Kamenew như một phần của chiến đoàn von Hunersdorff ngày 31 tháng 1 năm 1943.
Sự phòng thủ mạnh mẽ của súng chống tăng bên kia bờ sông Donets tiêu diệt hay làm hư hại 10 xe tăng Đức. May mắn thay, tất cả được phục hồi bởi trung đội sửa chửa hoặc tự lái về sau khi được sửa chửa tạm thời ở trận địa.
Khi Tư lệnh Sư đoàn được thông báo vào ngày 1 tháng 2 là Sư đoàn trở thành lực lượng dự bị của Tập đoàn quân, chiến đoàn von Hunersdorff vẫn có trách nhiệm chiến đấu ở phía bắc Krassnodon, cũng như nhóm chiến đấu của Bake trong khu cực Donets.
Ngày 9 tháng 2 năm 1943, đại tá von Hunersdorff được lên nắm Sư đoàn 6 Xe Tăng. Tướng Raus nhận lệnh năm Quân đoàn 9 BB. (Trong khi Tư lệnh Quân đoàn này và sau này trở thành một tướng của lính thiết giáp, ông ta là người thứ 280 của lực lượng vũ trang Đức được nhận Lá Sồi cho Huân Chương Hiệp Sĩ). Sư đoàn bây giờ được đặc dưới sự chỉ huy của Quân đoàn 48 Xe Tăng. Quân đoàn được giao nhiệm vụ đi sau Cụm Tập đoàn quân A khi nó rút lui khỏi Caucasus.
Hitler đến Bộ tư lệnh của Cụm Tập đoàn quân Don ở Zaporozhje ngày 17 tháng 2 năm 1943, ông ta được ra các lệnh sau:
“Các binh sĩ của Cụm Tập đoàn quân Nam và các phi công của Tập đoàn quân 4 Không quân!
Kết qua của sự quan trọng quyết định của trận đánh tuỳ thuộc vào các bạn. Số phận của nước Đức, hiện tại và tương lại, sẽ được quyết định cách biên giới Đế Chế hàng nghìn cây số.
Cho nên toàn đất nước Đức được động viên. Mọi người, cho đến người đàn ông cuối cùng và người phụ nữ cuối cùng, đã được gọi vào phục vụ để yểm trợ cho trận đánh của các bạn.
Tuổi trẻ của đất nước đang bảo vệ các thành phố và đồng quê nước Đức vớ vũ khí trong tay. Các sư đoàn mới đucợ thành lập. Những vũ khí mới, được đổi mới đang trên đường đến mặt trận.
Bởi vậy tôi bay đến đây để làm tất cả những gì có thể để tạo điều kiện cho công cuộc chiến bảo vệ và, cuối cùng, biến nó thành chiến thắng. Nếu mọi người trong các bạn giúp tôi, chúng ta sẽ – như trước đây – thành công với sự giúp đỡ của đấng toàn năng.”
Từ Bộ tư lệnh ở Stalino, đại tá von Hunersdorff chỉ huy Sư đoàn khi nó vào trận ngày 21 tháng 2 trong cơn tuyết dày đặc. Có lệnh chiếm lại Kharkov. Lực lượng Đức lại hành quân. Chiến đoàn Zollenkopf đã lên đường. Trung đoàn 11 Xe Tăng, bây giờ dưới sự chỉ huy của đại tá Hermann von Oppeln-Bronikowski, có lệnh lên đường sau đó.
Cuộc tấn công của Sư đoàn 6 Xe Tăng tiến nhanh chóng. Quân Đức hoạt động giữa sông Don và Dniepr thành công, và sự nguy hiểm bị cắt đứt của Cụm Tập đoàn quân Don – bây giờ đổi tên là Cụm Tập đoàn quân Nam – đã được ngăn ngừa. Khi Sư đoàn 6 Xe Tăng bắt tay được với thành phần phía Nam của Cụm Tập đoàn quân Lanz, PDQ Soviet Popov bị cắt.
Một nhóm lực lượng thiết giáp dưới sự chỉ huy của von Oppeln-Bronikowski, mà Trung đoàn 11 Xe Tăng làm nhân tố chính, đến được phần phía đông của Bereka ngày 1 tháng 3, hoàn toàn bao vây PDQ Popov. Khi các sư đoàn SS đến được ngoại ô Kharkov, Quân đoàn 48 Xe Tăng chuyển về hướng tây và được đưa về hướng Kharkov từ hướng tây và tây nam.
Trận Kharkov là một chiến thắng của quân Đức. Trong khi Quân đoàn 48 Xe Tăng, bao gồm Sư đoàn 6 Xe Tăng, thắt chặt quân địch và bẻ gãy các cuộc phá vòng vây, CÁc Sư đoàn của Quân đoàn 2 Xe Tăng SS tiến vào Kharkov ngày 11 tháng 3. Ngày 14 tháng 3, Kharkov trong tay quân Đức. Ở thời điểm này, trong sự vui mừng của lính tăng, xe tăng mới đến nơi. Sư đoàn nhận được 15 xe tăng phun lửa và vài chiếc xe tăng Panzer IV kiểu mới với nòng dài 7,5 cm. Súng chống tăng mới nòng lớn hơn cũng đến nơi, bao gồm cả 24 khẩu kiểu pháo tự hành.
Sư đoàn 6 Xe Tăng bấy giờ có trong tay 90 xe tăng. Sau đó không lâu, có thêm 2 chiếc từ cơ sở sửa chửa. Đại tá Hunersdorff được thông báo là Tiểu đoàn 1 của Trung đoàn 11 sẽ được chuyển về Đức để thay thế Tiểu đoàn huấn luyện. Tuy nhiên, ông ta dức khoát từ chối gởi đi những nhân viên dư (các tổ lái các xe tăng đã bị cháy – KK), vì Đức đang thiếu các trưởng xe đã được huấn luyện đầy đủ.
Sau khi chiếm Kharkov, Quân đoàn 2 Xe Tăng SS dưới dự chỉ huy của thiếu tướng SS Hausser tiến đánh và chiếm Belgorod ngày 18 tháng 3. Đường đến Kursh được mở. Liên lạc được tái thiết lập giữa Cụm Tập đoàn quân Nam và Cụm Tập đoàn quân Trung Tâm. Công Nghiệp Đức lại có lối vào miền than đá Donets. Sư đoàn 6 Xe Tăng đã đóng góp vai trò quan trọng trong sự thành công.
Ngày 30 tháng 3, Sư đoàn 6 Xe Tăng được rút ra khỏi chiến tuyến trước khi được đuă vào vùng sông Donét phía đông Kharkov. Đóng ở Tarnowaja, Trung đoàn 11 Xe Tăng làm lực lượng cơ giới dự bị của Quân đoàn. Sức mạnh của nó xuống còn 37 xe tăng. Ngày 8 tháng 4 năm 1943, Tiểu đoàn 1 của Trung đoàn lên xe lửa ở Kharkov và di chuyển về Đức. Tất cả xe tăng và các loại xe khác của Tiểu đoàn được để lại cho Tiểu đoàn 2 của thiếu tá Bake. Điều này tăng thêm sức cho Tiểu đoàn và làm nó 100 sẵn sàng chiến đấu, nhất là nhiều xe tăng là có các kiểu tăng hạng nặng Panzer IV khác nhau với súng 7,5 cm nòng dài. Tiểu đoàn 1 không quay lại Trung đoàn cho đến tháng 12 năm 1944. Khi nó trở về Đức, nó được tái trang bị với xe tăng mới Panther. Khi nó quay lại, Sư đoàn phải đối mặt với những trận đánh dữ dội nhất của mặt trận hướng đông.
Ngày 20 tháng 4, có thông báo là đại tá von Hunersdorff được thăng chức chuẩn tướng. Thiếu tá Bake hướng dẫn các đại đổi trưởng viết báo cáo lên Sư đoàn những kinh nghiệm trải qua trong giai đoạn 2 của chiến dịch Nga. Một trong các bản báo cáo thảo luận về trận Werche Kumskij, nơi tướng Hoth đã cảnh cáo chống “đánh nhau” với quân Nga. Người sĩ quan viết báo cáo, thiếu úy Bonke viết:
“Trong trận đánh xe tăng ở Werchne Kumskij, chúng tôi lần đầu chú ý đến một chiến thuật chưa biết qua của người Nga. Họ nhử chúng tôi ra với vài xe tăng, và họ rút lui sau khi bị bắn vài phát từ các xe tuyến đầu của ta. Chúng tôi truy kích và chạy vào một vòng phòng thủ bằng súng chống tăng đã được chuẩn bị kỷ. Các đại đội tung ra tấn công thọc sườn các vị trí súng chống tăng, nhưng thất bại. Quân Nga đơn giản là đặt các lực lượng xe tăng di động ở hai bên sườn súng chống tăng cố định, chúng nghênh chiến các cuộc tấn công thọc sườn.
Tôi cũng thấy họ kéo súng chống tăng ra khỏi tuyến với xe Jeep Mỹ rất nhanh và đưa ra khỏi sườn đang bị đe dọa.”
Ngày 12 tháng 5 năm 1943, Sư đoàn 6 Xe Tăng được đặt dưới Quân đoàn 3 Xe Tăng của tướng thiết giáp Breith. Bộ tư lệnh Sư đoàn đưa vào Kharkov. Ngày 22 tháng 5, chuẩn tướng von Hunersdorff có cuộc họp ngắn với các sĩ quan chỉ huy tại trung tâm giải trí quân đội ở Kharkov, nơi này đang được quản lý bởi vợ ông ta, Oda von Hunersdorff.
Vị Tư lệnh Sư đoàn phát biểu thẳng thắng rằng cuộc hành quân Citadel sắp xảy ra đi ngược lại tất cả các nguyên tắc cơ bản của việc chỉ huy chiến lược. Cuộc tấn công được lập ra trong đúng khu vực mà quân Soviet đang tập trung lực lượng. Quân địch đang chờ một cuộc tấn công. Họ đã thiết lập các vị trí vững chắc dày đặc với chiều sâu 50 km hay sâu hơn. “Lực lượng của chúng ta sẽ không đủ sức bẻ gãy sự đối kháng của địch và chọc thủng. Nhưng nếu chúng ta chọc thủng một mặt trận sâu với lực lượng tấn công, chúng ta sẽ rất yếu để mở rộng mũi dùi và bao vây địch. Tuy nhiên, địch sẽ vẫn ở trong vị trí để tung ra lực lượng dự bị chiến lược chưa dùng đến vào chiến trường.”
Khi Cuộc hành quân “Citadel” bắt đầu, Sư đoàn 6 Xe Tăng có một sức mạnh chiến đầu của 16261 binh lính các cấp. Trung đoàn 11 Xe Tăng có 48 sĩ quan và 1601 hạ sĩ quan và binh lính. Các cuộc hành quân trong khu vực mới này cho thấy thiếu tá Bake đạt được các thành công tương lai, trong trận đánh mà không một kịch bản nào vượt qua được, cực điểm là trận đánh thiết giáp vĩ đại nhất đã xảy ra trong lịch sử ở Prokhorowka.