Mặt trời ló rạng, bóng tối nhanh chóng lùi dần nhường chỗ cho ánh sáng ban mai.
Michael Wittmann lấy 1 tay che mắt chăm chú nhìn về phía đông. Từ nơi đó, rừng kéo dài lên phía bắc, lính đi mô tô trong toán tiên phong đang tiến lên.
“Có thấy gì không, trung sĩ?” Hạ sĩ Klinck hỏi.
“Chẳng nhìn thấy gì hết. Chúng mình cứ ở đây đợi thôi. Chỗ này yên tĩnh phết.”
Chỉ vài giây sau những lời nói hấp tấp ấy, trong rừng rộ lên tiếng bắn của pháo chống tăng. Những loạt đạn nổ vang kèm theo tiếng đều đều của súng máy và cuối cùng là tiếng nổ đanh của pháo tăng.
“Giờ đã có Meyer lo chúng rồi.” Koldenhoff, lái xe của cỗ pháo tự hành quan sát rồi nói. Cỗ pháo tự hành của Wittmann được trang bị pháo 75 ly nòng ngắn, được lính tráng gọi là “chân” (stump).
Wittmann nhớ lại cuộc họp phổ biến nhiệm vụ lúc 10 giờ tối qua tại sở chỉ huy của thiếu tá Meyer. Anh được lệnh giữ vững vị trí ở phía nam bìa rừng này nhằm bảo vệ sườn cho đội quân tiên phong.
Tiểu đoàn trinh sát của lữ đoàn Leibstandarte ( Sư đoàn 1 SS Leibstandarte lúc đầu chiến tranh là 1 trung đoàn, từ giữa năm 1940 trở thành lữ đoàn và đến năm 1942 chuyển thành sư đoàn xe tăng. ND) phải đánh xuyên qua khu rừng và bắt liên lạc với tiểu đoàn mô tô 25, sư đoàn 25 bộ binh cơ giới. Những cỗ pháo tự hành ít ỏi được đặt rải rác theo chiều dài 10km của tiền duyên.
“Đại bàng gọi diều hâu. Nghe rõ trả lời”
Wittmann giật nảy mình khi đột ngột nghe thấy tiếng đại đội trưởng.
“Diều hâu gọi đại bàng. Nghe rất rõ”
Tiến đến con suối gần điểm cao 56.9 và phòng thủ khu vực. Tiểu đoàn trinh sát báo về là có xe tăng địch đó”
“Chúng tôi đi đây. Tiến!”
Cỗ pháo tự hành tiến đến sườn dốc của điểm cao 56.9 thì dừng lại.
Tại đó Michael Wittmann nghe rõ tiếng gầm gừ của máy xe tăng. Tiếng dội của pháo bắn từ phía bắc khu rừng vọng đến.
“Chúng ở đó đó!” Hạ sĩ Klinck đang lom khom bên khẩu pháo “75” nói.
Wittmann chỉ thị cho lái xe: “Ta sẽ tiến lên đỉnh đồi. Tới hàng cây bụi hướng 11 giờ kia. Tiến xa đủ để tôi quan sát thôi. Đừng xa quá mà phơi mình ra đó.”
“Cứ làm như tôi không biết ấy” Koldenhoff hơi bực nói lầm bầm. Anh đạp chân ga, thận trọng nhích từng mét. Cỗ pháo tự hành tiến lên đồi. Khi tới hàng cây bụi trên đỉnh đồi nó dừng lại. Wittmann dùng ống nhòm cố gắng phát hiện ra 1 cái gì đó.
“Tiến thêm 2 mét nữa!” Anh ra lệnh.
Cỗ pháo tự hành tiến lên trước. Ngay sau đó Wittmann nhìn thấy xe tăng Liên xô. Anh không cần dùng đến ống nhòm vì chúng đều đang tiến xuống từ phía đông bắc. Wittmann thấy tim mình đập mạnh, anh đếm được tất cả 12 xe tăng địch.
Phải làm gì đây? Làm thế nào để chặn được 1 lực lượng đông như thế mà không bị hy sinh tổ lái và cỗ xe?.
Trong khi anh vẫn còn đang cân nhắc nên làm gì, 6 chiếc xe tăng Liên xô chui nữa ra khỏi khu rừng từ 1 chỗ cách 400m bên trái và rẽ sang hướng nam. Chúng gia nhập toán xe tăng lớn và có thể chỉ khoảng 2 phút nữa là lên đến đỉnh đồi.
“Có mấy thằng, thưa trung sĩ?” Petersen, người tiếp đạn, hỏi. Những thành viên khác trong kíp xe gọi anh ta là “kẻ trầm lặng”, nhưng âm thanh từ 1 số lớn động cơ và tiếng xích sắt nghiến ken két khiến cũng đã anh không thể ngồi yên.
“18” Chỉ huy cỗ pháo tự hành trả lời.
“Tất cả ạ?” binh nhất Zehmann, nhân viên điện đài 17 tuổi của Wittmann hỏi.
“Tất cả” Wittmann trả lời. Sau đó khom người xuống 1 chút.
“Lùi lại, Koldenhoff! Rồi đi vòng ngọn đồi”
Cỗ pháo từ hành lui lại, chuyển hướng chạy xuống dười 20m rồi đi vòng quanh đồi.
“Chạy hết tốc lực khoảng 200m đến chỗ có xạ trường quang đãng, trực diện với chúng để Klinck không phải ngắm quá lâu.”
Cỗ pháo tự hành chạy vòng dưới quả đồi. Xe tăng địch đã ở trong tầm nhìn. Wittmann thấy chiếc gần nhất đã vượt được 1/3 đồi và chỉ còn cách khoảng 300m.
Tiếng động cơ rống lên khi cỗ pháo tự hành vọt tiến. Nó chạy hết 100m còn lại và dừng khựng lại cho Klinck điều chỉnh thước ngắm.
“Bắn!”
Khẩu “75” gầm lên và viên đạn trúng vào thành chiếc xe tăng địch khiến nó bùng cháy. Sau đó 1 chút là 1 tiếng nổ lớn khi đạn trong xe phát nổ.
Không cần chờ lệnh, Koldenhoff cho xe chạy tới trước, khẽ chuyển hướng 1 chút, rồi phanh lại. Trong khi ấy, người tiếp đạn là Petersen tống viên tiếp theo vào buồng đạn. Khóa nòng đóng phập lại và Klinck bắn tiếp chiếc thứ 2. Khi vỏ đạn rơi ra và lăn vào cái túi bạt phía dưới, cỗ pháo tự hành vẫn còn chấn động do cú giật, Petersen lại đã lao viên đạn nữa vào buồng đạn. Koldenhoff cho cỗ xe ngoặt gấp qua phía đông, nhờ vậy tránh được cú trả đũa của chiếc tăng địch đã bị đứt xích sau khi lãnh phát đầu tiên, và khai hỏa.
Lần này thì chiếc xe tăng địch thứ hai đã bốc cháy.
Cỗ pháo tự hành phóng nhanh xuống chân đồi chạy về phía khu rừng mà 6 xe tăng Liên xô đã xuất hiện lúc trước. Đạn pháo bay vào trong rừng nổ và tiện đứt các cây xung quanh, khiến cho cành lá rơi xuống chiếc xe như mưa và rồi thì nó đã được khu rừng hoàn toàn che kín.
Sau chạy được nửa cây số Wittmann bảo lái xe rẽ về phía nam. Họ chạy theo hướng này 2km trước khi quay lại về hướng tây. Chừng 1 phút sau cỗ pháo tự hành đã tới bìa rừng.
“Dừng lại!” Wittmann ra lệnh. Nắp cửa bật mở. Anh chui ra và từ thành xe nhảy xuống đất. Lợi dụng những bụi cây rập rạp, anh men đến bìa rừng. Từ chỗ này có thể nhìn bao quát cả vùng đất rộng, lòng chảo và sườn phía đông của ngọn đồi 56.9. Anh thấy 3 chiếc xe tăng Liên xô tiến lên không gặp chở ngại gì và lúc này đang dừng lại trên đỉnh đồi. Nhìn qua bên phải anh phát hiện ra đội hình chính xe tăng đối phương, giờ đang đổi hướng tiến lại khu rừng.
Lát sau, có 1 chiếc xe tăng xuất hiện chỉ cách bìa rừng về phía bên phải vài trăm mét và lái thẳng tới chỗ Wittmann.
Wittmann sải chân chạy về cỗ pháo tự hành vẫn đang nổ máy, leo lên ngồi vào ghế trưởng xe của mình.
“Có mục tiêu ngoài kia, Klinck! Cẩn thận! Chúng sẽ tới đây vài phút nữa.”
Klinck áp trán vào miếng đệm cao su của kính ngắm. Chỉnh núm cho rõ, anh nhìn thấy nòng pháo của 1 xe KV-1, rồi đến mũi xe và sau cùng là cả cái tháp pháo đồ sộ.
Klinck do dự 1 chút, khẽ điều chỉnh kính ngắm rồi nhấn nút bắn.
Tiếng nổ đầu nòng và tiếng nổ khi đạn trúng đích gần như 1 lúc. Viên đạn bắn trúng chỗ tiếp giáp giữa tháp pháo và thân chiếc KV-1, làm tháp pháo của nó bật tung ra. Nòng pháo dài của cái tháp nặng nề cắm xuống đất mền khi rơi xuống.
Sau đó 2 thành viên kíp lái còn sống chui ra. Từ đâu đó có 1 khẩu súng máy bắn đến. Những tên lính tăng kia biến đâu mất. Phần còn lại của chiếc KV-1 chìm trong lửa đỏ.
Cỗ pháo tự hành lại cơ động. Nó chạy về phía nam men theo bìa rừng vài trăm mét. Đột nhiên hỏa ngục ụp xuống khi 10 xe tăng Liên xô bắt đầu bắn vào khu rừng. Cành lá rơi như mưa xuống cỗ xe, mảnh đạn đập vào vỏ thép loảng xoảng. Một viên đạn trúng ngay phía trước, chỉ cách chiếc xe của Wittmann vài mét. Trong giây lát Wittmann đã nghĩ rằng tất cả sẽ toi mạng. Bị tiếng nỗ làm điếc tai, anh phải dùng tay ra hiệu cho Koldenhoff.
Cỗ pháo tự hành chạy ra. Chạy được 1 quãng ngắn, nó lại rẽ về phía tây và lắc lư băng ngang đồng trống. Ba chiếc xe tăng Liên xô vẩn còn dừng trên đỉnh đồi, có vẻ như đang đợi các xe khác theo cùng. Hình dáng những cỗ xe tăng in rõ trên nền trời. Một dòng suối nhỏ hiện ra phía trước. Quay 1 bên xích, cổ pháo tự hành chạy nhanh đến chỗ con suối, chỉ là 1 khe nước cạn dưới đáy đầy sỏi đá. Cỗ xe của Wittmann vượt qua con suối chạy đến sườn đồi khuất rồi cơ động đến cạnh phía tây nam ngọn đồi.
Wittmann từ bên sườn tiếp cận xe tăng địch. Ngay khi đi được khoảng 400m, anh nhìn thấy đuôi 1 cái xe tăng Liên xô.
Viên đạn xuyên giáp khoan vào trong khoang động cơ chiếc xe địch. Lửa nhiên liệu phụt cháy sáng rực. Những chiếc khác quay đầu lại và chạy đến gần.
“Bắn đi! Klinck!” Wittmann hét lớn.
Phát đạn tiếp theo bắn trúng giáp trước 1 tên trong đám xe tăng Liên xô. Wittmann thấy viên đạn trúng đích, nhưng chiếc xe dường như không hề hấn gì.
Petersen thở dốc, anh ta làm việc cật lực, khom lưng lấy viên đạn tiếp theo, ôm nó sẵn sàng cho đợi khi vỏ đạn bay ra và rơi đánh xoảng vào cái túi bạt, thì lao nó vào buồng đạn. Klinck bắn ít nhất là 4 phát vào chiếc xe tăng đi đầu mới làm nó tê liệt. Chiếc xe tăng Liên xô đi sau chuyển hướng, nó chạy xuống đồi và lủi vào trong rừng theo sau những chiếc khác.
Tuy nhiên chiếc xe tăng Liên xô bị liệt vẫn chiến đấu. Cú bắn tiếp theo của nó trúng ngay vào mặt nghiêng giáp trước mũi cỗ pháo tự hành, viên đạn bật lên không trung gần như theo phương thẳng đứng.
Ngay trước khi chiếc xe địch có thể bắn thêm 1 cú chết người, Klinck bắn 1 phát trực xạ trúng vào vòng tháp pháo. Đó là cú kết liễu. Lửa phụt lên và các cửa nắp trên xe bật mở. Một số lính nhảy ra, quân phục của chúng bốc cháy. Lính Nga lăn mình xuống đất cố dập tất ngọn lửa. Một cảnh tượng thật khủng khiếp!
Wittmann báo cáo thành tích của mình: “18 xe tăng địch nỗ lực đánh thọc sườn quân ta đã bị chặn đứng. 6 chiếc bị tiêu diệt!”
“Xin nhắc lại! Đúng 18 chiếc không?”
“18 xe tăng địch cố chiếm đồi 56.9. Chúng đã bị đánh lui. 6 xe tăng địch bị diệt!” Wittmann giải thích lại. “Xin gởi xe cứu thương tới. Ở đây có 3 thằng Nga bị thương!”
Xe tăng Liên xô không thấy thử chọc thủng vị trí này lần nào nữa.
Trong khi đó, trung úy Gerhard Bremer và đại đội mô tô 1, tiểu đoàn trinh sát tiến đến phía bắc khu rừng, với sự hỗ trợ từ thành phần chủ yếu của đại đội pháo tự hành đã đánh lùi quân địch và chiếm được mục tiêu.
Khi Wittmann về tới đại đội vào tối hôm ấy, anh được lệnh lên sư đoàn bộ.
“Rửa ráy đi ku, Michael à”, người bạn lâu năm, thiếu úy Kling nói. “Sepp sẽ lấy đầu của cậu mất!”
Mười phút sau Michael Wittmann đã đứng trước mặt sư đoàn trưởng. Thượng tướng Dietrich mỉm cười nhìn anh.
“Wittmann, anh và cỗ pháo tự hành của mình đã bảo vệ tiểu đoàn trinh sát không bị 1 đơn vị xe tăng Liên xô tấn công thọc sườn. Tôi trao tặng huân chương chữ thập sắt hạng nhất cho anh” Vị tư lệnh sư đoàn vừa nói vừa gắn cái huân chương lên áo người chỉ huy cỗ pháo tự hành.
“Anh có yêu cầu đặc biệt gì không, Wittmann?”
“Tôi muốn 3 thương binh Nga trên đồi 56.9 được chăm sóc ạ, thưa thượng tướng”
Sepp Dietrich, 1 thiếu úy trong chiến tranh thế giới thứ nhất và là 1 trong những chỉ huy xe tăng đầu tiên trong quân đội đế chế, gật đầu.
“Tôi sẽ lưu ý, Wittmann”
Trận đánh đang tiếp diễn. Lữ đoàn Leibstandarte tiến về Kiev trong thành phần cụm tập đoàn quân Nam của thống chế von Rundstedt. Từ Hy Lạp chuyển đến, nó vượt qua biên giới Liên xô gần Uscilug ngày 30 tháng 6 năm 1941. Lữ đoàn tiến đến Luck trên con đường lên phía bắc, và tại đó, ngày 2 tháng 7 năm 1941 nhận lệnh đánh vượt qua Klevan tiến tới Rovno và bắt tay với quân đoàn bộ binh III của thượng tướng von Mackensen.
Quân đoàn III bộ binh tiến quá xa và quá nhanh, các sư đoàn xe tăng của nó gần như đã bị địch quân bao vây ở phía đông Rovno. Chỉ huy đơn vị đi tiên phong của lữ đoàn mô tả tình thế như sau: “tới hôm nay thì chỗ nào cũng có địch!”
Mô tả của thiếu tá Kurt Meyer nói đơn vị đã bị ghìm chặt.
Trận đánh của Wittmann và tiểu đoàn trinh sát sư đoàn “LAH” (Cận vệ của Adolf Hitler) đã chặn đứng mối nguy cho quân đoàn III bộ binh.
Cùng với cụm xe tăng số 1, lữ đoàn cơ giới Leibstandarte đã chọc thủng phòng tuyến Stalin gần Lyubar. Bộ tư lệnh cụm tập đoàn quân ban lệnh mới, với nội dung như sau: “…chiếm lấy 1 bàn đạp sâu về phía đông sông Dniepr gần Kiev để tạo điều kiện cho việc tấn công sang phía đông con sông.”
Vì mệnh lệnh này mà Leibstandarte đã chiến phía trước tách khỏi các sư đoàn bộ binh không theo kịp tốc độ tiến của thiết giáp 200km.
Trong khi đó, Hồng quân cố gắng biến Kiev thành 1 pháo đài bất khả xâm phạm. Những đơn vị dân quân được thành lập từ dân sở tại. Những tiểu đoàn gồm phụ nữ và thanh thiếu niên xây dựng các boong ke và vị trí dã chiến. “Quân khu Kiev” lăn xả chống lại sư đoàn 14 xe tăng. Sư đoàn 206 bộ binh Liên xô nỗ lực ngăn không cho sư đoàn xe tăng 13 từ phía tây nam tiến lên. Quân đoàn đổ bộ đường không số 3 của Liên xô được chuyển giao cho Kiev. Nguyên soái Budeonny lệnh cho những sư đoàn xe tăng thuộc các tập đoàn quân số 5 và 6 của Liên xô cơ động tới để chặn đường tiến cụm xe tăng 1 của đại tướng Ewald von Kleist.
Trong những tuần cuối tháng bảy, lữ đoàn Leibstandarte chiếm được Irpen, tiền duyên của nó hướng về phía đông và phía bắc, tuy nhiên những nỗ lực để chiếm Kiev đầu tháng 8 đã thất bại. Ngày 9 tháng 8, cụm tập đoàn quân Nam ban lệnh:
“Đình chỉ tấn công từ Kiev đến Korosten và chuyển sang phòng ngự”
Trận đánh hợp vây lớn tại Uman đã kết thúc. Bảng tin đặc biệt ngày 9 tháng 8 loan báo đã bắt được 103.000 tù binh Liên xô, trong đó có cả các tư lệnh tập đoàn quân 6 và 12. Trong khi trận đánh còn diễn ra, quân đoàn III bộ binh với lữ đoàn Leibstandarte trong biên chế, đi hậu vệ.
Đến lúc này, lữ đoàn tiến về phía đông và nhanh chóng chiếm được Nikolayevka. Tại đây, lữ đoàn tạt sang phía đông nam để tấn công Kherson. Michael Wittmann và cỗ pháo tự hành của mình thuộc đơn vị đi tiên phong. Ngày 18 tháng 8, lực lượng tấn công Đức tiến đến cửa sông Dniepr. Kherson là mục tiêu kế tiếp của họ.
Ngày hôm sau, các đơn vị thuộc lữ đoàn đã tiến vàoKherson.
Toàn bộ khúc ngoặt của sông Dniepr từ Dnepropetrovsk (bị sư đoàn 14 xe tăng và sư đoàn 5 SS Viking chiếm) đến Kherson đã nằm trong tay quân Đức. Lúc đó Kiev vẫn còn trụ được. Sau khi cụm xe tăng số 1 bị chặn lại, phía Liên xô đã biến Kiev thành 1 pháo đài hầu như bất khả xâm phạm, nhưng rồi cuối cùng nó cũng phải thất thủ.
Ngày khi Kiev thất thủ, 26 tháng 9 năm 1941, là lúc trận hợp vây kết thúc. Lữ đoàn Leibstandarte khi ấy nằm ở cánh nam của mặt trận phía đông với tập đoàn quân 11. Tập đoàn quân 11 được giao nhiệm vụ chia làm 2 cánh đánh chiếm bán đảo Crimea và dùng phần lớn lực lượng men theo bờ phía bắc biển Azov tiến đến Rostov.
Thượng tướng von Manstein là tư lệnh tập đoàn quân 11 từ ngày 12 tháng 9. Vị tư lệnh tiền nhiệm của tập đoàn quân, là tướng Ritter von Schobert đã chết khi chiếc máy bay Fieseier Storch của ông ta hạ cánh xuống 1 bãi mìn. Chiếc máy bay bị nổ tung cùng với viên phi công và ông tướng.
Nếu chiếm được Crimea và Rostov, tập đoàn quân 11 sẽ tạo điều kiện cho thống chế von Rundstedt vượt lưu vực sông Donets rồi sau đó tiến đến Stalingrad và Astrakhan.
Sáng sớm ngày 12 tháng 9 nắm 1941, ba mũi dùi xông đến những vị trí phòng thủ của Liên xô ở eo đất Perekop. Đi giữa các đơn vị khác là tiểu đoàn trinh sát của lữ đoàn Leibstandarte do thiếu tá Kurt Meyer chỉ huy. Nó được xe của đại đội pháo tự hành hộ tống.
“Các anh em, tôi nhận lệnh ở bộ chỉ huy của tướng Bieler (tư lệnh sư đoàn 73 bộ binh), cùng đơn vị ta đi trước đánh vượt qua eo đất Perekop”
Thiếu tá Meyer ngừng lại 1 lát. Ông thấy các chỉ huy đại đội cứ chằm chằm nhìn mình. Có người hoang mang, có người kinh ngạc.
“Ta không tấn công 1 mình đâu, các cậu, cùng đánh còn có thiếu tá Stiefvate mà ta cùng chiến đấu hồi ở Hy Lạp, thiếu úy Montag sẽ chỉ huy trung đội đi đầu.”
“Sẵn sàng!” tiếng đại úy Fischer vang lên trong tai nghe những trưởng xe pháo tự hành. Michael Wittmann nhìn thẳng phía trước. Xa xa về phía đông, bầu trời đang sáng dần. Đại đội trưởng giơ cao tay 3 lần.
“Tiến!”
Tiếng động cơ gầm gừ. Các đơn vị bắt đầu chuyển động và tiến tới khu vực tập trung, họ tới nơi lúc 4g45 sáng. Ở đó họ gặp những đơn vị tiên phong của thiếu tá Stiefvater. Sau khi dừng lại 1 lát, xe pháo lại cơ động tiến lên. Mặt trời nhuộm đỏ cả bầu trời và thảo nguyên trở nên sáng rực rỡ.
Xe cộ tiến về eo đất và “chiến hào Tarta” (con hào dài 7km này được quân Thổ đào từ thế kỷ 15 và được hồng quân cải tạo lại để chống tăng. ND). Phía đường chân trời trên hướng Preobrashenko hiện ra bóng những kỵ binh nhưng biến mất ngay. Wittmann chẳng nghe thấy gì khác ngoài những tiếng ồn của các đơn vị đang tiến quân. Những túp lều gần nhất trong làng dần hiện rõ khi quân Đức tiến gần.
“Nhìn kìa!” lái xe Koldenhoff ngạc nhiên thốt lên, tay chỉ 1 đàn cừu vừa hiện ra từ hàng cây con. Những con vật chạy lon ton về làng. Đứng trong lỗ cửa, Wittmann nhìn khung cảnh thanh bình 1 cách chăm chú.
Bỗng nhiên, 1 tiếng nổ to như tiếng sấm phá tan sự tĩnh lặng. Sau đó là 1 loạt tiếng nổ ngay chỗ đàn cừu. Những chớp nổ bắn tung những mảnh xác cừu và đất cát bay lên trời. Những con vật còn sống tiếp tục chạy sâu vào trong bãi mìn cho đến khi chúng cũng bị mìn nổ giết chết.
“Chết tiệt! chết tiệt!” Klinck lẩm bẩm. “Nếu bọn mình chạy vào đó thì…”
Anh ta không nói rõ cái gì sẽ xảy ra nhưng cũng chẳng cần thiết. Cả đơn vị tiên phong của Meyer đều tự biết rõ điều đó.
Vài giây sau khi quả mìn cuối cùng nổ, thì quân Liên xô khai hỏa. Đạn nã vào quân của Stiefvater, bắn hạ lính mô tô và bắn cháy xe của họ.
Bất ngờ 1 thứ đen, dài hiện ra bên sườn phải và đứng lại. Có vẻ như trên đó có hàng trăm khẩu pháo đang khạc đạn.
“Xe lửa bọc thép!”, đại đội trưởng gào lên sửng sốt.
Các cỗ pháo tự hành khai hỏa. Hai tiếng nổ lớn phía bên phải khiến Wittmann phải quay lại nhìn. Khói tuôn ra từ 1 cỗ pháo tự hành gần đó, chiếc khác thì bị đứt xích và không còn di chuyển được.
“Lùi lại, quay về” ông thiếu tá ra lệnh.
Những tiếng đạn pháo nổ và mảnh đạn rơi lanh canh trên vỏ thép xe khi cỗ pháo tự hành của Wittmann quay lại. Rốt cục họ cũng về được chỗ an toàn.
Những xe bọc thép bánh hơi phun khói ngụy trang cho lính mô tô rút lui. Một khẩu pháo chống tăng PAK 37 ly vẫn cố bắn hạ tháp pháo gắn trên chiếc tàu. Nhưng khi Wittmann đến gần thì khẩu pháo đã lãnh 1 phát trực xạ và tan thành từng mảnh.
Pháo binh bắt đầu giã xuống, buộc quân Đức phải ẩn nấp. Chiếc xe lửa bọc thép xì khói và chạy về Perekop mất dạng. Các đơn vị rút lui của Đức dừng lại cách phía tây Preobrashenko 4km và tập hợp.
“Chúng ta phải đợi các sư đoàn bộ binh đến”. Thiếu tá Stiefvater nói. Khuôn mặt ông ta đầy vẻ căng thẳng và mệt mỏi. Nửa tiếng sau, trung tướng Bieler nhận được cuộc gọi của thiếu tá Meyer.
“Không thể đánh chiếm Perekop bất ngờ được. Bản báo cáo trận liệt sẽ được làm sau.”
Tối đó, tiểu đoàn trinh sát của lữ đoàn Leibstandarte được 1 trung đoàn thuộc sư đoàn bộ binh 73 tới thay để chuẩn bị cho nhiệm vụ mới. Sepp Dietrich bây giờ đưa lữ đoàn của mình đánh vào trung tâm của eo đất gần Sjalkov. Lữ đoàn vượt qua eo đất rồi tiến đến Genitchesk. Mục tiêu kế tiếp sẽ là Melitopol.
“Tiến thẳng vào thành phố. Nếu ta tấn công đêm thì có thể chiếm nó bằng 1 trận mật tập”
Lần này thì cỗ pháo tự hành “Bussard”(diều hâu) đi hộ tống đơn vị mũi giáo. Anh có thể thấy chiếc xe của viên chỉ huy chạy phía trước trong ánh sáng mờ mờ. Đi bên phải ông ta là 1 toán mô tô 3 bánh, thùng xe có gắn súng máy sẵn sàng nhả đạn. Xa hơn về bên trái là 2 khẩu pháo chống tăng. Những chiếc xe tiến đến 1 khoảnh rừng nhỏ đã được đánh dấu bằng bút chì trên tấm bản đồ của Nga thì dừng lại để thành phần chủ yếu bắt kịp.
Thiếu úy Stolle tiến lên trinh sát khu vực phía trước. 10 phút sau có tiếng nhiều khẩu pháo chống tăng bắn ầm ầm từ hướng anh ta mất hút.
“Ta đi cứu anh ấy! Đại đội 1 đi bên trái! Bremer tới chỗ tôi”
Viên chỉ huy đại đội 1 mô tô từ trong bóng tối hiện ra. Meyer phổ biến cho anh ta kế hoạch.
Họ cho xe chạy trên 1 con đường lúc đầu rất tốt. Nó mau chóng chở nên hẹp dần chạy xuyên qua 1 cánh đồng rải rác cây xanh. Tiếng súng bắn đã giúp các đơn vị tiếp cứu định hướng. Khi đoàn xe sắp đâm đầu vào trận đánh thì lưới lửa pháo chống tăng Nga ụp xuống. Một xe mô tô bị bắn trúng và văng ra khỏi con đường.
“Tấn công!” Meyer ra lệnh.
Đứng trong lỗ cửa xe, Wittmann chỉ thị cho lái xe của mình. Những loạt đạn súng máy bay vèo qua đầu. Trong ánh sáng của những chớp nổ, Wittmann thấy chiếc xe chỉ huy đã chạy lạc.
“Hướng 3 giờ!” Anh hét lớn khi nhìn thấy chớp sáng từ 1 họng pháo Liên xô.
Koldenhoff ngoặt xe lại. Klinck ngắm mục tiêu và bắn. Viên đạn bắn trúng chỗ để đạn của khẩu pháo. Một quả cầu lửa sáng rực trong bóng đêm và tổ lái nghe thấy tiếng nổ.
Chiếc xe rung động khi húc vào 1 gốc cây mà Wittmann không kịp phát hiện. Chiếc xe chạy dưới lửa đạn sang phía bên phải. Ngay sau đó nó quay lại chỗ chiếc xe chỉ huy đang bị nhiều pháo chống tăng chọn làm mục tiêu.
“Cán lên chúng! Hết tốc lực!”
Cỗ pháo tự hành từ bên trái phóng tới chỗ mấy khẩu pháo chống tăng. Một số tên địch bỏ chạy. Wittmann hụp đầu xuống khi 1 loạt tiểu liên bay vụt qua. Họ đã tới chỗ pháo địch. Cỗ pháo tự hành lắc lư, tí nữa thì lật nghiêng, nghiền nát khẩu pháo đầu tiên. Tiến thêm 10m Koldenhoff cho xe dừng lại. Klinck bắn tiếp và khẩu pháo thứ nhì đã câm bặt.
“Có địch phía sau!”
Tiếng trung đội trưởng của Wittmann gọi đến cảnh báo. Cỗ pháo tự hành quay qua phải và lao xuyên qua 1 đám cây. Wittmann tìm thấy xe của chỉ huy trưởng ở đầu kia đám rừng và dừng lại bên cạnh.
Không còn nghi ngờ gì nữa: Họ đã bị cắt rời khỏi đơn vị. Trận đánh đang chuyển sang phía tây và tây bắc.
“Ta ở trong rọ rồi! Wittmann” Viên trợ lý của Meyer nói.
“Ta sẽ thoát được!”, người chỉ huy ít nói của cỗ pháo tự hành trả lời.
Những giờ sau đó họ cho xe chạy về, đâu cũng chạm địch, họ bị bắn, chạy thoát, lại chuyển hướng rồi lại đâm đầu vào quân địch.
Cuộc chạy đua trên vùng địch kéo dài đến tận sáng sớm. Trời hửng sáng, những chiếc xe hết đạn đã chọc thủng vòng vây chạy về phía tây dưới làn đạn của nửa tá pháo địch bắn đuổi theo.
Trung sĩ Koldenhoff lái cỗ xe chạy cứ như người say rượu, lúc ngoặt phải lúc ngoặt trái để tránh đạn đối phương. Cuối cùng thì cỗ pháo tự hành của Wittmann cũng an toàn về đến vị trí của Đức.
Melitopol được phòng thủ quá chắc để có thể tấn công bất ngờ. Lữ đoàn Leibstandarte không được lực lượng đặc biệt nào hỗ trợ trong khi những sư đoàn bộ binh của quân đoàn XXX bộ binh mà lữ đoàn được phối thuộc vẫn còn ở đằng sau 300km.
Ngày 21 tháng 9 năm 1941 lữ đoàn Leibstandarte nhận lệnh ngừng giao tranh với địch để chuẩn bị hành tiến đến bán đảo Crimean.
Ngày 26 tháng 9, những trung đoàn của sư đoàn 73 bộ binh đã chọc thủng vị trí địch, vượt “chiến hào Tartar” và thần tốc chiếm lấy Perekop. Trước khi Leibstandarte kịp tham chiến, hồng quân đã đột phá xa về phía bắc. Cơ hội đã bỏ lỡ. Lữ đoàn Leibstandarte sẽ không tới Crimean.
Thay vào đó nó chuyển đến Mariupol. 10 ngày sau thì Taganrog bị chiếm, và đến ngày 22 tháng 10 thì những đơn vị đi đầu của “LAH” đã tiến vào Rostov, tuy nhiên những trận phản công của Liên xô đã khiến họ nhanh chóng phải rút bỏ thành phố. Michael Wittmann bị thương lần thứ 2 và được đưa về Đức.
Sau đó anh được chuyển đến Junkerschule (trường sĩ quan) ở Bad Tölz, để tham dự khóa đào tạo. Khi trở về đơn vị Wittmann đã là 1 thiếu úy.
Michael Wittmann sinh ngày 22 tháng 4 năm 1914 tại Vogelthal, gần Beilngries, Pfalz thượng. Ước nguyện của anh là làm nông nghiệp và có thể sở hữu 1 trang trại riêng sau này.
Sau khi học hết trung học, anh bắt đầu học về lĩnh vực nông nghiệp rồi trở thành 1 chuyên gia nông nghiệp và bắt đầu đi làm. Nhưng sau đó anh lại quyết định trở thành 1 quân nhân và về trung đoàn Leibstandarte.
Wittmann là lính đội danh dự và tham gia canh gác khi đóng quân ở Lichterfelde, Berlin. Ở đây anh có cơ hội quen biết nhiều người sau này điều hành cuộc chiến.
Sau khi chiến tranh bùng nổ, đơn vị của anh đặt dưới quyền điều động của bộ tổng tư lệnh tối cao (OKH). Theo cách này đơn vị của Michael Wittmann tách biệt hẳn với các đơn vị SS thông thường và cảnh sát.
Với nhiệm vụ mới này, Leibstandarte trở thành 1 trung đoàn bộ binh cơ giới được tăng cường khi tham gia chiến dịch Ba Lan.
Michael Wittmann được thăng cấp trung sĩ và chở thành chỉ huy 1 xe bọc thép bánh hơi. Anh cùng các đơn vị tiên phong của trung đoàn tiến tới Lodz và tham gia chiến đấu gần Warsaw.
Wittmann ở đơn vị thiết giáp trinh sát của trung đoàn suốt chiến dịch miền Tây 1940, đã tiến qua Hà Lan cùng với tập đoàn quân 18. Lữ đoàn Leibstandarte lần đầu tham chiến ở Osnabrück. 10/5/1940 nó hành quân xuống phía nam hồ Ijssel tới tận Zwolle, và từ đó tiến qua Barneveld-Arnhem và Herztogenbosch tới Moerdyjk. Sau đó trung đoàn cùng quân dù chiếm Rotterdam rồi tiến lên đến tận Amsterdam-Den Haag.
Lữ đoàn đi qua Maas và Valenciennes chuyển tới tập đoàn quân 6, và cuối cùng tới cụm xe tăng von Kleist. Nó vượt qua Arras, Boulogne và tới bờ biển vào ngày 22 tháng 5. Sau đó nó được phối thuộc cho quân đoàn xe tăng Guderian và tấn công trực chỉ Dunkirk, chiếm Watten rồi tiến đến bàn đạp của đối phương tại Esquelbek-Warmhout.
Trong giai đoạn 2 của cuộc chiến với Pháp, lữ đoàn Leibstandarte là 1 thành phần trong tập đoàn quân 6 chiến đấu tại vùng Ham-La Fére-Laon ở Somme, vượt qua Marne và tiến tận tới khu vực tây nam của Lyons.
Sau chiến dịch miền tây, lữ đoàn được nhận những cỗ pháo tự hành đầu tiên. Michael Wittmann đã tranh đấu để được chỉ huy 1 trong những cỗ máy đó. Toàn lữ chỉ nhận được 6 xe và Wittmann đã được giao chỉ huy 1 xe trong số đó.
Wittmann cùng cỗ pháo tự hành của mình tiến sang Hy Lạp. Xuất phát từ khu vực Küstendil, lữ đoàn Leibstandarte cùng sư đoàn bộ binh 73, sư đoàn xe tăng số 5 và 9 đã chiến đấu vượt qua phía nam Serbia, tiến đến Prilep. Lữ đoàn Leibstandarte vượt lên đi trước gần Skopje. Cùng các đơn vị trong tiểu đoàn trinh sát dưới quyền thiếu tá Meyer, Wittmann tham gia vào trận đánh chiếm Bitolj. Đến ngày 10 tháng 4 thì bắt tay với quân Ý trên vùng biên giới phía Bắc Hy Lạp.
Trong khi vượt đèo Klidi, Wittmann và cỗ pháo tự hành đã tiêu diệt nhiều vị trí pháo và các ổ súng máy trên sườn núi của 1 sư đoàn New Zealand, Wittmann đã được thưởng huân chương chữ thập sắt hạng nhì vì chiến công này.
Wittmann lại chứng tỏ mình trong trận đánh chiếm đỉnh Klissura. Anh đã cho cỗ pháo tự hành của mình leo lên đồi 800 trong mưa đễ hỗ trợ đồng đội đẩy lùi quân địch thuộc sư đoàn 13 và sư đoàn 1 kỵ binh Hy Lạp trên đó. Bắt được 12.000 tù binh.
Chàng trai trẻ quê vùng Pfalz thượng không phải là 1 tay liều mạng, trái lại anh thuộc típ người trầm tĩnh, cẩn trọng khác hẳn với kiểu người hùng theo khuôn mẫu. Anh là kiểu người làm thay cho nói. Wittmann không thuộc 1 nhóm người đặc biệt nào, mà đơn giản chỉ là 1 trong hàng triệu người Đức trẻ tuổi, những người tin rằng họ chiến đấu vì lý tưởng.
Có 1 sức mạnh nội tâm thôi thúc anh bảo vệ đồng đội trước hiểm nguy. Dù trong tình thế cực kỳ nguy cấp, mối quan tâm hàng đầu của anh vẫn là kíp xe, là trung đội, là đại đội mình. Ngay mà khi danh tiếng đã đạt đến đỉnh cao thì anh cũng vẫn là người bạn của các binh sĩ. Anh là 1 trong những con người đã chiến đấu, chịu gian khổ, và chết vì tổ quốc Đức.
Lúc này thiếu úy đã về lại sư đoàn của mình khi nó sau những trận đánh phòng ngự trên sông Mius đã được chuyển sang đóng ở Pháp đến tận tháng 6 năm 1942.
Tại đó, trong căn cứ huấn luyện lớn ở miền bắc nước Pháp, lữ đoàn Leibstandarte được tái tổ chức và trang bị lại lên thành 1 sư đoàn xe tăng. Trung đoàn xe tăng 1 của sư đoàn còn được bổ sung thêm đại đội “Nặng” số 13 được trang bị những chiếc xe tăng hạng nặng mới Tiger đầu tiên vừa đến và đi vào công tác huấn luyện.
Sau khi nhìn thấy những gã khổng lồ với những khẩu pháo 88 ly của chúng, Wittmann thấy rằng mình sẽ phải giành được 1 chiếc. Anh nói với trung đoàn trưởng.
“Thưa trung tá”, anh mở lời ” tôi phải được chỉ huy 1 chiếc tăng đó”
Trung tá Georg Schönberger, người đã thành lập trung đoàn gật đầu với chàng trai trẻ cao ráo.
“Wittmann. Tôi tin nó sẽ là vũ khí tốt của cậu. Cậu sẽ là 1 trung đội trưởng trong đại đội 13”.
Tại Pháp, sư đoàn Leibstandarte đã hoàn thành việc tái tổ chức và huấn luyện. Ngày 6 tháng 11 năm 1942, nó tới tập trung tại ranh giới với phần nước Pháp không bị chiếm đóng. Ngày 21 thì xuất phát tiến chiếm phần còn lại của nước Pháp. Ngày 26 tháng 11 sư đoàn chiếm Toulon. Trong khi những sự kiện này diễn ra, Wittmann đang ở khu huấn luyện tại Ploermel để làm quen với chiếc Tiger mới của mình.
Các giáo viên đều đến từ tiểu đoàn huấn luyện và bổ sung 500 ở Paderborn, đây là quy trình tiêu chuẩn mà tất cả các đơn vị Tiger mới phải trải qua. Những giáo viên này đều là những lính tăng kỳ cựu, dày dạn kinh nghiệm từ Nga trở về. Wittmann cũng đã gặp tổ lái mới của mình gồm có, hạ sĩ nhất Balthasar Woll – pháo thủ, người tiếp đạn Kurt Berges, lái xe Gustl Kirschner và điện đài viên Herbert Pollmann.
Sau khi lần đầu được lái chiếc Tiger, Kirschner thốt lên: “lái nó dễ như lái xe Volkswagen vậy! Chỉ cần dùng 2 ngón tay là có thể điều khiển được cỗ máy 700 sức ngựa đó.”
Kirschner nói hay như vậy là có lý của nó. Cỗ xe tăng rất dễ điều khiển, nó chạy với tốc độ 45km/g trên đường, hay tốc độ 20km/g khi băng đồng.
Kíp xe nhanh chóng biết rằng chiếc Tiger chạy 100km thì tiêu tốn hết 535 lít nhiên liệu. Động cơ, hộp số, bánh răng truyền động, tháp pháo, hệ thống quạt gió ngốn hết 82 lít dầu, dung tích động cơ là 220 lít.
Những thứ ấn tượng với hạ sĩ nhất Woll là tháp pháo quay bằng thủy lực. Có 1 bàn đạp dẫn hướng dưới chân của pháo thủ. Khi anh ta đạp tới, tháp pháo sẽ quay theo chiều kim đồng hồ và ngược lại. Nếu càng đạp mạnh xuống, tháp pháo càng quay nhanh hơn. Ở tốc độ quay nhanh nhất thì quay 1 vòng mất 60 giây đồng hồ. Có lần Woll thử cho tháp pháo quay với tốc độ tối thiểu và nó đã phải mất 1 giờ mới quay hết 360 độ.
Giáng sinh năm 1942, Wittmann được cho về phép thăm vợ. Anh biết sẽ sớm phải quay lại nước Nga. Anh cùng toàn bộ sư đoàn cũng đều đã biết nước Nga là thế nào rồi.
Tháng 11 năm 1942, quân Liên xô bắt đầu chiến dịch tấn công mùa đông của họ tại khúc ngoặt rộng của sông Don gần Sefiramovich và Kras-noarmeysk, phía nam Stalingrad. Cuộc tấn công được phát động với 2 phương diện quân được tập trung ở phía bắc và tây Stalingrad, và sẽ tiến đánh cả 2 bên bờ sông Don trên tuyến phòng thủ của cụm tập đoàn quân Nam hướng đến Rostov và lưu vực sông Donets.
Cuộc tấn công của phía Liên xô đã diễn ra theo đúng kế hoạch suốt từ Stalingrad đến Orel. Họ đã chọc thủng 1 lỗ hổng rộng đến 500km trên tuyến phòng thủ của tập đoàn quân 8 Ý và tập đoàn quân 2 Hungari. Tập đoàn quân 6 Đức đã bị vây chặt ở Stalingrad. Stalin công bố mục tiêu kế tiếp sẽ là tiến đến sông Dniepr.
Quân đoàn I xe tăng SS gồm có các sư đoàn Leibstandarte, Das Reich (đế chế), và Totenkopf (đầu lâu) đã được đặt trong tình trạng báo động và rồi nó đã được gởi đến khu vực bị đe dọa ngày 9 tháng 1 năm 1943. Tình hình có vẻ nguy ngập lắm rồi.
Cuối tháng giêng năm 1943, quân đoàn I xe tăng SS đã tới khu vực Kharkov. Ngay sau đó quân Liên xô đã tiến đến sông Donets theo tuyến Voroshilovgrad-Starobjelsk-Valuki-Stary Oskol.
Các sư đoàn xe tăng SS đổ quân xuống phía đông Kharkov. Trong những đơn vị đó có đại đội xe tăng hạng nặng của sư Leibstandarte do đại úy Kling chỉ huy.
“Chỗ này gọi là Merefa. Sau lưng ta là Kharkov. Quân Nga sẽ tấn công vào đây để bao vây Kharkov.”
“Vớ vẩn, ‘tướng xe tăng’ ạ” thượng sĩ Höflinger, 1 tiểu đội trưởng trong đơn vị của Wittmann thốt lên.
Trung sĩ nhất Georg Lötzsch, người được mọi người gọi là “tướng xe tăng” vì anh ta cái gì về xe tăng Tiger anh ta đều biết, lắc đầu. Quê ở Dresden, 29 tuổi, anh ta là thành viên nhiều tuổi nhất trong đại đội.
“Chúng ta ít quá, anh em ạ. Phải có bộ binh hộ tống và..”
“Hãy sẵn sàng, đại úy ơi” chỉ huy phó gọi từ chiếc Tiger chỉ huy.
“Rồi, các anh em, mọi người ở lại tại chỗ và chặn địch lại. Meyer và lính mô tô của ông ta đang lên trước. Nếu ta đi theo họ sẽ lãnh đủ đó”
Michael Wittmann đi tới chỗ chiếc Tiger của mình, trèo lên chui vào tháp pháo, đeo tổ hợp nghe nói và điều chỉnh sao cho có thể nghe rõ nhất.
“Gì vậy, Michael?” Gustl Kirschner hỏi.
“Ta sẽ tiến vào khu vực tập trung và đợi cho đến lúc Meyer cùng tiểu đoàn trinh sát từ sông Donets về.”
Xe tăng xuất phát, tiểu đội của Höflinger đi bên phải Wittmann. Wittmann nhìn những chiếc Tiger của trung đội mình lăn bánh xuống 1 lòng chảo đầy tuyết phủ. Những chiếc Tiger nhích từng mét leo lên phía bên kia đến vùng bình nguyên.
“Mọi người dừng lại! Tự chiếm lĩnh vị trí để có thể phát hiện ngay bọn Nga nếu chúng ra khỏi cái làng đằng kia.”
Những chiếc Tiger tiến vào khu vực tập trung, khu vực này đã được trinh sát trước đó 1 giờ. Sau khi máy ngừng nổ, lính trong xe có thể nghe thấy tiến ầm ầm của trận đánh từ hướng con sông vọng lại.
“Tôi sẽ lên trước thám thính xem thế nào, Pollmann đi với tôi”
Wittmann vớ lấy khẩu tiểu liên của mình. Điện đài viên Pollmann cũng vậy.
Cánh đồng và những bụi cây gần bờ sông đã bị 1 lớp tuyết dày bao phủ nên 2 người đi lên phía con đường dẫn vào làng. Đột nhiên Pollmann cất tiếng cảnh báo. Anh ta đứng im như tượng rồi chậm chạp quỳ gối xuống.
“Kia kìa, thiếu úy”, Pollmann thì thầm.
Wittmann nhận ra vị trí đặt 2 khẩu pháo chống tăng, đã bị quân trinh sát bỏ qua 1 giờ trước.
Hai người quay trở lại xe mà không bị phát hiện. Wittmann báo cáo phát hiện của mình cho đại đội trưởng, và anh ta chỉ thị lại cho các trưởng xe. Trung sĩ Kurt Kleber sẽ tiến đánh đài quan sát của quân Liên xô. “Tướng xe tăng” tấn công khẩu pháo nằm bên trái đường còn Wittmann lo khẩu bên phải.
Wittmann lúc này đã chui lại vào tháp pháo, anh ra hiệu lệnh tấn công, những chiếc xe tăng hạng nặng tiến ra đi theo con đường phủ tuyết về phía ngôi làng.
Wittmann vừa đóng nắp cửa lại, chớp lửa nhoáng nhoàng xuất hiện ở cả 2 bên con đường phía trước. Cú bắn đầu tiên của khẩu pháo chống tăng bay vọt qua nóc tháp pháo chiếc Tiger. Chiếc Tiger dừng khựng lại. Woll đã bắt được mục tiêu và đang thu nó gần lại.
Một tiếng nổ lớn vang lên, cú giật khi khẩu “88” bắn làm chiếc Tiger rung chuyển. Viên đạn trái phá rít lên bay tới mục tiêu. Từ chỗ khẩu pháo chống tăng, ánh chớp lóe lên, lửa cháy sáng rực.
“Trúng đích!” Woll la lớn, trong khi Berges tống viên đạn tiếp theo vào buồng đạn.
Cả 5 chiếc Tiger đều bắn rồi xông thẳng về phía ngôi làng. Qua kính quan trắc, Wittmann thấy lính địch chạy tán loạn. Sau đó có những ánh chớp lóe lên từ những ô cửa sổ trong làng, đạn địch đập vào giáp trước chiếc Tiger.
“Súng trường chống tăng!” Woll hét.
Khi những chiếc tăng tới được lối vào làng, khẩu pháo thứ nhì đã bị “Tướng xe tăng” diệt.
Wittmann huýt sáo kinh ngạc khi thấy 1 đoàn xe dài của Liên xô, có cả pháo tự hành và xe tăng đang từ đầu bên kia ngôi làng tiến đến có bộ binh chạy bộ tiến theo sau.
“Tấn công! Tấn công!”
Những chiếc khác chạy hết tốc lực đến phía sau những ngôi nhà nằm dọc theo đường làng. Một chiếc T-34 dừng lại và hướng nòng pháo vào chiếc Tiger của Warmbrunn.
Pháo thủ Woll nhắm và bắn nhanh hơn tên Nga. Tháp pháo chiếc T-34 đã bị viên đạn xuyên thép thổi tung.
Lúc này thì những chiếc Tiger khác cũng khai hỏa. Đạn dược trên xe tải cùng xe tăng Liên xô nổ tung. Súng máy trên các xe Tiger thì quạt vào những lính địch đang chạy ngay qua đường làng.
Năm chiếc Tiger vẫn bắn liên tục. Đoàn xe Liên xô không tiến được nữa. Một số xe cố chạy ra ngoài chỗ trống, nhưng chúng bị lún xuống tuyết dày và lần lượt bị diệt sạch.
Những ngày sau đó, Wittmann tham gia trận đánh để phòng thủ Kharkov, thành phố đã được Hitler hạ lệnh phải giữ cho đến viên đạn cuối cùng.
Anh nghĩ tới Stalingrad. Mấy hôm trước, anh đã biết được toàn bộ tập đoàn quân 6 đã bị tiêu diệt cũng do 1 lệnh tương tự của quốc trưởng.
Ngày hôm sau, những đơn vị của lực lượng Waffen-SS tấn công về phía nam. Ba mũi tiến công từ Merefa vượt tuyết dày tiến lên. Đi đầu chiến đoàn là đại đội 6, trung đoàn 1 xe tăng do trung úy Rudolf von Ribbentrop chỉ huy. Những chiếc Tiger dùng làm dự bị.
Michael Wittmann và trung đội của mình lái xe vào thẳng 1 cơn bão tuyết dữ dội. Những cỗ xe tăng to lớn càn thẳng qua đám tuyết rơi dày như một bức tường lấp lánh phía trước.
Chiến đoàn tiến tới Alexeyevka, là nơi binh lính tổ chức phòng thủ vòng tròn. Trung úy von Ribbentrop bị thương trong khi đi thám sát. Anh ta được cho phép lên 1 máy bay Fieseier Storch để di tản, nhưng đã từ chối. Anh nói: “Tôi sẽ đợi đến khi người lính xung kích cuối cùng được bốc ra.”
Quân Liên xô tấn công mạnh. Họ tiến vòng qua Kharkov và bao vây thành phố. Trong 2 đêm 12 và 13 tháng 2 quân Liên xô đã đột nhập vào ngôi làng nhỏ nơi trung đội Wittmann dừng lại nghỉ đêm, may thay, lính gác đã phát hiện và cảnh báo kịp thời.
Wittmann, khi ngủ vẫn mặc nguyên quần áo, chạy ra ngoài với kíp xe bám theo sau. Họ chui vào chiếc Tiger của mình và lao lên dùng đạn trái phá tấn công đám lính hồng quân đang xông đến.
Những tổ lái còn lại cùng 1 số ít lính bộ binh cơ giới thuộc 1 toán thám sát, vào ẩn nấp trong các ngôi nhà để cố thủ ngôi làng trong khi Wittmann dùng hỏa lực khóa chặt con đường và buộc số lớn quân địch phải chọn hướng tiến khác. Nguy hiểm đã qua đi sau nửa giờ chiến đấu. Lính tráng chở về chỗ trú quân, Wittmann cũng quay lại ổ rơm và nhanh chóng đánh thêm 1 giấc nữa.
Trận Kharkov sắp sửa kết thúc. Poltava, căn cứ tiếp vận của quân Đức nằm phía tây Kharkov đã bị hồng quân tràn ngập. Đến chiều ngày 14 tháng 2 thì quân Liên xô đã xâm nhập được vào khu vực phía bắc thành phố. Mệnh lệnh mới nhất của Hitler: “Cố thủ bằng mọi giá!” đã đến. Tuy nhiên, tới ngày 15 tháng 2 năm 1943, tướng Hausser đã hạ lệnh rút lui về Udy.
Đại đội nặng số 13, đi trong thành phần quân chặn hậu. Họ bắn từ cự ly xa, chặn số lượng đông đảo xe tăng Liên xô lại. Một lần nữa pháo thủ Woll lại chứng tỏ được tài thiện xạ của mình. Quân Đức đã thực hiện 1 cuộc triệt thoái thành công khỏi Kharkov.
Trong những tuần sau đó, sư đoàn Leibstandarte tác chiến trong khu vực phía bắc Krasnograd. Trận đánh ở vùng giữa 2 con sông Donets và Dniepr đến ngày 4 tháng 3 năm 1943 thì kết thúc. Sau đó Hausser ban ra cái lệnh mà mọi người đều mong đợi:
“Chúng ta sẽ tái chiếm Kharkov!”
“Chú ý! Chỉ huy trưởng ra lệnh! Xe tăng tiến lên trước!”
Họ đã trông thấy xe tăng địch trong những vị trí ẩn nấp phía sau các ngôi nhà. Wittmann đợi quân Nga bắn trước rồi mới dừng xe lại. 10 chiếc Tiger khai hỏa ngay sau đó. Những viên đạn xuyên giáp lao vào các khối thép địch.
“Tiến lên!” đại úy Kling gọi qua điện đài. “Tất cả theo tôi!”
Thiết giáp Đức tiến vào Kharkov. Đi đầu là những xe half-tracks của Jochen Peiper. Những cỗ Tiger theo sau, tiêu diệt các vị trí chống tăng quân địch. Họ nhanh chóng tiến đến quảng trường đỏ và 1 lần nữa Kharkov lại rơi vào tay quân Đức.
Hành động dũng cảm của Hausser giám chống lại mệnh lệnh từ Hitler đã giúp bảo toàn lực lượng cho quân đoàn xe tăng và dùng nó để tái chiếm thành phố.
Quân Liên xô đã kiệt sức, mặt trận đã ổn định trở lại. Hai bên lại chuẩn bị cho hiệp đấu tiếp theo. Về phía Đức, đó là chiến dịch Zitadelle, sau này được gọi là trận Kursk. Tại đây, cuộc chiến trên mặt trận phía đông sẽ được quyết định.
Thất bại của Stalin ở khu vực giữ sông Don và sông Donets chủ yếu là do tài thao lược của thống chế von Manstein, bộ tư lệnh tối cao Đức có cơ hội giành lại quyền chủ động trên mặt trận phía đông bằng cách tận dụng sự yếu đuối nhất thời của đối phương.
Nhưng Hitler lại muốn nhiều hơn. Ông ta muốn thay đổi toàn cuộc chiến bằng 1 chiến dịch tấn công mới nhằm đạt thắng lợi chung cuộc.
Vì thế, chiến tranh ở phía đông đã lên tới đỉnh điểm. Trận đánh này đã được lịch sử chính thức của Liên xô xếp vào loại “Những trận đánh quan trọng nhất trong toàn bộ cuộc chiến”
Cuộc tấn công được lên kế hoạch sẽ diễn ra theo hai gọng kìm khổng lồ, chiến thuật này đã được chứng minh là rất thành công ở nước Nga trước đó. Gọng kìm phía bắc là tập đoàn quân 9 do đại tướng Model chỉ huy. 3 quân đoàn xe tăng sẽ tấn công từ khu vực phía nam Orel, tiến theo hướng đông nam tới Kursk.
Gọng kìm phía nam, là tập đoàn quân xe tăng 4 dưới quyền đại tướng Hermann Hoth sẽ tấn công vào Kursk từ khu vực phía bắc Kharkov, tây Belgorod. Hai gọng kìm hợp điểm tại Kursk sẽ cắt đứt mấu lồi rộng lớn này và giáng cho hồng quân 1 thất bại khiến họ không còn khả năng gượng dậy được.
Gọng kìm phía nam của Đức có 1000 xe tăng và khoảng 400 pháo tự hành. Gọng kìm phía bắc cũng có sức mạnh tương đương.
Quân đoàn I xe tăng SS, thuộc cụm tác chiến (Armeeabteilung) Kempf, tập hợp ở phía tây Belgorod. Dàn từ phía đông qua tây là các sư đoàn xe tăng SS số 3, 2 và 1. Bên trái sư đoàn Leib-standarte là sư đoàn bộ binh 167. Mục tiêu ban đầu của 2 sư đoàn này là Streletskoye, và sau đó là Olkovka.
Ngày 4 tháng 7 đang đến gần. Các đơn vị đã vào vị trí xuất phát và sẵn sàng tiến công.
“Thiếu úy ơi còn lâu không?” Woll hỏi. Michael Wittmann nhìn đồng hồ, kim dạ quang cho thấy mới 2g00 sáng.
“Một giờ nữa!” Anh nói, và điểm lại kế hoạch trong đầu 1 lần nữa.
Cùng trung đội Wittmann là 230.000 lính Đức thuộc gọng kìm phía nam cũng đang đợi lệnh tấn công.
Pháo binh Đức bắt đầu bắn chuẩn bị lúc 3g30. Lúc này các sư đoàn trong quân đoàn xe tăng SS đã có thể di chuyển.
Vào khi ấy trung tướng Chistyakov, tư lệnh tập đoàn quân 6 Liên xô đã nói:
“Hãy cẩn thận! các đồng chí. Trước mặt chúng ta là quân cận vệ của Hitler. Chúng ta sẽ phải đón chờ nỗ lực tấn công chủ yếu của quân Đức tại khu vực này đó”
300 chiếc xe tăng cùng 120 pháo tự hành của quân đoàn tiến về phía trước.
Với Wittmann, đây không hề giống trận đánh đẹp trong mơ. Đây là trận chiến mà anh cùng lính của mình phải nỗ lực hết mình.
Những cỗ xe tăng vượt qua cánh đồng theo đội hình hình nêm. Hỏa lực chống tăng bất ngờ lao thẳng về phía họ.
“Tấn công! Tấn công!” Wittmann hét lên trên điện đài.
Những cỗ xe tăng phóng về phía trước. Wittmann nhìn thấy chiếc Tiger chạy bên phải đã bị bắn đứt xích phải dừng lại.
Đột nhiên, chỉ cách phía trước không đầy 100m, có ánh chớp khi 1 khẩu pháo chống tăng khai hỏa rồi gần như cùng lúc chiếc xe lãnh 1 đòn choáng váng, có tiếng nổ, ánh lửa. Nhưng Woll đã ‘tóm’ được khẩu pháo đối phương. Anh bắn, viên đạn bắn trúng khẩu pháo chống tăng. Kirschner giữ chắc tay lái và tiếp tục tiến.
Họ tiến đến 1 tuyến có nhiều hầm phòng thủ đã bị máy bay Stuka tấn công trước đó nửa giờ. Không có tiếng súng nào từ chỗ mấy cái boong ke, nhưng thay vào đó, xe tăng địch xuất hiện.
Đại đội 13 bị tấn công, đại úy Kling gào lên ra lệnh. Trung đội của Wendorff đi lạc qua phía tây bắc. Thành xe của một chiếc Tiger bị 1 viên đạn bắn trúng. Tổ lái thoát được hết ra ngoài.
Wittmann chỉ dẫn 5 chiếc xe tăng dưới quyền cơ động. Họ tập trung hỏa lực vào đám xe tăng địch đang tiến đến theo đội hình phalanx (đội hình vuông – phương trận).
Cơ động nhanh chóng, những cỗ Tiger của Wittmann đã tới tuyến phòng thủ. Một xe tăng Liên xô từ sau cái boong ke cao xuất hiện. Một tia lửa phụt ra từ nòng pháo của nó. Có vẻ như viên đạn được nhằm thẳng vào xe của Wittmann. Cú bắn trúng vào phần giáp trước mũi chiếc Tiger. Sau một chấn động cực lớn, viên đạn rít lên bay thẳng lên trời.
Woll bắn trả. Tháp pháo của chiếc T-34 bị bắn tung ra xa khỏi phần còn lại, lửa cháy bao trùm xác chiếc xe.
Các xe Tiger xốc tới, vượt qua hai toán xe tăng Liên xô đã nằm chờ trong 1 khe núi và lúc này đang rời nơi ẩn nấp tiến lên.
Một chấn động lớn khi 1 viên đạn đập trúng vỏ thép chiếc Tiger của Wittmann, tuy nhiên, chiếc xe không bị hư hại gì lớn. Phía trước hiện ra 1 ngôi làng.
“Chú ý!. Chỉ huy đây. Có pháo chống tăng phía trước.”
Quân Liên xô đã lập ra 1 trận địa chống tăng. Wittmann lại quyết định cơ động tiến lên thật nhanh chóng. Những cỗ Tiger phóng hết ga xông lên trước. Đạn xuyên thép do pháo chống tăng bắn cứ bật ra khi bắn trúng vỏ thép dày của chúng.
Một khẩu pháo chống tăng ngụy trang kín đáo bất ngờ khạc đạn, chiếc Tiger của Wendorff khựng lại. Cỗ Tiger của Wittman lắc lư chạy về phía khẩu pháo nó nặng nề nghiền nát khẩu pháo. Chiếc Tiger tí nữa thì lật nghiêng nhưng đã lấy thẳng lại ngay. Berges hét lên đau đớn và giận giữ. Viên đạn đã rơi xuống đè vào tay nhưng anh vẫn tiếp tục nhiệm vụ. Ngón tay anh chảy máu, mặt đầm đìa mồ hôi nhưng lúc này không thể nghỉ được vì cái chết đang chờ ở bên ngoài.
Chiếc Tiger dừng lại, Woll khai hỏa. Trong khi chiếc tăng cơ động, anh lại nhắm các mục tiêu tiếp theo. Khi xe đừng lại là Woll bắn tiếp ngay.
Khoảng 1 tiếng đồng hồ sau, những chiếc xe tăng đã chọc thủng vị trí quân Liên xô. Lính bộ binh cơ giới khai thác chiến quả của xe tăng xông lên chỗ cửa mở. Họ vây bắt được 1 số tù binh, tảo thanh khu vực rồi lại quyết định tiến lên theo sau số Tiger còn lại.
“Michael! Tôi lên lại đây” Wendorff báo. Anh ta đã sửa xong xích xe và lại gia nhập đội ngũ. “Nếu cứ tiếp tục như thế này! Chúng ta sẽ làm được!”
“Tôi cũng hy vọng là thế!” Wittmann gọi lại “Miễn là ta vượt qua thật nhanh, đừng để bị cuốn vào trận đấu pháo mà cứ đột kích và càn qua bọn địch.”
Trận đánh lại tiếp tục. Thiếu tướng SS Theodor Wisch xuất hiện cạnh mấy chiếc Tiger.
Wittmann nghe thấy Warmbrunn gọi. “Dùng bữa trưa ở Kursk!” Anh phải bật cười. Cứ làm như chỉ cậu mới biết xem bản đồ vậy! Anh nghĩ bụng và mường tượng cách Wittmann đọc bản đồ. Một giờ sau, những chiếc Tiger lại bắt gặp 1 trận địa chống tăng khác.
Một lần nữa trung đội của Wittmann lại đi đầu và cú đột kích nhanh chóng lại làm cho quân địch bất ngờ. Đạn pháo cắm xuống đất từ cả 2 bên. Nhiều viên đạn của súng trường chống tăng bắn trúng vỏ thép chiếc xe. Trong chốc lát, những cỗ Tiger đã chiếm được vị trí bắn thuận lợi. Từng đợt 1, những cỗ Tiger dừng lại, bắn và lại cơ động. Chẳng mấy chốc họ đã tiến đến những vị trí ở tuyến giữa của quân Liên xô.
Wittmann phát hiện 1 tổ diệt tăng Liên xô xuất hiện ngay trước xe. Anh bật nắp cửa chỉ huy và dùng khẩu tiểu liên nhả đạn vào đám lính Nga. Wittmann hụp xuống khi 1 loạt đạn súng máy rít lên bay sát mang tai. Trước khi đóng cửa nắp anh nghe thấy 1 tiếng thét khủng khiếp. Chiếc xe tăng đang rầm rầm cán qua thứ gì đó. Nguy hiểm đã qua đi.
Wittmann nghiến chặt răng, có vị mặn của máu trên đầu lưỡi. Anh cảm thấy nhói đau khi nghĩ đến những việc vừa xảy ra bên ngoài.
Wittmann tự nhủ phải tập trung vào nhiệm vụ. Còn phải lo cho 5 chiếc xe tăng và 20 con người. Nhiệm vụ của anh là phải đưa họ ra khỏi tình thế khó khăn này nguyên vẹn.
Cuối cùng thì những cỗ Tiger cũng đã vượt qua vị trí địch. Trong khi dừng lại nghỉ lần thứ nhì. Wittmann nghe tiếng Wen-dorff kêu gọi giúp đỡ trên điện đài.
““Warmbrunn, Kleber ở lại đây! Lötzsch và Höflinger theo tôi!” Wittmann ra lệnh.
Những cỗ Tiger rẽ sang 1 khoảnh rừng nhỏ. Có thể nghe thấy tiếng súng ở phía bên kia đám rừng. Tiếng nổ đanh chắc của pháo ‘88’ trên tăng Tiger. Tiếng nổ khô khốc của pháo chống tăng và pháo xe T-34 cỡ nòng 76,2 ly Liên xô.
Cỗ xe tăng to lớn xông thẳng vào rừng, húc văng các thân cây và ném chúng xuống đất. Wittmann phát hiện xe tăng Liên xô đang ở dưới 1 lòng chảo. Chúng đã bắn gục 1 trong những chiếc Tiger của Wendorff, chiếc xe này đang bốc cháy, và bây giờ đang tập trung hỏa lực vào xe của người trung đội trưởng.
““Lötzsch, Höflinger, xử mấy khẩu pháo chống tăng!”
Wittmann phóng hết tốc lực ra khỏi đám cây. Anh cho xe chạy cho tới khi đến 1 vị trí có thể bắn vào đám T-34 mà gây nguy hiểm cho chiếc Tiger của Wendorff.
“Chúng tôi đang ở đây, Helmut!”
Chiếc Tiger dừng lại. Phát đạn dầu tiên của Woll trúng vào phía sau 1 chiếc T-34. Chiếc xe nổ tung. Anh bắn trúng chiếc thứ nhì đúng 15 giây sau. Chiếc tăng Liên xô thứ 3 thoát chết do chạy lùi rất nhanh làm cú bắn của Woll bị trượt.
Chiếc T-34 xoay bằng 1 bên xích nhanh đến không ngờ khiến Woll lại bắn trượt. Rồi thì tay pháo thủ Liên xô bắn 1 phát đạn trúng vào xích chiếc Tiger. Lái xe Kirschner hét lên đau đớn.
Lúc này thì Woll đã thu được hình thù tên địch vào kính ngắm. Cú bắn tiếp theo của anh đã xuyên vào giáp trước chiếc T-34. Ít giây sau nắp cửa của nó bật mở, lửa phụt ra. Người lính lái xe Nga, quần áo bốc cháy cố thoát ra ngoài. Hắn mới chui được nửa thân ra khỏi lỗ cửa thì 1 vụ nổ lớn làm chiếc tăng nổ tung thành từng mảnh. Thật là 1 cảnh tượng khủng khiếp và cảnh này được lặp lại nhiều lần với cả 2 bên trong trận đánh này.
Trong khi đó, Lötzsch và Höflinger đã tiêu diệt được 2 khẩu pháo chống tăng ở bìa rừng. Khu rừng im ắng trở lại.
Michael Wittmann cùng điện đài viên đỡ người lái xe bị thương của mình ra khỏi ghế ngồi. Họ đặt anh ta nằm dưới đất chỗ Woll đã lấy vải bạt trải xuống.
“Vậy là tôi tiêu rồi, đúng không thiếu úy?” Kirschner nói thì thầm.
Wittmann nhìn chằm chằm vào vết thương, đã được băng bó bằng 4 cuộn băng. Máu chảy thấm qua lớp băng. Anh lắc đầu “Cậu sẽ qua được!” và nói với những người khác “Bắt đầu sửa xích đi.”
Thiếu úy Wendorff tổ chức bảo vệ để cho tổ lái chiếc tăng sửa lại chỗ xích hỏng. Pollmann gọi xe cứu thương tới. Một lính cứu thương đi xe đến đưa anh vào trong đó trước lúc những xe tăng rời đi.
“Trung sĩ Möller” 1 lái xe trong những chiếc xe tăng bị hỏng thuộc trung đội Wendorff tới trình diện. “Tôi muốn làm lái xe cho anh”
“Mừng vì có cậu gia nhập, Möller! lên đường thôi!”. Hoàng hôn buông xuống, kết thúc một ngày thành công. Wittmann và chiếc Tiger của mình đã tiêu diệt được 8 xe tăng địch cùng 7 pháo chống tăng.
Đại úy Kling đã báo cáo cho chỉ huy trung đoàn xe tăng: “Thiếu úy Wittmann cùng trung đội Tiger của mình đã góp phần quan trọng trong bước tiến triển của trung đoàn”
Trong tối đầu tiên của đại trận chiến Kursk, Quân đoàn I xe tăng SS đã đập tan các tuyến phòng thủ chống tăng và vị trí pháo binh của sư đoàn bộ binh cận vệ số 52 Liên xô. Sư đoàn Leibstandarte đã vượt qua được những công sự ngụy trang kín đáo, những tăng T-34 chôn dưới đất, và các hệ thống chướng ngại chống tăng.
Quân Đức đã đột nhập sâu vào hệ thống phòng thủ của Liên xô 20km. Tối hôm đó Wittmann được biết người dẫn đầu những chiếc máy bay Stukas tấn công lên các vị trí phòng thủ của Liên xô, 1 sĩ quan sau này sẽ được nhận phần thưởng cao quý nhất của nước Đức vì lòng dũng cảm, là Hans-Ulrich Rudel.
Bước tiến của gọng kìm phía nam trong ngày đầu tiên đã đánh tan hệ thống phòng thủ của Liên xô phía trước tuyến đường Belgorod-Kursk. Cuộc tấn công đã tiến triển tốt.
Sáng sớm ngày 6 tháng 7 năm 1943. Những chiếc Tiger của đại đội 13, sư đoàn Leibstandarte đã được bổ sung đạn dược và nạp đầy nhiên liệu.
Cuộc tấn công lại tiếp tục. Một lần nữa Wittmann lại đi đầu đội hình thiết giáp. Xe tăng tiến theo hướng tây bắc, tới khúc ngoặt của con sông Psyol. Những chiếc tăng đi đầu gặp hỏa lực địch gần Lutski I. Những pháo đội 152mm Liên xô dội bão lửa vào đường tiến quân.
Lệnh được đưa tới: “Wittmann, chuyển hướng và trừ khử pháo đội đó đi”.
Wittmann tuân lệnh. 5 chiếc Tiger của anh rẽ trái và tiến thẳng tới 1 khu rừng. Họ tới được khu rừng mà không bị phát hiện rồi từ đó họ lập tức chuyển hướng tiến về chỗ có pháo đội dịch.
Họ đã tới nơi 2 giờ sau. Những cỗ Tiger lái ra khỏi khu rừng tới 1 vùng đất bằng phẳng trải dài. Họ đã nhìn thấy pháo đội đầu tiên, khi nó đang chuẩn bị bắn 1 loạt đạn.
Cả 5 chiếc Tiger đều khai hỏa cùng lúc. Lửa bốc lên từ vị trí đối phương. Đài thông tin của Liên xô bị 1 cú trực xạ tiêu diệt. Một khu chứa đạn nổ tung. Quân địch tháo chạy. Những xe Tiger lại tiến tiếp đến chỗ pháo đội thứ hai và loại ngay nó ra khỏi vòng chiến đấu.
Trong ngôi làng Lutski I, xe tăng vấp phải hỏa lực pháo chống tăng địch. Chiếc Tiger của Kleber bị trúng đạn. Wittmann và Warmbrunn chạy tới trước chiếc xe hỏng rồi liên tiếp tiêu diệt 4 khẩu pháo chống tăng. Trong lúc đó thì Kleber lo sửa xe.
Tất cả các ổ đề kháng đã bị đập tan và cuộc tiến công lại được tiếp tục. Trung đội 3 lên đi đầu. Các đơn vị lại chạm trán với 1 trận địa chống tăng khác gần Lutski II. Một chiếc KV-1 được chôn dưới đất đã bắn gục chiếc Tiger đi đầu từ cự ly 600m. Tổ lái đã chạy được ra khỏi chiếc xe tăng cháy nhưng lại bị 1 loạt đạn súng máy Nga bắn chết.
Một trận mưa đạn pháo trút xuống các xe tăng. Chiếc Tiger của Wittmann bị bắn trúng, nhưng viên đạn lại bật ra.
“Bắn đạn phá! Nhắm vào đằng trước 2 chiếc KV-1 đang chôn dưới đất ấy!” Wittmann ra lệnh.
Wittmann và Warmbrunn bắn vào vị trí đối phương. Những viên đạn nổ làm khói và bụi đất bay mù mịt, khiến cho pháo thủ Liên xô bị che mắt.
“Tiến lên! Theo tôi!”
Những con “cọp” khác rùng rùng chạy theo xe của trung đội trưởng, giống như chúng từng làm thường xuyên suốt 2 ngày nay. Quân địch cho đến lúc này vẫn đang bắn mò. Đạn bay sượt qua nóc các cỗ Tiger.
“Dừng xe!” Wittmann ra lệnh.
Những xe Tiger dừng lại ở khoảng cách 500m. Những pháo thủ nhắm vào những chớp lửa đầu nòng hiện ra trong đám mây bụi và chờ đợi. Khi bụi tan, tháp pháo của chiếc KV-1 đầu tiên hiện ra, Woll khóa mục tiêu và khai hỏa. Đạn dược trên chiếc KV-1 nổ tung và không thấy nó đâu nữa.
Từ 2 bên, những chiếc Tiger vẫn tiếp tục bắn. Vị trí địch đã bị diệt và đơn vị lại tiến lên phía bắc. Khi màn đêm ngày chiến đấu thứ nhì buông xuống, những cỗ Tiger rẽ trái tiến đến đồi 260.8, nằm giữa Werch-nopenje và Gresnoye.
Gresnoye là mục tiêu của sư đoàn Đầu lâu, trong khi sư đoàn Đế chế tạt qua đông bắc tiến tới Tetrovino.
Trận đánh đã gần tới đỉnh điểm. Các tổ lái xe tăng đã không được nghỉ ngơi suốt 48 giờ qua. Khi xe tăng và xe tải dừng lại nghỉ đêm, những kíp lái kiệt sức lăn ra đất và ngủ ngay bên cạnh xe mình.
Wittmann rời trung đội lúc này chỉ còn 4 chiếc xe tăng của mình. Một chiếc Tiger đã nằm lại dọc đường do bị hỏng hộp số cùng với chủ nó là “tướng xe tăng”, trung sĩ nhất Georg Lötzsch.
Trong lúc đi, Wittmann nghe thấy tiếng ngáy của hạ sĩ Potter, trong tổ lái của Höflinger. Anh lắc cho cậu trai trẻ tỉnh dậy. Pötter đứng như trời trồng.
“Xin thiếu úy, đừng đưa tôi ra tòa án binh. Ước mơ của tôi là được học tại Junkerschule (trường đào tạo sĩ quan của lực lượng Waffen-SS)” Pötter, 1 lính tình nguyện trong lần chiến đấu đầu tiên của mình năn nỉ.
“Nếu cậu cứ thế này thì cậu sẽ chết trước khi vào được Junkerschule đó. Việc này sẽ ảnh hưởng đến toàn trung đội chứ không phải mình cậu đâu!”
Pötter sợ chết khiếp. Cậu ta biết sự nghiêm khắc của Wittmann và bắt đầu nhận ra mức độ nghiêm trọng của việc ngủ gục trong khi gác. Thời gian chậm chạp trôi khi Wittmann cân nhắc nên làm gì. Sau cùng anh nói:
“Đi tìm chỗ ngủ đi! Pötter. Tôi sẽ gác cho.”
“Cám ơn anh, thiếu úy!”
Cậu trai trẻ đi mất. Một tiếng sau Wittmann đánh thức người gác thay phiên của cậu ta dậy. Anh này chẳng hề ngạc nhiên khi thấy trung đội trưởng gác thay cho Pötte
Wittmann bước lại chiếc Tiger của mình. Anh ngẩng đầu nhìn những vì sao lấp lánh rồi cũng chìm vào giấc ngủ.
Wittmann bị Balthasar Woll đánh thức dậy.
“Michael, chỉ huy muốn gặp anh!”. Người pháo thủ đưa cho anh 1 tách cà phê bốc khói. Wittmann uống cà phê rồi nhanh chóng rửa mặt, đi ủng. Anh vội vã tới trung đoàn bộ, rồi cùng đi với Wendorff và Kling khi gặp họ trên đường đi.
Thiếu tá SS Max Wünsche, chỉ huy tiểu đoàn 1 cùng thiếu tá SS Gross, tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 2 khoát tay giục những đồng đội tới nhanh hơn. Mọi người tụ tập thành 1 vòng tròn và trung tá SS Georg Schönberger bắt đầu nói.
“Thưa các chiến hữu, bước đột phá quyết định phải được thực hiện trong hôm nay. Sư đoàn Grossdeutschland (Đại Đức) đã chiếm được Dubrova. Việc đột phá vào Oboyan nằm trong tầm tay chúng ta. Chúng tôi vừa bắt được và giải mã 1 bức điện mật của quân Nga. Nó được tướng Nga là Vatutin và thành viên hội đồng chiến tranh của ông ta là Khrushchev ký có nội dung sau: “Trong bất kỳ tình huống nào cũng không được để quân Đức vượt qua và tiến tới Oboyan!”.
“Nhưng đó là trách nhiệm của đơn vị láng giềng bên trái của ta, tập đoàn quân xe tăng 4 mà, thưa trung tá.” Max Wünsche xen vào. Viên sĩ quan, với huân chương chữ thập hiệp sĩ đeo trên cổ, chỉ lên tấm bản đồ gắn trên tường nhà.
“Chính xác!” Vị trung đoàn trưởng trả lời. “Nhưng chúng ta sẽ tiến song song với sư đoàn cơ giới Grossdeutschland và sư đoàn xe tăng 11”
Thiếu tá Gross lúc này mới tham gia câu chuyện. “Chúng ta phải cơ động nhanh để ngăn không cho tập đoàn quân 6 Liên xô tới trám lỗ hổng mà ta đã khoét được. Trước khi ta đánh Tetrovino, trinh sát đường không đã báo là ở đó có lực lượng mạnh xe tăng địch.”
Martin Gross không đủ thời gian để thẩm định tính chính xác của báo cáo đó.
Nửa giờ sau, những chiếc Tiger của Michael Wittmann lại chuẩn bị tham chiến. Tuy mệt mỏi nhưng vẫn rất cảnh giác, Wittmann đứng trong cửa chỉ huy khi đội hình của các máy bay Henschel yểm trợ tầm gần bay qua đầu những xe tăng của sư đoàn Leibstandarte.
“Không yểm mới của ta đó! Wittmann” Kling gọi qua điện đài.
Chúng là loại Hs-129, những cỗ pháo chống tăng biết bay được trang bị đại bác 30 ly. Đây là lần đầu tiên trên chiến trường giữ Kursk và Belgorod người ta thấy chúng tham chiến. Bay ở độ cao thấp, những kẻ diệt tăng bay tới 1 toán xe tăng Liên xô và lao xuống tấn công cùng 1 lúc. Đạn đại bác 30 ly xuyên thủng lớp giáp mỏng ở phía sau và trên nóc những xe tăng Xô Viết. Trong phút chốc có 2 chiếc xe tăng nối nhau bốc cháy.
Một toán máy bay tiêm kích-bom Fw-190 do thiếu tá Druschel chỉ huy đột ngột xuất hiện. Druschel cũng là người đã hỗ trợ sư đoàn Leibstandarte hồi đầu năm tại Kharkov khi chỉ huy 1 tiểu đoàn (Gruppe) trong trung đoàn 1 không quân (Schlachtgeschwader 1). Ngày 20 tháng 1 năm 1943, anh trở thành quân nhân Đức thứ 24 được thưởng thanh kiếm cho huân chương chữ thập hiệp sĩ. Druschel cùng các phi công của mình tấn công vào các vị trí bộ binh Liên xô nằm đối mặt với sư đoàn Leibstandarte. Họ dùng súng máy và đại bác cùng bom phá oanh kích vào các vị trí địch quân. Bộ binh Liên xô bỏ chạy tán loạn.
“Xe tăng, tiến lên!”
Cuộc tấn công mặt đất bắt đầu. Xe tăng tiến lên cho tới khi đụng đầu vị trí phòng thủ của Liên xô có pháo chống tăng giấu kín, xe tăng chôn xuống đất và các công sự có nắp bằng bê tông của bộ binh.
Trận đánh giằng co ác liệt. 4 chiếc Tiger bị bắn hỏng. Chúng chưa bị phá hủy nhưng không thể chiến đấu được nữa. Đó là việc cho những toán sửa chữa và họ sẽ phải sửa chúng suốt đêm trên chiến trường.
Wittmann 1 lần nữa lại ở chỗ dữ dội nhất. Chiếc Tiger của anh lạng lách rất nhanh. Lái xe Möller đã nhanh chóng bắt kịp kiểu chiến đấu của người chỉ huy mới. Ít nhất có 7 xe tăng Liên xô đã trở thành nạn nhân vì chiếc Tiger của Wittmann. Số pháo chống tăng bị diệt lên tới 19 khẩu.
Cả buổi chiều, những chiếc tăng Tiger, Panther, và Panzer IV tấn công các vị trí của lữ đoàn pháo chống tăng số 29 Liên xô. Wittmann không thể không khâm phục các pháo thủ đối phương. Họ đã chiến đấu dũng cảm tuyệt vời nỗ lựa bảo vệ cho tập đoàn quân cận vệ 6 và quân đoàn xe tăng 21 (đã bị thiệt hại nặng) triệt thoái. Các pháo thủ chống tăng Liên xô biết rằng, nếu họ thất bại, mặt trận sẽ vỡ.
Tuy nhiên, đại úy SS Alfred Lex cùng đại đội mô tô số 3 của mình đã vượt qua được 1 khe hở trong hệ thống phòng thủ của Liên xô do những chiếc Tiger chọc thủng. Lính mô tô tiến sâu vào hậu phương địch 1km và xông đến bộ chỉ huy quân Liên xô. Viên tướng chỉ huy, cùng các sĩ quan và toàn bộ ban tham mưu đã bị bắt làm tù binh.
Wittmann được nghe về chiến công này vào buổi tối trước khi kiệt sức chìm vào giấc ngủ trong 1 cái lán dựng vội.
Ngày 9 và 10 tháng 7 đã trôi qua. Hai ngày đó làm Wittmann mệt phờ. Chưa bao giờ anh phải đối mặt với 1 thử tách quá sức chịu đựng như vậy.
Hệ thống phòng ngự của Liên xô đã làm tiêu hao quân tấn công. Những trận địa chống tăng được ngụy trang kín đáo đã gây ra những tổn thất nặng nề. Xe tăng hộ tống hạng nhẹ cùng lính mô tô đã bị pháo binh và máy bay Liên xô làm cho thương vong nặng.
Chiều ngày 10 tháng 7, quân Đức nỗ lực tiến tới khúc ngoặt của sông Psyol. Trong đêm, sư đoàn Leibstandarte,đi ở giữa đội hình quân đoàn I xe tăng SS cố tiến được tới khu vực đông nam của Bogorodiskoye. Bên cánh trái, sư đoàn Totenkopf đang chuẩn bị vượt sông Psyol gần Krasny Oktyabr cùng trung đoàn 6 bộ binh cơ giới. Trong lúc bên sườn phải sư đoàn Das Reich đã chuyển hướng tiến tới tuyến công sự nằm ở phía nam Prokhorovka.
Tối muộn ngày 10 tháng 7, trung tá Karl Ullrich dẫn đơn vị của mình vượt sông Psyol và thiết lập 1 đầu cầu.
Sáng sớm ngày 11, sư đoàn Leibstandarte xông lên khu vực giữa sông Psyol và đường xe lửa, tiến đến phía bắc Prokhorovka.
Sư đoàn nhanh chóng tiến đến các vị trí của các quân đoàn xe tăng 18 và 29 Liên xô. Một trận đánh vô tiền khoán hậu ở mặt trận Nga sắp bắt đầu.
Ban đêm, cường độ giao chiến giảm xuống. Thỉnh thoảng những chớp lửa của pháo bắn nhắc nhở rằng mật trận ở ngay đằng trước. Cả 2 bên đều chờ mong bình minh đến. Rốt cục thì trời cũng đã sáng và tướng Hausser hạ lệnh cho lực lượng dưới quyền tấn công.
Hai quân đoàn xe tăng thuộc tập đoàn quân xe tăng cận vệ 5, vừa được gấp rút điều từ phương diện quân Steppe tới, đã tiến ra tiếp chiến với đoàn xe tăng Đức. Hai quân đoàn này đặt dưới sự chỉ huy trung của thượng tướng Liên xô Rotmistrov.
Trận đánh bắt đầu. Đơn vị đầu tiên giao tranh với địch quân là tiểu đoàn 2, trung đoàn 1 xe tăng của thiếu tá Martin Gross. Hai lực lượng thiết giáp gặp nhau trong 1 vùng rộng 500m và sâu 1 km. Trong trận đánh ác liệt kéo dài 3 giờ đồng hồ, Gross cùng các đại đội xe tăng của mình đã diệt được 90 xe tăng địch. Bãi chiến trường rộng nửa cây số vuông giờ trở thành 1 nghĩa địa xe tăng (Vì chiến công này, thiếu tá SS Gross đã được thưởng huân chương chữ thập hiệp sĩ vào ngày 22 tháng 7 năm 1943).
Những chiếc Tiger của đại đội 13 bắt đầu tiến công bên sườn trái, nhưng lính bộ binh cơ giới đã không thể vượt qua được. Những cỗ xe tăng to lớn xông qua những bụi cây và hàng rào. Bất ngờ từ trong rừng ùa ra 1 đợt sóng của 60 xe tăng địch. Các xe tăng Liên xô vượt qua đội quân Đức đi tiên phong và xông về hướng những cỗ Tiger. Khoảng cách rút dần từ 100, 50 rồi 30m. Quân Đức chống trả tuyệt vọng. Bốn xe tăng bị bắn gục. Xe của Wittmann đã 2 lần trúng đạn. Điện đài viên Pollmann bị thương ở bắp tay. Máu của anh bắn cả sang các đồng đội. Đạn dược phát nổ, bình nhiên liệu nổ tung khắp nơi.
“Cự ly 300, hướng 3 giờ!” Wittmann hô khi phát hiện 1 chiếc T-34 vừa chui ra từ mấy lùm cây. Chiếc xe tăng Liên xô dừng lại, nòng pháo 76,2mm của nó quay về hướng cỗ Tiger.
Woll phản xạ rất nhanh và đã bắn kịp trước khi chiếc xe tăng Liên xô có thể thu cỗ Tiger vào kính ngắm. Phát đạn trực xạ đã thổi bay tháp pháo chiếc T-34. Con cọp tiến lên, dừng lại và bắn sau đó quay qua hỗ trợ cho 1 đồng đội đang gặp trục trặc. Nhiệt độ bên trong xe đã lên đến 60 độ C. Không khí đậm đặc mùi thuốc súng, mồ hôi và máu. 5 người lính biết rằng chỉ cần mất tập trung lần nữa hay sai sót trong phút chốc cũng sẽ phải trả bằng mạng sống.
Sự bình tĩnh của Wittmann đã noi gương cho mọi người và giúp họ giữ vững. Anh giõng dạc ra lệnh, vượt qua và cứu thoát đồng đội trong những tình huống vô vọng. Có vẻ như anh xuất hiện ở mọi nơi. Lúc này không thể thoát khỏi trận đánh và quay về tuyến xuất phát được nữa. Trận đánh sẽ có kết cục cay đắng.
Ở cự ly gần, pháo 76,2 ly của T-34 có hiệu quả chết người, ngay cả đối với những xe Tiger bọc thép dày cũng như tất cả các loại tăng khác của Đức như Panther và Panzer IV. Trên khắp bãi chiến trường, các xe tăng vỡ tanh tành khi đạn dược bên trong phát nổ, tháp pháo bay tung, quay vòng trong không khí như thể đồ chơi vậy. Khắp nơi là khói, lửa,những tiếng la hét và những người lính bị phỏng, quần áo bốc lửa đang loạng choạng bước.
Chỉ có một sự chọn lựa trong tình huống này. Mình hoặc nó!
Bất ngờ, cứu tinh của Đức xuất hiện trên chiến trường, đó là thiếu tá Rudel và những chiếc Stuka của anh. Những chiếc máy bay bổ nhào xuống ném bom vào những mục tiêu, đại bác của chúng khạc lửa. Xe tăng Liên xô phát nổ dưới cơn bão lửa trút từ trên trời xuống. Rồi máy bay Liên xô bay tới đánh chặn những chiếc Stuka và bắn hạ gần chục chiếc. Cuối cùng thì máy bay tiêm kích của Đức cũng tới và trận không chiến khốc liệt bắt đầu.
Trận Kursk đã lên tới đỉnh điểm. Tử thần đến theo mọi cách. Không còn bất cứ suy nghĩ gì về chiến thắng từ cả 2 phía nữa, lính trong xe tăng chiến đấu cho sự sống còn. Bãi chiến trường nhanh chóng được bao phủ bởi 1 đám mây dày đặc khói thuốc súng, bụi và khói dầu đen kịt.
Các trưởng xe Đức nghe thấy tiếng trung tá SS Schönberger oang oang trên điện đài: “Tiếp tục tấn công dọc theo bờ sông! Dùng tốc độ cao để vượt qua”. Ngay sau đó có lệnh của đại úy Kling.
“Wittmann, cậu và trung đội tiến sang sườn phải và chặn bất cứ cuộc tấn công nào từ hướng đông bắc xuống!”
Wittmann tuân lệnh. Anh gom 3 chiếc Tiger còn lại của mình. Hai chiếc kia đã nằm lại phía sau trên chiến trường. Anh đã nghe thấy những cuộc gọi kêu cứu của Warmbrunn và Kleber. Hy vọng rằng các tổ lái ấy đã thoát được ra khỏi xe.
Ba chiếc Tiger rùng rùng chạy qua phía đông. Tháp pháo quay về hướng 2g cho tới khi đến vị trí dẫn đầu lực lượng thiết giáp Đức. Sau đó lại tiến ra, cùng với thành phần chính. Lát sau họ băng qua 1 cánh đồng ngô và chạy theo 1 khe đất mở rộng. Mấy chiếc xe tăng dừng lại khi đến 1 vùng đất trũng. Một dòng suối lấp lánh ánh bạc hiện ra hiện ra trên kính nhìn của Wittmann.
Prokhorovka đã nằm lại phía sau họ. Wittmann muốn có thể quay về ngôi làng đó, nơi vẫn còn bao phủ trong khói, lửa của trận đánh để cứu giúp các đồng đội. Nếu có thể đánh tập hậu quân địch, biết đâu họ có thể thay đổi cục diện trận đánh. Nhưng không lâu sau, đại úy Kling,đại đội trưởng của anh đã gọi tới cảnh báo.
“Chú ý! Một lực lượng mạnh xe tăng địch đang tiếp cận phía trước. Đông lắm!”
Một lát sau, Wittmann cũng đã nhìn thấy chúng. Có ít nhất là 100 chiếc xe tăng đủ loại của địch đang nhanh chóng tiến đến gần.
“Dừng bắn! Bắt đầu bắn ở cự ly 1800m!”
Mỗi pháo thủ chọn 1 mục tiêu. Đám xe tăng đông đảo của Liên xô xông về phía Đức, mất dạng khi đi xuống 1 vùng trũng rồi lại hiện ra ở khoảng cánh 1000m.
“Ngon đấy! Woll” Wittmann thở gấp.
Pháo nòng dài trên mấy chiếc Tiger khai hỏa. Đội hình hình vuông xe tăng địch đã bị đánh trúng. Có những tiếng nổ và lửa cháy. Những cột khói bốc lên cao. Nhưng thành phần chính của lữ đoàn 181, quân đoàn xe tăng 18 Liên xô vẫn tiếp tục tiến đến.
Quân Liên xô cố gắng thu hẹp cự ly càng nhanh càng tốt, vì chúng biết là có thể đe dọa xe tăng Tiger bọc giáp dầy từ khoảng cách 800m.
Xe tăng Liên xô chạy rất nhanh, không dừng lại để cứu giúp những đồng đội bị hỏng vì dừng lại lúc này có nghĩa là chết. Xe tăng địch xông lên mau đến nỗi Wittmann phải thán phục xen lẫn kinh ngạc.
Tổ lái của anh cùng tổ lái của Lötzsch và Höflinger vẫn bắn liên tục. Khi xe tăng Liên xô ở trong khoảng 1000m thì cú bắn nào cũng nguy hiểm chết người. Giờ thì quân địch đã bắt đầu đáp trả. Vì chúng bắn khi đang chạy nên rất khó chính xác. Tuy nhiên, nhanh chóng cũng có 1 chiếc Panther bốc cháy và 1 Tiger bị trúng đạn tê liệt.
Một toán khoảng 15 xe tăng địch từ bên sườn xông đến. Chúng lao thẳng đến chỗ 3 chiếc Tiger của Wittmann.
“Cái xe đi đầu! Woll!” Wittmann hét lên.
Pháo thủ Woll nhắm bắn ngay. Viên đạn xuyên vào hông chiếc T-34. “Trúng rồi!” trung sĩ Möller gào lên. Nhưng chiếc xe tăng địch chỉ khựng lại trong chốc lát, rồi lại tiếp tục tiến cùng đồng đội.
Woll lại khai hỏa. Một phát đạn trúng đích nữa. Chiếc T-34 1 lần nữa dừng lại. Woll nhìn qua máy ngắm, Wittmann qua kính chỉ huy, Möller qua kính lái, tất cả đều thấy 2 lính Nga kéo tên trưởng xe bị thương ra khỏi xe và lôi hắn xuống ẩn nấp trong 1 hố đạn pháo.
Khi Wittmann đang quan sát, chiếc T-34 cháy đột ngột di chuyển về phía chiếc Tiger của Lötzsch. Anh báo động cho “tướng xe tăng”: “Coi chừng! nó tới!”
“Chết tiệt! chết tiệt!” trung sĩ nhất Lötzsch chửi um “Đi đi, không thì khói của nó làm mù mắt ta bây giờ!”
Lái xe của Lötzsch cho xe quay về hướng cái xe địch, phanh gấp. Pháo thủ nhắm vào chiếc T-34 đang đến gần rồi khai hỏa. Viên đạn đập vào gờ tròn của tháp pháo chiếc xe tăng Liên xô, rít lên rồi bật thẳng lên trời.
Quả cầu lửa vẫn lao tới. Trong phút chốc chiếc T-34 đã đâm vào chiếc Tiger. Ngọn lửa bao trùm cỗ xe tăng Đức. Hình như tổ lái Đức đã bị tê liệt.
“Lötzsch! Lùi lại đi! Lùi lại!” Wittmann khẩn khoản.
Bỗng cỗ Tiger bắt đầu lùi lại, từng mét một tránh xa khỏi khối cầu lửa. 1,2 rồi 5m!
Lúc này thì đạn dự trữ trong chiếc T-34 phát nổ. Sau khi khói bụi tan đi, chiếc Tiger chở về vị trí lúc đầu. Nó đã thoát chết vào phút cuối cùng.
Đội hình thiết giáp Liên xô đã bị chặn lại. Bãi chiến trường tràn ngập các xe tăng cháy và hỏng. Một vài chiếc trong chúng vẫn cố bắn tiếp vào mấy chiếc Tiger, cho đến khi lại ăn đạn và bị phá hủy.
Lực lượng của tướng Rotmistrov đã không chọc thủng được đội hình thiết giáp Đức nhưng họ cũng đã chặn cuộc tấn công của quân đoàn I xe tăng SS lại.
Giao tranh tàn lụi sau vài giờ. Tới chiều, đại tướng Hoth tới bộ chỉ huy trung đoàn bộ binh cơ giới Der Führer, sư đoàn Das Reich. Ông tướng dùng kính tiềm vọng quan sát bãi chiến trường. Những thứ ông chứng kiến là những xác xe tăng còn âm ỉ cháy, 1 mớ hỗn độn của xích, tháp pháo, mô tô, xe bọc thép bánh lốp. Một giờ trước đó quân Liên xô đã cố mở đường vượt qua phòng tuyến Đức, nhưng đã bị đánh lui.
Trận đánh đi vào bế tắc. Quân đoàn I xe tăng SS buộc phải chuyển từ tấn công sang phòng ngự. Cuối cùng sư đoàn Das Reich (nằm bên sườn phải quân đoàn) báo cáo đã bị quân đoàn 2 xe tăng Liên xô tấn công. Quân đoàn cơ giới cận vệ 3 của địch đã chọc thủng điểm tiếp giáp giữa quân đoàn xe tăng SS với quân đoàn III xe tăng của thượng tướng Breith.
Gần Rshvets về phía bắc sông Donets có 3 sư đoàn của quân đoàn II xe tăng ( sư đoàn xe tăng 6,7 và 19). Họ chỉ cách chiến trường chính có 20km và các tổ lái có thể nghe thấy tiếng ồn của trận đánh gần Prokhorovka.
Đại tá von Oppeln-Bronikowski, trung đoàn trưởng trung đoàn 11 xe tăng gửi tiểu đoàn của thiếu tá Franz Bäke cùng 1 tiểu đoàn xe bọc thép tìm chỗ vượt sông. Những xe tăng của Bäke đã vượt qua vị trí Liên xô. Quân Liên xô nghĩ rằng đó là 1 đơn vị của họ, do đơn vị này dùng 1 xe tăng T-34 chiến lợi phẩm dẫn đầu. Chiếc xe đã được sơn lại phù hiệu chữ thập, được Bäke mô tả sau này “siêu nhỏ”.
Xe tăng Đức vượt qua được 1 đơn vị Liên xô gồm 22 chiếc T-34 mà có vẻ không bị phát hiện. Nhưng sau đó 7 chiếc đã T-34 quay lại. Bäke đối mặt với chúng trong chiếc xe chỉ huy là 1 xe Panzer III với pháo giả làm bằng gỗ.
Tuy nhiên quân Liên xô đã không bắn. Có vẻ chỉ huy của họ còn do dự. Họ đã đánh hơi thấy cái gì đó, nhưng chưa dám khẳng định.
Lợi dụng sự do dự của đối phương, thiếu tá Bäke và cấp phó là trung úy Zumpel nhảy ra khỏi xe. Mỗi tay xách 1 quả mìn lõm (loại mìn có 3 chấu, có thể gắn dính vào xe địch. ND), Bäke chạy đến chỗ chiếc T-34 đang dừng gần nhất. Anh ném 1 quả mìn cho Zumpel. Hai người gắn mìn rồi chạy tìm chỗ nấp, ngâm mình trong nước sâu đến ngực. Sau đó là 2 tiếng nổ.
Bổng nhiên địa ngục ụp xuống. Đạn lửa vạch trong màn đêm. Xe tăng Đức phóng tới cây cầu. Quân Nga đã phá cầu ngay trước khi họ tới nơi. Tuy nhiên, công binh chiến đấu theo sau lính xung kích đã qua được sông. Đầu cầu được thiết lập, và tới sáng thì quân của Bäke đã ở bờ bắc sông Donets. (Thiếu tá Bäke được thưởng chùm lá sồi cho thành tích này)
Sư đoàn 6 xe tăng đã bước đầu thành công. Cây cầu nhanh chóng được sửa chữa và xe tăng của tướng Breith đã vượt sông. Tuy nhiên vào ngày 12 tháng 7, khi họ đang chuẩn bị tiến đến Prokhorovka để tăng viện cho những sư đoàn SS đang chiến đấu, thì các xe tăng bị gọi về. Họ lại phải lui về qua sông Donets rồi hộc tốc chuyển đến Alexandrovka, nơi trung đoàn 4 bộ binh cơ giới của sư đoàn 6 xe tăng đang bị tiến công dữ dội và có nguy cơ bị tiêu diệt. Lực lượng tấn công gần Alexandrovka đã cứu vãn trận đánh cho phía Liên xô. (Những dòng ngắn ngủi này cho thấy gọng kìm phía nam đã gần đạt được thành công quyết định như thế nào và những nguyên nhân khôn lường đã khiến nó thất bại).
Suốt sáng sớm ngày 13 tháng 7, những sư đoàn SS và các sư đoàn khác của cánh nam vẫn tiếp tục những nỗ lực tuyệt vọng để tìm sự đột phá quyết định.
Trong lúc Wittmann tiêu diệt 4 xe tăng cùng 1 pháo đội địch buổi sáng hôm ấy, và trong lúc toàn đại đội 13 đang nỗ lực hết mình để đảo ngược kết quả trận đánh. Tại Tổng hành dinh của Quốc trưởng tại Đông Phổ, các vị tư lệnh trên mặt trận phía đông đang phải đối mặt với Hitler.
Họ gồm thống chế von Manstein, người đã chặn đứng cơn lũ hồng quân ờ phần nam mặt trận phía đông hồi đầu năm, và thống chế von Kluge. Hitler đã ban lệnh tấn công 12 ngày trước. Hôm nay ông ta lại phải nói về những thứ mà họ đã biết tỏng.
“Ngày 10 tháng 7 quân đồng minh đã tấn công và đổ bộ lên đảo Sicily. Lục lượng phòng thủ của Ý đã tan rã. Trên đảo chỉ còn 3 sư đoàn Đức là còn chiến đấu.
“Vì thành tích tệ hại của quân Ý trong trận chiến, việc mất Sicily là điều tất yếu. Có thể quân đồng minh sẽ đổ bộ lên lạnh thổ chính của Ý nay mai, hoặc vào khu vực Balkans.
“Từ lúc này, phải nhanh chóng chuyển giao sư đoàn 1 xe tăng từ Pháp đến Peloponnes. Tôi không còn có thể lấy đâu ra 1 sư đoàn nào nữa, mà phải lấy từ mặt trận Kursk. Tôi buộc phải đình chỉ chiến dịch Zitadelle.”
Thống chế von Manstein, người đảm nhiệm gọng kìm phía nam, chính là nỗi kinh hoàng. Đến lúc này, lực lượng của ông đã bắt được 24.000 tù binh, phá hủy và tịch thu 1800 xe tăng, 267 pháo, 1080 pháo chống tăng chỉ riêng trong khu vực phía nam. Trận chiến đang tiến gần tới đỉnh điểm của nó, sự thành bại chỉ còn cánh nhau trong gang tấc. Dù tập đoàn quân 9 trên gọng kìm phía bắc đã phải đình chỉ tấn công, dù đối phương đã buộc quân đoàn II xe tăng phải chuyển sang phòng ngự, ông – thống chế von Manstein – vẫn không hề muốn bỏ cuộc vào lúc này “lúc đã gần đạt được thành công quyết định”.
Thống chế von Manstein vẫn còn 1 lá chủ bài: đó là quân đoàn xe tăng 24 với sư đoàn xe tăng 17 và sư đoàn 5 xe tăng SS Wiking (lúc này đang từ sư đoàn cơ giới chuyển lên sư đoàn tăng. ND) của trung tướng SS Gille. Quân đoàn xe tăng này vẫn đang nằm chờ ở phía tây Kharkov. Hitler đã rút nó ra khỏi sự điều động của cụm tập đoàn quân và chuyển làm dự bị cho bộ tư lệnh lục quân OKH.
Thống chế von Kluge báo cáo tập đoàn quân 9 không thể tiến xa hơn nữa và đã bị tổn thất 20.000 quân. Von Manstein trần tình ngay sau đó:
Chiến thắng đã gần như nằm trong tay chúng ta, sau những ngày phòng ngự thành công mấy ngày qua, địch quân đã phải tung ra gần hết lực lượng dự trữ chiến lược của mình. Ngừng chiến đấu lúc này có nghĩa là đã vứt bỏ chiến thắng.
Nếu tập đoàn quân 9 ít nhất có thể giam chân lực lượng địch đang đánh nhau với họ và có thể tấn công vào hôm sau, chúng tôi sẽ nỗ lực đánh tan quân địch đang giao chiến với mình.
Ngay khi việc này xảy ra, cụm tập đoàn quân nam – theo như báo cáo cho OKH ngày 12 tháng 7 năm 1943 – sẽ lại tiến lên phía bắc, đưa 2 quân đoàn xe tăng vượt sông Psyol ở phía đông Oboyan và tạt qua phía tây, buộc lực lượng địch đóng ở phía tây mấu lồi Kursk phải tham chiến. Tuy nhiên, để bảo vệ cho phần phía bắc và đông của cuộc hành quân này, quân đoàn xe tăng 24 phải được chuyển ngay cho cụm tác chiến Kempf.
Manstein đã phân tích rất rõ ràng tình hình. Song, Hitler trả lời rằng cụm tập đoàn quân nam phải cố gắng đánh tan quân địch trong khu vực nhưng đó là để tạo điều kiện cho việc rút lực lượng ra khỏi mặt trận Zitadelle.
Michael Wittmann và kíp xe của mình cùng các sư đoàn của gọng kìm phía nam vẫn chiến đấu đến tận ngày 17 tháng 7. Khi những chiếc Tiger của đại đội 13 rút khỏi giao tranh với địch tối hôm 17, mọi người đều biết điều đó là khả thi vì ngoại trừ 1 sư đoàn xe tăng còn thì tất cả các sư đoàn Đức khác vẫn còn nguyên vẹn.
Chiến dịch Zitadelle kết thúc và thế chủ động giờ đã chuyển sang phía Liên xô.
Trận đánh kéo dài suốt 10 ngày đêm. Lần đầu tiên sau thời gian đó, Wittmann mới được rời khỏi xe và ngủ trọn đêm. Trong 10 ngày qua, anh đã tiêu diệt 30 xe tăng, 28 pháo chống tăng và loại khỏi vòng chiến 2 pháo đội với tổng cộng 8 khẩu pháo hạng nặng của đối phương.
Thiếu tá Martin Gross, người chỉ huy tiểu đoàn đã tiêu diệt 90 xe tăng địch trong trận đánh ác liệt ngày 12 tháng 7, được vinh thưởng huân chương chữ thập hiệp sĩ ngày 22 tháng 7 năm 1943.
Không lâu sau đó, Wittmann được đi phép về Đức, cùng Woll và nhiều người khác. Họ đã sống sót trước những thử thách gian lao. Lần về nhà này của những người lính có lẽ là lần cuối cùng.
Thiếu úy Wittmann sớm trở lại với đơn vị. Sư đoàn Leibstandarte được rút khỏi mặt trận và chuyển đến Ý bằng đường sắt.
Tối ngày 6 tháng 9 năm 1943, Ý chấm dứt liên minh với Đức. Sư đoàn Leibstandarte được chuyển giao cho cụm tập đoàn quân của Rommel vốn đã hoạt động ở bắc Ý từ ngày 17 tháng 8 năm 1943 để bảo vệ hậu phương và giải giáp các đơn vị quân Ý. Tất cả mọi việc đều được thực hiện mà không phải đổ 1 giọt máu nào.
“Chuyến dạo mát này bao lâu thì kết thúc, Michael?” thiếu úy Wendorff hỏi khi ngồi trong trại với Wittmann tối ngày 4 tháng 11 năm 1943.
“Tôi nghĩ chắc chỉ còn đếm trên đầu nón tay thôi” Wittmann trả lời. “Anh nghĩ sao, Heinz?”
Đại úy Kling gật đầu. Anh liếc nhìn đồng hồ rồi chuyển sóng qua đài phát thanh quân đội. Lúc đó là 10g kém 10. Phát thanh viên đang đọc bản tin tối.
“Sau đợt bắn chuẩn bị của pháo hạng nặng và với sự yểm trợ từ đông đảo máy bay, quân Liên xô đã tung ra cuộc tấn công vào Kiev. Các trận đánh phòng ngự ác liệt đang diễn ra…”
“Các cậu, rồi sẽ sớm đến lượt chúng mình, như các đồng đội trong các sư đoàn Das Reich, Totenkopf và Wiking thôi.”
Heinz Kling đã nói ra hết những gì họ suy nghĩ. Họ bây giờ được đổi tên thành quân đoàn II xe tăng SS. Quân đoàn I xe tăng SS vừa mới được thành lập ở Berlin, đóng quân tại Brussels và Meran. Tướng tư lệnh mới là Sepp Dietrich.
Hôm trước, ngày 3 tháng 11 năm 1943. 2000 khẩu pháo cùng 500 dàn Kachiusa đã trút bão lửa suốt 40 phút lên các vị trí quân Đức xung quanh Lyutesh.
Ba viên tướng Liên xô đảm nhiệm trận tấn công đã nhận được 1 mệnh lệnh ngắn gọn “Kiev phải thất thủ đúng vào dịp kỷ niệm cách mạng tháng 10”
Người mang mệnh lệnh của Stalin đến cho 3 vị tư lệnh tại tầng hầm 1 trường học ở làng Petrovtsy tên là Nikita Khrushchev.
Đại tướng Vatutin, tư lệnh phương diện quân Ukraina 1, đã triệu tập tướng Rybalko (tập đoàn quân xe tăng cận vệ 3), tướng Moskalenko ( tập đoàn quân 38), ngoài ra lúc đó còn có tướng Kraftshenko, tư lệnh quân đoàn xe tăng cận vệ 5 nữa.
Các vị tướng nhận lệnh và triển khai hành động.
Các sư đoàn xe tăng đông đảo của Liên xô xông vào đánh sư đoàn 7 xe tăng của thiếu tướng Hasso von Manteuffel. Manteuffel không thể ngăn được quân Liên xô vượt qua Irpen cách Kiev 8km về phía tây và tiến đến Zhitomir.
Ngày 5 tháng 11, đại tướng Hoth biết sư đoàn Das Reich đã buộc phải rút lui. Chỉ còn sư đoàn 88 bộ binh là vẫn đang phòng thủ Kiev.
Cuộc tiến công diễn ra lúc nửa đêm 6 tháng 11 năm 1943, ngày kỷ niệm cuộc cách mạng tháng 10. Xe tăng của tướng Kraftshenko đã tiến vào thành phố theo đường Krastchatik, đại lộ chính của Kiev. Lính Liên xô thuộc đại đội trinh sát 4 đã vượt qua làn đạn tới quảng trường đỏ và treo cờ lên. Nikita Khrushchev, trong quân phục cấp tướng, đã tiến vào thành phố trong tư thế người chiến thắng.
Những đơn vị xe tăng của tướng Rybalko, người chiếm Kiev đích thực, tiến đến từ phía nam. Họ chạm trán với sư đoàn 10 bộ binh cơ giới và bị đánh bật trở lại. Lực lượng của Rybalko nhanh chóng tập trung lại. Chuyển hướng sang phía tây nam họ chọc thủng được tiền duyên của Đức và chiếm Fastov. Lúc này lực lượng của Rybalko đã nằm ở sau lưng cụm tập đoàn quân nam.
Thống chế von Manstein bay về Tổng hành dinh của quốc trưởng. Ông thuyết phục Hitler chuyển giao 3 sư đoàn để lập 1 tuyến phòng thủ trên hạ lưu sông Dniepr. Hitler từ chối và von Manstein đã trả lời như thế này: “Nếu không làm như vậy, kính thưa quốc trưởng, số phận cụm tập đoàn quân nam coi như đã kết thúc.”
Hitler đã cho phép von Manstein sử dụng sư đoàn xe tăng 1 và sư đoàn xe tăng SS Leibstandarte ở mặt trận Kiev chứ không phải ở hạ lưu sông Dniepr.
Tuy nhiên, sư đoàn Leibstandarte, vốn đã được báo động và lên tàu sáng 5 tháng 11 để sang Nga vẫn còn trên đường đi. Một lần nữa điểm đến lại là chiến trường nước Nga. Lần thứ 3 trong sự nghiệp của mình Michael Wittmann lại gắn bó với phương đông và lại thêm 1 mùa đông khủng khiếp nữa.
“Xe tăng tiến lên!”
Đại đội tăng Tiger chuyển động. Với tốc độ cao, các xe tăng đã tới sông Kamenka và vượt qua nó trưa ngày 13 tháng 11 gần Potshniki. Bên sườn trái của họ là sư đoàn xe tăng 1.
Sự xuất hiện của các đơn vị quân Đức khiến phía Liên xô hoàn toàn bị bất ngờ. Những chiếc tăng lần đầu tiên đụng đầu với 1 số lớn quân địch ở phía nam Unova. Tiểu đoàn xe tăng Panther tấn công, xông thẳng vào đoàn xe tăng địch đang rút về Moknatshka.
Khi những chiếc Tiger đến, địch quân đã không còn ở đó. Quân Liên xô triệt thoái về phía Bắc trước sư đoàn xe tăng 1 và sư đoàn Leibstandarte. Ngày 20 tháng 11, sư đoàn Leibstandarte đến vùng phía bắc Chomutes, nơi nó có thể bảo vệ sườn cho quân đoàn xe tăng 47 đang tiến sang phía đông.
Các xe Tiger cùng với phần còn lại của sư đoàn cơ động thì tới Brusilov.
Đứng trong cửa chỉ huy, Wittmann thấy xuất hiện phía trước 1 khoảnh rừng kéo dài về hướng đông nam thẳng hướng về Brusilov.
Khi những chiếc xe tăng đến cách khoảnh rừng chừng 800m thì 1 khẩu pháo chống tăng khai hỏa. Ngay sau đó hỏa lực của vô số khẩu pháo đã phá tan buổi bình minh yên tĩnh.
Viên đạn đầu tiên suýt nữa thì trúng cỗ Tiger. Wittmann ra lệnh dừng. 5 chiếc xe tăng đứng lại rồi trong khoảnh rừng đó có tiếng pháo bắn, 1 luồng lửa phụt ra từ nòng pháo dài. Và chiếc xe tăng đầu tiên của địch bắt đầu cháy.
Những cỗ Tiger băng qua khoảnh rừng trong đội hình cái nêm, bắn ngay khi nhìn thấy mục tiêu, chạy dích dắc để tránh đạn địch. Họ chạy thành 1 nửa vòng tròn lớn, rồi chạm mặt với khoảng 30 chiếc xe tăng địch đang đỗ tại đó.
Những cỗ Tiger dừng lại. Một cơn mưa đạn quất vào nơi xe tăng Liên xô tập trung. Các con cọp đã làm quân địch bất ngờ khi họ đánh vào nơi cắm trại. Xe tăng Liên xô cố thoát thân, nhưng chỉ tổ cản đường của nhau. Những chiếc T-34 đâm vào nhau trong khi cố chạy trốn, rồi khi lùi thì lại va vào xe khác của đồng đội.
Chiếc Tiger của Lötzsch trúng đạn. Lái xe Pötter chết ngay tức khắc, còn điện đài viên Aberhardt thì mất 1 cánh tay.
Wittman nghe thấy lời kêu cứu của 1 đồng đội, đang bị 3 xe tăng địch tấn công, liền chuyển hướng xe ngay. Anh tiếp cận đằng sau mấy chiếc T-34 và trong vòng 1 phút Woll đã phá hủy 2 chiếc. Chiếc thứ 3 quay lại và xông đến gần cỗ Tiger của Wittman. Nó khai hỏa, đạn bay sượt qua nhưng đã phá tan thùng chứa đồ gắn phía sau tháp pháo. Rồi đến lượt Woll bắn. Lực tác động của viên đạn làm tháp pháo chiếc T-34 trệch ra khỏi vị trí, nhưng nó vẫn chạy tiếp. Mấy bóng người nhảy ra và chạy về phía chiếc Tiger.
Wittmann nhảy ra khỏi cửa chỉ huy và bắn súng tiểu liên. Loạt đạn đã bắn trúng và quật ngã mấy tên lính tăng địch.
Một viên đạn súng trường sướt qua đầu gối Wittmann. Anh nhanh chóng hụp xuống chui vào trong tháp pháo và sập nắp cửa lại.
Đến trưa thì Wittmann cùng kíp lái đã tiêu diệt 10 xe tăng và 5 pháo chống tăng địch. Những cỗ Tiger chạy về để bổ sung đạn dược và nạp nhiên liệu. Trong lúc đó thì tổ lái kiệt sức tranh thủ chợp mắt 1 lát. Wittmann đi khắp nơi lúc thì động viên đồng đội, lúc thì nghiên cứu bản đồ, cố gắng nhận định tình hình. Trong khi các tổ lái còn đang ngủ, Wittmann chỉ huy 1 cuộc thám sát vào khu vực đối phương và đã phát hiện 1 khẩu pháo chống tăng cùng nhiều xe tăng được ngụy trang kín đáo.
Wittmann hội ý nhanh với người của mình. Từng người nối nhau leo vào xe tăng. Những cỗ Tiger chạy chầm chậm theo hang dọc băng qua khu rừng, vượt qua 1 dòng suối rồi xuống con đường mòn trong rừng. Lát sau họ đến chỗ khẩu pháo chống tăng ẩn nấp bố trí ngoài rìa bãi trống. Cùng lúc đó mấy cái xe tăng địch cũng lọt vào tầm mắt. Tổng cộng chúng có 11 chiếc.
Tiếng Wittmann vang lên trên điện đài: “Bắn!”
Bốn khẩu “88” gầm lên. Sau đó là 4 tiếng nổ. Khẩu pháo chống tăng, mục tiêu của Woll, nổ tung. 3 chiếc T-34 bốc cháy. Một chiếc kéo theo đuôi khói quay đầu chạy. Woll lại khai hỏa. Phát đạn xuyên vào hông chiếc T-34 làm nó phát nổ. Những chiếc xe tăng Liên xô còn lại cũng đã nhả đạn.
Vừa lúc đó thì các xe tăng Wendorff rầm rập tiến vào và tham chiến. Sự xuất hiện bất ngờ của những chiếc tăng Đức mới tới khiến quân Nga vỡ trận. Cả 11 xe tăng Liên xô đều bị tiêu diệt. Song, nỗ lực đột phá của quân Đức đã thất bại. Quân Liên xô tập hợp bên ngoài Brusilov và đã chặn đà tiến của sư đoàn Leibstandarte lại.
Màn đêm buông xuống, những lính tăng kiệt sực lăn xuống ổ rơm của họ trong làng Khomutets ngủ thiếp đi. Đến cuối ngày, Wittmann cùng kíp lái đã phá hủy 10 xe tăng và 7 pháo chống tăng hạng nặng của địch.
Hôm sau, quân Đức tung tất cả lực lượng hiện có tiến đánh Brusilov. Lúc này sư đoàn 1 xe tăng cũng đã tới nơi. Sư đoàn xe tăng 19 cũng đã di chuyển lên sườn phải và tham gia vào trận đánh khốc liệt này. Ngày 20 tháng 11, trung tá Schönberger bị giết vì 1 phát đạn trực tiếp. Max Wünsche tiếp nhận quyền chỉ huy trung đoàn xe tăng. Trung đoàn 1 xe tăng tấn công vào Brusilov từ hướng tây bắc. Kocherovo thất thủ. Đến ngày 24 thì dư đoàn chiếm được Brusilov.
Tối mồng 5 tháng 12 năm 1943, sư đoàn xe tăng 1 tiến đến khu vực Kamenka-Fedorovka, ở phía bắc Zhitomir. Phía bắc có sư đoàn 7 xe tăng, đơn vị đã chiếm thành phố trước đó. Sư đoàn Leibstandarte được tập trung ở phía nam, hay hướng bắc đối với Zhitomir. Bên phải có sư đoàn 68 bộ binh, sư đoàn 2 dù của tướng Ramcke và sư đoàn Das Reich đang tới để tấn công vào Radomyshl.
“Lạnh quá đi!” thiếu úy Wendorff phàn nàn khi cùng các tổ lái đến bên mấy cỗ Tiger sáng sớm ngày 6 tháng 12.
“Đúng đó!” Wittmann két lên đáp trả. Cái lạnh cắt da cắt thịt và xuyên qua cả lớp áo dày mùa đông anh mặc.
Những chiếc xe tăng tiến ra. Đại đội của Wittmann lại đi trên tuyến đầu. Nó được phân công đột phá trận địa chống tăng đã bị trinh sát đường không phát hiện gần sân bay Liên xô giữa Kortyky và Styrty.
Trung sĩ Möller cho xe chạy vòng qua 1 hố đạn pháo sâu rồi mới trở về hướng cũ. Các xe tăng khác chạy 2 bên cũng giữ đúng khoảng cách. Một trung đội dàn quân chạy phía bên phải, bảo vệ phía sau đại đội. Tiếng ồn của xích xe át cả tiếng trầm trầm của pháo bắn. Pháo Liên xô đang bắn vào khu vực tập trung quân Đức. Kortyky đã hiện ra phía trước chếch về bên phải.
“Wittmann! Chú ý! Bảo vệ sườn tiến lên, đừng để mình phơi ra đó!”
Nhiều ánh chớp lửa xuất hiện từ những ngôi nhà và những lùm cây ở rìa phía bắc làng khi 10 khẩu pháo chống tăng khai hỏa, làm Wittmann chói cả mắt.
“Tiến lên! Hết tốc lực!”
Những cỗ Tiger rùng rùng lao tới mấy khẩu pháo chống tăng với tốc độ 40km/g. Nhiều viên đạn pháo đã nhằm trúng, nhưng đều chệch đi khi chạm phải vỏ giáp dày của những chiếc Tiger. Khói lửa lọt cả vào trong khoang chiến đấu chiếc xe của Wittmann. Pháo thủ Woll thấy chỗ nào cũng có chớp lửa đầu nòng của pháo dã chiến và pháo chống tăng Liên xô.
Những chiếc xe tăng đã khai hỏa. Đạn cắm vào những vị trí pháo chống tăng Liên xô. Tiểu đoàn xe tăng Panther chọc thủng tuyến phòng thủ địch và tràn qua khoảng trống tiến về Styrty.
Bất ngờ 1 cỗ xe khổng lồ từ những bụi cây khạc đạn ra. Khẩu pháo của nó dài ít nhất là 8m. Gã bự con này, nhô ra từ mấy bụi cây, dừng lại và chuyển hướng bằng cách quay 1 bên xích.
“Có pháo tự hành, thiếu úy!”. Möller hét lớn.
Gã khổng lồ hạ thấp nòng pháo xuống.
“Coi chừng đó! Möller”
Möller ngoặt tay lái, chiếc Tiger chao đi 1 cách nguy hiểm. Anh chạy thẳng tới trước 200m rồi quay sang phải, xông thẳng đến cỗ xe địch. Tên địch giờ phơi sườn ra trước mặt chiếc Tiger. Lái xe của cỗ pháo tự hành cố xoay theo chiếc Tiger, nhưng không kịp. Woll quay tháp pháo tới hướng 9g. Chiếc Tiger dừng lại và sau đó gầm lên khi Woll nhấn nút bắn.
Viên đạn xuyên thép xuyên vào sườn cỗ pháo tự hành Liên xô. Đạn dược trong xe phát nổ gây ra 1 tiếng nổ lớn. Cỗ pháo tự hành tan thành từng mảnh.
Wittmann chứng kiến Warmbrunn giao chiến với 2 pháo chống tăng, 1 trong chúng đã bắn 1 phát trực xạ, vô hiệu hóa chiếc Tiger. Khẩu kia giờ chỉ còn có việc kết liễu cỗ xe tăng Đức. Möller nhanh chóng đưa chiếc Tiger của trung đội trưởng vào vị trí bắn. Một lần nữa, Woll lại ngắm chính xác, cứu thoát Warmbrunn.
Kling và trung đội Wendorff đã vào làng. Wittmann cùng mấy xe còn lại hội quân với họ ở lối vào phía nam. Trận đánh từ nhà này sang nhà khác nổ ra. Lính bộ binh cơ giới chiến đấu diệt từng ổ đề kháng quân Liên xô cho đến khi chiếm được ngôi làng.
Những xe tăng tiến đến 1 nông trại trồng cây ăn quả. Một chiếc T-34 xuất hiện sau 1 cái kho và bị ăn đạn ngay. Chiếc tăng địch bị bắn hỏng và bốc cháy.
Bỗng Möller reo lên và ra hiệu về phía trước.
“Chỗ cửa sổ! Anh hét.”
Wittmann nhìn thấy nòng pháo dài của 1 chiếc xe tăng Liên xô hiện ra ở góc bên phải cái cửa sổ. Sau đó là mũi xe và tháp pháo. Chiếc xe tăng đó nấp phía trong, phía sau ngôi nhà đã bị sập. Woll ngắm cẩn thận và khai hỏa. Viên đạn bay vụt qua cửa sổ và bắn bay tháp pháo chiếc T-34.
Chiến trường yên lặng trở lại. Trong tiếng lách tách của lửa cháy, tổ lái bỗng nghe thấy 1 tiếng trầm trầm kỳ lạ. Sau đó là những tiếng rít hoang dại. Một loạt đạn rockets đang trên đường tới.
Những người lính vội đóng sập nắp cửa và thu mình lại theo bản năng. Giường như hỏa ngục đã mở ra xung quanh họ. Không trung tràn ngập lửa, khói. Mặt đất rung chuyển. Đất, đá rơi như mưa xuống những chiếc xe tăng.
Chiếc Tiger của Wittmann lắc lư, run rẩy như bị 1 người khổng lồ lắc mạnh. Ánh lửa lọt vào trong xe, không khí đầy 1 mùi hăng hắc. Rốt cục thì hàng rào hỏa lực cũng kết thúc sau 5 phút cấp tập.
5 phút sau, những chiếc xe tăng dừng lại ở đầu phía đông bắc Golovin và các trưởng xe chui ra ngoài. “Nếu lính bộ binh cơ giới có ở đây. Thì chắc họ tiêu hết cả”. Thiếu úy Wendorff nói.
Trung tá Wünsche, tạm nắm quyền chỉ huy trung đoàn từ ngày 20 tháng 11, đi xe đến. Má trái của ông bị 1 vết xước làm chảy máu.
“Tôi nghe nói đến lúc này anh đã tiêu diệt được 60 xe tăng và chừng đó pháo chống tăng địch, Michael ạ. Pháo thủ của anh đã phá hủy chiếc xe tăng thứ 54. Tôi nghĩ anh sẽ có huân chương chữ thập hiệp sĩ đó”
“Cám ơn ngài, thưa trung tá” Wittmann trả lời. “Nhưng tôi nghĩ rằng Woll mới là người xứng đáng nhận phần thưởng đó. Anh ta là pháo thủ đã tiêu diệt 54 trong số 60 chiếc xe tăng địch”
Ngày qua ngày, đến 11 tháng 12 thì sư đoàn Leibstandarte đã tiến đến khu vực Weprin-Wyrwa, nằm ở phía nam tuyến đường sắt đi Kiev. Ngày 24 tháng 12, 1 lệnh khẩn từ tập đoàn quân xe tăng 4 đến với “quân đoàn đen” – quân đoàn 48 xe tăng – cùng 3 sư đoàn cơ hữu, trong đó có sư đoàn Leibstandarte, phải rút khỏi khu vực Melini và tiến gấp về phía nam để trám 1 lỗ thủng bị quân Liên xô đột phá trên mặt trận Berdichev.
Trung đội của Michael Wittmann tiến về phía nam cùng với phần còn lại của đại đội. Anh cũng nghĩ như nhiều đồng đội khác của mình. Không thể chiếm lại Kiev nữa rồi!
Sư đoàn Leibstandarte trong ngày đầu tiên của dịp lễ Giáng sinh đang hành quân về phía nam trong cái lạnh cắt da cắt thịt, quang cảnh chỉ toàn tuyết là tuyết. Sư đoàn thiết lập 1 tuyền đề kháng lâm thời ở đầu mút phía bắc Berdichev. Sư đoàn 1 xe tăng chiếm lĩnh vị trí ở rìa phía đông thành phố kéo qua phía nam. Lính trượt tuyết Liên xô đang từ phía tây và tây bắc tấn công tới.
Lúc này, Wittmann đã tiêu diệt được 66 xe tăng địch và ngày 13 tháng 1, anh được thưởng huân chương chữ thập hiệp sĩ.
Tối 13 tháng 1 năm 1944, đại đội xe Tiger đã được báo động. Sáng sớm hôm sau, những chiếc Tiger và Panther của sư đoàn Leibstandarte bắt đầu phản kích. Một trận đánh bi tráng đã xảy ra, và quân Liên xô đã bị chặn đứng sau khi bị mất trên 100 xe tăng và pháo tự hành.
Ngày hôm sau, Balthasar Woll, pháo thủ của Wittmann, người đóng góp quan trọng trong thành tích 80 điểm thắng cho tới lúc này của chỉ huy, đã nhận được huân chương chữ thập hiệp sĩ do sư đoàn trưởng trao tặng.
Tối 19 tháng giêng năm 1944, các tổ lái tăng trong sư đoàn Leibstandarte, mệt mỏi chui vào ổ rơm của họ trong làng Kostovetska. Đại úy Höflinger bật đài để nghe thông báo hàng ngày của Lục quân (Wehrmacht). Giọng người phát thanh viên nghe rất rõ: “Ngày 13 tháng 1 năm 1944, thiếu úy SS Michael Wittmann, 1 trung đội trưởng trong trung đoàn xe tăng của sư đoàn Leibstandarte, đã được vinh thưởng huân chương chữ thập hiệp sĩ vì những thành tích xuất sắc. Từ tháng 7 năm 1943 đến tháng 1 năm 1944, Wittmann với chiếc Tiger của mình đã tiêu diệt 56 xe tăng địch, trong đó có xe tăng T-34, pháo tự hành hạng nặng cũng như các xe tăng do Anh và Mỹ sản xuất. Từ mồng 8 đến mồng 9 tháng 1 năm 1944 trung đội của anh đã chặn đứng 1 mũi thọc sâu của 1 lữ đoàn tăng Liên xô. Trong trận đánh ngày 13 tháng 1 năm 1944, Wittmann đã giao chiến với 1 lực lượng thiết giáp hung hậu của địch, tiêu diệt 19 T-34 cùng 3 pháo tự hành hạng siêu nặng. Nâng tổng số xe tăng và pháo tự hành bị Wittmann tiêu diệt lên tới 88 chiếc…”
Ngày 20 tháng giêng năm 1944, Michael Wittmann được thăng cấp trung úy vì lòng can đảm khi đối mặt với kẻ thù. Sau khi đại úy Kling được chọn lên làm tiểu đoàn trưởng, Wittmann nắm quyền chỉ huy đại đội 13.
Trận đánh tiếp diễn. Trong cơn bão tuyết nặng nề những ngày sau đó, Wittmann đã tiêu diệt 5 chiếc T-34. Những xe tăng dịch đã bị diệt khi chúng hiện ra từ đám mây tuyết bay loạn xạ như những bóng ma. Xe tăng địch có số lượng rất đông xông đến tuyến phòng thủ chủ yếu của quân Đức. Ngày qua ngày, Wittmann, Wendorff, Kling cùng những trưởng xe Tiger khác phải tiến ra đối mặt với 1 kẻ thù có nguồn nhân lực, vật lực dường như vô tận.
Ngày 28 tháng 1, quân Liên xô lại tấn công. Một lần nữa, đại đội xe tăng hạng nặng Tiger lại là trụ cột của hệ thống phòng ngự Đức.
Chiến công của những người lính tăng thật phi thường. Họ xông vào các đợt tiến công của xe tăng địch, dừng lại, khai hỏa, rồi lại chạy sang bên sườn rồi lại tấn công đội hình chính của địch. Nơi nào những cỗ Tiger đi qua, là phía sau có xe tăng địch bị phá hủy, có lửa và những cột khói mù mịt. Với những tổ lái không may phải bỏ xe lại bãi chiến trường với bão tuyết, lạnh cóng. Đó là 1 địa ngục trần gian.
Dần già, áp lực tấn công của Liên xô tăng lên, các sư đoàn trong các quân đoàn xe tăng được tập hợp lại để làm nhiệm vụ “chữa cháy” (phản ứng nhanh, ứng cứu. ND)
Trong khu vực Cherkassy, phương diện quân Ukraina 2 (tướng Konev) và 1 số đơn vị thuộc phương diện quân Ukraina 1 đã vây chặt cụm tác chiến độc lập B (Korpsabteilung B), gồm các quân đoàn bộ binh 42 và 11 với tổng cộng 6 sư đoàn rưỡi. Trong các 1 đơn vị này có sư đoàn SS Wiking và lữ đoàn Wallonie (vùng đất phía nam nước Bỉ, dân cư nói tiếng Pháp. ND) của Leon Degrelle.
Sư đoàn Leibstandarte, cùng sư đoàn 1 xe tăng chuẩn bị tiến về Shenderovka-Lysyansk để đánh phá vây.
Tối 31 tháng 1, công việc chuẩn bị đang được phân nửa, thì có thông báo về việc Michael Wittmann đã trở thành quân nhân Đức thứ 380 được nhận chùm lá sồi cho huân chương chữ thập hiệp sĩ.
Tối 31 tháng 1, công việc chuẩn bị đang được phân nửa, thì có thông báo về việc Michael Wittmann đã trở thành quân nhân Đức thứ 380 được nhận chùm lá sồi cho huân chương chữ thập hiệp sĩ.
Ngày 1 tháng 4 năm 1944, sư đoàn Leibstandarte gấp rút rời khu vực Zhitomir-Berdichev đến cứu các sư đoàn quân Đức đang bị vây.
Theo đường cái, xe cộ của sư đoàn Leibstandarte ì ạch tiến về hướng ‘cái túi’ Cherkassy. Đoàn xe vĩ đại này bao gồm các sư đoàn 1, 6 và 16 xe tăng. Tất cả đều muốn tới cứu những đồng đội đang bị vây hãm tránh khỏi số phận đã xảy ra đối với tập đoàn quân 6 tại Stalingrad. Wittmann và trung đội đi trên đầu.
Quân Liên xô đang nỗ lực siết vòng vây. Họ nghĩ rằng toàn bộ tập đoàn quân 8 của tướng Wöhler đang nằm trong đó. Ngày 3 tháng 2 năm 1944, đại tướng Konev, tư lệnh phương diện quân Ukraina số 2 đã nói: Lần này sẽ xong! Tôi đã dồn được quân Đức vào trong rọ và sẽ không cho chúng nó thoát!.”
Nhưng Konev chỉ tự dối mình. Lực lượng Đức bị vây không phải toàn bộ tập đoàn quân 8, mà chỉ là cụm tác chiến độc lập B. Với lực lượng là 2 phương diện quân, tướng Konev đang muốn tạo ra 1 Stalingrad nữa.
Tướng Stemmermann, người chỉ huy lực lượng bị vây, cố giữ vững các đơn vị, phòng thủ phần trung tâm của cái túi là làng Korsun cùng sân bay quan trọng của nó. Ông ta có dưới quyền 56.000 quân.
Trong số các sư đoàn Đức đang trên đường tới cứu các đồng đội bị bao vây, có những sư đoàn xe tăng mạnh nhất của quân đội Đức. Mỗi sư đoàn này tương đương với 1 quân đoàn xe tăng Liên xô. Một trong những đơn vị ấy là sư đoàn Leibstandarte. Như thông lệ, nó tới ngay chỗ ác liệt nhất.
Trung tướng Nikolaus von Vormann, chỉ huy 1 cánh quân giải vây. Trong đó có các đơn vị thuộc quân đoàn xe tăng 47 và sư đoàn xe tăng 24 của tướng von Edelsheim. Song đến ngày 3 tháng 2, nó đã phải chuyển hướng theo lệnh Hitler khi quân Nga xâm nhập vào phía sau lưng tập đoàn quân 6 mới tái lập (của đại tướng Schörner).
Như vậy là kế hoạch của 1 cuộc tấn công hiệp đồng giữa quân đoàn xe tăng 47 và quân đoàn xe tăng III của tướng Breith, chỉ huy cánh quân thứ nhì, đã tan thành mây khói.
Ngày 4 tháng 2, tướng Breith tung các sư đoàn xe tăng 16, 17 và chiến đoàn Bäke vào trận. Đòn đầu tiên nhằm vào các đơn vị của phương diện quân Ukraina 2. Quân của sư đoàn Leibstandarte đi đầu bên sườn phải mũi đột kích này. 4 quân đoàn xe tăng Liên xô cùng với bùn lầy(bùn do băng tan ra đợt đầu tiên khi thời tiết âm lên từ ngày 2 tháng 2) đã chặn đứng nỗ lực phá vây đầu tiên.
“Mục tiêu đầu tiên là sông Gniloy Tikich!”
Đây là từ khóa quan trọng trong cuộc họp của ban chỉ huy vào sáng sớm ngày 6 tháng 2 năm 1944. Nửa giờ sau, những chiếc Tiger của đại đội 13 vượt qua bùn lầy tiến về hướng đông bắc. Họ chỉ tiến được chừng nửa cây số thì xe tăng và pháo tự hành của Liên xô đã xuất hiện bên sườn.
Wittmann hạ lệnh tấn công. Sử dụng chiến thuật ‘tủ’ của mình, kế hoạch là sẽ lao thẳng vào đối phương, tận dụng tình huống hỗn loạn để công kích. Những con cọp xông tới 1 tiểu đoàn T-34 thuộc quân đoàn xe tăng cận vệ 5 Liên xô.
Trong trận này Wittmann đã diệt 9 xe tăng địch. Các thành viên khác trong đại đội cũng lập thành tích tốt. Có 2 xe tăng Tiger bị bắn hạ, tổ lái được các xe khác cứu thoát.
Trận đánh lại tiếp tục sáng hôm sau. Tối mồng 8 tháng 2, sư đoàn Leibstandarte đã chiến đấu mở đường tiến tới bờ sông Gniloy Tikic – sinh lộ của nhưng kẻ đào thoát. Cùng với các sư đoàn SS phía bên phải, sư đoàn xe tăng 1 cũng đã tới con sông. Một thành viên của sư đoàn là thượng sĩ Hans Strippel đã có thành tích cao khi chiến đấu ở đó.
Trong các trận đánh từ đầu cuộc chiến tới giờ, Strippel đã phá hủy 70 xe tăng địch. Anh ta đã được thưởng huân chương chữ thập hiệp sĩ 1 năm trước đó, ngày 26 tháng 1 năm 1943. Trong lần chiến đấu để chọc thủng ‘cái túi’ Cherkassy này, anh chở thành quân nhân Đức thứ 485 được thưởng chùm lá sồi cho huân chương chữ thập hiệp sĩ (được trao vào ngày 4 tháng 6 năm 1944).
Trận đánh phá vây càng ngày càng khốc liệt. Quân Liên xô dùng mọi thứ trong tay nã vào xe tăng Đức, cố gắng chặn không cho chúng tới cứu. Những xe tăng Đức húc phải 1 bức tường xe tăng, pháo chống tăng và pháo tự hành.
Trung sĩ SS Franz Staudegger, người đã chứng tỏ là 1 trưởng xe Tiger nhiều thành tích nhất trong chiến dịch Zitadelle, lại tiếp tục thể hiện mình trong những trận đánh phá vây túi Cherkassy. Trong chiến dịch Zitadelle anh là thành viên trong trung đội của Wendorff. Trong tình huống nguy cấp khi đó, chiếc Tiger của anh là chiếc cuối cùng còn khả dụng. Staudegger đã lật ngược tình thế và cứu cả trung đoàn xe tăng, vì vậy anh đã được thưởng huân chương chữ thập hiệp sĩ ngày 10 tháng 7 năm 1943.
Và hôm nay, ngày 10 tháng 2 năm 1944, điều tương tự lại xảy ra. 18 xe tăng và pháo tự hành địch từ phía sau và bên sườn trung đội Wittmann tiến đến. Staudegger lúc đó đang tụt lại phía sau để sửa 1 hỏng hóc nhỏ của hộp số. Khi lái xe lên tập hợp với đơn vị mình thì bất ngờ anh nhìn thấy xe tăng địch đang vượt qua lòng chảo ở phía sau đại đội của Wittmann.
“Wittmann! Coi chừng!” Anh ta la lớn trên điện đài “Địch phía sau! Tôi đang tới đây!”
Wittmann nhận ra chất giọng vùng Carinthian (vùng đất phía nam nước Áo. ND) không thể lẫn được của Staudegger. “Vòng qua trái và khai hỏa!” Anh ra lệnh.
Sáu cỗ Tiger quay ngoắt lại. Lửa đầu nòng lóe sáng từ những cỗ pháo tự hành Liên xô. Ngay sau đó Staudegger đã bắn trúng đuôi 1 pháo tự hành. Cỗ xe Liên xô bốc cháy. Trong cuộc cận chiến tiếp theo, chỉ có 2 thiết giáp địch chạy thoát. Staudegger ghi 5 điểm.
Những chiếc Tiger cùng nhau lao vào tấn công 1 trận địa chống tăng địch, và loại chúng khỏi vòng chiến đấu. Việc này giúp giải tỏa áp lực cho thiếu tá Herbert Kuhlmann, người lên nắm quyền chỉ huy tiểu đoàn 1 sau khi trung tá Wünsche ra đi.
Các xe tăng Tiger và Panzer IV tập hợp phía sau Kuhlmann, ông này đang định đột phá vào “cái túi” bằng bất cứ giá nào.
Không lâu sau đó, xe tăng Tiger và Panther của trung đoàn Bäke cũng tham gia trận đánh. Lực lượng giải cứu tiến tới 1 điểm gần Dzhurzhentsy, trước khi 1 lần nữa bị quân địch chặn lại. Lần này chúng tấn công từ phía bắc đánh vào sườn trái bị hở của họ.
Những ngày sau đó, từ trong rừng xe tăng địch xuất hiện ngày càng nhiều hơn. Những vòng sơn ghi điểm thắng trên nòng pháo chiếc Tiger của Wittmann đều đặn tăng lên. Trên đó giờ đã có 10 vòng rộng và 7 vòng hẹp, tức là có 107 xe tăng địch bị diệt. Ngày nào cũng có những chiến công mới.
Lính bộ binh cơ giới của sư đoàn, tuy chiến thắng nhưng bị tổn thất lớn. Quân số trong trung đoàn cứ tan chảy như tuyết tan dưới ánh mặt trời. Đồi 239 có giá hàng trăm nhân mạng. Những binh lính bị bao vây bên trong cái túi vẫn còn đang chờ đợi. Họ đã quay hướng phòng ngự và chuẩn bị phá vây.
Các chỗ cạn trên dòng sông đã được tìm thấy. Những xe tăng đầu tiên đã vượt qua, với nước ngập đến tận vè chắn bùn. Công binh xây 1 cây cầu ở phía bắc. Ngôi làng quan trọng Lysyanka đã nằm chắc trong tay quân Đức từ rạng sáng ngày 16 tháng 2 năm 1944.
Máy bay vận tải Ju-52 bay qua cái túi ở độ cao thấp và thả những phuy xăng 250 lít xuống những điểm quy định.
Thời tiết lại chuyển lạnh. Tiểu đoàn xe tăng hạng nặng 503 của đại úy Scherf đã tham chiến. Đã chiếm dược Oktyabr từ tay quân Liên xô. Ngày 17 tháng 2 năm 1944, toàn bộ quân đoàn III xe tăng bị chặn lại khi vẫn còn cách ‘cái túi’ 25km nữa.
Một thông điệp được gửi qua điện đài vào trong vòng vây. “Hãy phá vây ra với chúng tôi!”
Sau 1 trận đánh kinh hoàng dưới hỏa lực dữ dội của xe tăng và pháo phản lực Liên xô, 35.000 người đã an toàn tới được vị trí đoàn quân giải tỏa. Mỗi khẩu pháo, mỗi xe tăng đều phải chiến đấu 24g 1 ngày. Những người lính cũng chiến đấu hết mình. Một người lính tiêu biểu cho hành động này là trung sĩ nhất Wohler. Anh đã 3 lần bơi qua sông Gniloy Tikich để cứu những thương binh không bơi được.
Đáng buồn là 18.000 lính Đức còn kẹt lại phải đã chết trong vòng vây. Nhờ sự nỗ lực của trung úy Michael Wittmann cùng những người khác trong lực lượng giải vây mà con số này đã không cao hơn.
Đại úy Kling được thăng cấp lên thiếu tá. Khi anh ta bị thương thì Wittmann lên nắm quyền chỉ huy đại đội. Trong vài tuần tới, anh sẽ phải lãnh đạo quân dưới quyền vượt qua 1 địa ngục thực thụ. Họ sẽ phải đối mặt với phương diện quân Ukraina số 1 của nguyên soái Zhukov. (Đại tướng Vatutin, tư lệnh trước đó, đã bị quân du kích Ukraina bắn chết). Phương diện quân này đã đánh tan cánh trái cụm tập đoàn quân nam. Sư đoàn Leibstandarte phải lăn xả chống lại dòng thác thiết giáp đối phương bằng những trận đánh vô tiền khoán hậu. Wendorff, đã được thưởng huân chương chữ thập hiệp sĩ ngày 15 tháng 2, đã bị thương khi chiếc Tiger của anh bị bắn hạ. Quân Đức vẫn không thể ngăn được đà tiến của hồng quân.
Sư đoàn Leibstandarte phải chiến đấu trong băng giá và bùn lầy dọc theo con đường cái phía đông Ternopol. Đầu tháng 3 năm 1944, đơn vị cùng với sư đoàn 1 xe tăng đã bị bao vây trong khu vực Kamenets-Podolsk. Tuy nhiên sư đoàn đã tự phá vây vài ngày sau đó.
Sư đoàn Leibstandarte đã bị suy yếu. Những người sống sót được rút khỏi mặt trận và chuyển sang Bỉ, là nơi sư đoàn sẽ được tái tổ chức lại.
Wittmann được lệnh đến dinh quốc trưởng để nhận chùm lá sồi. Anh đã gặp Hitler, nhận phần thưởng của mình rồi trở về nhà với gia đình.
Sau kỳ nghỉ phép ngắn, Wittmann sớm nhận lệnh đến Bỉ để tiếp nhận đại đội 2, tiểu đoàn xe tăng SS số 501. Tiểu đoàn này, với đại đội 1 do đại úy SS Möbius chỉ huy, mới được thành lập và nằm dưới sự chỉ huy trực tiếp của quân đoàn xe tăng I SS, trong đó bao gồm sư đoàn 1 xe tăng SS Leibstandarte và sư đoàn 12 xe tăng SS Hitlerjugend (thanh niên Hiler).
Ngày 6 tháng 6 năm 1944, quân đồng minh đổ bộ lên Normandy. Những xe tăng của quân đoàn I xe tăng SS tiến về hướng bờ biển Calvados. Điểm đến của tiểu đoàn 501 chính là Caen.
Trận đánh chiếm nước Pháp của quân đồng minh đã bắt đầu. Ngày 6 tháng 6 năm 1944, hạm đội hùng mạnh nhất thế giới từ xưa tới nay đã xuất hiện ngoài khơi nước Pháp giữa bán đảo Cotentin và St. Mère-Église, trong khi máy bay đồng minh bay kín bầu trời trên vùng đổ bộ. Với Michael Wittmann, 1 cuộc chiến rất khác đã bắt đầu.
Khi cuộc xâm chiếm bắt đầu, sư đoàn Leibstandarte cùng các đơn vị khác của quân đoàn I xe tăng SS đang đóng ở Bỉ. Sư đoàn 12 xe tăng SS Hitlerjugend làm dự bị cho bộ tư lệnh tối cao quân lực OKW đóng tại vùng Lisieux. Cùng với nó, ở phía đông Paris là tiểu đoàn xe tăng hạng nặng SS số 501, đóng vai trò là lực lượng cơ động “chữa cháy”.
Lực lượng đồng minh đã chiếm được Bayeux ngày 7 tháng 6. Đức đã bị mất 11.000 quân.
Sư đoàn Hitlerjugend và sư đoàn Panzer-Lehr (Xe tăng diễn tập) đang chờ lệnh tác chiến. Cả 2 sư đoàn này đã sẵn sàng cơ động từ 4 giờ sáng mồng 6 tháng 6. Sư đoàn 12 xe tăng SS đã không được phép tấn công cho đến tận ngày 7, khi trung tướng SS Witt nhận được lệnh sau:
” Sư đoàn sẽ cùng với trung đoàn xe tăng 22 của sư đoàn xe tăng 21, tấn công lực lượng đổ bộ đối phương và hất chúng xuống biển.”
Max Wünsche chỉ huy trung đoàn xe tăng SS 12, đại tá Oppeln-Bronikowski chỉ huy trung đoàn xe tăng 22. Lính bộ binh cơ giới của sư đoàn Hitlerjugend, dưới quyền Kurt “Panzer” Meyer sẽ tấn công. Sau thành công bước đầu, cuộc tấn công đã bị chặn lại. Do những thiệt hại vì bị quân đồng minh không kích, sư đoàn Panzer-Lehr đã không thể tham chiến cho đến tận ngày hôm sau.
Hai ngày sau đó có 2 cuộc phản công của Đức, tất cả đều thất bại trong việc tiến ra biển. Ba sư đoàn xe tăng Đức tiến từ tây qua đông chiếm lĩnh các vị trí xung quanh Caen dọc theo tuyến đường ven biển Caen-Bayeux-Carentan.
Trận đánh giằng co quyết liệt. Ngày 12 tháng 6 tiểu đoàn xe tăng Tiger 501 đã đến vùng chiến sự. Đại đội của Wittmann tập trung trong 1 cánh rừng thưa thớt ở hướng đông – đông bắc ngôi làng Bocage. Đại đội 1 của đại úy Möbius tiến vào khu vực tập trung nằm phía bên phải của Wittmann.
Cung từ của tù binh cho biết sư đoàn 7 thiết giáp Anh đã thọc vào sườn trái bị hở của sư đoàn Panzer-Lehr khi đó phải giao chiến với Sư đoàn bộ binh 50 Anh đang tấn công trực diện vào Tilly. Những con “chuột sa mạc” đang cố gắng luồn ra phía sau sư đoàn Panzer-Lehr.
Những chiếc Tiger của Wittmann, ngày 7 tháng 6 đã bắt đầu hành quân từ Beauvais qua Paris tới khu đổ bộ. Sáng sớm hôm mồng 8, họ bị máy bay đồng minh tấn công gần Versaille. Một số Tiger đã bị loại khỏi vòng chiến và phải kéo đi sửa chữa.
Những Tiger còn lại đã đến được khu vực ngôi làng Bocage vào sáng ngày 12 tháng 6. Hôm sau Wittmann đã tiến hành trinh sát vùng trách nhiệm.
“Chó chết! Michael ạ. Tôi có cảm giác sắp xảy ra 1 cái gì đó”. Trung sĩ nhất Woll, thành viên duy nhất của tổ lái cũ vẫn còn ở lại cùng anh nói.
“Có thể lắm, Baity ạ” Wittmann trả lời.
Wirtmann ra lệnh dừng xe. Chiếc Tiger đang ở 1 vị trí kín đáo trên đỉnh 1 quả đồi nhỏ. Từ đây, Wittmann có tầm nhìn bao quát khá tốt xuống đồng bằng phía dưới. Động cơ xe tăng đã tắt. Trong khi quan sát đường chân trời Wirtmann phát hiện có những thứ chuyển động ở phía bắc gần Sermentot.
“Xe tăng địch đang trên đường làng Bocage hướng tới đồi 213. Woll! chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu!”
Wittmann chỉ huy chiếc Tiger chạy vòng xuống đồi, chui vào 1 khoảnh rừng nhỏ. Anh cho xe dừng lại khi cách bìa rừng khoảng 10m.
Wittmann quan sát chăm chú qua kính chỉ huy.
“Cả 1 đơn vị thiết giáp, các cậu ạ. Chúng đang tiến vào làng Bocage và có thể sẽ rẽ sang đường đi Caen. Báo về cho đại đội: Báo động sẵn sàng chiến đấu! Cho xe đến điểm cao 213! Sau đó chờ lệnh tiếp theo!”
Buổi sáng ngày 13 tháng 6 năm 1944, trời đầy sương mù, trên trời không có máy bay chiến đấu hoạt động.
Xe tăng và xe bọc thép chở quân của địch đang tiến đến. Không có quân đi trinh sát phía trước. Đó là những đơn vị tiên phong của lữ đoàn thiết giáp 22, lữ đoàn 1 bộ binh thuộc sư đoàn 7 thiết giáp Anh. Cũng có mặt ở đó là 2 đại đội thuộc trung đoàn kỵ binh nhẹ (Hussars) số 8 lừng danh và 1 bộ phận của trung đoàn 1 thiết giáp hoàng gia.
Wittmann đã nhận thức được mối nguy hiểm. Nếu sư đoàn 7 thiết giáp Anh thọc được vào lưng tuyến phòng thủ Đức. Chiến cuộc ở vùng này sẽ kết thúc.
Mấy xe tăng địch đã tới gần hơn. Chiếc gần nhất chỉ còn cách 200m. Pháo thủ Woll cũng đã thu được nó vào kính ngắm.
Xe tăng địch tiến gần thêm 100m nữa.
“Đi nào!” Wittmann ra lệnh.
Động cơ gầm lên và chiếc Tiger bắt đầu di chuyển. Nó rời khoảnh rừng, chạy ra đường và dừng lại.
Woll khai hỏa. Phát đạn đầu tiên thổi bay tháp pháo chiếc xe tăng Anh đi đầu. Lửa phụt ra từ các nắp cửa chiếc xe tăng bị hạ. Viên đạn tiếp theo đã vào vị trí. Chiếc xe tăng Anh thứ nhì nổ tan tành. Cỗ Tiger lừ lừ tiến lên trước. Đoàn xe địch dừng lại. Từ cự ly này thì mỗi cú bắn đều có nghĩa là chết chóc.
Cỗ Tiger chạy xuống đoàn xe vượt qua các loại xe tăng, xe tải, mô tô, xe haft track và xe thiết giáp chở quân. Nó bắn tung mọi thứ trên đường đi. Đợt bắn đầu tiên kéo dài 2 phút. Khi mọi việc chấm dứt thì bộ phận đi trước của đoàn xe đã bị tiêu diệt.
Một chiếc xe tăng Cromwell chạy ra khỏi hàng và khai hỏa. Viên đạn bị bật ra khi bắn trúng vào mặt giáp phía trước chiếc Tiger.
Woll quay nòng khẩu “88” về hướng chiếc Cromwell và nhả đạn. Phát đạn đã xuyên qua vỏ tháp chiếc xe tăng Anh và dìm nó trong lửa đỏ.
Cỗ Tiger tiến lên, bắn cả đạn trái phá và đạn xuyên giáp. Nó tiêu diệt các đơn vị quân Anh đang định đánh úp Tilly, và điều này là hoàn toàn có thể nếu chiếc xe tăng Đức đơn độc không ở đúng chỗ đó. Có tiếng gọi vang lên trong tai nghe của Wittmann. “Stamm gọi chỉ huy. Đã lên tới đồi 213. Bắt đầu giao chiến với xe tăng trinh sát địch!”
“Xông lên, Stamm!” Wittmann trả lời.
Vài giây sau, 4 chiếc tăng Tiger còn sót lại sau chuyến hành quân ra mặt trận, tiến ra chia lửa với đại đội trưởng của mình.
Thiếu úy Stamm chỉ huy 4 chiếc Tiger đánh nhau với trung đoàn 8 kỵ binh nhẹ. Không lâu sau các xe tăng sống sót của địch bỏ chạy. Chúng chạy vào trong làng Bocage, là nơi mà phần lớn quân Anh rút về đó.
Trận đánh rốt cục cũng đã kết thúc. 25 xe tăng và xe bọc thép bị bắn cháy cũng như rất nhiều xe cộ khác. Bỗng Wittmann nghe thấy giọng của đại úy Möbius.
“Đang cùng 8 xe Tiger đến đây! Hãy hướng dẫn cho chúng tôi!”
“Bọn địch đã rút về làng Bocage. Chúng tôi sắp tấn công vào làng từ phía đồi 213. Hãy tiến vào từ phía nam!”
Wittmann lái xe lên đồi 213. Tới nơi anh nhìn thấy 4 con cọp của mình. Stamm tới trình diện. Những cỗ Tiger tấn công vào làng Bocage. Pháo chống tăng Anh khai hỏa.
Một tiểu đoàn pháo chống tăng Anh dưới quyền thiếu tá French “Cố gắng chặn những con voi khổng lồ lại”, như sau này anh ta đã gọi. 13 chiếc Tiger tấn công ngôi làng Bocage từ 3 hướng và xông vào trung tâm. Wittmann cho cỗ Tiger của mình chạy vào 1 con đường nhỏ. Anh nghe tiếng bắn của pháo chống tăng và tiếng va chạm của viên đạn từ phía đường chính của làng. Berger lùi xe lại mấy mét. Họ quay lại và thấy 1 khẩu pháo chống tăng đang bắn vào 1 xe tăng Đức và khiến nó bốc cháy.
Woll quay tháp pháo. Anh nhắm vào khẩu pháo chống tăng đúng lúc nó đang chuẩn bị bắn phát thứ hai. Viên đạn 88 ly bắn trúng khẩu pháo địch, nhưng chiếc xe tăng Đức kia cũng đã bị phá hủy. Đó là chiếc Tiger của thiếu úy Stamm. Không một ai trong số 5 người ở trong đó thoát ra khỏi cỗ quan tài thép đang cháy rực.
Ba phút sau chiếc Tiger của trung sĩ nhất Ernst Krieg cũng bốc cháy. Lại không có ai trong tổ lái thoát ra được. Bất chấp những tổn thất, những cỗ xe tăng còn lại đã đánh tan trận địa chống tăng và vượt qua.
Chiếc Tiger của Wittmann đã tiến lên khá xa so với những xe còn lại. Anh thấy có bộ binh Anh cố thủ ở trung tâm làng. Cỗ Tiger rẽ vào con đường chính, thì đột ngột từ bên cạnh có 1 chớp lửa lóe lên. Một viên đạn pháo bắn trúng bánh chịu nặng bên phải phía trước xe với 1 tiếng chói tai. Lực tác động làm đứt xích chiếc Tiger.
“Xe tăng không chạy được nữa, trung úy!” Berger tuyệt vọng hét lên.
“Cầm theo vũ khí, chui ra!”
Tổ lái vừa bật nắp chui ra được ngay súng máy địch dàn chào. Họ chạy tháo thân và cuối cùng thì đến được 1 bờ tường thấp phía trước 1 ngôi nhà. Họ nấp vào phía sau tường.
“Tất cả đều ở đây chứ?” Wittmann hỏi.
“Tất cả, thưa trung úy” Thượng sĩ Berger xác nhận.
Năm người bò vào trong nhà. Trèo ra phía sau và vượt qua khu vườn. Họ nhanh chóng tới được ngõ ra vào làng. Một chiếc Tiger trong đại đội đến gần và đón họ leo lên.
Quân đoàn đã được nghe về kỳ tích của Wittmann. Một giờ sau, Sepp Dietrich đến sở chỉ huy tiểu đoàn. Sau khi nghe Wittmann kể lại trận đánh ông ta nói: “Cậu giỏi lắm, Wittmann ạ. Cậu đã quyết định trận đánh. Muốn thưởng gì nào?”
“Tôi muốn chiếc Tiger của mình được thu hồi và sửa lại. Thưa đại tướng” Wittman vừa trả lời vừa liếc nhìn Woll, anh này gật đầu đồng ý.
“Tôi nghĩ tôi có thể hứa điều đó với cậu, vì 25 phút trước đây, sư đoàn 2 xe tăng cùng 1 chiến đoàn của sư Panzer-Lehr đã bắt đầu tấn công làng Bocage. Việc sửa xe sẽ được tiến hành ngay sau khi ngôi làng lọt vào tay quân ta.”
“Cám ơn đại tướng!”
Tối đó, có thông báo rằng địch quân đã rút khỏi làng Bocage. Wittmann và Woll đi vào trung tâm làng cùng đội sửa chữa. Tại đó họ đã tìm thấy chiếc Tiger bị bỏ lại. Bọn địch chưa lấy đi thứ gì cả. Toán sửa chữa bắt tay vào việc và chưa tới nửa đêm thì viên thượng sĩ đã mời: “Trung úy, anh có thể lên xe được rồi.”
Quân Anh gọi trận giao tranh này là: “trận đánh gần làng Bocage”. Trong toàn bộ quá trình đổ bộ, sư đoàn 7 thiết giáp Anh đã chịu tổn thất nặng nề nhất tại đây. Các xe của sư đoàn bộ và đại đội A xe tăng, với 27 chiếc xe tăng, đều bị mất cũng như tất cả các xe bánh hơi hay bánh xích của lữ đoàn 22 thiết giáp.
Lữ đoàn trưởng lữ đoàn 22 thiết giáp, đại tá W R. N. Hinde đã mất hết hy vọng. Ông ta bị mất 15 sĩ quan và 176 lính. Lữ đoàn 1 thì mất chỉ huy trưởng, 3 sĩ quan và 60 lính.
Chiến dịch Perch, do thống chế Montgomery lập kế hoạch và thực hiện, đã thất bại. Caen, mục tiêu của 1 cuộc tấn công hợp vây giờ sẽ phải bị tấn công vỗ mặt. Montgomery cố gắng tấn công để tạo ra những tiền đề cần thiết cho 1 sự đột phá. Lực lượng phòng thủ khu vực Tilly- Caen là các sư đoàn Panzer-Lehr và Hitlerjugend.
Trong thời kỳ này Wittmann phải chiến đấu rất nhiều, anh dẫn đầu các 1 đợt tấn công, phản kích và thực hiện các nhiệm vụ trinh sát. Ngày 22 tháng 6 năm 1944, anh trở thành quân nhân Đức thứ 71 được thưởng thanh kiếm cho huân chương chữ thập hiệp sĩ. Cho đến lúc này, anh đã diệt 138 xe tăng và pháo tự hành, cùng 132 pháo chống tăng địch và trở thành chỉ huy xe tăng nhiều thành tích nhất cho tới lúc đó trong lực lượng vũ trang Đức. Wittmann đã được thăng lên cấp đại úy vì lòng dũng cảm trong khi chiến đấu với kẻ thù.
Wittmann vẫn tiếp tục chỉ huy đại đội trong chiếc Tiger của mình. Trận đánh tiếp theo của anh là tại khu vực Falaise. Montgomery đã lệnh cho tập đoàn quân Canada số 1 tấn công thành phố. Trung tướng Simonds, chỉ huy cuộc hành quân Totalize, có trong tay 2 sư đoàn và 2 lữ đoàn thiết giáp, cùng 3 sư đoàn bộ binh.
Quân tấn công tập trung ở phía nam Caen vào tối mồng 7 tháng 8 năm 1944. 600 chiếc xe tăng chia làm 6 cánh quân tập hợp thành mũi nhọn của cuộc tấn công. Họ được lệnh tấn công từ đông sang tây theo tuyến đường chính đi Falaise và chiếm thành phố vào trưa hôm đó. 1000 máy bay ném bom hạng nặng sẽ oanh tạc mở ra 1 hành lang rộng 10km cho xe tăng.
Cuộc tấn công bắt đầu. Đến tối thì địch quân đã xâm nhập sâu vào tuyến phòng thủ của Đức 5km. Chống lại mối đe dọa từ sư đoàn thiết giáp 4 Canada và sư đoàn thiết giáp 1 Ba Lan chỉ có 2 chiến đoàn của sư đoàn 12 xe tăng SS, với tổng số 50 xe tăng. Tuy nhiến các xe tăng Đức đã có cách thức để đối phó.
“Phòng ngự tại tuyến mặt trận với trung tâm là Cintheaux và dùng xe tăng hợp vây chúng”
Chuẩn tướng SS Meyer quay sang nói với viên chỉ huy Tiger cao lớn. “Wittmann, hãy tiến lên phía bắc chiếm lấy Cintheaux và nằm ở đó. Các xe tăng Tiger của cậu sẽ bảo vệ sườn bên đó chống lại bất kỳ cuộc tấn công nào.”
Wittmann và tiểu đoàn (lúc này anh đã lên nắm quyền chỉ huy tiểu đoàn) tiến lên phía bắc. Họ đến được Cintheaux và tiêu diệt 1 số xe tăng địch đang tấn công lính bộ binh cơ giới đang cố thủ trong đống đổ nát của ngôi làng. Sau đó những trưởng xe Tiger đã nhìn thấy tăng địch, 600 chiếc, đang tiến gần theo nhiều đợt.
Những cỗ Tiger của Wittmann chạy tới phía sau 1 hàng rào cây dài thì chuẩn tướng Meyer tới và ra lệnh tiếp theo.
Wittmann trèo vào xe tăng của mình. Hai đại đội tiến ra ngoài chạy về hướng bắc, với lính bộ binh cơ giới hộ tống. Pháo binh địch bắt đầu bắn vào đội hình xe tăng. Mọi người nghe giọng Wittmann trên điện đài.
“Chạy hết tốc lực! Vượt qua!”
Các trưởng xe thấy Wittmann vẫn dẫn đầu như thường lệ, xông thẳng vào hỏa lực địch. Chiến thuật này của anh chưa hề thất bại. Những chiếc xe tăng cùng quân bộ binh cơ giới theo sau đã đột qua màn hỏa lực kinh khủng của đối phương.
Bổng nhiên, những lính Đức ở tuyến sau, những kẻ đã chứng kiến hành động anh dũng của Wittmann, bắt đầu la hét và chỉ tay lên trời. Bọn chúng đã đến: 1900 máy bay ném bom cùng 1800 máy bay chiến đấu (theo như những tài liệu của đồng minh sau chiến tranh)!.
“Tiến lên!” Meyer ra lệnh.
Máy bay oanh tạc đã thả bom của chúng lên các ngôi làng Pháp. Các ngôi làng cứ theo nhau bị hủy diệt. Thậm chí 1 số bom còn rơi xuống vị trí của quân Canada. Thiếu tướng Keller, tư lệnh sư đoàn 3 bộ binh Canada, bị thương và phải di tản. Lính của ông ta có nhiều người chết và bị thương. Tấm thảm bom đã cày xới 1 vùng rộng 10km trên miền quê nước Pháp.
Sau đợt oanh tạc, những xe Tiger của Wittmann đánh vào sườn sư đoàn thiết giáp Ba Lan. Họ khai hỏa từ cự ly 800m. Đòn đánh của Wittmann đã chặn được làn sóng xe tăng Sherman đang tiến về Cintheaux. Trận đánh diễn ra suốt nhiều giờ. Nhiều trưởng xe Tiger báo về rằng Wittmann đã diệt được 2, rồi 3 xe tăng địch. Cuộc phản kích của quân Đức đã chấm dứt cuộc hành quân Totalize.
Trời sập tối rồi mà vị chỉ huy xe tăng vẫn còn mất tích. Chuẩn tướng Meyer đã gửi những toán quân đi tìm Wittmann. Ông cật vấn tất cả những trưởng xe từng ở gần viên đại úy. Meyer nhanh chóng xâu chuỗi những việc đã xảy ra với nhau.
Dẫn đầu những chiếc Tiger của mình, Wittmann đã xông vào nơi ác liệt nhất và giao chiến với 1 toán xe tăng Sherman tại phía đông Cintheaux. Anh đã bắn cháy 2 chiếc Sherman và bắn hỏng 1 chiếc khác khiến nó không thể chạy được. Xông vào 1 đám quân địch vượt trội về số lượng, cỗ Tiger của anh bị đạn pháo địch bắn như mưa. Cuối cùng chiếc Tiger của Wittmann bị từ 3 đến 5 chiếc Sherman quây lại. Bị bắn từ 3 hướng, cỗ Tiger đành thúc thủ.
Lửa liếm ra từ những nắp cửa đang đóng của chiếc Tiger, không 1 ai trong tổ lái thoát ra được. Có thể họ đều đã chết do tác động của đạn pháo từ trước.
Đó là cái chết của Michael Wittmann tại Caen vào ngày mồng 8 tháng 8 năm 1944.
Ghi chú: Kết cục mà Michael Wittmann cùng tổ lái đã nhận là 1 chủ đề gây nhiều tranh cãi. Giả thiết thường được chấp nhận là anh đã bị tử trận khi chiến đấu với những xe tăng Sherman, những năm gần đây đã phát sinh nhiều nghi vấn.
Giả thiết sau cho rằng trong sự kiện diễn ra ngày 8 tháng 8 năm 1944, chiếc Tiger của Wittmann đã bị pháo binh Anh hoặc rocket của những chiếc máy bay cường kích-bom Typhoon tiêu diệt. Hài cốt của Wittmann cùng các đồng đội đã được tìm thấy hè năm 1983. Hiện nay họ đã được an táng tại nghĩa trang quân sự La Cambe cùng với nhiều chiến hữu khác đã ngã xuống trong chiến cuộc Normandy năm 1944.