Sư đoàn 6 Xe Tăng được gọi tham dự một trận chiến quyết định, trận đánh đòi hỏi khả năng tột độ của nó. Nó là một phần của lực lượng có mục đích giải vây cho Tập đoàn quân 6 của tướng Paulus, đang bị bao vây ở khu vực Stalingrad. Tổng cộng 12 sư đoàn được giao nhiệm vụ cố gắng giải vây. Xem xét tình hình, rõ ràng là lực lượng này sẽ chiến đấu trên đường đến cái túi; tuy nhiên, thực tế hoàn toàn khác. Khi đến vùng tập trung, Sư đoàn 6 Xe Tăng thấy mình chỉ có một mình. Cuộc hành quân “Bão Mùa Đông”, được chỉ huy bởi tướng Hoth – tấn công dọc theo 100 km qua các khu vực địch chiếm để đến mép của túi Stalingrad – trở thành một trận đánh đẩm máu của tất cả 3 Sư đoàn.
Thành phần của Quân đoàn 56 Xe tăng, Sư đoàn 6, 17, 23 Xe Tăng có nhiệm vụ tham dự cuộc hành quân. Thành phần đầu tiên của Sư đoàn 23 Xe Tăng bắt đầu đến. Sư đoàn 17 Xe Tăng còn ở xa, vì lý do nào đó, bị dừng lại bở lệnh của Quốc Trưởng. Sáng ngày 24 tháng 11, đội hình đầu tiên của Sư đoàn 6 Xe Tăng – Trung đoàn 4 Xe Tăng Cận Vệ – đến Kotelmikowo. Trung đoàn bị bắn từ xe tăng Soviet trong khi nó đang xuống tàu. Đại đội 8 xuống tàu dưới hoả lực địch và chiến đấu ngay lập tức. Vì vậy, những chuyến xe lửa sau đó phải xuống tàu ở các ga xa hơn.
Sáng 29 tháng 11, chuẩn tướng Raus nắm lấy Sư đoàn. Ngày 1 tháng 12 Sư đoàn được đặt dưới Quân đoàn 56 của tướng thiết giáp Kircher. Cùng ngày hôm đó là sự có mặt của các đại đội 1 và 5 của Trung đoàn 11 Xe Tăng. Lúc này, Thống Chế Manstein đúng ra phải có trong tay 12 Sư đoàn để mở cuộc tấn công giải vây. Trong thực tế thì con số ít hơn rất nhiều.
Hai ngày sau, Sư đoàn 6 Xe Tăng vào trận đánh lớn đầu tiên với Cụm Tập đoàn quân Don của Thống Chế Manstein. Một lực lượng tăng địch tủng về phía Kudinoff. Dưới cơn tuyết nặng, họ đã đến Pochlebin. Một trung đội súng chống tăng ở đó bắn cháy 7 xe địch, nhưng đại đội 3, Trung Đoàn 114 Xe Tăng Cận Vệ bị đẩy lui về phía Safranoff.
Thiếu tá Bake nhận lệnh đưa đại đội 5, Trung đoàn 11 Xe Tăng, một đại đội của Tiểu đoàn anh ta, đến vị trí của đại đội 11. Rồi cả hai đội đội di chuyển về phía Kotelnikowo với Tiểu đoàn 2 của Trung đoàn 114 Xe Tăng Cận Vệ (Chiến đoàn Kuper) và tập trung cho một cuộc tấn công.
Khi khoảng 12 xe tăng địch bị phát hiện trong khi tiến về Kotelnikowo hai bên dường từ Pochlebin, chuẩn tướng Raus tung đại đội 1 của Tiểu đoàn 6 chống tăng để đương đầu với sự đe dọa. Súng chống tăng bắn vào mũi nhọn của địch, nhưng rồi bị đẩy lui.
“Tất cả các đại đội tăng lên phía trước!” chuẩn tướng Raus ra lệnh cho Trung đoàn 11 Xe Tăng. “chiến đoàn Kuper bị chặn bởi địch. Lực lượng địch ở Pochlebin phải bị tiêu diệt!”.
Đại tá von Hunersdorff đề nghị đưa Tiểu đoàn của Bake đến Maiorski. Để nó dưới sự chỉ huy của đại tá Zollenkopf, Trung đoàn trưởng trung đoàn 114 thiết giáp xung kích, để tấn công Pochlebin. Trong đêm, thám báo báo cáo địch tăng cường quân ở Pochlebin chuẩn bị tấn công Kotelnikowo. Tướng Raus tập trung tăng lại để tấn công. Đại tá von Hunersdorff có hơn 90 xe tăng dưới quyền. Ông triệu tập các tiểu đoàn trưởng đến ra kế hoạch tấn công.
Khi cuộc tấn công bắt đầu, Tiểu đoàn 2 của Trung đoàn 11 Xe Tăng của thiếu tá Bake tiến thẳng về phía khu vực cao ở Pochlebin. Khi các xe tăng vào tầm, xe tăng Soviet được ngụy trang và súng chống tăng nổ súng. Từng chiếc một; 3 xe tăng của đại đội 8 bị bắn trúng và loại khỏi vòng chiến. Một bị trúng nặng và nổ tung. Vài chiếc khác của cả 2 Tiểu đoàn để thùng xăng phía sau để chạy được xa hơn bị bắn trúng và bốc cháy. Tổ lái phóng ra được, nhưng xe tăng bị tiêu diệt hoàn toàn. Một chiếc bị cháy kiểu này là của đại úy Hagêmister, đại đội trưởng đại đội 2. Anh ta và tổ lái phải bỏ xe và viên đại úy bị thương nặng. Đại đội 1, được lệnh tiến về Pochlebin từ hướng tây bắc, chạm địch, trận đánh kéo ra xa về hướng Bắc.
Đại tá Hunersdorff ra lệnh trên vô tuyến cho các xe tăng lập tức quay trở lại và tiến thẳng đến Pochlebin. Đây là cách duy nhất để tăng cường cho Tiểu đoàn của Bake, đang chạm địch nặng. Rồi các xe tăng của đại đội 1 tiến đến Pochlebin từ hướng bắc. Sự chuyển hướng bất ngờ này làm địch lúng túng. Họ phải chia lực lượng ra, làm giảm nhiều áp lực vào Tiểu đoàn Bake.
Lập tức Bake hành động. Anh ta ra lệnh cho đại đội nặng và toàn Tiểu đoàn: “Tấn công! Chúng ta phải chọc thủng bây giờ.” Những chiếc xe tăng lao lên phía trước đên Pochlebin ở tốc độ cao. Đại đội nặng dẫn đầu, với các đại đội còn lại trải rộng ra phía sau nó. Các xe panzer IV đi giữa, bắn phá địch quân bằng những khẩu 7,5 cm. 4 xe tăng Soviet chạy ra đối mặt; cả 4 chiếc bị hạ. Các đơn vị kỵ binh Soviet xuất hiện bên sườn. Đạn nổ chặn họ lại. Xe tăng của Bake bắn cháy 2 xe tăng Soviet.
Franz Bake thở phào khi các xe tăng lăn bánh vào Pochlebin. Không may, một khoảng cách lớn giữa Tiểu đoàn anh ta và các Tiểu đoàn khác, quân địch, một số cưỡi ngựa, trốn thoát qua lối này. Tuy nhiên, chiến thắng đã đạt được với 10 xe tăng địch bị tiêu diệt bởi Tiểu đoàn 2. Thêm vào đó, 14 súng bị tịch thu và 2000 tù binh. Trong số chiến lợi phẩm ngày hôm sau là 800 ngựa và lạc đà. Nhật ký chiến tranh của Sư đoàn 6 Xe Tăng: ” Tiểu đoàn 2 dưới sự chỉ huy của thiếu tá Bake đóng vai trò chính trong sự thành công. Ghi công sự đóng góp đặc biệt của trung úy Ranzinger, đại đội trưởng đại đội 8”.
Lời khai của tù binh cho biết các đơn vị Soviet tham gia trận đánh là Sư đoàn 81 Kỵ Binh và Lữ đoàn 85 Xe Tăng của Hồng Quân. Cuộc tấn công vào điểm khởi hành Kotelnikowo đã bị tan. Tướng Hoth nói cảm ơn trên máy vô tuyến: “Bravo, Sư đoàn 6 Xe Tăng!”.
Ngày 5 tháng 12, Quân đoàn 56 Xe Tăng thay thế Quân đoàn 1: ” Chuẩn bị cuộc hành quân Bão Mùa Đông”.
Trong khi đó, các toán thám báo của Sư đoàn 6 Xe Tăng phát hiện một lực lượng xe tăng mạnh của địch đang đến gần Werchne Kumskij. Lời khai của tù binh là có 300 xe tăng Soviet của Quân đoàn 4 và 13 Xe Tăng. Những đơn vị này phải bị tiêu diệt trước khi cuộc chọc thủng Stalingrad bắt đầu.
Trong buổi họp các đơn vị trưởng, đại tá Hunersdorff đề nghị là “đây sẽ là trận đánh quyết định trong việc giải vây Stalingrad. Tất cả các xe tăng của Quân đoàn sẽ được tung vào trận đánh. Chúng ta có thể mở được con đường vào Stalingrad và cứu Tập đoàn quân 6 chỉ khi chúng ta thành công trong việc đánh tan thiết giáp địch.”
Trong cuộc thảo luận giữa tướng Hoth và tướng thiết giáp Kirchner ở Simwoniki ngày 7 tháng 12, Hermann Hoth lập luận là cuộc hành quân “không nên là một trận đánh trên một địa hình rộng, mà phải tập trung chọc thủng để đến Tập đoàn quân 6”.
Trong khi đó, trở nên rõ ràng là Quân đoàn 56 Xe TĂng phải mở cuộc tấn công một mình, vì các Quân đoàn khác tham gia cuộc tấn công, Quân đoàn 48 Xe Tăng phải phòng thủ đầu cầu của nó ở Chirskaja từ một lực lượng khá mạnh của Soviet. Vào lúc đó, thành phần đầu tiên của Sư đoàn 23 Xe Tăng đến nơi.
Cuộc tấn công của Quân đoàn 56 Xe Tăng bắt đầu vào sáng ngày 12 tháng 12 năm 1942. Sư đoàn 6 Xe Tăng của tướng Kirchner gồm có 134 xe tăng – bao gồm 63 Panzer III, 23 Panzer IV, và 7 xe chỉ huy – và thành phần của Sư đoàn 23 Xe Tăng có 41 Panzer III và 11 Panzer IV. Lực lượng này bằng sức mạnh của 1,5 sư đoàn thiết giáp. Đây là tất cả của lời hứa 12 sư đoàn. Cơ hội giải cứu Tập đoàn quân 6 bị tan biến. Nhiệm vụ đó quá lớn cho lực lượng yếu kém này, bắt đầu cuộc hành quân, mặc dù có sự chiến đấu anh dũng và chấp nhận hy sinh của binh sĩ. 179 máy bay chiến đấu của Quân đoàn IV Không quân cung cấp yểm trợ không quân cho lực lượng tấn công. Nhưng họ cũng không theo lực lượng tấn công, khi cuộc tiến công tiếp diễn.
Horst Scheibert, một người đã tham gia trong cuộc chiến đấu tuyệt vọng, đã nhận xét trong cuốn sách được đánh giá cao của ông ta, 48 kilometer nach Stalingrad: “Sư đoàn 6 Xe Tăng chia làm 4 chiến đoàn: 3 chiến đoàn bộ binh cơ giới yếu hơn chỉ huy bởi đại tá Zollenkopf, đại tá Unrein và thiếu tá Quentin và chiến đoàn thiết giáp mạnh hơn do đại tá von Hungersdorff.”
Cuộc tấn công bắt đầu. Nhật ký chiến tranh của Trung đoàn 11 Xe Tăng viết như sau:
“Mũi nhọn mạnh nhất tiến lên, với Tiểu đoàn 1 bên phải, Tiểu đoàn 2 bên trái, và ở giữa là súng tấn công và pháo tự hành. Phía sau họ là đội hình trải rộng của Tiểu đoàn 2 thuộc Trung đoàn 114 Thiết Giáp Xung Kích trên các xe bọc thép chở quân. Mục tiêu của ngày là vượt qua Aksai, đã không đến được, vì vượt qua 2 khe núi đóng băng đã làm chậm lại cuộc tiến quân rất nhiều.
Cuộc tiến quân tiếp tục sáng ngày 13 tháng 12 và vượt sông Aksai vào lúc 8 giờ sáng.”
Tiểu đoàn 1 của Trung đoàn 11 Xe Tăng vượt qua cầu mà không bị chống trả. Sau đó, trong khi xe chỉ huy của đại tá von Hunersdorff đang vượt qua thì 1 đoạn cầu bị gãy và chiếc xe chặn đường qua. Đại tá von Hunersdorff yêu cầu Stuka yểm trợ. Những chiến máy bay ném bom bổ nhào (dive-bomber) đến nơi và bắt đầu ném bom quân địch ở Werchne Kumskij. Von Hunersdorff ra lệnh cho Tiểu đoàn 1 tấn công. Ngay sau khi trái bom cuối cùng thả xuống, Tiểu đoàn lăn thẳng vào Werchne Kumskij. Ngôi làng bị chiếm. Sư đoàn 23 Xe Tăng, dúng ra tham gia trận đánh vào lúc này, vẫn chưa đến. Khi có một đoàn xe tăng lớn di chuyển được báo về từ Nishne Jablotschnij, tướng Raus yêu cầu Stuka yểm trợ. Máy bay Stuka tấn công liên tục cho đến khi bóng đêm đổ xuống, phá huỷ một số xe tăng địch tập trung bên trong thị trấn. Tướng Hoth diễn tả sự “biết ơn đến các sĩ quan và binh lính” của ông ta.
Ngày 14 tháng 12, Trung đoàn 11 Xe Tăng, cùng với các đơn vị thiết giáp tăng phái, tiến về Werchne Kumskij. Làm như vậy là tiến vào đối đầu với thiết giáp địch thay vì kéo địch đến. Trận chiến xe tăng bắt đầu và kéo dài đến ngày 17 tháng 12. Trận đánh làm chiến đoàn của Hunersdorff không ít hơn 90 trong số 120 tăng và súng tấn công. Đây là sai lầm quyết định của cuộc hành quân “Bão Mùa Đông”. Dùng cách diễn tả của tướng Hoth, nó là “trận đánh thay vì chọc thủng.”
Trận đánh ngày 14 tháng 12 được cho là thành công và tướng Raus ra lệnh “tiêu diệt địch” cho ngày 15 tháng 12. Ngày 15 tháng 12, cả Trung đoàn 11 Xe Tăng ở Werchne Kumskij. Khi xe tăng địch được phát hiện, đại tá von Hunersdorff ra lệnh thiếu tá Bake đi vòng Werchne Kumskij về phía nam và tiêu diệt địch giữa làng và Sagotskot.
Thiếu tá Bake đi ngay. Một dãy đồi thấp được vuợt qua. Ở điểm này, người Tiểu đoàn trưởng thấy một cảnh mà anh ta không thể thấy được trong giấc mơ hoang dại nhất. Cách khoảng 1000 m, một nhóm khoảng 40 xe tăng, tất cả đều sơn màu trắng, trông như xe tăng Đức.
“Tiến gần hơn! Chuẩn bị chiến đấu. Không được bắn cho đến khi chắc chắn đó là xe tăng địch.”
Franz Bake vẫn nghĩ đó có thể là xe tăng của Sư đoàn 23 Xe Tăng, được báo là từ hướng này. Trong các xe tăng, các xạ thủ chọn mục tiêu. Từ từ, xe tăng của Tiểu đoàn tiến gần vào khối xe tăng. Khi họ còn cách khoảng 600 m, hai xe tăng tách ra từ nhóm chính trong chỗ trũng. Bake nhận ra xe tăng địch. “Chú ý! Bọn Nga! Bắn theo ý muốn (fire at will)!”. Xạ thủ của Bake bắn vào chiếc xe tăng đang di chuyển bên phải. Ít nhất là 6 xe tăng khác nhắm vào chiếc này và tất cả đều bắn cùng 1 lúc. 2 xe tăng Soviet bị bắn bởi một loạt đạn thẳng và nổ tung và còn lại những đống lửa.
Bake chỉ huy cuộc tấn công vào 38 chiếc còn lại. Anh chỉ từng đại đội tấn công mỗi khu vực. Trong khoảng ngắt quãng của tiếng súng và vài tiếng súng trả lời từ quân địch, ngày càng nhiều xe tăng Soviet bị laọi. Vài chiếc quay vòng trên xích bị đứt và bắn loạn xạ vào đủ hướng cho đến khi chúng bị bắn cháy. Xạ thủ của Bake bắn trúng thêm 2 chiếc, Một trong những chiếc xe tăng bị cháy. Khi chiếc xe tăng Soviet cuối cũng thoát khỏi tầm đạn 7,5 cm nòng dài của Panzer IV, 32 xe tăng địch bị bắn cháy trên trận địa. Tiểu đoàn của Bake đã ghi một chiến công mạnh mẽ. Quân Soviet không còn ở vị trí tiêu diệt lực lượng thiết giáp Đức.
“Lấy lại thứ tự hành quân! Tiếp tục tiến về hướng Bắc!” Tiểu đoàn trưởng ra lệnh, sau khi báo cáo trình bày răng Tiểu đoàn của anh ta vẫn còn đủ xăng và đạn AP để tiếp tục chiến đấu. Xe tăng của Tiểu đoàn tiến về hướng Sotskot. Trung đội nhẹ của đơn vị, đã được tung ra phía trươc để trinh sát, đang bị rắc rối ở đó và đang chiến đấu cho sự sống còn. Bake bắt đầu bị bắn từ Sotskot từ các xe tăng Soviet đã bỏ chạy về đó.
“Tấn công!” Bake ra lệnh.
Sau đó là một trận đọ súng ngắn, 3-4 xe tăng Soviet bị tiêu diệt, quân địch rút khỏi Sotskot. Để nắm thế chủ động, đại tá von Hunersdorff và thiếu tá Bake tiếp tục truy kích xe tăng Soviet suốt ngày hôm đó. Xe tăng chỉ huy của Tiểu đoàn trưởng bị bắn trúng và hư hại. Anh ta leo vào một chiếc Panzer IV mà người trưởng xe đã bị thương. Bake tiêu diệt thêm 2 xe tăng Soviet trong một đợt tấn công vào một đơn vị thiết giáp nhỏ của địch đang di chuyển về Werchne Kumskij. Vài xe tăng trong Tiểu đoàn bị loại khỏi vòng chiến và phải bỏ lại. Các tổ lái sống sót chen vào trong các xe khác.
Khi bóng đêm đổ xuống, Tiểu đoàn 2 được hướng dẫn đến Werchne Kumskij bằng pháo sáng bởi Tiểu đoàn bạn, nơi Trung đoàn trưởng đang ở đó. Ngày hôm đó Sư đoàn 6 Xe Tăng tiêu diệt tổng cộng 42 xe tăng địch. Cho đến lúc đó, đây là con số cao nhất của chiến dịch. Chỉ có 2 đại đội để lại phía sau ở Werchne Kumskij ngày hôm đó. Họ dưới sự chỉ huy của thiếu tá Lowe, Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn. Chiều hôm đó, khi 300 xe tăng địch xuất hiện trong khu vực làng và trận đánh vừa xảy ra Tiểu đoàn 2 đã tham gia, một số lớn xe tăng Soviet quay về hướng Werchne Kumskij. Thiếu tá Bake để ý sự di chuyển này và báo về cho Trung đoàn trưởng:
“Thưa đại tá, quân Nga đa tiến về Werchne Kumskij.”
“Quan sát qua ống dòm, anh ta thấy đoàn xe tăng dày đặc đổ qua vị trí của anh ta, nhưng anh ta không làm gì, vì nhiệm vụ của mình chưa hoàn thành. Anh ta thấy số lượng lớn xe tăng và súng chống tăng.
Một lúc sau, tiếng gọi vô tuyến của thiếu tá Lowe báo về Trung đoàn: “Khoảng 30 xe tăng địch chỉ bên ngoại Werchne Kumskij. Đạn AP của chúng tôi đã sắp hết. Yêu cầu tăng viện!”
Đại tá von Hunersdorff trả lời: “giữ vững, chúng tôi đến ngay!”.
Tin kế tiếp từ Werchne Kumskij đến nửa tiếng sau: “Tình hình rất nguy kịch! Địch vào trong làng! Khi nào thì Bake đến?”
Đại tá von Hunersdorff nói chuyện với thiếu tá Bake. Rồi Bake truyền lệnh cho các chỉ huy: “Đi về hướng Werchne Kumskij với vận tốc tối đa!”
Thiếu tá Bake dẫn đoàn xe tăng về Werchne Kumskij. Hai đại đội vẫn còn nhiều đạn AP địa đầu. 3 đại đội kia theo sau. Đoàn xe tăng đua nhau chạy vào WerchneKumskij. 3 xe tăng địch quay lại đối đầu và bị tan xác bởi cả tá đạn. Vài chiếc xe tăng địch rút lui. Vừa bắn vừa chạy, hay chỉ dừng 1 chút lại bắn, những xe tăng loại khỏi vòng chiến các xe tăng Soviet bắt đầu bỏ chạy. Xạ thủ của Bake bắn trúng 1 xe tăng, nó vừa chạy vừa bị cháy 1 bên, rồi tông vào một bức tường và nằm im dưới đống gạch.
Các xe tăng của Bake tiến đến giữa làng. Bộ chỉ huy của Tiểu đoàn 1 xuất hiện và vẫy cho xe tăng vào. Tất cả các sĩ quan đều bị thương. Các xe tăng cháy chứng tỏ một trận đánh rất dữ dội vừa xảy ra. Đại úy Wilss, đại đội trưởng đại đội 4, và toàn bộ đại đội 6 di chuyển ra bên ngoài làng và tìm những người bị thương. 3 xe tăng Soviet bị bắn cháy vẫn còn đó. Sau đó, các xe tăng của đại tá Hunersdorff đi từ Werchne Kumskij và đến Saliwskij. Địch bắn cháy 19 xe tăng Đức, 5 chiếc khác bị hư máy. Địch mất 23 xe tăng trong cuộc chạm trán.
Cuối cùng, ngày 17 tháng 12, bộ phận đầu tiên của Sư đoàn 17 Xe Tăng đến nơi. Sư đoàn đến chiến trường chậm mất 10 ngày. Từ đó, cùng với Sư đoàn 6 và 23 Xe Tăng, nó chiếm lại Werchne Kumskij. Nó sẽ bắt đầu cuộc tấn công lúc 8 giờ 50 sáng ngày 17 tháng 12. Làm việc ngày đêm, bộ phận sửa chửa đã sửa được 60 xe tăng và đưa vào hoạt động đêm 16 tháng 12. Đó là một kỳ công, và được Tư lệnh Sư đoàn tuyên dương.
Chiến đoàn xe tăng von Hunersdorff, gồm có các xe tăng còn hoạt động của Sư đoàn 6 Xe tăng, Trung đoàn 201 Xe tăng của Sư đoàn 23 Xe Tăng, và Tiểu đoàn 1 thiết giáp cơ giới của Trung đoàn 126 thiết giáp xung kích có nhiệm vụ mở đầu cầu Shestakow như như chiếm Werchne Kumskij. Trận đánh ở Shestakow diễn ra đẹp mắt. 12 xe tăng địch bị tiêu diệt nhanh cóng, tuy nhiên băng đóng ở đèo Neklinska làm không vượt qua được.
“Trung đoàn 11 Xe Tăng, tiến về phía Werchne Kumskij ngay sau khi Stuka tấn công xong,” đại tá von Hunersdorff ra lệnh cho 2 Tiểu đoàn của ông.
Những chiếc may Stuka xuất hiện trên bầu trời và bay thẳng đến Werchne Kumskij. Trong tiếng gầm rú, chúng bổ nhào xuống trong màn đạn phòng không phía ngôi làng mà thiếu tá Lowe đã chiến đấu anh dũng. Nhô đầu ra tháp pháo, các trưởng xe theo dõi các máy bay bay vút thẳng lên. Vài giây sau, tiếng bom nổ vang vọng. Khói dày bốc lên từ Werchne Kumskij.
“Tiến lên!” Bake ra lệnh cho Tiểu đoàn. Các xe tăng chuyển bánh và tiến vào phía nam của ngôi làng. Vòng đai súng chống tăng Soviet chặn họ lại. 3 xe bị bắn trúng và hư hại. Các xe tăng khác vẫn tiến lên, bắn vào các mục tiêu thấy được, nhưng họ phải rút lui. Quân địch quá mạnh ở điểm đó.
Một lần nữa Stuka được gọi đến. Họ đến nơi và bổ nhào gần như thẳng đứng xuống mặt đất. Bom lại rơi và nổ tung khu vực. Nhưng đợt tấn công thứ nhì từ hướng đông cũng thất bại. Tiểu đoàn 1, dẫn đầu cuộc tấn công, bị thiệt hại nặng. Đại tá von Hunersdorff huỷ bỏ cuộc tấn công để Trung đoàn tránh khỏi bị tiêu diệt toàn bộ.
9 giờ đêm, Sư đoàn ra lệnh Trung đoàn 11 Xe Tăng về điểm xuất phát. Tối 17 tháng 12, Tập đoàn quân 4 BB, tư lệnh là tướng Hoth, ra lệnh cho Sư đoàn 6 Xe Tăng chiếm khu vực sông Mishkowa gần Gromoslawka. Từ đó đến vòng đai phòng thủ ngoài cùng của Stalingrad đúng 48 km. Nếu Tập đoàn quân 6 vượt ra được khoảng cách đó, cuộc phá vòng vây sẽ thành công. Trận chiến ngày hôm sau làm Sư đoàn 6 Xe Tăng mất thêm xe tăng. Tối ngày 18 tháng 12 nó chỉ còn 50 xe tăng và 6 xe chỉ huy, không có súng chính.
Sư đoàn 6 Xe Tăng, dẫn đầu bởi Trung đoàn 11 Xe Tăng, bắt đầu tiến lên lúc 1 giờ 20 chiều ngày 19 tháng 12. Vasilewska, mục tiêu đầu tiên, bị chiếm sau một cuộc “chạy đua”. Nhưng, như Wolfgang Paul mô tả, đây “không còn là một sự bắt đầu của một cuộc tấn công quyết định vào vòng vây, nhưng là khoảng cách cuối cùng của Quân đoàn 56 Xe Tăng đã hoàn toàn kiệt sức.” (cũng trong cuốn sách của Manfred Kehrig: Stalingrad, Analyse und Dokumentation einer Schlacht.)
Trong khoảng cách cuối cùng, chiến đoàn xe tăng von Hunersdorff chỉ còn 20 xe tăng. Tuy nhiên, cuộc di chuyển ban đêm vượt qua địa hình 30 km, vài nơi có địch, là một trong những điểm sáng của cuộc hành quân “Bão Mùa Đông”, mặc dù nó không còn đóng góp gì cho mục tiêu của cuộc hành quân. Đến mục tiêu vào nửa đêm. Quân địch hoàn toàn bất ngờ khi xe tăng Đức bất ngờ vượt qua cây cầu ở Mishkowa và chiếm giữ nó. Họ tưởng là quân Đức vẫn còn ở xa. Từ đây chỉ còn cách Stalingrad 48km, nhưng Sư đoàn 23 Xe tăng vẫn còn phía cách 20 km về phía sau và họ cũng đã kiệt sức.
6 giờ chiều ngày 19 tháng 12, Thống Chế Manstein yêu cầu Tập đoàn quân 6 bắt đầu vượt vòng vây về phía Tập đoàn quân 4, và đi về hướng Sư đoàn 6 Xe Tăng. Chiến đoàn của von Hunersdorff và Zollenkopf tiếp tục giữ Vasilewska, nhiệm vụ là đón lực lượng vượt vòng vây. Hitler không cho phép tướng Paulus vượt vòng vây, và Paulúu không phải là viên tướng bất chấp lệnh của Hitler, ngay cả khi nó có lợi cho Tập đoàn quân của ông ta.
Xe tăng Soviet tung ra một cuộc tấn công mạnh vào Vasilewska. Ngày 21 tháng 12, Sư đoàn 3 Bộ binh Cận Vệ cố gắng chiếm đầu cầu của quân Đức. Địch tấn công vào góc đông bắc với khoảng 30 xe tăng, cố mở đường cho bộ binh. Lực lượng của thiếu tá Bake chống lại cuộc tấn công. Bake tiêu diệt 1 xe tăng, trong khi Tiểu đoàn của anh ta bắn cháy 7 chiếc buộc địch phải rút lui.
Sáng sớm ngày 22 tháng 12, một cuộc tấn công mạnh khác của Soviet bị đẩy lùi bởi chiến đoàn của Zollenkòpp và Unrein, chiến đoàn Unrein mới đến để tăng cường cho đầu cầu. Mọi người đều đợi Tập đoàn quân 6. Khi nào họ sẽ đến? Ở Stalingrad họ có biết là tình hình ở Wasilewska trở nên nguy hiểm không? Đêm trước xe tăng Soviet có lúc đã đến gần cách Bộ chỉ huy của đại tá von Hunersdorff 50 mét.
Sáng ngày 22 tháng 12, Soviet tung một cuộc tấn công vào đại đội 2 của Trung đoàn 11 Xe Tăng với 15 xe tăng. Báo cáo đến thiếu tá Bake lúc 6 giờ sáng. Anh ta lập tức nhảy lên chiếc xe tăng gần nhất à dẫn đại đội 8 phản công. Khi các xe tăng đến nơi, xe tăng Soviet gần tràn ngập các vị trí súng máy tiền duyên của Đức. “Chú ý, bắn theo ý muốn”.
Xạ thủ của Bake nhắm chiếc xe tăng địch đầu tiên, nó đang leo lên một giao thông hào, định đẩy sập bức tường và chôn sống những người bên dưới. Viên đạn thứ nhất, khoảng cách 600 mét và xuyên thủng giáp sắt của chiếc xe tăng Nga. Nó dừng ở giữa vòng và bốc cháy. Tổ lái Nga phóng ra, nhưng bị súng máy bắn gục từ lính bộ binh cơ giới. Không có sự tha thứ trong thời điểm này.
Những gì xảy ra kế đến khá nhanh chóng, nhưng rất ác liệt, Xe chỉ huy Tiểu đoàn bắn cháy thêm 1 xe tăng Soviet, trong khi những chiếc khác bắn cháy 4 T-34 nữa. Chỉ vài chiếc tăng Soviet rút lui được, và một bị bắn trúng bởi pháo 7,5 cm từ 1 Panzer IV ở khoảng cách 1400 mét. Chiếc xe tăng địch không bị tiêu diệt, nhưng nó chạy mất với vệt khói.
Trong tình hình này, giữa các cuộc phản công của Tập đoàn quân 2 Cận Vệ của nguyên soái Vassilewski, tướng Krrchner ra lệnh chó Sư đoàn 6 Xe Tăng đến khu vực Werchne Zarinskij, mặc dù đã biết là Hitler sẽ bỏ rơi Tập đoàn quân 6 trong Stalingrad. Điều này gặp sự chống đối của đại tá von Hunersdorff và 2 Tiểu đoàn trưởng của ông ta. Người Trung đoàn trưởng nói qua vô tuyến đến quân đoàn: “Mỡ thêm các cuộc tấn công là không thể được! Bộ tư lệnh Quân đoàn nên đến và tự chứng kiến.”
Thay vì tướng Kirchner, tướng Raus đến nơi vào sáng 23 tháng 12 với người sĩ quan hành quân. Tuy nhiên, sau đó tướng Kircher cũng đến, như ông muốn tự mình xem xét tình hình. Sau khi lắng nghe đại tá von Hunersdorff báo cáo và thấy Sư đoàn 6 Xe Tăng chỉ còn khoảng 2 tá xe tăng, trong khi địch đã bố trí cả Tập đoàn quân Cận Vệ giữa Sư đoàn và Tập đoàn quân 6. Tướng Kirchner cũng thấy là không thể tung ra các cuộc tấn công nào được nữa vào vị trí trên. Điều này chỉ dẫn đến kết quả là toàn Sư đoàn 6 Xe Tăng sẽ bị tiêu diệt.
Tướng Kirchner nói: “Anh nói đúng, Hunersdorff! Mọi sự chấm dứt ở đây.”
90 phút sau, sau khi tướng Kirchner nói chuyện với Tư lệnh Sư đoàn, tướng Raus ra lệnh cho Trung đoàn trưởng, người đang chỉ huy ở đầu cầu Vasilewska, rút bỏ đầu cầu. Trong khi đó, tình hình ở Donét và trong lòng chảo Don cũng trở nên xấu hơn và toàn mặt trận phía nam bị đe dọa sụp đổ. Tướng Hoth sau này nói: ” Tôi phải ra một lệnh khó khăn nhất trong sự nghiệp quân đội của tôi.” Lệnh của thống chế Manstein, Tổng tham mưu trưởng Tập đoàn quân 4 Bộ binh là Sư đoàn thiết giáp rút ra khỏi tuyến đêm đó. Đơn vị rút ra là Sư đoàn 6 Xe Tăng. Cuộc hành quân “Bão Mùa Đông” chấm dứt. Sư đoàn 6 Xe Tăng rút lui. Cảm ơn các cố gắng của bộ phận sửa chửa, bây giờ nó có 41 xe tăng hoạt động được.
Khi chiếc xe tăng cuối cùng của Tiểu đoàn 2 rời khỏi chiến trường, tất cả mọi người biết rằng Tập đoàn quân 6 đã mất. Tất cả các cố gắng của họ, sự thiệt hại nặng nề, cái chết của quá nhiều những đồng đội can đảm: tất cả đã vô ích. Tập đoàn quân 6 ở lại Stalingrad. Những người sống sót bị bắt và không trở về Đức cho đến năm 1955. Các xe tăng của Tiểu đoàn 2 sẵn sàng lên đường. Bake đứng trong tháp pháo mở nắp nhìn đăm đăm về hướng bắc. Chỉ 48 cây số là đến Stalingrad. Im lặng, anh đưa tay lên chào. Sau đó chiu vào bên trong tháp pháo. Cái nắp được đóng lại và anh ta ra lệnh: “Đi!”