Những kíp xe của tiểu đoàn 1, trung đoàn 12 xe tăng SS dưới quyền Rudolf von Ribbentrop, lúc này đã được thăng lên đại úy, giờ mới được gửi tới Hungary cùng đại đội 5 do trung úy Gasch chỉ huy. Tại đây họ đã tham gia những trận đánh ở phía Bắc hồ Balaton. Đại đội 6, do đại úy Götz làm đại đội trưởng tới sau đó ít lâu. Đại đội đi xe tải qua Vienna đến được vùng Laaben ngày 12 tháng 4 và được đặt dưới sự chỉ huy của chiến đoàn von Reitzenstein.
Chiến đoàn đã mở 1 trận tấn công và chiếm lại khu chiến tuyến trước đây do tiểu đoàn chống tăng hạng nặng 506 chống giữ, giờ họ bố trí phòng thủ từ Pamet đến Höfer (2km phía đông bắc Höfer)
Đại đội bộ, tiểu đoàn 1, trung đoàn 12 xe tăng SS dưới quyền von Ribbentrop cùng đại đội 1 và 3 của tiểu đoàn lên xe lửa tại Fallingbostel ngày 1 tháng 4 năm 1945. Ngày 8 tháng 4 thì tới Wilhelmsburg, cách St. Polten 11km về phía nam. Sau khi xuống tàu, những đại đội xe tăng không có xe tăng giờ chuyển thành đại đội bộ binh. Xe lửa giờ chuyển sang xe ngựa kéo. Cả tiểu đoàn chỉ có vài khẩu súng máy MG42, cùng mấy khẩu MG34 phiên bản dùng trên xe tăng có trục đỡ ở giữa. Những người còn lại được trang bị súng trường Karabiner 98 loại dài. Chỉ huy trung đội cùng 1 số tiểu đội trưởng vẫn dùng súng tiểu liên của họ.
Trong 2 đêm 12 và 13 tháng 4, tiểu đoàn được chất lên xe tải trực chỉ Laaben. Tất cả xuống xe ở đó đến đóng gần Forsthof. Đại đội 3 do đại úy Minow chỉ huy, gồm toàn người thuộc dân tộc Đức (nước Đức có nhiều dân tộc. ND). Đại đội chỉ huy do thiếu úy Jauch chỉ huy còn đại đội 1 là thiếu úy Schulz.
Đại úy von Ribbentrop nắm quyền chỉ huy toàn khu vực Forsthof-Audorf suốt đêm. Ngoài các đơn vị cơ hữu, von Ribbentrop còn chỉ huy 1 đơn vị pháo cao xạ cùng vài đơn vị nhỏ nữa.
Lính xe tăng cũng chiến đấu tốt trong vai trò bộ binh, họ đã đánh bật nhiều nỗ lực đột phá của quân địch. Rudolf von Ribbentrop luôn ở tuyến đầu cùng binh lính của mình. Ngày 21 tháng 4, chiến đoàn Gross mở 1 trận tấn công để chiếm 1 cây cầu. Cuộc tấn công bị ‘sa lầy’ trước 1 tuyến phòng thủ chống tăng địch. Rất nhiều đồng đội lâu năm của Ribbentrop đã bị giết tại đây. Von Ribbentrop cùng với binh lính chiếm lĩnh 1 tuyến phòng thủ kéo dài từ Schreiberhof, cách phía nam đỉnh đồi chỉ 500m, chạy qua Götzhof hạ và Götzhof thượng tới tận Kuminerer, cách dãy đồi tranh chấp 2,6km về phía tây nam.
Sau trận đánh, chiến đoàn Gross phải lùi về điểm xuất phát, đơn vị của Ribbentrop được lệnh của trung tướng Hermann Priess đi tái chiếm Kaumburg, cũng đã bị chiếm mất, để thu hẹp khoảng cách giữa sư đoàn và chiến đoàn Gross. Chiếc cầu gần Gerichtsberg đã bị đánh sập, nên xe tăng từ phía tây gửi cho chiến đoàn Gross không thể đến nơi. Tướng tư lệnh quy trách nhiệm cho trung tá Gross và yêu cầu thay ông ta.
Quyền chỉ huy cả 1 chiến đoàn giờ chuyển sang cho đại úy von Ribbentrop. Đại úy Minow lên nắm tiểu đoàn 1.
Ngày 25 tháng 4, trung đoàn bộ binh cơ giới (Grenadier) 25 trong chiến đoàn Reitzenstein cùng chiến đoàn von Ribbentrop được lệnh phải giữ vững phần phía bắc chiến tuyến. Quân Xô Viết tổ chức tấn công có xe tăng hỗ trợ nhưng lần nào cũng bị đánh bật. Dù trong tình thế nguy ngập, dù phải lội bộ, nhưng những lính tăng của Ribbentrop đã không để mất 1 tấc đất.
Ngày 27 và 28 tháng 4, chiến đoàn của sư đoàn Hitlerjugend chuyển đến 1 khu vực mới trên tuyến Kalte Küchel, Hohen-berg, Schrambach, và Tragidist. Ngày 29 tháng 4, sư đoàn tới thay quân cho sư đoàn dù số 10 của đại tá Trettner. Tại đó, ngày 2 tháng 5, binh sĩ sư đoàn được nghe tin về cái chết của Hitler do người kế nhiệm ông ta là thủy sư đô đốc Dönitz công bố. Sư đoàn Hitlerjugend được lệnh tập trung tại khu vực Kilb và thuộc quyền điều động của tập đoàn quân xe tăng SS 6. Tiểu đoàn của von Ribbentrop, lúc này trung tá Gross lại nắm quyền chỉ huy trung đoàn, điều này chứng minh ông hoàn toàn không có lỗi về việc cây cầu bị phá, là đơn vị duy nhất vẫn còn ở vị trí cũ, giờ giữ vai trò chặn hậu cho sư đoàn rút lui bắt đầu vào sáng sớm mồng 3 tháng 5. Khi tất cả đã rút hết, tiểu đoàn tổ chức 1 trận đánh để rút quân. Những hoạt động của sư đoàn xe tăng 12 SS Hitlerjugend đến đây là chấm dứt. Trong giai đoạn từ ngày 10 tháng 2 đến ngày 8 tháng 5, tổn thất của sư đoàn là 4376 chết và bị thương. Bị mất 32 chiếc xe tăng Panzer IV, 35 chiếc Panther trong nỗ lực cầm chân dòng thác thiết giáp Xô Viết. Ngày cuối cùng của cuộc chiến, số xe tăng khả dụng toàn sư đoàn chỉ còn 6 chiếc Panzer IV và 9 chiếc Panther.
Ngày 7 tháng 5, sư đoàn, với tiểu đoàn của von Ribbentrop lại đi chặn hậu, chuyển đến khu vực Steinkirchen. Tại đây, các chỉ huy sư đoàn được biết từ tham mưu trưởng tập đoàn quân xe tăng là trung tướng Fritz Kraemer, rằng đại tướng Jodl đã ký văn kiện đầu hàng tại bộ tư lệnh quân Mỹ ở Reims, và tới 24g ngày 9 tháng 5 thì ngừng bắn.
Thiếu tướng Hugo Kraas, tư lệnh cuối cùng của sư đoàn xe tăng SS số 12, cảm ơn binh sĩ toàn sư đoàn vì lòng trung thành, sự xả thân và yêu cầu họ tiếp tục giữ gìn danh dự nhằm tưởng nhớ những đồng đội đã chết hay đang bị giam cầm, tiếp tục công cuộc xây dựng tái thiết tổ quốc. Ông kết thúc bằng những lời sau: “Dù tê tái cõi lòng nhưng chúng ta bước đi là những người lính trong tư thế ngẩng cao đầu. Chúng ta đón nhận số phận với tâm hồn thanh thản. Chúng ta đã chiến đấu dũng cảm và danh dự trên mọi chiến trường, nhưng, chúng ta đã thua cuộc.”
“Nước Đức sẽ mãi trường tồn!”
Sau đây là những cảm xúc của kết cục được Ribbentrop ghi lại: “Tôi lệnh cho các đại đội trong tiểu đoàn tối mồng 8 tháng 5 như sau: Xếp hàng đi đến làng Texing. Lên những toa tàu còn lại và vượt ranh giới sang khu vực của quân Mỹ tại Enns.”
“Nhiệm vụ của trung sĩ Post là dọn sạch những thứ không cần thiết khỏi các toa.”
“0 giờ ngày 8 tháng 5, các đại đội của tôi lên đường theo 1 con đường nhỏ để tới điểm xuất phát. Tôi chờ họ ở đó. Khi họ đi qua rồi, tôi chỉ còn lại 1 mình dưới bầu trời đêm trong vắt, cùng với người lính liên lạc và người tài xế. Chúng tôi thả hồn suy nghĩ về tương lai sau này của mình.”