Đông chí lại về, trước mắt là phố phường kinh thành phủ đầy tuyết trắng.
Tiền Bình An co hai tay vào ống áo, khoác trên mình chiếc áo xám xịt, miệng phả ra hơi, bước chân khe khẽ trên lớp tuyết đọng, hướng quán trà quen thuộc tiến tới.
Hôm nay đúng dịp chủ tiệm có hỷ sự lớn, tiệm gạo đóng cửa nghỉ, hắn được dịp thảnh thơi, đến quán trà nghe thuyết thư tiên sinh kể những chuyện mới lạ đăng trên báo.
Hơn một năm nay, thiên hạ biến đổi khôn lường, nhưng với một tiểu hỏa tiệm gạo như Tiền Bình An, cuộc sống dường như không mấy đổi khác. Chỉ là những hàng hóa Nam Bắc xưa kia vốn quý hiếm thì nay càng lúc càng nhiều, càng lúc càng rẻ. Đến cả ông chủ vốn nổi tiếng keo kiệt cũng sắm một chuỗi ngọc trai Nam Hải, thỉnh hòa thượng trong chùa làm lễ khai quang.
Ngoài ra, mọi thứ vẫn vậy, chỉ có chuyện thuyết thư tiên sinh kể càng ngày càng hấp dẫn. Giang hồ vốn xa xôi nay phảng phất như gần ngay trước mắt. Ngay cả những người hàng xóm cạnh nhà còn không quen hết mặt, vậy mà hắn lại thuộc làu làu những cao thủ trong thiên hạ. Đúng vậy, "thuộc làu làu" là từ hắn học được từ thuyết thư tiên sinh, nghe có vẻ hiểu biết, từng trải. Trước mặt người lạ, hắn ra dáng một cao thủ ẩn mình trong chợ búa, hoặc là đang du hí hồng trần. Tất cả là nhờ một thứ gọi là báo chí.
Chúng được vận chuyển qua các trận truyền tống, lan truyền những chuyện giang hồ khắp nơi. Tú tài họ Trần đầu ngõ bảo đây chính là “Chân không ra khỏi cửa, mà biết việc thiên hạ”.
“Dạo này ông chủ cứ sầu mày khổ mặt, lẩm bẩm gạo miền Nam một năm ba vụ, chậc chậc, một năm trồng ba lần thì thu hoạch được bao nhiêu lương thực cơ chứ?” Tiền Bình An nghĩ vẩn vơ về những chuyện mấy ngày nay. Giá gạo ở kinh thành tuần nào cũng giảm ba lần, khiến ông chủ lo lắng đến bạc cả tóc, vội vàng cho con trai cưới vợ để giải vận.
Thiếu gia ngược lại khá thú vị, thường xuyên đến quán trà nghe chuyện. Cậu ta trấn an ông chủ, bảo đừng quá lo lắng về lương thực miền Nam, rằng chuyện thiên hạ có cái lợi thì ắt có cái hại, có sở trường thì ắt có khuyết điểm. Nếu gạo có thể trồng ba vụ một năm, thì chắc chắn ăn không ngon bằng gạo ở đây. Đến lúc đó gạo khác nhau thì giá khác nhau, người nghèo có cái ăn no bụng, người giàu có tiền thì hưởng thụ, mọi chuyện cũng chẳng đến nỗi tệ.
Hắn rất thích nghe những lời này. Nếu tiệm gạo đóng cửa thì hắn chỉ còn cách tìm kế sinh nhai khác.
Mải suy nghĩ miên man, Tiền Bình An bước vào quán trà. Bên trong ấm áp, nhưng không giống tửu lâu quán trà dùng lò đồng đốt than củi sưởi ấm, mà phảng phất như ngày xuân. Ở đây trà rẻ, không kham nổi kiểu đốt lò tốn kém như vậy. Chỉ có những người như Tiền Bình An mới bỏ ra vài đồng đến đây uống trà nghe chuyện.
Ánh lửa duy nhất đến từ chiếc lò đồng đặt đưới chân thuyết thư tiên sinh, ánh lửa đỏ rực xua tan cái lạnh.
Thuyết thư tiên sinh có chòm râu dê. Vì biết chữ, vì được kể trước nội dung của những tờ báo như "Võ Lâm Khoái Báo", ông được đám dân nghèo xung quanh kính trọng. Hôm nay ông đang nhâm nhi chén Trúc Diệp Thanh trà do quán trà đặc biệt chuẩn bị, lắc lư đầu, nhắm mắt dưỡng thần, như đang ngân nga khúc hát, chờ đợi bắt đầu câu chuyện tiếp theo.
Tiền Bình An uống một ngụm trà lớn, cảm thấy hơi ấm lan tỏa, xua tan cái lạnh giá của tuyết. Thật là sảng khoái.
Với một người làm thuê như hắn, được thường xuyên đến đây uống chén trà, nghe một vài câu chuyện bình thư đã là một điều xa xỉ lớn, nếu không phải còn độc thân, có lẽ hắn chẳng làm được.
Đúng lúc này, mấy con ngựa phi nhanh như gió cuốn mây tan chạy tới, dừng đột ngột trước cổng quán trà. Vài người đàn ông mặc áo khoác, đeo đao mang kiếm nhảy xuống.
“Chưởng quỹ! Cho năm bát hảo trà, nóng hổi đậm đài” Người đàn ông đi đầu đội mũ đa, tay trái xách một thanh trường kiếm ba thước nạm vàng khảm ngọc, giữa trán có một vết sẹo, trông như vị thần có con mắt thứ ba.
"Trán có vết sẹo dị nhãn, vỏ kiếm khảm thất ngọc, là 'Thần Mục Kiếm' Cao Phù Trầm của Việt Tây?" Tiền Bình An thầm nghĩ.
Trong quán trà cũng có khách đã khẽ lên tiếng, cho rằng đây là "Thần Mục Kiếm" Cao Phù Trầm, một hảo thủ nhất đẳng trong giang hồ, từng nhiều lần xuất hiện trên "Võ Lâm Khoái Báo".
Những người thường đến nghe chuyện đều quen thuộc với hắn như với những người hàng xóm.
"Có phải cái tên 'Thần Mục Kiếm' từng thảm bại dưới tay 'Thương Tâm Thần Chưởng' Cố Văn Hương?" Một người hỏi.
"Đúng đúng đúng, chính là hắn, chỉ ba chiêu đã bị Cố Văn Hương đánh bay thanh Thất Ngọc Kiếm." Một người khác khăng định.
"Cố Văn Hương là cao thủ nổi tiếng thiên hạ, một trong những 'Đông Chưởng Tây Đao', Thần Mục Kiếm bại dưới tay ông ta là chuyện bình thường."
"Bại dưới tay Cố Văn Hương thì đương nhiên rồi, mà lúc đó Cao Phù Trầm còn kiêu ngạo về kiếm pháp của mình, chủ động khiêu chiến, chậc chậc..." Tiếng xì xào bàn tán như ruồi muỗi bay loạn, nhanh chóng lan ra, bàn luận về trận chiến khiến Cao Phù Trầm lần đầu xuất hiện trên "Võ Lâm Khoái Báo".
Cao Phù Trầm tuổi trẻ đắc chí, là một kiếm khách nổi danh trong giang hồ, tai thính đến mức nào, đã nghe hết những lời bàn tán vào lòng. Nghe vậy, máu dồn lên não, da mặt đỏ bừng, nóng rát, xấu hổ vô cùng.
Bị đồng đạo trong giang hồ chê cười thì đã đành, đúng là hắn đã quá cuồng vọng tự đại khi khiêu chiến "Thương Tâm Thần Chưởng", nhưng hôm nay lại bị những người thường không biết võ công bàn tán không ngớt, đi đến đâu cũng bị chế nhạo đến đấy, thật là xấu hổ chết đi được.
Hắn muốn nổi danh thiên hạ, nhưng không phải theo cách này!
Sự xuất hiện của "Võ Lâm Khoái Báo" đã khiến danh tiếng của những người trong giang hồ như hắn có sự thay đổi kỳ diệu. Theo cách nói của họ, là trở thành "nhân vật công chúng", nhất cử nhất động như sao trên trời đêm, bị thế gian chú mục, nên phải càng chú ý đến hình tượng, hơn nữa càng có phong cách riêng thì càng dễ được tôn sùng.
Giang hồ như vậy, sao cứ thấy có gì đó sai sai... Cao Phù Trầm thẹn quá hóa giận, hận không thể rút kiếm giết đám dân đen lắm lời này. Nhưng nếu thật sự làm vậy mà không giết sạch thì chỉ vài ngày sau, "Võ Lâm Khoái Báo" sẽ có những dòng tít tương tự như:
[Thần Mục Kiếm nhập ma, tàn sát vô tội][Mệt mỏi vì nổi danh, Cao Phù Trầm hóa điên][Đi vào nội tâm cuồng sát Cao Phù Trầm, rốt cuộc giang hồ và những quy tắc nào đã khiến hắn đưa ra lựa chọn cực đoan như vậy][Bảy tuổi đánh nghiêng bát cơm của ăn mày, chín tuổi rình trộm nữ nhân tắm rửa, Cao Phù Trầm biến thái một đời]...
Chỉ cần nghĩ đến những cái tít đó, Cao Phù Trầm đã thấy rùng mình. Điều đó còn khiến hắn khó chịu hơn là bị cả thiên hạ truy sát. Thanh danh coi như tiêu tùng. Tà ma tả đạo tiếng xấu còn khiến người ta sợ hãi, còn có chút thần bí, còn kiểu này chỉ khiến người ta dở khóc dở cười, chẳng khác nào vai hề. Mà nếu trả thù "Võ Lâm Khoái Báo", chỉ cần nghĩ đến khả năng truyền tống kỳ diệu của ông chủ bọn họ, hắn đã không dám rút kiếm.
Giang hồ rộng lớn, người không vì danh lợi đã ít lại càng ít.
Hít một hơi thật sâu, Cao Phù Trầm chọn cách làm ngơ, quay đầu muốn rời đi.
Lúc này, đồng bọn của hắn truyền âm: "Cao hiền đệ, được bao nhiêu lời tán dương lớn lao, thì phải chịu bấy nhiêu lời chửi bới."
Cao Phù Trầm nghiêng đầu nhìn người đồng bọn, khẽ gật đầu, rồi bước về phía trước, ngồi xuống một chiếc bàn gần đó.
Nhậm huynh này trong giới giang hồ rất thích khoa trương. Anh ta đặc biệt yêu thích một vài câu trong "Võ Lâm Khoái Báo", thường xuyên nói bên miệng, nhưng quả thực một vài câu trong đó có lý.
"Đừng tức giận. Kẻ địch sẽ cười." Người đồng bọn lại lên tiếng, dùng những câu "danh ngôn” mà anh ta sưu tầm được.
Cao Phù Trầm im lặng ngồi thẳng. Trong đầu hắn toàn là những chuyện liên quan đến báo chí. Cái thứ mới nổi này đang trỗi dậy như nấm sau mưa, có mặt ở khắp nơi, đề cập đến mọi tầng lớp trong giang hồ. Không còn như trước kia, chỉ có "Võ Lâm Khoái Báo" khan hiếm, đăng tin phần lớn là những nhân vật đứng đầu võ lâm. Tuyệt đại bộ phận võ giả vẫn chưa thể ý thức được sự thay đổi về "thân phận". Bây giờ, chỉ cần có chút danh tiếng, lại làm chuyện gì đó có ảnh hưởng, thì khó thoát khỏi việc bị đưa tin, thanh danh lan truyền.
Nghe nói Trang chủ "Phi Hồ Trang" đã hối lộ cho báo chí địa phương và biên tập của "Võ Lâm Khoái Báo" để che giấu việc ông ta lỡ tay bại dưới tay đệ tử trong một cuộc luận bàn... Cao Phù Trầm không khỏi ghen tị. Đáng tiếc lúc đó hắn khiêu chiến "Thương Tâm Thần Chưởng", sự việc quá ầm ĩ, biên tập ở một vùng không thể ém xuống được.
Bốp!
Thuyết thư tiên sinh vỗ vào bàn, cả quán bừng tỉnh, trở nên im lặng lạ thường.
“Hôm nay 'Võ Lâm Khoái Báo' đăng trang nhất một điển cố giang hồ, đó là chuyện năm xưa về Kinh Thần Kiếm, với tựa đề [Cầm kiếm đi thiên nhai]." Thuyết thư tiên sinh nói ngắn gọn.
Cao Phù Trầm giật mình. "Võ Lâm Khoái Báo" lại dùng trang nhất để kể về điển cố?
Mà Kinh Thần Kiếm là một tiền bối mà hắn vô cùng tôn sùng. Hắn cho rằng Kinh Thần Kiếm là kiếm khách đệ nhất từ xưa đến nay.
Còn Tiền Bình An thì ngơ ngác, không hiểu gì cả. Sự hiểu biết của hắn về chuyện giang hồ chỉ mới bắt nguồn từ mấy tháng nay, biết được những cao thủ có tên tuổi hiện tại đã là không tệ, làm sao có thể rõ về những cường giả đời trước?
Đa phần khách trà cũng giống như hắn.
Thuyết thư tiên sinh trở nên trang trọng, ngâm tiết tử:
"Từ xưa đến nay, người có thể đạt đến đỉnh cao võ đạo, phá toái hư không chỉ đếm trên đầu ngón tay, gần đây nhất là Kiếm Hoàng và Kinh Thần Kiếm."
"Kinh Thần Kiếm từ nhỏ đã học võ, luyện đến mức thông thạo, rồi cảm ngộ tự nhiên, thấu hiểu Thiên Đạo. Vì hộ tống Lục Quan vào kinh mà đặt chân vào giang hồ. Dễ dàng giết Độc Vô Thường, trấn yêu quái ở miếu sơn thần, trên sông gặp Tà Quân, trường kiếm kinh động kinh thành, sau đó cùng Kiếm Hoàng ngồi luận đạo, ngộ ra võ đạo khó nhờ tay người khác, bèn bỏ qua vinh hoa phú quý, phiêu nhiên rời đi. Nhiều năm sau, tiến quân vào võ đạo vô thượng, tái hiện giang hồ, nhưng không ai có thể chống lại. Cuối cùng cùng Kiếm Hoàng đại chiến ở Lạc Nhật Phong, song song phá toái mà đi."
Những lời ngắn ngủi khiến Tiền Bình An cảm thấy rung động sâu sắc. Hắn cảm thấy đây mới là chân chính võ đạo Tông Sư. So với Kinh Thần Kiếm, những cao thủ mà hắn biết trước đây chỉ như phàm phu tục tử, không có khí phách của Tông Sư.
Thuyết thư tiên sinh bắt đầu kể chính văn: "Kinh Thần Kiếm không có tên cụ thể truyền lại, chỉ được gọi là Tiểu Mạnh. Khi ông đặt chân vào giang hồ, tên gọi đã không còn quan trọng nữa, bởi vì thế nhân chỉ nhớ đến thanh Kinh Thần Kiếm."
“Để học kiếm, ông đã trải qua rất nhiều khổ cực, chịu đựng không ít cô đơn, nên vô cùng quý trọng bản thân, kiên nhẫn chờ đợi cơ hội xuất kiếm, một kiếm xuất ra khiến thiên hạ kinh sợ.”
"Lúc đó, cả người và kiếm của ông đều vô danh. Không ai biết trong vỏ kiếm của ông ẩn chứa phong tình như thế nào. Khi ông tích lũy đủ sức mạnh, chờ đợi cơ hội đến, xách kiếm từ chốn thâm sơn cổ miếu tĩnh lặng bước ra, thế nhân đều chấn động. Ông là ai? Ông từ đâu đến? Sao ông lại có kiếm pháp đáng sợ như vậy?
Chẳng bao lâu sau, ông trở thành một trong hai thanh kiếm có danh nhất trong giang hồ.
Từ vô danh đến có danh, chỉ cần một lần xuất kiếm, từ đó không ai dám nhìn thẳng."
...
Tiền Bình An chưa từng nghe câu chuyện nào như vậy, chưa từng biết đến một nhân vật như vậy. Sau đó một tháng, hễ có tiền và rảnh rỗi, sau khi tiệm gạo đóng cửa, hắn đều đến quán trà nghe chuyện. Nếu không được thì tìm những người khách quen nói chuyện phiếm, nghe họ kể lại, từ "Cầm kiếm ngàn dặm đưa Lục soái, qua ngũ quan, trảm lục tướng, đạ trấn sơn hà miếu"”, “Không xứng ta xuất kiếm” đến 'Lạc Nhật Phong chỉ chiến”, nghe đến mức say mê không thôi, hồi tưởng phong thái của tiền nhân.
"Nếu trước đây ta có thể biết câu chuyện về Kinh Thần Kiếm, chắc chắn ta sẽ nghĩ mọi cách để luyện võ..." Tiền Bình An thở dài một tiếng.
Lần này "Kinh Thần Kiếm chính truyện" so với những mẩu chuyện vụn vặt trước đây chi tiết và đầy đủ hơn. Hình tượng Kinh Thần Kiếm cũng được khắc họa đầy đặn hơn. Tuy có chút khác biệt so với hình tượng "Kiếm khách lạnh lùng" trước đây, nhưng lại nhân tính hóa hơn, gần gũi hơn với hình ảnh kiếm khách trong tưởng tượng. Cao Phù Trầm và những người tôn sùng "Kinh Thần Kiếm" không những không phản đối mà còn nhanh chóng chấp nhận hình tượng mới này, thay đổi nhận thức một chút.
Đây mới là Kinh Thần Kiếm mà họ mong muốn!
Trong thư phòng của Thượng Cửu Minh đặt một con rối thần kiếm. Mạnh Kỳ mượn dùng sự thay đổi này, mượn dùng môi giới là con rối thần kiếm, thể ngộ sự phản hồi của thiên địa, thể ngộ sự biến hóa của các mối liên hệ.
”. Phải điều chỉnh một chút theo hướng này." Mạnh Kỳ có thu hoạch.
Hôm sau, khi Tiền Bình An bước vào quán trà, trang nhất của "Võ Lâm Khoái Báo" trước mặt thuyết thư tiên sinh đã biến thành:
"Trường kiếm vô tình người hữu tình, Kinh Thần Kiếm phong lưu bí sử."