Kim Cô Bổng vờn quanh, những đóa thanh liên nở rồi tàn không ngớt, từng đạo Lôi Đình chợt lóe rồi biến mất, khiến vẻ mặt Ma Phật âm tình bất định.
Bàn tay phải của hắn dừng lại trên mi tâm Mạnh Kỳ, cặp mắt ẩn chứa tà dị và sâu thẳm thoáng gợn sóng. Khoác chiếc áo cà sa ám kim, khí tức trên thân hình tưởng chừng bình thường lại ẩn chứa một thứ gì đó đang thoát ra, tạo cảm giác cuồng bạo không hề kém cạnh Kim Cô Bổng xung quanh.
"Ngươi làm sao đoán được?" Ma Phật ngập ngừng, giọng nói vẫn đạm mạc sâu xa.
Đôi mắt Mạnh Kỳ như chứa đựng tháng năm phủ bụi, nhìn Ma Phật, thở dài: "Khi biết được chân tướng việc Giang Đông Vương thị vượt qua đại kiếp Ma Phật ở A Nan Tịnh Thổ, ta mới miễn cưỡng đoán ra."
"Bá Vương rõ ràng là con cờ của Lôi Thần, trong rất nhiều đại năng ẩn thế, vì sao A Nan lại là chủ lực ám sát Bá Vương, đến nỗi bị Số Thánh nhìn thấu, tìm đến tận cửa? Ngươi và Lôi Thần tốt đến mức cam tâm làm chuyện nguy hiểm như vậy sao? Hơn nữa, Bá Vương cũng từng xâm nhập A Nan Tịnh Thổ, tựa hồ đang tìm kiếm thứ gì. Lạc ấn của hắn còn ngăn cản ta cảm ngộ Thần Tiêu Cửu Diệt. Ta từng rất nghi hoặc, sau này mới suy nghĩ thông suốt: nếu A Nan tương đương với Lôi Thần, mọi chuyện liền rõ ràng và đơn giản."
"Lôi Thần bị giới hạn trong Tiên Thiên thần khu, khó có thể đột phá, vì thế học theo Thanh Đế, chém ra Phật môn chỉ thân A Nan, rồi dùng nhập thế luân hồi pháp tìm kiếm con đường đăng lâm Bi Ngạn. Nhưng lòng có chấp riệm, không thoát khỏi được khổ hải, đần dần trầm luân, ấn ký ngày càng yếu.”
"Bất đắc dĩ, ngươi lại tính đến Lôi Thần bản tôn, toan tính nuôi một con cờ thuộc về Lôi Thần, rồi đem con cờ đó dung hợp với thân của A Nan, bản tôn cùng Phật môn chi thân dung hợp, lấy đó vượt qua quan ải. Đáng tiếc, Bá Vương quá mức bá đạo, khiến con cờ đó thất bại. Sau đó ngươi mới âm thầm bố trí, liên lạc với các đại năng khác, dùng chư thánh Trung Cổ làm quân tốt, vây sát Bá Vương, để tránh hắn tiếp tục trưởng thành, phản phệ chính mình."
"Trải qua thất bại này, ngươi rốt cuộc hết hy vọng, theo chấp niệm trầm luân, thuận thì không sống, vậy thì nghịch lưu thành ma."
A Nan, Ma Phật, hay nói đúng hơn là Lục Đạo Luân Hồi Chi Chủ đã thu liễm những gợn sóng trong mắt, lặng lẽ nghe Mạnh Kỳ phân tích, cuối cùng mới khẽ nhếch môi cười: "Suy diễn không sai, xem như tám chín phần mười. Nhưng với hắn mà nói, biết được đã quá muộn. Chuyện đến nước này, cũng chỉ thỏa mãn một chút lòng hiếu kỳ."
Hắn đặt tay phải lên mi tâm Mạnh Kỳ, thân hình lại trở nên hư ảo, muốn chui vào Nguyên Thần của Mạnh Kỳ, ý đồ dung hợp cả hai.
Mạnh Kỳ không thể, cũng không có cách nào phản kháng, trơ mắt nhìn cảnh này, nở nụ cười tự giễu:
"Đề cập đến Bỉ Ngạn, Số Thánh chưa chứng truyền thuyết, chỉ dựa vào Lạc Thư, không thể thôi diễn ra mấu chốt của đại kiếp là 'Ma Phật' - vị đại năng còn chưa xuất hiện này. Cùng lắm thì tính ra có đại kiếp, và có liên quan đến A Nan. Cho nên, lúc ấy lời nói hoàn chỉnh của hắn hẳn là: 'Không biết nên xưng hô ngài là A Nan tôn giả hay là Cửu Thiên Lôi Thần?' Hắn tính ra và nghiệm chứng được sự việc trừ đại kiếp có liên quan đến ngài, còn có việc A Nan chính là Lôi Thần."
"Hơn nữa, Lôi Thần sinh ra từ Viễn Cổ Lôi Trì, bởi vậy thường được gọi là Viễn Cổ Lôi Thần, từ thuở ban sơ Thượng Cổ đã có. Quen biết Yêu Thánh nhiều năm, thân phận và thực lực không sai biệt lắm. Việc Yêu Thánh thích A Nan rất kỳ quái, nhưng nếu có đoạn tình cảm với Lôi Thần thì chẳng có gì lạ."
"Khó trách truyền nhân của Yêu Thánh lại nói Yêu Thánh không thể thích A Nan, đây là đang nhắc nhở mình, trước thân phận A Nan này, còn có thân phận khác!"
Sức lực trong cơ thể Mạnh Kỳ phảng phất bị rút cạn, cảm quan dần biến mất, tầm mắt trở nên mơ hồ, mọi âm thanh đều phiêu diêu như vọng đến từ bên ngoài.
Lúc này, hắn mới mơ hồ thấy phía sau Kim Cô Bổng chống trời có một hư ảnh cự hầu màu vàng lớn đến vạn trượng. Nó đội phượng sí tử kim quan, mặc Hoàng Kim Tỏa Từ giáp, chân đi Ngẫu T¡ Bộ Vân lí, đứng thăng tắp, không chịu quỳ xưống. Trong mắt nó có hai đòng huyết lệ chảy ra, tiếng hét vang vọng, đồng thời có tiếng nói nhỏ truyền lưu, tựa hồ là khúc dạo đầu của tiếng hét lớn:
"Lão sư..."
Ngữ khí phức tạp, không biết là bi hay là hận.
Cảm quan của Mạnh Kỳ hoàn toàn mất đi, không còn thấy cảnh tượng bên ngoài. Nguyên Thần đứng trên tâm linh đại hải, dưới chân là vô biên vô hạn đại hải và những đạo quang mang Kim Lân.
Hắn đặt chân trên đỉnh ngọn sơn phong sừng sững giữa tâm linh đại hải, nhìn xuống vạn phương, là chúa tể của phiến đại hải này. Nhưng giờ phút này, trước mắt hắn có thêm một thân ảnh, một thân ảnh giống hệt hắn, Ma Phật A Nan! Lục Đạo Luân Hồi Chi Chủ! Cửu Thiên Lôi Thần - nhân vật xếp thứ hai năm đó của Thiên Đình!
Những danh xưng hiển hách đó đều đang hình dung hắn. Hắn mặc áo cà sa ám kim, nhãn thần đạm mạc, khí chất thanh tịnh. Nhưng phía sau hắn lại hiện ra một hư ảnh như có như không, đó là một thân hình màu đen lấp đầy toàn bộ không gian trên tâm linh đại hải, chín đầu hai mươi sáu mặt, mỗi mặt một biểu tình khác nhau, hoặc phẫn nộ, hoặc thống hận, hoặc lãnh khốc, thể hiện hết những cảm xúc phản đối.
Thân hình này chân đạp liên hoa màu đen, có hai mươi bốn tay, nắm bạch cốt niệm châu, mõ da người, hỏa diễm tối đen, những vật chất Hỗn Độn khủng bố. Tổng thể không cân đối, không đối xứng, cực kỳ hỗn loạn và điên cuồng, giống như sự cụ hiện của đại khủng bố, đại hủy diệt, đại trầm luân, đại điên cuồng của thế gian.
Dấu hiệu rõ rệt nhất của hư ảnh là chữ Vạn ngược màu đỏ đen trên trán, chính là nghịch phật ma thân mà A Nan huyễn hóa ra!
(Chân chính nghịch phật ma thân vẫn còn bị phong ấn dưới Ngũ Chỉ Sơn và Bồ Đề Thụ.)
Sóng gió trên tâm linh đại hải khi có khi không, bọt sóng li ti, những tia sáng màu vàng nhảy nhót. Mạnh Kỳ đứng thẳng trên đỉnh sơn phong, đối diện với Ma Phật A Nan, trong mắt không có phản kháng, chỉ thở dài:
“Khó trách Cứu Tiêu Thần Lôi mâu tàn lưu tỉnh khí lại nhận định ta là A Nan truyền nhân, giúp ta trở thành Lôi Thần truyền nhân."
"Khó trách Ma Chủ nhìn thấy ta, lại khẽ than: 'Ngươi đến chậm...' Hắn truyền thừa bị Tề sư huynh đoạt được trước, hắn lại không nợ ta cái gì, dựa vào cái gì mà cảm khái 'Ngươi đến chậm'? Giờ ta mới hiểu, đây là ước định của hắn với Lôi Thần, những lời này không chỉ nói với ta, mà còn là đối với Lôi Thần."
Mạnh Kỳ nhìn thẳng vào mắt A Nan, bật hơi lên tiếng: "Ngươi đến chậm!"
Ma Phật A Nan, hay cũng chính là Cửu Thiên Lôi Thần lắc đầu cười: "Xác thật đi chậm."
Mạnh Kỳ nhìn thẳng hắn mấy hơi, bỗng nhiên than nhẹ một tiếng: "Khó trách Ma Chủ đã bị Thiên Đế kích sát, Lôi Thần còn muốn bồi thêm một kích, dùng Cửu Tiêu Thần Lôi mâu đinh Ma Chủ vào trong Ma Phần..."
"Lúc trước chuyện Ma Chủ đánh lên Thiên Đình, ngươi sợ là một trong những nhân vật trọng yếu."
"Thiên Đình sụp đổ, mà Lôi Thần còn sót lại, ngươi chỉ sợ cũng đóng vai một nhân vật không tốt đẹp gì. Khi chết, Thiên Bồng nguyên soái hẳn là kinh sợ và không dám tin, không ngờ rằng lão đồng nghiệp quen biết không biết bao nhiêu vạn năm, thực chất là thủ trưởng, Lôi Thần không thể phản bội Thiên Đình nhất lại đột nhiên giết mình. Hơn nữa ngươi còn tiện tay giết Cao Thúy Lan trong xe ngựa, dưới tình huống nhất thời không thể hủy diệt thân hình Thiên Bồng nguyên soái, lấy đó lầm đạo hung thủ là Cao Thúy Lan, dẫn đến một âm mưu khác."
Ma Phật A Nan nghe từng câu, không tỏ ý kiến, cũng không vội ra tay, tựa hồ đang hồi tưởng lại "phong cảnh" chuyện cũ.
"Khó trách ác niệm của Chân Võ lại nhận ra ngươi, càng không ngờ ngươi đã bước ra một bước mấu chốt, đăng lâm Bỉ Ngạn." Mạnh Kỳ nói rất nhiều, tựa hồ đang hưởng thụ những giây phút cuối cùng của cuộc đời.
"Ta sầu lo vì tung tích Chân Võ không rõ, mất tích." Ma Phật A Nan thản nhiên thừa nhận.
Ánh mắt Mạnh Kỳ nhìn quanh, tựa hồ đang đánh giá Linh Sơn bên ngoài: "Năm đó, trong trận chiến Linh Sơn, chư Phật viên tịch, Bồ Tát La Hán hóa thành cương thị, đại quân Yêu tộc chỉ có Yêu Thánh một mình chạy thoát, chỉ sợ cũng là thủ bút của ngươi.
Hắn hồi ức lại tình trạng trên đỉnh núi vừa rồi, lớn mật phỏng đoán: "Chư Phật, Bồ Tát, La Hán Linh Sơn kết thành Vạn Phật đại trận, để đối kháng Yêu Thánh và chư vị Đại Thánh. Thậm chí, những Tịnh Thổ còn lại cũng phái đến không ít Phật Đà. Nhưng vào thời khắc mấu chốt, ngươi - người thân là trung tâm trận pháp - lại phản bội Linh Sơn, nhưng cũng không giúp Yêu Thánh như đã hẹn, sau khi tập sát Già Diệp và những trung tâm khác, ngươi cải biến trận pháp, hóa sinh thành tử, hóa Phật pháp thành ma ý, khiến Linh Sơn và toàn bộ Sa Bà Tịnh Thổ biến thành Cửu U Địa Ngục, khiến ngàn vạn Phật Đà Bồ Tát cùng rơi vào hắc ám vô tận, lấy đó kéo Yêu Thánh và các Đại Thánh đồng quy vu tận."
"Đáng tiếc, đáng tiếc..." Ma Phật A Nan không phủ nhận, tựa hồ đang tiếc nuối vì chưa thành công trọn vẹn, còn về tình hình cụ thể, hắn không đề cập.
"Vậy Tề Thiên Đại Thánh đâu? Hắn cũng vẫn lạc ở Linh Sơn?" Mạnh Kỳ hỏi.
Ma Phật A Nan cười một tiếng: "Hầu tử và Dương Tiễn là những người có hy vọng đăng lâm Bỉ Ngạn nhất trong đời này. Sau khi Thiên Đế bị Ma Chủ làm cho nguyên khí đại thương, đều có chút không kiềm chế được chúng. Không dễ giết như vậy đâu. Lúc Vạn Phật cùng trụy, nó vốn có hy vọng chạy ra Linh Sơn dưới sự giúp đỡ của Yêu Thánh, nhưng lại kiên quyết ở lại, dùng Kim Cô Bổng đánh xuyên qua Linh Sơn, tạo ra một mảnh 'Tịnh Thổ' dưới đáy Linh Sơn, phong ấn những Đại Thánh và Yêu Thần còn sót lại trong đó, tránh né tử vong và ô uế."
"Về phần sau đó nó chết hay không, ta không rõ. Lúc Vạn Phật cùng trụy, ta cũng không dám ở lại Linh Sơn.”
Mạnh Kỳ nghĩ nghĩ, tựa hồ không còn gì để hỏi, chỉ nhíu mày, nghi hoặc nói: "Thiên Đình sụp đổ có một tay của ngươi, Linh Sơn và Yêu tộc lưỡng bại câu thương nhờ ngươi ban tặng. Ngươi gia nhập chúng rồi lại hủy diệt chúng, rốt cuộc là vì cái gì?"
Hắn là người kế thừa tốt đẹp của Sa Bà Tịnh Thổ, nhân vật số hai của Thiên Đình, trượng phu của Yêu Thánh, hà tất phải tự hủy hoại bản thân, rốt cuộc hắn đang suy nghĩ cái gì?
Ma Phật A Nan thò tay sờ cằm, nở nụ cười nhàn nhạt:
"Ngươi vĩnh viễn sẽ không hiểu."
Hắn bước lên một bước, hư ảnh nghịch phật ma thân sau lưng lay động, Mạnh Kỳ chợt cảm thấy nguyên thần bị trói buộc hoàn toàn, rốt cuộc khó có thể nhúc nhích.
"Canh giờ đến, không cần nói nhiều nữa. Đợi chúng ta dung hợp, ngươi sẽ hiểu nguyên nhân thực sự." Ánh mắt Ma Phật A Nan đạm mạc, từng bước tiến về phía Mạnh Kỳ.
Khi hai người sắp tiếp xúc, A Nan đột nhiên cười nói: "Ban đầu ta hứa giúp Cố Tiểu Tang đảo khách thành chủ, thoát khỏi Vô Sinh Lão Mẫu, để kiềm chế Kim Hoàng. Nhưng nàng không muốn ngươi mắc câu, lựa chọn cự tuyệt, cuối cùng rơi vào kết cục thân tử đạo tiêu."
"Đáng tiếc, kết quả là ngươi vẫn không thể tránh được. Hắc hắc, uổng công nàng phí tâm huyết."
Trong giọng nói nửa là cảm khái, nửa là châm biếm con kiến không biết tự lượng sức mình.
Mạnh Kỳ nghe được ngẩn ra, mắt có lệ ý. Thì ra sau lưng còn có những chuyện như vậy, lúc ta không để ý, Tiểu Tang đã trải qua những gì, đã đưa ra những quyết định nào?
Hắn nhắm mắt, tay phải đặt lên ngực, khẽ nói với Ma Phật A Nan đang vươn tay phải:
"Nếu ngươi muốn, vậy thì cứ cầm đi..."
Ma Phật A Nan vừa lộ ý cười, liền thấy Mạnh Kỳ mở mắt, trong tĩnh mịch có quang mang thoáng hiện. Lời còn chưa dứt, cả người liền ngả ra sau, từ đỉnh núi ngã xuống tâm linh đại hải.
Ầm!
Sóng cuộn trào, đại hải có gió. Mạnh Kỳ ánh mắt đối điện với Ma Phật A Nan, tay phải ấn ngực, rơi thắng xuống.
............
Mạnh Kỳ dẫn Công Tử Vũ và Khổng Chiêu lên một ngọn núi, phía dưới là dòng sông lớn gào thét.
Nhìn ra ngoài một hồi, Mạnh Kỳ quay đầu nói với Khổng Chiêu: "Có gì cảm ngộ?"
Khổng Chiêu nhìn chằm chằm dòng sông phía dưới, cảm khái: "Thệ giả như tư phù!"
Vừa dứt lời, hắn liền thấy lão sư vẫn trầm mặc như thường, cũng không chỉ điểm, tiến lên một bước. Bóng đáng tang thương, tà áo bay theo gió, miệng mở ra, phát ra âm thanh trầm thấp ngân nga:
"Thượng thiện nhược thuỷ. Thuỷ thiện lợi vạn vật nhi bất tranh..."
Lão sư, lão sư mở miệng chỉ điểm... Khổng Chiêu vừa mừng vừa sợ, lại có chút ngơ ngẩn.
Sau đó, hắn phát hiện lão sư quay đầu lại, trong ánh mắt có vô số quang mang thoáng hiện, thân hình cũng phảng phất trở nên cao lớn. Những quang điểm đen trắng, Huyền Hoàng và màu tím bay xuống, thanh âm to lớn và trang nghiêm nói:
"Thiên chi đạo, không tranh mà thiện thắng!"
...
Nhìn Mạnh Kỳ ngã xuống, ánh mắt Ma Phật A Nan nghiêm túc, hư ảnh phía sau bước ra, ý đồ bắt lấy.
Hắn lấy đâu ra khí lực?
Vài bước bước ra, hắn và hư ảnh vọt tới bên cạnh sơn phong. Tâm linh đại hải phía dưới nhẹ nhàng cuộn sóng, ánh sáng màu vàng như ẩn như hiện, nơi đâu còn bóng dáng Mạnh Kỳ!
Hắn biến mất!
Trong mắt Ma Phật A Nan, nghịch vạn tự phật đột nhiên hiện lên, nhìn về phía các nơi của tâm linh đại hải, cuối cùng cũng thấy được vài liên hệ như có như không.
Hắn ngẩn người, đột nhiên giận dữ hét:
"Nguyên Thủy!"
............
"Thiên chi đạo, không tranh mà thiện thắng!"
Trong thanh âm to lớn, những quang điểm Huyền Hoàng, nhị hà đen trắng, tử khí nâng Mạnh Kỳ bay lên trời cao, xông ra cương khí tầng, đến với tỉnh không vô ngần.
Phía dưới là một đại lục tàn phá không thấy giới hạn, đỉnh đầu thì có vô số hành tinh và Đại Nhật sáng lạn.
Mạnh Kỳ ngẩng đầu, trên người không đao cũng không kiếm, ánh mắt xuyên thấu tầng tầng hư không theo những liên hệ khác nhau, đối diện với Ma Phật A Nan trên đỉnh Linh Sơn.
Cách cách!
Khí cơ truyền đến qua liên hệ nhân quả, kích không tương kích, trong tinh không u ám trống vắng nhất thời thoáng hiện đạo đạo điện mang, giống như vô số ngân xà loạn vũ, khiến cả ánh sáng Thái Dương cũng trở nên ảm đạm thất sắc.
Nhìn Ma Phật A Nan với ánh mắt lãnh khốc và tàn nhẫn, trong đầu Mạnh Kỳ bỗng nhiên hiện ra hai thân ảnh.
Một người tóc bạc trắng xóa, dung mạo gầy guộc, ánh mắt hiền lành, lòng dạ rộng lớn, đối đãi tử tế với vãn bối, Xung Hòa, đạm bạc bình thản, khiêm cung thủ chính.
Một người váy trắng xuất trần, khí chất không linh, hỉ nộ khó dò, nửa xa nửa gần, khi ủy khuất chưa chắc đã thật, khi mỉm cười đùa giỡn cũng chưa hẳn là giả, luôn che giấu mục đích, khiến người đoán không ra ý tưởng của nàng, Cố Tiểu Tang, khó đoán tâm tư, yêu nữ danh phù kỳ thực, nhìn như lãnh khốc ích kỷ, lại luôn cất giấu vài phần nhu tình.
Khi đối mặt với nhiệm vụ vi phạm bản tâm mà Lục Đạo giao cho, Xung Hòa tiền bối cuối cùng lựa chọn tự bạo!
Cố Tiểu Tang nhiều lần giãy dụa thất bại, vẫn buông tay "hảo ý" của Lục Đạo, vẫn không khuất phục trước Vô Sinh Lão Mẫu, ngã xuống ngay trong lòng mình!
Hai người, một chính một tà, lựa chọn khác biệt nhưng giống nhau: người sống trên đời, luôn có những điều quan trọng hơn cái chết, cần phải kiên trì.
Mạnh Kỳ lạc quan hướng về phía trước; Mạnh Kỳ thích thể hiện trước mặt người khác; Mạnh Kỳ thích xem tiểu thuyết và truyện tranh; Mạnh Kỳ quen biết rất nhiều bạn bè khi đi học và làm việc; Mạnh Kỳ kiên trì tu luyện trước khi đến Thiếu Lâm Tự; Mạnh Kỳ cùng Giang Chỉ Vi, Tề Chính Ngôn và Nguyễn Ngọc Thư can đảm tương trợ, cùng sinh cùng tử.
Mạnh Kỳ nhiệt tình xốc nổi, gặp chuyện bất bình sẽ rút đao tương trợ; Mạnh Kỳ thương tâm muốn chết vì mất đi Trương Viễn Sơn và những người bạn thân, gần như thành tâm ma; Mạnh Kỳ ngoài miệng lớn mật, lý luận phong phú, thực tế lại bị động và mới lạ; Mạnh Kỳ càng gặp nguy hiểm càng lãnh tĩnh; Mạnh Kỳ lười biếng nhưng lại thích thoải mái; Mạnh Kỳ thích nói đùa, trêu chọc người khác; Mạnh Kỳ trải qua đau khổ, dần dần trưởng thành nhưng vẫn không thay đổi bản chất; Mạnh Kỳ cùng Cố Tiểu Tang tình hận dây dưa, luôn bị động; Mạnh Kỳ ngồi ngay ngắn trong miếu đổ nát, mắt nhìn liên hoa, áy náy đau lòng đến không thể tự kiềm chế...
Đây là mình, mình độc nhất vô nhị, không ai có thể thay thế được, không phải Ma Phật, không phải Lục Đạo Luân Hồi Chi Chủ, cũng không phải A Nan hay Lôi Thần, càng không phải vinh quang và cảnh giới mà các đại nhân vật có thể bù đắp!
Sở dĩ ta là ta, là vì những điều này. Nếu không có "chính mình", sinh mệnh còn có ý nghĩa gì?
Khi đối mặt với khó khăn, đối mặt với cuộc sống, đối mặt với cái chết, có lẽ chúng ta đần đần buông tay với chính mủnh, trở nên a dua nịnh hót, trở nên xu nịnh bu quanh, trở nên hung ác, trở nên giỏi khúm nứm, trở nên lãnh khốc vô cùng, làm tốn thương cha me, người thân, bạn bè, vợ/chồng và con cái. Đợi đến khi sắp chết, quay đầu lại nhìn, liệu con người như vậy có còn là mình không? Liệu có đau triệt nội tâm không?
"Chính mình" là sự kiên trì quan trọng hơn cả sinh mệnh!
Xung Hòa tiền bối hiểu rõ điều đó, nên lựa chọn lấy cái chết để minh chứng chí hướng, không thay đổi bản tâm. Tiểu Tang cũng hiểu rõ điều đó, cô độc giãy dụa, không trái với lương tâm. Chỉ Vi, Ngọc Thư, Tề sư huynh và Triệu Hằng cũng hiểu rõ điều đó, nên có người lưu lại sự thanh lệ, có người lựa chọn chìm vào Cửu U!
Giờ phút này, đối mặt với chuyện này, lựa chọn của ta đã quá rõ ràng!
Nếu sinh mệnh không có ý nghĩa, thì cái chết có gì phải kinh hoảng?
Ngay cả cái chết cũng không sợ, còn có gì phải sợ hãi!
Ánh mắt Mạnh Kỳ dị thường kiên định và thống hận, trong thân hình phảng phất có Liệt Diễm quấn quanh, núi lửa khủng bố sắp sửa phun trào.
Hắn đứng thẳng giữa tinh không, nhìn Ma Phật A Nan, nhìn hắn trong tay có thêm một phương tiểu ấn thần bí. Ấn phân sáu mặt, trên là Thiên Thần chi chúc, dưới được Cửu U khổ, trước là nhân tộc hồng trần, sau làm súc sinh bi thổ, trái hiện Yêu tộc chúng sinh, phải hóa tà ma bi ca. Vì thế, hắn vươn tay phải, tóc dài múa loạn, trầm thấp quát:
"Đao đến!"
Ầm vang!
Trong Tố Nữ Tiên Giới, thanh trường đao tối đen được cung phụng trong điện phủ đột nhiên bùng nổ vô lượng tử lôi, đánh tan hư không, biến mất vô tung.
"Đao đến!"
Vừa dứt lời, tinh không đều là Lôi Đình thoáng hiện, che giấu tinh thần, hóa thành đại hải. Trong tay Mạnh Kỳ có thêm một thanh trường đao toàn thân do tử lôi chú thành, trầm trọng, bạo ngược, bá đạo vô cùng.
Bá Vương Tuyệt Đao!
Một trong mười đại thần binh!
Khi Cố Tiểu Tang chết, tâm tình áy náy bị thương của mình đã tương thông với lạc ấn của Tuyệt Đao, trở thành chủ nhân của nó.
Mười năm dày vò, mười năm áy náy, mười năm bi thương, mười năm hoa nở mà không thấy người, thất vọng và thống khổ, mười năm sống không bằng chết tra tấn, tất cả đều tích lũy trong lòng, rèn luyện đao ý không gì không thể phá của Bá Vương Tuyệt Đao.
Mạnh Kỳ nâng thanh đao nặng trĩu trong tay, trong tầm mắt thản nhiên quên đi Ma Phật A Nan, chỉ nhìn thấy trên sông thuyền con nhẹ nhàng, Tinh Linh xinh đẹp váy trắng đứng ở đầu thuyền, thổi sáo ngọc, tựa hồ đang gọi phu quân.
Chỉ nhìn thấy Ngọc Đái bên cầu, nơi đèn đuốc chập chờn, thiếu nữ khoác áo khoác lông trắng sóng mắt lưu chuyển, tươi cười rạng rỡ.
Chỉ nhìn thấy trên sông Giang Đông, lâu thuyền sát người, không cốc u lan trong mắt và khóe miệng đều là ý cười, khiến tiểu cô nương bên cạnh dòn tan kêu "Cha".
Chỉ nhìn thấy trên Ly Hoa đảo, động phủ Thương Thủy, nụ hôn nhẹ nhàng phong tình, cùng lời nói đùa "Chúng ta là người giống nhau”.
Chỉ nhìn thấy la sam rút đi, Kim Sinh quả cùng mình chia ăn.
Chỉ nhìn thấy hồ quang lân lân, thiếu nữ váy trắng má ửng hồng, tươi cười rạng rỡ, nói chuyện sau khi chết.
Chỉ nhìn thấy khóe miệng nàng chảy ra máu, sắc mặt tái nhợt, tươi cười buồn bã, gian nan nói: "Ta giãy dụa qua, ta thua."
Chỉ nhìn thấy miếu đổ nát ao nước, liên hoa đua nở, năm này qua năm khác. Hoa đã nở, người ở phương nào?
Phẫn nộ, bị thương, cừu hận, không cam tâm, tuyệt vọng, áp lực. tất cả những cảm xúc đó ầm ầm phưn trào. Mười năm thống khổ, mười năm dày vò, mười năm thất lạc đều hóa thành đao ý, khiến Bá Vương Tuyệt Đao nở rộ ánh sáng che lấp cả Đại Nhật
Ánh mắt nhìn xa Ma Phật A Nan, đối diện với ánh mắt lãnh khốc đạm mạc cao cao tại thượng của hắn, nhìn hắn chuyển động Luân Hồi ấn thần bí. Nguyên Thần Pháp Tướng của Mạnh Kỳ đột nhiên thiêu đốt, thả ra vô lượng quang mang, tiến lên một "bước", cùng nhục thân tương hợp.
Một đao này, ta đợi ngươi mười năm!
Ta lấy lùi làm tiến, không tranh làm thắng, khiến Phân Thần của ngươi bị "vây" trong nhục thân của "ta", tạm thời không thể khống chế thi thể của Văn Thù Bồ Tát. Chỉ cần chém giết Phân Thần của ngươi, các nàng sẽ được an toàn.
Kia bị ngươi bức bách đến đường cùng, thống khổ và giãy dụa, kia thất thủ giết người yêu, bạn bè, mình chỉ có thể lựa chọn sự bi phẫn dày vò này, kia vận mệnh bị khống chế trong tay kẻ khác, sự bất đắc dĩ và tuyệt vọng, ở đây nhất đao lưỡng đoạn!
Quá khứ đủ loại, tầng tầng gông xiềng, vô số làm khó dễ, thân bất do kỷ, sáng nay tan thành mây khói!
Trường đao đột nhiên vung ra, đột nhiên biến mất. Từng hành tinh trong tinh không quỷ dị chuyển động, chắn trước Đại Nhật, chắn trước các tinh thần phụ cận, giống như Thiên Cẩu thực nhật, bốn phía trở nên tối đen, u ám quỷ dị mạc danh, chỉ còn tiếng hét lớn của Mạnh Kỳ vang vọng:
"Ta một đời này, không hỏi trước kia!"