Ở Nam Hoang, chỉ cần trèo lên nơi cao, phóng tầm mắt nhìn, đâu đâu cũng là núi non trùng điệp, vách đá dựng đứng, chướng khí bốc lên, Ác vụ giăng đầy. Cảnh tượng bao la hùng vĩ đấy, nhưng cũng hệt như Địa Ngục, sẵn sàng khiến người ta đánh mất nhân tính.
Trong một thung lũng, một bộ lạc nhỏ tụ cư. Suối nước trong veo róc rách chảy, tưới tắm cho đất đai màu mỡ, khác hẳn với những con sông ngòi đầy độc chướng xung quanh, là nguồn sống quý giá nơi đây.
Trong một gian nhà sàn của bộ lạc, một thiếu niên mắt đỏ hoe, vừa kinh hãi, vừa sợ hãi, vừa đau buồn nhìn thi thể trước mặt. Da thịt bị lột sạch, những bộ phận nhô ra trên cơ thể đều bị gọt đi. Thi thể chỉ còn lại sự thống khổ và oán hận.
Một canh giờ trước, thi thể này là tỷ tỷ của cậu, một cô gái sáng sủa, hoạt bát, nhiệt tình. Nàng có người trong lòng, khát khao một tương lai tươi sáng, nhưng bất hạnh bị đệ tử Huyết Y giáo đến đòi cống phẩm để mắt tới. Sau khi thỏa mãn thú tính, chúng vẫn không buông tha, gây ra chuyện khiến người người căm phẫn.
Thiếu niên Hi Đả nắm chặt hai tay thành quyền, quỳ trước thi thể, như một con thú hoang bị thương, yết hầu khẽ rung lên, bi thương và thống hận đến tột cùng.
Cậu ngẩng mạnh đầu, nhìn người cha đang rít thuốc lào, mặt mày ủ đột, giọng khàn khàn nhưng kiên định:
"Con muốn báo thù! Con muốn báo thù!"
Người cha rít một hơi thuốc lào, thở dài: "Báo thù thế nào? Một ngón tay của các tôn giả Huyết Y giáo cũng có thể giết con. Báo thù thế nào?"
"Haizz, dù có thỉnh Cổ Vương mà bộ tộc ta thờ phụng, thu thập hết lực lượng của mọi người, cũng không phải đối thủ của Huyết Y giáo!"
Đúng vậy, sự thật là như vậy. Thiếu niên từng chứng kiến thủ đoạn của Huyết Y giáo. Những con hoang thú mà bộ tộc cậu không thể đối phó, trước mặt đám Ác Ma của Huyết Y giáo, yếu ớt như cừu non.
“Haizz. Đành nhận mệnh thôi, số phận chúng ta là vậy.”
Nghe cha thở dài thườn thượt, nhìn khuôn mặt sầu khổ của ông, Hi Đả cảm thấy tuyệt vọng dâng trào, mọi màu sắc trước mắt đều tan biến, chỉ còn lại bóng tối vô tận.
Cậu cúi đầu rời khỏi nhà sàn, không dám nhìn đôi mắt không thể nhắm lại của tỷ tỷ. Từng bước một, cậu rời khỏi thung lũng, đến một đỉnh núi vắng người, cuộn mình trong khe đá, trốn tránh cả thế giới. Ánh dương dù rực rỡ, cũng chỉ chiếu sáng đôi mắt, không thể xuyên thấu bóng tối trong lòng.
Bỗng nhiên, trước mắt cậu tối sầm lại, ánh mặt trời dường như bị thứ gì đó che khuất.
Cậu mờ mịt ngẩng đầu, thấy một bóng áo xanh đứng trước mặt. Đôi mắt sâu thẳm như hồ nước trên đỉnh núi, trầm ổn như ngọn núi dưới chân. Dung mạo tuấn mỹ, trẻ trung nhưng lại có nét thành thục, vài sợi tóc trắng thái dương khiến người này trông tang thương như một vị trưởng lão.
Nhưng điều khiến Hi Đả ấn tượng nhất là đôi mắt thâm thúy kia, dường như chứa đựng cả nhật nguyệt tỉnh thần, núi sông, cùng với yêu hận tình thù, cái gì cũng cói
"Ngươi muốn báo thù sao?" Giọng nói trầm thấp, từ tính vang lên bên tai Hi Đả.
Báo thù? Báo thù! Hi Đả ngơ ngác, rồi bật dậy, không cẩn thận đụng đầu vào đá, nhưng không màng đến đau đớn, trừng mắt nhìn người thanh niên áo xanh:
"Ngươi, ngươi có thể giúp ta báo thù?"
"Ngươi đánh thắng được Huyết Y giáo sao?"
Vừa kích động, vừa nghỉ hoặc, nhưng không hiểu vì sao cậu lại tin người thanh niên áo xanh này đến vậy.
Mạnh Kỳ đứng yên tại chỗ, thản nhiên nói: "Ta đến Nam Hoang là để tiêu diệt Huyết Y giáo."
Nghe nói gần đây có dấu vết Huyết Y giáo, hôm nay xem ra, quả nhiên không sai.
"Tiêu diệt Huyết Y giáo..." Hi Đả lặp lại những lời này, cảm thấy bóng tối trong lòng bị xua tan, mọi màu sắc lại hiện lên trong tầm mắt.
Đám tà ma lấy giết chóc, ngược đãi, tra tấn làm thú vui kia sẽ bị tiêu diệt!
Đám khốn kiếp gây bao nợ máu ở Nam Hoang sẽ bị giết chết
Tỷ tỷ, gia gia, cùng vô số người trong bộ tộc, cuối cùng các ngươi cũng đợi được ngày này!
Tuy người thanh niên áo xanh không hề thể hiện bất cứ điều gì thần dị, nhưng Hi Đả vẫn tin tưởng anh ta. Tựa hồ tà ma Huyết Y giáo trước mặt anh ta sẽ yếu ớt như cậu trước mặt chúng vậy!
"Ta, ta có thể làm gì?" Hi Đả dũng cảm hỏi.
Mạnh Kỳ nói: "Liên lạc với Huyết Y giáo, nói cho chúng biết gần đây phát hiện một mỏ khoáng sản dồi dào thiên tài địa bảo."
"Được!" Hi Đả hiểu đây là một cái bẫy giăng ra cho Huyết Y giáo, giống như cách cậu đi săn thú.
Cậu nhanh chóng chạy về bộ tộc, xông vào nhà, việc liên lạc với Huyết Y giáo phải nhờ cha tìm đại trưởng lão!
"Cha ơi, chúng ta có thể báo thù rồi! Chúng ta có thể báo thù rồi!" Cậu hưng phấn kêu lên.
Người cha biến sắc, cầm ống thuốc lào đánh cậu một cái: "Hò hét om sòm như vậy là muốn chết à? Muốn cả nhà bị Huyết Y giáo trả thù hả?"
Hi Đả khoa tay múa chân nói: "Thật mà, thật mà, có một vị cao nhân muốn tiêu diệt Huyết Y giáo, bảo chúng ta giúp liên lạc, bày mưu tính kế."
“Cao nhân nào?” Cha Hi Đả nhíu mày.
Hi Đả tin tưởng như vậy, hơn nữa đối phương chủ động yêu cầu liên lạc với Huyết Y giáo, hiển nhiên là đã chuẩn bị sẵn sàng!
Hi Đả nghĩ ngợi rồi nói: "Chắc là cao nhân Trung Nguyên! Mấy năm trước, Huyết Y giáo trốn chui trốn lủi chẳng phải là bị cao nhân Trung Nguyên truy giết sao?"
Cũng đúng... Sắc mặt cha Hi Đả biến đổi không ngừng, tay trái cầm ống thuốc lào đi qua đi lại.
Đột nhiên, ông đưa tay phải ra, điểm vào mấy đại huyệt của Hi Đả.
“Cha, cha làm gì vậy?" Hi Đả kinh ngạc.
Cha Hi Đả lạnh lùng nói: "Đồ vong ơn bội nghĩa, sao có thể cấu kết với người ngoài đối phó Huyết Y giáo? Ta phải báo cho đại trưởng lão, để ông ta thông báo cho Huyết Y giáo, phái người đến đối phó lũ mọi rợ Trung Nguyên!"
A... Thái độ của cha khiến Hi Đả hoang mang, vì sao đối phó Huyết Y giáo lại là vong ơn bội nghĩa?
Cậu lắp bắp nói: "Cha, tỷ tỷ, tỷ tỷ, còn có thù của gia gia, cha không muốn báo sao? Trước kia chúng ta không có năng lực thì thôi, bây giờ có người giúp báo thù, sao cha lại thiên vị Huyết Y giáo? Cha điên rồi?"
Cậu càng nói càng trôi chảy.
Khuôn mặt cha Hi Đả vặn vẹo, đữ tợn, khóe mắt lại có một giọt nước mắt đục ngầu: "Huyết Y giáo dù xấu, nhưng vẫn có thể phù hộ chúng ta, giúp bộ tộc không bị những con hoang thú mạnh nhất tiêu diệt, có thể truyền thừa. Còn người Trung Nguyên dù tốt, cũng không thể ở lại đây. Con muốn trơ mắt nhìn cả bộ tộc vì thù hận của chúng ta mà bị hủy diệt sao?”
"Tỷ tỷ và gia gia con chết, ta làm sao không đau khổ, không muốn báo thù, nhưng còn ba ngàn bảy trăm năm mươi sáu người khác nữa!"
"Bên nào nặng bên nào nhẹ, con không phân biệt được sao?"
Ông gầm gừ, nước mắt đục ngầu trượt xuống, xoay người bước ra khỏi nhà sàn, thẳng đến chỗ đại trưởng lão.
Hi Đả ngồi bệt xuống đất, mặt dại ra, trong đầu ý niệm hỗn loạn, tâm trí như vừa trải qua một trận mưa bão.
Rốt cuộc cái gì là đúng? Cái gì là sai?
............
Nửa canh giờ sau, Mạnh Kỳ đứng trên đỉnh núi thấy chân trời có một đám mây màu máu nhanh chóng tiến lại gần, dần dần nhuộm đỏ cả bầu trời, che khuất mặt trời.
Đám mây màu máu được tạo thành từ từng giọt máu ngưng tụ lại, mỗi giọt máu dường như có một oan hồn kêu gào, than khóc. Trên đám mây nở ra những đóa liên hoa đỏ rực, trên mỗi đóa hoa đều có đệ tử Huyết Y giáo hoặc đứng hoặc ngồi, kết thành đại trận.
Ở trung tâm trận pháp, giữa đám mây màu máu, Vạn Trùng tôn giả tóc trắng như tơ nhện ngồi ngay ngắn trên đài sen. Với sự hỗ trợ của "Huyết Hải đại trận", chỉ cần không gặp Lục Đại, Tô Vô Danh và Phong Hoàng, những Pháp Thân chính đạo khác cũng khó thoát thân. Hắn muốn xem ai gan to bằng trời dám trực tiếp đối phó Huyết Y giáo, chỉ cần hắn cầm chân được đối phương, sẽ có Cổ Thần ra tay!
Huyết Hải đại trận được tạo thành từ một tấm cổ trận đồ cùng với máu oan hồn mà Huyết Y giáo thu thập trong nhiều năm qua. Nó ô uế binh khi, khó phá bằng những phương pháp thông thường, vô cùng đáng sợ.
Từ xa, Vạn Trùng tôn giả đã thấy Mạnh Kỳ trên đỉnh núi, thấy hắn đã hoàn tục, tay cầm trường đao, không khỏi cười nham hiểm: "Tô Mạnh, gan chó cũng dám đến Nam Hoang!"
"Ở nơi khác ta còn sợ ngươi, nhưng ở Nam Hoang ta không sợ. Rồng mạnh khó áp rắn đất!"
Hắn vừa dứt lời, Mạnh Kỳ tay trái đẩy nhẹ Bá Vương Tuyệt Đao ra khỏi vỏ, rồi nhanh chóng ấn vào, phát ra một tiếng trầm vang.
Ầm vang!
Tiếng động trầm đục như sấm sét, chí đương chí cương, chấn đến mức các đệ tử trong Huyết Hải đại trận triệng mũi trào máu, ngã quy vào trong huyết vân, bị hoàn nguyên thành tỉnh huyết.
Ầm vang!
Dưới lôi dương, Huyết Hải nhanh chóng bốc hơi, những oan hồn trở nên nhạt dần, rồi tan biến.
Ầm vang!
Vạn Trùng tôn giả đứng ngây người trên đài sen, thất hồn lạc phách. Những con cổ trùng trên người hắn chui ra, mất kiểm soát, phản phệ thân thể hắn.
A aal Trong tiếng kêu thảm thiết, Vạn Trùng tôn giả bị ăn thành bạch cốt, bạch cốt chui vào cổ trùng.
Mạnh Kỳ không đổi sắc mặt, thản nhiên nói:
"Cổ Thần, xuất hiện đi."
Ong ong ong, giữa không trung vang lên những âm thanh quỷ dị, không biết từ đâu đến, vọng ra từ bốn phía:
"'Cuồng Đao' Tô Mạnh, ngươi được xưng là hiệp nghĩa vô song, vì sao đến Nam Hoang quấy rối?"
“Nam Hoang tuy có giết chóc, có tàn nhẫn, có huyết tỉnh, nhưng đó là quy tắc của Nam Hoang, là đạo lý được mọi người công nhận, được phù hộ, thì phải trả giá. Ngươi áp đặt đạo lý của ngươi cho chúng ta mới là tà ma.”
"Mọi bộ tộc, mọi sinh linh ở đây đều không hoan nghênh ngươi!"
Trong tiếng nói chuyện, vô số chướng khí bốc lên từ bốn phía, hiện ra từng bức hình ảnh, đều là những bộ tộc khác nhau. Họ cùng nhau hô vang:
"Tà ma, cút khỏi Nam Hoang!"
"Chúng ta khác với những bộ tộc khác, không có phù hộ, sớm muộn cũng diệt tộc. Đây là lựa chọn của chúng ta, không liên quan đến ngươi!"
"Chúng ta không cần cứu vãn!”