Cái gọi là "hình tượng Kinh Thần Kiếm" không phải chỉ vì ở phương thiên địa này có người gặp Mạnh Kỳ, rồi sinh ra nhận thức về hắn, nên mới có hình tượng đó. Nếu đơn giản vậy, giờ này Mạnh Kỳ đã không phải vừa vưi mừng vì bước đầu tìm được phương hướng, vừa đau đầu suy tư cách điều chỉnh vấn đề nhận thức. Bởi vì nếu vậy, chỉ cần thay đổi nhận thức của Thượng Cửu Minh và đám người về Kinh Thần Kiếm, căn cứ vào phản hồi từ thiên địa và liên hệ với bản tôn, từng bước sửa chữa cho phù hợp với đặc thù hình chiếu là được.
Mà chỉ ảnh hưởng đến cái nhìn của vài người, Mạnh Kỳ dù là rối gỗ cũng có thể dễ dàng làm được, huống chi hắn còn có thể lưu lại liên hệ nhân quả, gián đoạn nếm thử, hoặc bản tôn trực tiếp giáng lâm.
Theo phỏng đoán hiện tại của Mạnh Kỳ, muốn hình thành hình tượng phù hợp với "hư nghĩ ta khác", nhất định phải để lại một đoạn truyền thuyết ở phương thiên địa này, gieo nhận thức tương ứng trong suy nghĩ của từng đời người. Theo thời gian trôi qua, tích lũy tháng ngày, mới chậm rãi sinh ra hình tượng tương đối cố định, giống như một dấu ấn sâu sắc, không dễ dàng tan biến theo biến đổi của thời thế. Việc này ít nhất cần ba đời người, một giáp thời gian ăn mòn.
Bởi vì liên lụy đến nhận thức của những người khác nhau về "Kinh Thần Kiếm", với bối phận, thân phận và địa vực khác nhau, độ khó của việc điều chỉnh và thử nghiệm có thể tưởng tượng được. Tựa như hình tượng của một vị thần linh nào đó thay đổi qua các thời đại, dù dựa vào những học thuyết chính thống và quyền uy nhất, cũng không phải chuyện một sớm một chiều. Mạnh Kỳ cảm ứng dòng chảy thời gian ở phương thiên địa này, phát hiện một ngày ở Chân Thật Giới tương đương một tháng ở đây. Mười chín ngày, chẳng qua là một năm bảy tháng, dù dùng phương pháp gì, dường như cũng khó mà thay đổi triệt để "hình tượng Kinh Thần Kiếm" cố hữu đã hình thành trong lòng mọi người hơn trăm năm qua.
Quan trọng hơn là, Mạnh Kỳ không phải chỉ điều chỉnh một lần là xong, mà phải không ngừng điều chỉnh, căn cứ vào phản hồi để tu chỉnh, cho đến khi hình tượng hư nghĩ có thể kết hợp hài hòa với đặc thù tương ứng, và sinh ra liên hệ vi diệu với "bản ngã". Chỉ nghĩ đến thôi, Mạnh Kỳ đã cảm thấy đây không phải là nhiệm vụ có thể hoàn thành trong thời gian ngắn, ít nhất cũng phải vài chục năm?
“Nếu là thế giới của Nam Cung Xung hoặc môi trường tương tự Địa Cầu thì tốt." Mạnh Kỳ "ngồi ngay ngắn” trong thân kiếm rối gỗ, âm thầm thở dài.
Sở dĩ "hình tượng Kinh Thần Kiếm" ở phương thiên địa này hình thành chậm chạp, thay đổi gian nan, xét đến cùng là vì việc giao tiếp và trao đổi không thuận tiện. Nơi này vẫn còn dừng lại ở thời kỳ cổ đại của Địa Cầu, cái nhìn về một sự vật hay nhân vật nào đó cần hơn mười ngày, thậm chí vài tháng mới có thể truyền đến các địa vực khác nhau. Việc xâm nhập vào các tầng lớp dân chúng lại càng phải dựa vào bình thư hí kịch, không phải chuyện một năm nửa năm.
Nếu có internet phát triển, khiến người ở khắp nơi có thể giao tiếp như trong cùng một thôn, như thế giới của Nam Cung Xung hoặc môi trường tương tự Địa Cầu, mình ngược lại có biện pháp khiến "hình tượng nhận thức" thay đổi nhiều lần trong một hai năm. Chỉ cần khơi mào tranh luận, lan tràn "chiến hỏa" là được, tỷ như "[Kinh Thần Kiếm: Ghi chép chỉ là nghe nhầm đồn bậy -- Mỗ viện nghiên cứu chính thức]", "[Mười đại nghi vấn về Kinh Thần Kiếm -- Một nhà sử học trẻ có lương tâm]", "[Kinh Thần Kiếm là gián điệp Tây Lỗ, có ý định kích động nội loạn]", "[Chuyện tình ái giữa Kinh Thần Kiếm và Ma Hậu]", "[Khai quật! Kinh Thần Kiếm khi sư diệt tổ, sủng thiếp diệt thê]", "[Trấn Tà Kiếm Pháp xách giày cho Kinh Thần Kiếm Pháp cũng không xứng]", "[Bảng xếp hạng chuẩn nhất mười đại cao thủ từ trước đến nay]"...
Đủ loại như thế, không phải trường hợp cá biệt, chỉ cần làm tốt việc hâm nóng, có đủ tính đề tài, lại có "chứng cứ" nhất định, logic tương đối chặt chẽ, thì hoàn toàn có thể thay đổi "nhận thức" của đại bộ phận người trong thời gian tương đối ngắn, từ đó điều chỉnh hình tượng.
"Đáng tiếc, thế giới khác nhau, điều kiện khác thường. Ta chỉ có thể nghĩ vậy thôi." Mạnh Kỳ thở hắt ra, thu hồi suy nghĩ, tính toán suy xét theo hướng thực tế hơn, "Nếu ta có thể điều chỉnh lưu tốc thời gian ở phương thiên địa này thì tốt, một ngày tương đương mười năm, một trăm chín mươi năm đủ để hoàn thành rất nhiều lần tu chỉnh 'hình tượng nhận thức'..."
Dù mình có đủ đặc thù truyền thuyết, có thể mượn trợ khí tức Chân Thật Giới để thay đổi diễn hóa ra tầng tầng vũ trụ, cũng bởi vì chưa đạt đến Tạo Hóa viên mãn, chưa chạm đến cảnh giới "truy tố quá khứ, chiếu gặp tương lai”, nên khó có thể ảnh hưởng rõ ràng đến dòng chảy thời gian của một phương thiên địa, huống chỉ là hoàn thành việc thay đổi trên diện rộng như vậy.
Đây là hạn chế thuộc về bản thân truyền thuyết.
Khoan đã! Vừa rồi mình đã nghĩ đến cái gì?
Mạnh Kỳ đang cảm thấy tiếc nuối, ý niệm bỗng nhiên vừa động, trong đầu linh quang hiện ra, tựa như một đạo lôi đình chiếu sáng bầu trời hôn ám.
"Mình có đủ đặc thù truyền thuyết, có thể mượn trợ khí tức Chân Thật Giới để thay đổi diễn hóa ra tầng tầng vũ trụ!"
Đây mới là trọng điểm!
Hoàn cảnh khác nhau, thế giới khác thường, vậy thì sửa cho nó xấp xỉ!
Không có điều kiện, sáng tạo điều kiện cũng phải lên!
Sai là thế giới, không phải ta!
Ý niệm xuất hiện, Mạnh Kỳ lộ ra tươi cười, mình trước mắt chủ yếu trà trộn ở Chân Thật Giới và những thứ liên quan đến Phong Thần, thế nhưng quên mất tự thân có "đại thần thông", "đại uy lực" như vậy!
Hắn lưu lại liên hệ nhân quả tạm thời trong cơ thể thần kiếm rối gỗ, thần thức lựa chọn trở về, sau đó ngồi xếp bằng trên giường mây, bản tôn mở hai mắt, một bước bước ra, Bá Vương Tuyệt Đao trong tay áo thản nhiên chém ra, phảng phất một đạo ngưng luyện và thuần túy màu tím lôi đình.
Ánh đao mượn dùng liên hệ, xuyên thấu tầng tầng bình chướng, chiếu sáng tầm nhìn của Thượng Cửu Minh, giọng nói trang nghiêm to lớn theo đó vang lên:
"Một đao này, hư không bạc nhược, thiên nhai chỉ xích không còn là việc khó, đặc biệt là việc truyền tống sự vật không phải sinh mệnh."
"Một đao này, thiên địa khác thường, từ tính chi địa cùng sự vật thường gặp."
Thượng Cửu Minh kinh ngạc nhìn, ngây ngốc nghe, vẻ mặt mê mang, không rõ rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra.
Ánh đao phảng phất lôi đình và ngôn ngữ mạc danh kỳ diệu này đang làm cái gì?
Hắn mơ hồ cảm giác thiên địa đang chấn động, có biến hóa nào đó, nhưng biến hóa này không hiện rõ ràng, cũng không thể trực tiếp nhìn thấy.
Sau đó, Thượng Cửu Minh thấy màu tím lôi đình hóa thành lưu quang, tràn trề mà rơi xuống, chui vào mi tâm mình, bùm bùm thay đổi thể chất, mang đến rất nhiều "tri thức" chưa từng nghe thấy.
Trong đầu hắn nhất thời hiện lên từng bức cảnh tượng, phảng phất là tương lai cụ hiện:
Từng tòa truyền tống trận được xây dựng tại các thành thị, vật liệu đơn giản, tiêu hao cực ít, nhất là đối với sự vật không phải sinh mệnh;
Từng tờ báo chí từ kỹ thuật mình cung cấp, như măng mọc sau mưa xuân mà tràn ra;
Mình bồi dưỡng các thuyết thư tiên sinh, hí kịch sư phụ đi khắp hang cùng ngõ hẻm, đem nội dung báo chí truyền lại cho đại chúng trung hạ tầng;
Thiên Nam Hải Bắc, các địa vực khác nhau, bởi vì truyền tống trận và báo chí tồn tại, chuyện hôm qua ở một vùng, sáng nay đã thiên hạ đều biết.
............
Một năm sau, kinh thành càng thêm náo nhiệt, khẩu âm và đặc sản đến từ các địa vực khác nhau tràn ngập mọi ngóc ngách.
Chiếc xe ngựa trang trí đơn giản nhưng rất có khí phái chậm rãi chạy qua ngã tư đường đông nghịt người, Lưu Học Văn ngồi bên trong vuốt râu, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nơi nơi đều có người cầm báo chí, lúc nào cũng có thể gặp dân chúng châu đầu ghé tai thảo luận võ lâm dật sự, Lưu Học Văn phát ra từ nội tâm tự hào.
Đây đều là công lao của đông gia, là công lao của đám người mình!
Hắn là tổng biên tập của "[Võ Lâm Khoái Báo]".
Xe ngựa chạy vào một kiến trúc lâm viên, Lưu Học Văn sửa sang lại xiêm y, bước vào một gian thư phòng im ắng.
"Bái kiến đông gia." Lưu Học Văn tất cung tất kính nói.
Đông gia của mình chưởng khống thiên hạ truyền tống trận, khai mở dòng chảy báo chí, là Thánh Nhân ngàn năm có một!
Thượng Cửu Minh ngồi sau bàn, nghe được xưng hô này, nhất thời có chút hoảng hốt. Từ khi có được thần kiếm rối gỗ, rõ ràng mình tưởng tượng tương lai là khổ luyện kiếm pháp, rốt cuộc đại thành, chuyển chiến thiên hạ, không còn đối thủ, cuối cùng trở thành Võ Lâm minh chủ, quang diệu môn phái, đi lên đỉnh cao nhân sinh, lưu lại một đoạn truyền thuyết, khi lớn tuổi thì phá toái hư không mà đi. Nhưng hôm nay mình lại trở thành độc thủ chưởng khống triều đình sau màn, mang đến truyền tống trận, Thánh Nhân, trùm "tập đoàn độc quyền báo chí"......
Hiện thực và lý tưởng chênh lệch lớn đến mức khó có thể tin tưởng. Nhưng vì sao mình cảm giác "lý tưởng" ngược lại dễ dàng thực hiện, còn "hiện thực" gần như mộng cảnh!
Chắc chắn có gì đó sai sai ở đây...... Thượng Cửu Minh lâm vào mê mang sâu sắc, sau đó hít một hơi thật sâu, chỉ vào bài viết trên bàn nói:
“Ngày mai đăng báo cái này.”
Lưu Học Văn nhìn qua, chỉ thấy tiêu đề là:
"[Cầm Kiếm Đi Thiên Nhai -- Kinh Thần Kiếm Chính Truyện]".