Quán trà bày hơn mười bộ bàn, lúc này đã chật kín khách, ngay cả hành lang cũng có người đứng, tay nâng ly, ngóng trông chờ đợi, náo nhiệt chăng khác nào hội chùa xem kịch dân gian.
Đối với những người dân lao động nghèo khổ có cuộc sống đơn điệu, nghe tiên sinh thuyết thư đọc "Võ lâm khoái báo" đã trở thành một thú vui hiếm hoi. Ít nhất, nó còn thú vị hơn uống rượu đục. Thường thường, họ đến nghe ngóng, về nhà còn được hàng xóm láng giềng nhiệt liệt hoan nghênh, kể lại cho họ những câu chuyện muôn màu muôn vẻ về giới võ lâm giang hồ, cùng những chuyện lạ ở Việt Tây xa xôi, những nơi tưởng chừng rất gần mà lại rất xa, tô điểm thêm chút sắc màu cho cuộc sống tẻ nhạt.
Tiền Bình An bước vào quán trà và thấy ngay cảnh tượng ấy. Nhưng dường như hắn đang có chút hoảng hốt, tâm trí treo ngược cành cây, chẳng để ý đến những gì đang diễn ra trước mắt.
"Nghe nói mấy ông chủ lớn trong kinh thành đang liên kết lại để chống lại gạo từ nơi khác đổ về. Họ thuê sát thủ, chiêu mộ cao thủ võ lâm, cấu kết với quan lại triều đình, muốn giá gạo trở lại mức bình thường. Nghe đâu đã có hơn mười mạng người chết, toàn là thương lái gạo cả..."
"Hôm trước, 'Võ lâm khoái báo' đăng thư của Đàm Hải, hội trưởng ngành gạo năm tỉnh phía nam, nói sẽ cùng 'Nam Hải thần kiếm' Lâm Tổ Đồng lên kinh, yết kiến Tả tướng..."
"Mấy chục năm nay, giang hồ không còn Đại Tông Sư, Nam Hải thần kiếm và "Thương Tâm thần chưởng' là những người được xem là gần nhất với danh hiệu đó. Theo 'Võ lâm khoái báo, lần tranh chấp ngành gạo này e là không yên."
"Bọn Tào bang dạo này hung hăng lắm, chỉ cần vài câu là có thể đánh nhau ngay. Trần tú tài ở đầu ngõ bảo bọn chúng sớm muộn gì cũng nổi loạn, đi cướp cơm..."
Trong đầu Tiền Bình An không ngừng lướt qua những tin tức gần đây. Sở dĩ hắn hoảng hốt là vì hắn có một thôi thúc muốn thử sức mình. Thiên hạ dường như đang có rất nhiều chuyện xảy ra. "Võ lâm khoái báo" luôn dùng cụm từ "phong vân tế hội" để miêu tả thời đại, khiến người ta có cảm giác kỳ diệu như mùa xuân.
Việc làm ăn của ông chủ tiệm gạo ngày càng khó khăn. Chắc mình cũng chẳng làm lâu được ở đây. Hoặc là lại đi làm thuê cho cửa hàng khác, rồi từ từ leo lên làm quản sự. Cả đời ngẩng đầu lên chỉ thấy "bốn bức tường" vây quanh bầu trời, hay là ra ngoài lăn lộn một phen, nắm bắt cái "phong vân tế hội thời đại" này?
Nếu ra ngoài lăn lộn, mình lại không biết võ công, vốn liếng cũng chẳng có bao nhiêu, thì nên làm gì đây?
À, hàng hóa từ kinh thành đổ về các vùng quê ngày càng rẻ, mà nghe nói ở Tiểu Thành quê mình vẫn chưa có những thứ đó. Cũng phải, trận truyền tống hiện tại chỉ có ở các thành trì lớn. Hay là mua chịu chút hàng hóa trưền nam về quê bán kiếm lời?
*Bốp!*
Tiếng thước gõ vang lên, chấn động cả không gian. Tiền Bình An giật mình run rẩy, bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ.
Ngước mắt lên, hắn thấy tiên sinh thuyết thư đang cầm tờ "Võ lâm khoái báo".
"Châm ngôn có câu: 'Trường kiếm vô tình, người hữu tình', dù là 'Kinh Thần kiếm' cũng không ngoại lệ. Hôm nay, ta sẽ kể về chuyện tình ái của hắn." Tiên sinh thuyết thư vuốt chòm râu, lắc lư đầu.
Mọi người lập tức phấn chấn hăn lên. Đối với họ, chuyện tình ái còn có sức hấp dẫn hơn cả chuyện giang hồ.
"Hồi thứ nhất: Hãm ảo cảnh tình mê hồ tiên, thí mây mưa Âm Dương thành kiếm."
"Hồi thứ hai: Qua Hoa phủ đêm khuya kiếm minh, đăng tú lâu nguyệt hạ cùng bôn."
"Hồi thứ ba: Hoa khôi hữu tình trợ Tiểu Mạnh, nến đỏ vô lệ phiên bị lãng."
Số "Võ lâm khoái báo" kỳ này đăng liền ba hồi truyện, khiến Tiền Bình An và mọi người xao động không thôi, tiếc vì truyện kết thúc quá sớm, không có hậu truyện, hận ngòi bút quá hoa mỹ nhưng lại lược bỏ những chi tiết quan trọng, khiến người nghe sục sôi nhiệt huyết mà không có chỗ giải tỏa. Cứ như vào thanh lâu điểm hoa khôi, vừa cởi quần ra thì trời đã sáng, giấc mộng vừa tỉnh.
Nhưng loại văn chương này có thể đăng trên báo được sao? Nó có xứng đáng được đăng ở nơi thanh nhã này không?
Mọi người nhất thời có chút nghi hoặc, bởi thời thế này còn khá bảo thủ. Chỉ có "đông cung đồ" và những thứ tương tự, còn trong kỹ viện thì xướng những khúc diễm tình, nổi tiếng vì sự lộ liễu, hiếm thấy loại tình tiết vừa hấp dẫn vừa được miêu tả tinh tế như thế này.
Rời khỏi quán trà, câu chuyện vẫn còn vang vọng mãi trong đầu Tiền Bình An. Đêm về trằn trọc khó ngủ, không ngừng suy nghĩ về diễn biến tiếp theo của câu chuyện, phác họa hình tượng của từng vị tiên tử khuê tú, hận không thể trời mau sáng để "Võ lâm khoái báo" nhanh chóng ra số mới.
Chưa từng có sự kích thích mới mẻ nào khiến mọi người nhiệt tình đến vậy. Thêm vào đó, Thượng Cửu Minh lại kiên quyết ủng hộ, khiến tất cả những tiếng phản đối kiểu "thói đời ngày sau, nhân tâm giả trá" đều bị dìm xuống.
"Hồi thứ mười hai: Tham sứ quán Tiểu Mạnh sơ ngộ Ma hậu, cởi lụa trắng phấn khu suy diễn Thiên Ma."
“Hồi thứ mười bốn: Trúng ám tiễn song lạc cấm cung, sính anh hùng kinh thần cứu mỹ nhân."
Đến thời khắc mấu chốt thì lại hết... Tiền Bình An nóng nảy, hận không thể bắt tác giả về viết liền bảy tám chục hồi. Đồng thời, vì tin tưởng "Võ lâm khoái báo", hắn vô cùng ngưỡng mộ "Kinh Thần kiếm" Tiểu Mạnh. Kiếm pháp xuất chúng, rong ruổi giữa những mỹ nữ mỗi người một vẻ, chiếm được từng trái tim thiếu nữ, quả là người thắng cuộc của cuộc đời.
Đáng tiếc, mình không phải Kinh Thần kiếm... Tiền Bình An tiếc nuối thở dài rồi bước ra khỏi quán trà.
Lúc này, một người từ góc tối bên cạnh bước ra, lặng lẽ không một tiếng động tiến lại gần, hạ giọng nói: "Muốn tục bản không?"
"Tục bản gì?" Tiền Bình An ngơ ngác hỏi lại.
“Kinh Thần kiếm cùng Ma hậu cùng tham Tố Nữ ba mươi sáu thức tục bản, không có tóm tắt, chỉ cần năm đồng!" Người nọ nhìn xung quanh, cẩn thận trả lời.
Tiền Bình An nghe tim đập mạnh một nhịp, liền nói ngay: "Muốn!"
Vừa nói, hắn vừa móc ra năm đồng, mua lấy một cuốn tập mỏng manh.
"Nhớ kỹ, các tục bản khác đều là giả, chỉ có Tiểu Cao cư sĩ mới văn thải phi dương, nhấn mạnh đấy." Người nọ nhận lấy tiền, ném lại một câu rồi vội vàng rời đi, tìm kiếm vị khách tiếp theo.
Tiền Bình An kích động, siết chặt cuốn sổ, như trên mây trở về nhà, khóa chặt cửa phòng, thắp nến lên rồi lật giở từng trang sách.
“Mẹ kiếp, mình không biết chữ, mua về làm gì!" Tiền Bình An rống lên một tiếng bị phẫn.
Đây chính là nỗi đau của kẻ thất học...
............
Trong một tửu lâu nọ.
"Ta không tin 'Kinh Thần kiếm' là người như vậy." Cao Phù Trầm nắm chặt chuôi kiếm, dường như muốn đến tổng bộ "Võ lâm khoái báo" để tranh luận phải trái.
Người bạn cười ha hả: "Bậc cao thủ tuyệt thế như 'Kinh Thần kiếm' sao lại không có nữ nhi dây dưa? Phong lưu nhã sự thôi mà, có gì đáng kể?”
Đối với đàn ông thời này, chuyện tình ái không hề ảnh hưởng đến hình tượng, ngược lại còn chứng minh mị lực.
Cao Phù Trầm nhíu mày nói: "Kinh Thần kiếm phải là một kiếm khách thành kính với kiếm, trong mắt chỉ có kiếm!"
"Không, cậu nghĩ xem, khi hắn hộ tống Lục Quan lên kinh, bên cạnh đã có tuyệt sắc mỹ nữ bầu bạn. Việc hợp tác với Ma hậu ai cũng biết. Lần thứ hai tái xuất giang hồ, hắn càng tìm Ma hậu đầu tiên. Bảo không có gian tình, ta không tin." Người bạn càng cảm thấy những bí mật phong lưu mới là sự thật.
"Nhưng mà... nhưng mà..." Cao Phù Trầm nhất thời không thể phản bác.
Người bạn lắc đầu cười nói: "Chỉ có đại anh hùng mới dám sống thật với bản chất, chỉ có đanh sĩ thực sự mới tự cho mình phong lưu. Kinh Thần kiếm không mất đại tiết mà vẫn có thể phá vỡ những quy tắc nhỏ nhặt, chuyện tình ái chắng qua chỉ là chuyện vặt vãnh không đáng kể.”
"Cũng phải..." Cao Phù Trầm thở dài. Tuy rằng nghe có lý, nhưng trong cảm nhận của anh, hình tượng Kinh Thần kiếm dường như đã sụp đổ phần nào.
............
Bên trong các chi nhánh của Ma môn, từng vị tà ma tả đạo đang vô cùng đau đớn.
Họ không ai than thở về việc Ma hậu cấu kết với Kinh Thần kiếm, dù sao chuyện cũng đã hơn trăm năm rồi. Không phải là chuyện gì to tát. Họ chỉ tức giận vì bí sử miêu tả Ma môn các chi quá vô năng.
Nhưng họ không có quyền lên tiếng, ngay cả kháng nghị cũng không tìm được cách!
Là bồi dưỡng khôi lỗi, dựng một tờ báo mới, hay là phái tử sĩ tấn công "Võ lâm khoái báo"?
............
Trong một mật thất nọ, một người thường cầm lấy bức thư bên trong:
"Ám sát Thượng Cửu Minh của 'Võ lâm khoái báo'."
Người này xé nát bức thư rồi nuốt vào. Trong tay anh ta xuất hiện một thanh trường kiếm ánh xanh.
Anh ta là một thích khách nổi tiếng thiên hạ, không có họ tên truyền đời, không chủ động để lại danh hiệu, chỉ vì giết quá nhiều người mà được xưng là "Vô Diện sát thần".
Nhưng anh ta cảm thấy mình là một thanh kiếm, một thanh Ngư Trường kiếm, ngày thường giấu trong bụng cá, giấu trong bản đồ, che giấu ánh sáng. Đến khi xuất kiếm, ánh sáng sẽ chói lòa đến mức chiếu sáng cả bầu trời, ngay cả bản thân cũng sẽ cảm động vì điều đó.
Thượng Cửu Minh đã là người chết!
............
Tình yêu không ảnh hưởng đến toàn cục, hình tượng Kinh Thần kiếm đang dần thay đổi.
Trong mấy tháng này, Mạnh Kỳ mượn dùng thần kiếm rối gỗ để cảm nhận một cách tinh tế những phản hồi, cảm nhận sự liên hệ vi diệu giữa những thay đổi.
"Còn thiếu một chút..." Hắn bỗng nhiên hiểu ra nên điều chỉnh theo hướng nào!
Mình là lựa chọn mà Ma phật A Nan dùng để thoát khốn. Trước khi thoát khỏi sự trấn áp, hắn chắc chắn sẽ cố gắng hết sức để nâng cao thực lực của mình. Nói cách khác, khi mình vẫn còn nằm trong sự khống chế của hắn, "truyền thuyết hình tượng" của mình sẽ tiếp cận "ta khác", khiến hắn sau này dễ dàng có được những đặc tính của truyền thuyết, tăng cường thực lực, trong ngoài hợp tác phá vỡ phong ấn trở nên đơn giản hơn!
............
Tiền Bình An một lần nữa bước vào quán trà, tỉnh thần phấn chấn, ánh mắt sáng ngời, dường như đã tìm được phương hướng.
Đúng vậy, hắn đến để cáo biệt quán trà. Hắn sắp sửa theo Tiêu Dao vương ra khơi!
Có trận truyền tống, việc thám hiểm hải ngoại sẽ không còn lo hàng hóa bị sóng gió nuốt chửng. Chỉ cần thành lập trận pháp ở địa phương đó, rồi chuyển thu hoạch về là được. Vì vậy, không ít cao thủ đã ném ánh mắt về phía hải ngoại, tổ chức đội thuyền. Tiêu Dao vương, sau khi hợp tác với "Võ lâm khoái báo", càng tuyên bố với thế nhân:
Đại hàng hải thời đại đã đến!
Điều này khiến hắn cảm xúc sục sôi, một cuộc đời hoàn toàn mới dường như hiện ra trước mắt.
“Tin nóng, tin nóng! Chân Định thiền sư vạch trần thân phận thật sự của Kinh Thần kiếm.” Giọng tiên sinh thuyết thư đường như có chút ngưng trọng.
"Thân phận thật sự gì?" Tiền Bình An ngây người.
"Chân Định thiền sư là một nhà nghiên cứu điển cố võ lâm có lương tâm. Ông cho rằng Kinh Thần kiếm thực chất là Ma Tôn chuyển thế bằng bí pháp! Bằng không, không đủ để giải thích vì sao võ công của hắn lại giống như thiên phú, chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã có thể phá toái hư không. Bằng không, cũng không đủ để giải thích vì sao Ma hậu lại ưu ái hắn đến vậy, nhất kiến chung tình. Quan trọng hơn, Ma Tôn đang ở thời kỳ đỉnh cao lại đột nhiên rời đi, xuất gia làm tăng, để lại lời răn như vậy, điều này quá mức khác thường, tất có yêu dị. Nếu là hắn bí mật chuẩn bị chuyển thế, thoát thai phá toái, thì mọi chuyện sẽ vô cùng sáng tỏ!" Tiên sinh thuyết thư hít một ngụm khí lạnh. Lập luận này thật sự quá kinh hãi.
Nhưng tinh nguyên của Ma Tôn quả thật đã bị Kinh Thần kiếm hấp thụ một phần rất lớn!
Trong một tửu lâu nọ, Cao Phù Trầm đứng phắt dậy, lạnh lùng nói:
"Ta muốn đi giết Chân Định thiền sư này, cho hắn biết cơm có thể ăn bậy, nhưng lời không thể nói lung tung.”
............
Vài tháng sau, không ai tìm ra người tên Chân Định thiền sư.
Nhưng bài viết đó đã khiến không ít người rơi vào tranh luận, và tranh luận này đã nhận được sự đồng tình cao độ từ các chi nhánh của Ma môn. Hình tượng Kinh Thần kiếm xuất hiện sự phân liệt, và chính phần phân liệt này đã khiến Mạnh Kỳ cảm nhận được sự khác biệt rõ ràng trong hình chiếu, sự liên hệ vi diệu tuy là hư ảo nhưng đã thành hình!