Tay trái cầm "Khai Thiên Ấn", Mạnh Kỳ lập tức hấp thu chân ý truyền thừa.
Không có tiếng nổ vang vọng hư ảo, cũng không có cảm giác đại não bị oanh tạc, trước mắt hắn bỗng nhiên chìm vào hôn ám, mất hết màu sắc, thanh âm, không gian, thời gian. Chỉ còn lại một điểm, bao hàm vô cùng tận, ẩn chứa mọi khả năng, khó diễn tả bằng ngôn ngữ, không thể dùng tư duy logic phán đoán.
Người khác có lẽ kinh hoảng, thất thố, không rõ điểm này là gì, nhưng Mạnh Kỳ tu luyện "Nguyên Thủy Kim Chương" và "Bát Cửu Huyền Công", Pháp Tướng là Bất Diệt Nguyên Thủy Tướng tương tự, khi xác định đạo lộ còn tham chiếu kiến thức đời trước, tự nhiên hiểu đó là kỳ điểm, kỳ điểm của đa nguyên vũ trụ, chân thân của Nguyên Thủy Thiên Tôn!
Đúng lúc này, một đạo quang mang không thể hình dung bùng phát, kỳ điểm bành trướng, từ trạng thái tối cao phi logic, không thể miêu tả đột ngột hạ xuống, trở thành mâu thuẫn kết hợp thể, quá khứ, hiện tại, tương lai cùng tồn tại, trên dưới trước sau trái phải không phân biệt.
Quang mang vặn vẹo biến hóa, tựa như một cái rìu hoặc một lá cờ cổ, chém về phía trước. Kỳ điểm vỡ ra, vô tận quang mang trào dâng, năng lượng ầm ầm trút xuống, tạo nên đại bạo tạc mà truyền thuyết đại năng cũng khó tưởng tượng. Khái niệm trên dưới trước sau trái phải xuất hiện, "Tâm niệm" cổ xưa nhất của hư không tồn tại, chập chờn mơ hồ, khi có khi không. Quá khứ hiện tại tương lai phân chia, diễn hóa thành trường hà thời gian gợn sóng lấp lánh, ngọn nguồn quán thông ban sơ, không biết chảy về đâu.
Đại bạo tạc tựa như đại hải cuộn sóng, sinh ra bọt sóng, bọt khí. Mỗi bọt sóng, bọt khí là một trọng vũ trụ, một phương thiên địa, nhưng rồi tiêu vong, sinh diệt luân hồi.
Không biết bao lâu sau, đại bạo tạc dần bình ổn. Âm Dương phân hóa, thanh khí bốc lên, ngưng tụ thành Cửu Trọng Thiên, trọc khí chìm xuống, diễn ra Cửu U. Chúng tương đối với địa hỏa phong thủy tứ lược, không chỗ nào không có.
Địa hỏa phong thủy tứ lược hủy diệt bao phủ hư không, bỗng nhiên, chúng bình ổn. Từng tầng vũ trụ sinh ra, khái niệm trên dưới trước sau trái phải triệt để xuất hiện. Mỗi trọng vũ trụ đều diễn lại câu chuyện địa hỏa phong thủy tương tự, cho đến khi Tứ Tượng ngưng ra hằng tinh hoặc đại địa, hằng tinh liên kết thành tinh hệ, tinh hệ diễn biến thành Ngân Hà, đại địa lan tràn vô tận, thiên không trở thành thương khung.
Cảm ngộ hình ảnh này, Nguyên Thần và nhục thân Mạnh Kỳ ứng kích biến hóa, ngực bụng đỏ xanh đen trắng, suy diễn Tứ Tượng, dưới chân hình thành địa hỏa phong thủy tứ lược, rồi quy về Âm Dương. Âm Dương truy ngược lên, muốn trở lại Vô Cực, tay phải phiên thiên là lực lượng Khai Thiên Ấn diễn hóa, thiên hành kiện, không ngừng vươn lên, chân phải Mậu Kỷ là tượng trưng cho việc Khai Thiên Ấn chịu tải vạn vật. Địa thế khôn, hậu đức tái vật. Hai người lan tràn lên trên, giao hội ở Nê Hoàn, ngưng ra Khai Thiên Ấn hư ảo, tự phiên phi phiên, tự phủ phi phủ.
Ngực nguyên tâm, chân trái hư không, mấp máy biến hóa, muốn khôi phục ban sơ, hình thành Vô Cực. Cùng lúc đó, chân phải và tì tạng cấu kết, Mậu Kỷ Ấn và Tứ Tượng Ấn có sự suy diễn lẫn nhau, hư không bao dung Âm Dương và Tứ Tượng, do khai thiên mà đến.
Thất ấn đều được Đạo Nhất cổ đăng trong mắt Mạnh Kỳ chiếu rọi, suy diễn biến hóa đưới ánh sáng của nó.
Cửu ấn đã được tám, phần lớn dung hợp, Nguyên Thủy Kim Chương sắp hình thành chỉnh thể!
Trong sát na, Mạnh Kỳ minh bạch quan hệ giữa Nguyên Thủy Cửu Ấn, và rõ Vô Cực Ấn tượng trưng cho cái gì!
Khai Thiên Ấn đối ứng Bàn Cổ Phiên, Vô Cực Ấn tự nhiên đối ứng kỳ điểm, không phải sự vật cụ thể.
Vô Cực Ấn trực tiếp diễn hóa Âm Dương Ấn, Tứ Tượng Ấn, Nguyên Tâm Ấn và Hư Không Ấn, dựng dục Đạo Nhất Ấn, Khai Thiên Ấn. Nó là đứng đầu Cửu Ấn, Khai Thiên Ấn thoát thai từ Vô Cực Ấn, lại khắc chế nó, diễn hóa Phiên Thiên Ấn và Mậu Kỷ Ấn. Đạo Nhất Ấn vô song vô đối, chư quả chi nhân, Vô Cực ngoài thất ấn đều có quan hệ với nó, còn Mậu Kỷ, Tứ Tượng, Hư Không, Âm Dương... có liên thông nhất định.
Nê Hoàn trên đỉnh đầu Mạnh Kỳ mở ra, Hỗn Độn khí bốc lên, Bàn Cổ Phiên trôi nổi, quay đầu nhìn thấy có gì đó không đúng, độn quang vừa xuất hiện lại lập tức phản hồi Sở Trang Vương.
Khai Thiên Ấn của hắn vẫn chưa nhập môn, nhưng thụ thất ấn còn lại kích phát liên lụy, đã có hư ảnh hiện ra, dù mơ hồ không rõ.
Khi ngưng ra hư ảnh, Mạnh Kỳ không nghi ngờ lựa chọn Bàn Cổ Phiên quen thuộc, Bàn Cổ chính là Nguyên Thủy Thiên Vương, Nguyên Thủy Thiên Vương là biệt danh của Nguyên Thủy Thiên Tôn!
Da mặt Sở Trang Vương vàng óng ánh, ẩn táo hồng, nhìn Mạnh Kỳ bằng ánh mắt thâm trầm thống hận. Hắn thế mà bị dọa lui, xét về dũng khí và khí thế quyết tuyệt, hắn bị dọa lui!
Hắn thật sự có ý chí hướng tử mà sinh, so với hắn, mình thiếu một phần cay nghiệt và lãnh khốc với bản thân!
Tay trái sắp ném Khốn Tiên Thằng, tay phải nắm Ngọc Như Ý, mắt Sở Trang Vương nhìn thăng "Khai Thiên Ấn" trong tay Mạnh Kỳ, khí thế tăng vọt, tỉnh thần như điện, không hề khinh thị.
............
Ngoài điện Tứ Tượng, Tề Hoàn Công dựa vào Nguyên Tâm Ấn kết hợp Tụ Lý Càn Khôn vây khốn Tần Mục Công, dùng Đả Thần Tiên và Ngọc Hư Hạnh Hoàng Kỳ phỏng chế phẩm dây dưa Minh Liệt Công, khiến họ khó thoát.
Lúc này, Đường Văn Vương đuổi tới, không thèm nhìn chiến đấu, lướt qua Tứ Tượng Điện, đến thẳng Khai Thiên Điện.
Tề Hoàn Công thấy vậy, tính toán thời gian, giả vờ không địch lại, Đả Thần Tiên lóe lên, vọt sang bên cạnh, đồng thời mở rộng tụ bào, ném Tần Mục Công ra.
Hai vị Pháp Thân bá chủ bất chấp trả thù, vội vàng đi tới, Tê Hoàn Công theo sau.
Dựa vào lý giải về khoảng cách giữa Khai Thiên Điện và Tứ Tượng Điện, lúc này qua đó, vừa lúc bên kia kết thúc. Nếu Tô Mặc sư điệt thuận lợi có Khai Thiên Ấn, mình sẽ tiếp ứng hắn đào tẩu, dù trong Ngọc Hư Cung, phạm vi tầm mắt có thể đạt tới trong nháy mắt, nhưng muốn trực tiếp xé rách hư không trốn chạy, sợ là chỉ có Sở Trang Vương Vạn Giới Na Di Quyền, hoặc Pháp Thân xứng Hư Không Ấn. Nếu Tô Mặc sư điệt thất thủ, nhiệm vụ của mình là thả các Pháp Thân còn lại qua, dẫn động kịch chiến, đục nước béo cò!
Lần trước thăm dò Ngọc Hư Cung rất thuận lợi, nhiều kế hoạch chưa dùng tới, nhưng hôm nay vừa lúc có chỗ dùng, cũng chính là thay đổi do cự ly và lộ trình khác nhau mang lại!
............
Thấy Sở Trang Vương tính tế Khốn Tiên Thằng, Mạnh Kỳ không dám chậm trễ, một sợi tóc đột nhiên dài ra, cuốn lấy Khai Thiên Ấn, tay trái không lộ ra, thêm một khối cổ bi viết chữ Thất Sát, trên có ba quang lân lân.
Pháp bảo! Tên này lấy đâu ra nhiều thần binh cấp bảo vật vậy! Sở Trang Vương có chút chấn động.
Mạnh Kỳ tay phải nắm Linh Bảo Hỏa Đao, tay trái xách Thất Sát Bi, lấy nó làm đại kiếm, dùng thần binh xứng pháp bảo, miễn cho Âm Dương thất hành, bị Sở Trang Vương nhìn ra sơ hở.
Hắn mỉm cười, bỗng nhiên tiêu thất, như hòa vào hư không, tan vào hư vô, không có dấu vết!
Thương Thương Mang Mang Toái Càn Khôn!
Khốn Tiên Thằng trong tay Sở Trang Vương nhất thời mất mục tiêu, không thể tế ra. Hắn nội tâm rùng mình, hai tròng mắt phẫn hận thu liễm, đột hiển tầng tầng vũ trụ, càn quét bốn phía, tìm kiếm Mạnh Kỳ.
Dù hắn là người thông thạo hư không na di, trong gấp gáp cũng không thể tìm thấy dấu vết.
Đúng lúc này, Sở Trang Vương cảm ứng được Đường Văn Vương, Tần Mục Công... đến, nhíu mày, thân thể bỗng nhiên hư hóa, trở thành Pháp Thân, một đoàn hư vô, du tẩu giữa các vũ trụ, chốc ở đây, chốc ở kia, bành trướng, bao phủ toàn bộ Khai Thiên Điện.
"Tìm được ngươi!" Sở Trang Vương vui mừng, không kịp hiện thân, ném Ngọc Như Ý về phía cửa, định đánh hắn về phía Tần Mục Công, tạo hỗn loạn, để lại thời gian cho mình đuổi theo!
Ngọc Như Ý nở rộ Tử Yên, đen trắng nhị hà và Huyền Hoàng quang điểm, sáng lạn lại thần thánh, đánh trúng hư không với tư thái không thể ngăn cản.
Đương! Tiếng vang thúy phát ra, vang vọng bốn phía. Mạnh Kỳ đem Thất Sát Bi và Linh Bảo Hỏa Đao đồng thời hoành trước người, chặn một kích này. Hỏa hoa phân phi, ba quang nhộn nhạo, sát lục chi khí trừ khử công đức quang điểm.
Một kích này, Sở Trang Vương dùng toàn lực, còn Mạnh Kỳ gấp gáp ứng phó, bị đánh bay ngược ra ngoài. Tần Mục Công thấy vậy, quanh thân đằng tàu thừa binh xa, lấy vạn quân chỉ thế xông về phía Mạnh Kỳ.
Thấy Pháp Thân ngăn cản, Sở Trang Vương thở phào, từ trong hư vô trở về, bắt được Ngọc Như Ý, vừa chạy về phía Mạnh Kỳ vừa tế Khốn Tiên Thằng.
Đục nước béo cò và câu tâm đấu giác đều là sở trường của mình!
Kim thằng sáng lạn, càng biến càng dài, phân thành nhiều tiết, phù ấn lưu chuyển, thẳng hướng Mạnh Kỳ.
Đúng lúc này, Sở Trang Vương thấy khóe miệng Mạnh Kỳ nhếch lên, lộ ra nụ cười, thấy Khánh Vân tráo đỉnh, kim đăng phù trầm thần nhân xuất hiện.
Sau đó, Tê Hoàn Công hiển hóa Ngọc Thanh Nguyên Thủy Thân giơ lên tụ bào, không phải nhằm vào Sở Trang Vương, cũng không phải Tần Mục Công, Minh Liệt Công hay Đường Văn Vương, mà là Mạnh Kỳ!
Tụ bào nháy mắt lớn lên, thiên địa hôn ám, cuồng phong gào thét, hỗn hỗn độn độn, thu Mạnh Kỳ cả người lẫn vật vào trong!
Khốn Tiên Thằng rơi xuống khoảng không!
Thu Mạnh Kỳ xong, Tề Hoàn Công lập tức xoay người, tụ bào phiêu phiêu, bước nhanh, Khánh Vân nở rộ hào quang, kim đăng cùng hòa vào. Tay cầm hạnh hoàng tiểu kỳ đón gió mở ra, vô số kim liên bay ra, kim liên có ức vạn hào quang, như thủy mạc, bao Tề Hoàn Công rắn chắc.
Ba ba ba ba!
Ngọc Như Ý đánh trúng, hôn mê kiếm chém trúng, vạn thừa binh xa liên tiếp đánh trúng, chiếu mình kính quang mang bắn trúng, kim liên vỡ tan, kim đăng tắt, nhưng nát lại sinh, diệt lại nhiên. Te Hoàn Công không dừng lại, chạy như điên.
Dựa vào phỏng chế Mậu Kỷ Hạnh Hoàng Kỳ và lực lượng Ngọc Thanh Nguyên Thủy Thân, hắn ngạnh kháng công kích, liều mạng trọng thương, bỏ trốn.
Sở Trang Vương đuổi theo, nhưng chậm mấy nhịp, chỉ trơ mắt nhìn Tề Hoàn Công độn ra Ngọc Hư Cung!