Vị hoàng giả kia tao nhã, da trắng không râu. Dù hắn đang ở trong không gian cổ kính, Mạnh Kỳ vẫn cảm nhận được uy nghiêm như núi đè, như ngục giam. Khí tức hạo đãng tựa cuồng phong sóng lớn, gào thét ập đến, khiến Nguyên Thần và nhục thân hắn như nến tàn trước gió, chao đảo muốn tắt.
Lại một vị Pháp Thân!
Một ngón tay tỏa thanh quang mênh mông bắn về mi tâm Mạnh Kỳ. Ngón tay trong suốt như ngọc, cứng rắn tựa kim cương, toàn bộ lực lượng đều nén bên trong đầu ngón tay, không chút tiết ra ngoài, dường như kết thành một hạt giống. Nó không xuyên thủng hư không, không khuấy động tiếng gió, nhưng nếu bị điểm trúng, lực lượng sẽ bùng phát tức thì, dễ như trở bàn tay.
Mạnh Kỳ không kịp nghĩ nhiều, thân hình đột ngột bành trướng, thi triển Pháp Thiên Tượng Địa. Tay phải hắn rung lên, hỏa đao màu da cam vút ra, bên trong tầng tầng hỏa diễm ngưng tụ, một giới thu mình, ở mũi đao hóa thành lốc xoáy không chút ánh sáng. Sở dĩ không ánh sáng, không màu sắc, là vì mọi thứ tiếp xúc đều bị hấp thu, thôn phệ vào trong, không thể phản hồi!
Đối diện với ngón tay đánh úp bất ngờ này, đối diện với lực lượng kết thành hạt giống hủy diệt này, Mạnh Kỳ bản năng chọn cách dốc toàn lực thi triển Vạn Vật Phản Hư, lấy cường đối cường, lấy ngưng nhất đối ngưng nhất!
Bỗng nhiên, trong Tứ Tượng điện, gió vĩnh hằng không ngừng thổi, tường trắng ngói đen, gạch xanh cột đỏ đều rút đi màu sắc, xám xịt bao trùm, thành đen trắng.
Đao và ngón tay đều trở nên trì hoãn, từng tấc từng tấc hướng phía trước, nhưng so với chung quanh gần như ngưng đọng, chúng lại nhanh đến mức như điện xẹt, sấm rền.
Chúng chầm chậm di chuyển, vừa vặn gặp nhau trong hư không hạo hãn vô ngần. Đầu ngón tay chạm vào lốc xoáy u ám.
Thiên địa đột nhiên bừng sáng, biển nguyên khí phập phồng bất định đột ngột hiện ra, loạn xạ bát nháo, sóng to cuồn cuộn.
Từng khe nứt đột ngột xuất hiện, xé tan biển nguyên khí thành từng mảnh tả tơi. Một "miệng khổng lồ" tối đen mở ra, thôn phệ vạn sự vạn vật, còn vô biên vô hạn quang mang tuôn trào, lấp vào lốc xoáy, muốn chống đỡ cho nó nổ tung!
Tất cả diễn ra vô thanh vô tức, như phim câm, rối không nhạc.
Ầm vang!
Tiếng nổ vang bùng nổ, như ngàn vạn đạo lôi đình cùng lúc nổ tung. Mọi thứ lập tức khôi phục bình thường, khí lãng chen chúc, đen trắng lẫn vào đỏ và xanh, lốc xoáy cùng quang minh đồng thời tiêu tan.
Lốc xoáy vỡ vụn. Bên trong, hỏa diễm vàng óng trào ra, thiêu đốt biển nguyên khí, thiêu đốt khí lưu tản mát, chớp mắt lan đến mặt cổ kính thanh quang, thiêu rụi nó.
Tứ Tượng điện không hề hư hao. Mạnh Kỳ đầu chống xà nhà, chân đạp gạch xanh, xoay người thò tay phải, vồ lấy hộp ngọc Tứ Tượng ấn.
Hắn hiểu rõ, một kích vừa rồi không thể đánh lưi cao nhân Pháp Thân, chỉ chiếm được chút tiện nghỉ nhờ đối phương cách không ra tay.
Pháp Thân khác hẳn tiên nhân, chênh lệch còn lớn hơn cả Ngoại Cảnh và mở khiếu. Nếu không có thần binh hoặc đại trận phối hợp, đối mặt cao nhân Pháp Thân hoàn hảo, bao nhiêu Ngoại Cảnh cũng vô dụng. Mà dù có thần binh, Mạnh Kỳ cũng không dám chắc mình có thể đỡ nổi mười chiêu của Pháp Thân. Muốn đoạt được Tứ Tượng ấn và Khai Thiên ấn giữa vòng vây của họ, chỉ có thể phát huy ưu thế của mình, đó là tiên cơ!
Tiên cơ dẫn đầu các cao nhân Pháp Thân tiến vào Ngọc Hư cung, tiên cơ dẫn đầu bước vào Tứ Tượng điện và Khai Thiên điện!
Nếu mất tiên cơ, bị các Pháp Thân đuổi kịp, Tề Hoàn công dù thần thông quảng đại, cũng chỉ ngăn được hai vị. Đến lúc đó, hắn chỉ có thể cầu mong trai cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi.
Cho nên, tuyệt đối không thể trì hoãn, phải nắm bắt cơ hội. Chưa từng có lúc nào quan trọng như lúc này. Nếu bị dây dưa, chậm trễ bước chân, nghĩa là khả năng thất bại lên đến tám phần!
Đúng lúc này, thanh quang tái hiện, cổ kính lại hiện ra, chắn trước mặt Mạnh Kỳ.
Trong kính, khuôn mặt tao nhã của vị hoàng giả vẫn vô ba, uy nghiêm nâng tay phải, diễn hóa chưởng đao, mạnh chém xuống. Lực lượng Pháp Thân đều ngưng ở một điểm, ở phía trước chưởng đao sụp đổ hư không, sinh ra lốc xoáy tối đen có thể hủy diệt vạn vật, khủng bố dị thường.
Vạn Vật Phản Hư?
Vạn Vật Phản Hư!
Mạnh Kỳ ánh mắt co rút, kinh ngạc trong lòng. Chiêu này lại là Vạn Vật Phản Hư!
Hắn vốn biết Vạn Vật Phản Hư, hay chỉ giao thủ một lần đã học được chiêu này của mình?
Ý niệm lóe lên, nhưng Mạnh Kỳ không kịp phân biệt. Sự khủng bố của Vạn Vật Phản Hư, không ai rõ hơn hắn. Luyện đến chỗ sâu, có thể tạo ra hắc động thực sự. Nếu đăng lâm Bỉ Ngạn, hắc động hóa thành nguồn gốc hủy diệt vũ trụ. Cho nên, đây là một trong những thủ đoạn mà hắn dựa vào để đối công trực diện.
Nay, chiêu này được thi triển bởi Pháp Thân có cảnh giới và thực lực đều trên mình, uy lực chắc chắn sâu hơn vừa rồi, không thể địch lại!
Chưởng đao bổ tới, Mạnh Kỳ cách xa đã cảm thấy da mặt đau nhức, như bị xé rách về phía trước. Bất chấp tất cả, hắn vung trường đao, hỏa diễm trùng trùng, hư không trùng trùng, chỉ xích thiên nhai.
Chi dát, hư không vỡ ra từng lớp, như từng khối lưu ly.
Lốc xoáy phía trước chưởng đao bành trướng một cách không thể đảo ngược, thôn phệ mọi thứ trên đường, tốc độ hủy diệt đần nhanh hơn tốc độ hỏa diễm diễn hóa hư không của Mạnh Kỳ!
Nhướn mày, Mạnh Kỳ đột nhiên hít sâu, quanh thân khiếu huyệt đồng loạt mở ra, từng tầng vũ trụ bay ra. Trên đỉnh đầu là tinh không hạo hãn, thôi xán vô lượng, mộng ảo thâm thúy. Phía sau là hư hắc vô biên vô hạn, chỉ có thể thấy ba vầng đại nhật xa xăm. Trước mặt có Kim Ô, Thỏ Ngọc đầy trời, một cây đại thụ mọc lên từ hư không, mỗi phiến lá là một phương thiên địa. Dưới chân là đại địa thiên cương viên vô ngần, địa thế vuông vức.
Ngoài ra, còn rất nhiều vũ trụ tương tự, có vũ trụ thấy Ngân Hà, có vũ trụ chiếu rọi tinh hệ. Hư ảnh trùng trùng, gợn sóng nhộn nhạo, khiến Mạnh Kỳ như đang ở trung tâm giao hội của đa nguyên vũ trụ.
Tất cả nhanh chóng co rút lại, chui vào cơ thể Mạnh Kỳ, xung quanh nhất thời trở nên hỗn độn, u ám.
Nhờ chỉ xích thiên nhai ngăn trở, Mạnh Kỳ rốt cuộc hoàn thành một đao súc thế!
Một ánh đao chợt lóe, bổ ra u ám, thế không thể cản, chém về phía trước, chém trúng lốc xoáy hủy diệt đang bành trướng.
Vô thanh vô tức, lốc xoáy một phân thành hai.
Hủy diệt tận cùng là tân sinh, Khai Thiên Tịch Địa lại một kỷ!
Lốc xoáy bay về hai bên, đâm trúng tường trắng. Nếu là nơi khác, có lẽ sẽ có thiên tai không thể trừ khử nhiều năm, nhưng trong Ngọc Hư cung, không một vật nào bị tổn hại.
Ánh đao xông qua lốc xoáy, rồi suy yếu, hiện ra thân ảnh Mạnh Kỳ. Da thịt hắn bị xé rách thành nhiều vết thương nhỏ, không tính nghiêm trọng, nhưng rất đáng sợ.
Lúc này, trong cảm ứng của Mạnh Kỳ, hai vị Pháp Thân đang nhanh chóng áp sát, một vị áo đen huyền hắc, thương lão cổ sơ, một vị mắt sinh trọng đồng, vừa qua trung niên, tùy ý tiêu sái. Họ đến từ hai hướng khác nhau, đều có cảm giác quen đường. Chốc lát nữa là đặt chân vào Tứ Tượng điện.
Không thể để họ vượt qua, Mạnh Kỳ rùng mình, bất chấp tất cả, chạy nhanh về phía Tứ Tượng ấn.
Nhưng, thanh quang lại một lần nữa sáng lên mênh mông, một mặt cổ kính trôi nổi trong đó. Hoàng giả trong kính tao nhã nhưng nghiêm túc, tay phải lại nâng, chưởng đao tái hiện, thiên địa nhất thời hôn ám.
Bỗng nhiên, Mạnh Kỳ cảm thấy nguy hiểm cực độ. Không hề nghĩ ngợi, hắn đón gió biến hóa, trốn vào hư không, để lại phân thân tại chỗ.
Chưởng đao chém ra, như một đạo bạch tuyến, xé rách hôn ám, bổ ra hư không, chớp mắt chém phân thân Mạnh Kỳ thành hai đoạn, thậm chí chém cả Mạnh Kỳ đang ẩn trong hư không. Một tiếng "coong" vang lên, Linh Bảo hỏa đao bị chém bay, hổ khẩu Mạnh Kỳ nứt toác, tay phải tê liệt, mất tri giác trong khoảnh khắc.
Khai Thiên Tịch Địa!
Một đao này là Khai Thiên Tịch Địa!
Dù là tốc độ hay uy lực, đều trên cả Khai Thiên Tịch Địa mà Mạnh Kỳ tự vận dụng!
Vị hoàng giả này dường như lại học được Khai Thiên Tịch Địa của đối thủ sau một lần giao thủ!
Nếu không tránh đi trước, Mạnh Kỳ tự nhủ mình không thể thoát được, chỉ có thể ngạnh kháng. Đến lúc đó, có lẽ sẽ mất cánh tay, thân mang trọng thương.
Hắn tay trái bắt lấy Linh Bảo hỏa đao, cảm giác hai vị Pháp Thân ngoài điện lại gần hơn. Mắt thấy họ sắp đuổi kịp, tranh đoạt Tứ Tượng ấn với mình. Mà hoàng giả trong cổ kính lại một lần nữa nâng chưởng đao.
Nếu không đột phá được sự ngăn trở, tiên cơ sẽ mất!
Nếu là người khác, chắc chắn sẽ sốt ruột, vội vàng, tâm trạng khó bình, nhưng ánh mắt Mạnh Kỳ sâu thẳm, tâm vô gợn sóng, không chút hoang mang. Nhớ lại những lần giao thủ vừa rồi, hắn nhận ra thân phận và công pháp của vị hoàng giả trong kính: Đường Văn vương, "Tam Chiếu Chân Giám"!
"Chiếu Nhân Giám" có thể bắt giữ hình ảnh đối thủ, phục chế công pháp địch nhân, và tăng lên đến tiêu chuẩn cao nhất mà cảnh giới của bản thân có thể phát huy!
Việc đến Ngọc Hư cung có khả năng lớn sẽ chạm trán Lục Bá còn lại, nên Tề Hoàn công lần trước đã kể chi tiết tình hình của họ cho Mạnh Kỳ. Nay đã giao thủ hai chiêu, sao Mạnh Kỳ không nhận ra được?
"Đường Văn vương không phải liếc mắt nhìn thấu ảo điệu công pháp, nắm giữ đại thành ngay tức khắc, mà là trực tiếp phục chế. Vật phục chế thường kém ở sự cứng nhắc, có khe hở để thừa cơ!" Nhìn chưởng đao của hoàng giả trong kính, Mạnh Kỳ đã có tính toán. Nếu giao thủ trực diện, đây là điều không thể thoát khỏi "Chiếu Nhân Giám". Nhưng nay hắn cách không ra tay, mình vẫn còn cách khác!
Hiểu rõ là Chiếu Nhân Giám, rõ ràng là cách không ra tay, phía sau Mạnh Kỳ đột nhiên hiện ra Pháp Tướng, một mảnh Hỗn Độn, không trên không dưới, đạo nhân ngồi xếp bằng ở chỗ sâu, trong tay nâng một ngọn cổ đăng không màu, đèn đuốc như hạt đậu.
Ánh sáng ấm áp, dịu dàng lan tỏa, không nơi nào là không tới, chiếu Tứ Tượng điện thành đen trắng luân chuyển, linh thiêng thần bí, chiếu thấu cả bóng ma sau lưng cổ kính. Vài đạo liên hệ như có như không hiện ra, từ cổ kính thò vào hư không, kéo dài về nơi xa.
Mạnh Kỳ tay trái vung Linh Bảo hỏa đao, mờ mịt mênh mang, giành trước chưởng đao của hoàng giả, lấy tâm pháp dính nhân quả hỗn hợp chút da lông của Đạo Nhất ấn, chém về phía những liên hệ kia.
Ánh đao hư ảo, dường như không ở giới này, liên hệ im bặt mà đứt.
Ngoài Ngọc Hư cung, Đường Văn vương lùi mạnh một bước, cổ kính trước mặt đột nhiên mơ hồ, vỡ vụn từng tấc!
"Đạo Nhất ấn..." Hắn nheo mắt, không dám thử cách không ra tay nữa, cất bước nhanh chóng, súc địa thành thốn, thẳng vào Ngọc Hư cung.
Chém đứt liên hệ xong, Mạnh Kỳ cân nhắc khoảng cách của mình và Tứ Tượng ấn, khoảng cách của hai vị Pháp Thân bên ngoài và Tứ Tượng điện, cũng như tốc độ của mỗi bên, vì thế không tiến mà lùi, xông đến cửa đại điện, chọn cách đối diện trực tiếp với hai vị Pháp Thân!
Tần Mục công mặc cổn bào huyền hắc, Hán Vũ vương tiêu sái đại khí, từ hai hướng khác nhau tìm đến, tính toán cùng bước vào Tứ Tượng điện, trước trừ con kiến, rồi tranh cao thấp!
Lúc này, họ thấy một bóng người thanh sam canh giữ ở cửa đại điện, trường đao màu da cam chắn trước mặt, khí thế trầm ngưng, uyên đình nhạc trì, dường như một người giữ ải, vạn người không thể qua.
Đột nhiên, từ trong khiếu huyệt Mạnh Kỳ bay ra tầng tầng vũ trụ, có Tỉnh Hải vô ngần và Kim Ô Thỏ Ngọc. Đạo nhân ngồi xếp bằng phía sau chậm rãi đứng dậy, tay phải nâng một viên tiểu ấn cổ phác trầm trọng, tay trái cầm cổ kính đen trắng luân chuyển, chân phải đạp đại địa kích phát hào quang, ngưng tụ thành hạnh hoàng tiểu kỳ trước người, chân trái nối tiếp hư không, diễn hóa ra hư vô thâm trầm phía sau, ngực trái tỉm màu tím cổ xưa đông đông nhảy lên, hai mắt cất giấu ngọn đèn cổ xưa không màu.
Ngoài dùng Bát Cửu, trong hiện Nguyên Thủy, Mạnh Kỳ lần đầu tiên cùng lúc sử hai môn công pháp.
Trong sát na, vũ trụ thu hẹp, Tinh Hà ngưng nhất, tiểu ấn cổ kính, hư vô hoàng kỳ, tử tâm đạo đăng đều lui vào trong Bất Diệt Nguyên Thủy Tướng.
Tần Mục công và Hán Vũ vương đột nhiên cảm giác thanh sam nam tử trước mắt biến mất, ở đó dường như chỉ có một điểm, năng lượng, vật chất, thời gian, không gian và nhân quả đều gần như lui về một điểm.
Không tốt!
Hai vị Pháp Thân đồng loạt nảy ra ý nghĩ này. Tần Mục công hiện ra trượng lục Pháp Thân, khí chính chiến kim qua ngưng tụ thành từng cỗ binh xa, phô thiên cái địa đánh về phía Mạnh Kỳ, còn Hán Vũ vương lộ ra hai tay, hấp thụ quang điểm công đức, diễn sinh ra hai con Huyền Hoàng Chân Long!
Họ không kịp tế ra Phong Thần pháp bảo, bản năng dùng võ đạo của mình để đối phó.
Ánh sáng.
Ánh sáng vô biên vô hạn.
Năng lượng hóa quang, đều phát ra, hư không được quang mang mở rộng, những thứ nhỏ bé dần sinh ra.
Quang mang và hỏa diễm bàng bạc hướng về phía trước, như uông dương đại hải, chớp mắt nuốt chứng Tần Mục công và Hán Vũ vương.
Một đao bổ ra, Mạnh Kỳ gần như kiệt sức, không hề nhìn kết quả, xoay người chạy về phía án kỷ.
Đại hải xen lẫn quang mang và hỏa diễm tách ra, một tôn Kim nhân trượng lục đứng ở đầu sóng, một con Huyền Hoàng Chân Long dài mấy trăm trượng quay quanh bay lên, đều có vẻ chật vật.
Lúc này, Mạnh Kỳ chộp được Tứ Tượng ấn, thân thể đột nhiên mơ hồ, trốn vào hư không, thẳng đến Khai Thiên điện, giành trước hai vị Pháp Thân.
Vừa chạy, hắn vừa thò tinh thần vào Tứ Tượng ấn, hấp thu một lần chân ý truyền thừa.
Với thực lực hiện tại, so với Pháp Thân còn kém xa, nên tuyệt đối không thể tham lam. Lát nữa vì Khai Thiên ấn, có thể ném Tứ Tượng ấn ra, dẫn phát tranh đoạt, tạo hỗn loạnl
Tần Mục công và Hán Vũ vương thoát khỏi đại bạo tạc Khai Thiên Tịch Địa, vừa vặn thấy Mạnh Kỳ biến mất. Họ định đuổi theo thì thấy tám bóng người lóe qua, đến sau mà đến trước, thẳng đến phía sau Mạnh Kỳ!
"Sở Trang..."
"Bát Môn Thiên Quan..."
Họ đều nói nhỏ, sắc mặt ngưng trọng, sau đó thấy Tề Hoàn công tóc trắng lão đạo.