“Ngươi dám!”
Tiếng kinh nộ vang vọng trong Chu Y Lâu, khiến Triệu Hằng cùng các thần bộ giật mình, vừa sợ hãi vừa nghi hoặc nhìn về phía Mạnh Kỳ.
"Cuồng Đao" Tô Mạnh vốn nổi tiếng nhàn vân dã hạc, tiêu dao tự tại, không tranh quyền thế, vậy mà lại muốn làm Tổng bộ đầu!
Mạnh Kỳ nhìn Thôi Diễn cùng Tống Thủ Nhân, cười nhạt: "Sao ta lại không dám?"
Sao lại không dám? Một luồng nhiệt khí xộc thẳng lên trán Thôi Diễn, khiến da mặt hắn đỏ bừng, ánh mắt tràn ngập tức giận.
Đã bao nhiêu năm rồi? Bao nhiêu năm không ai đám nói năng như vậy trước mặt hắn! Dù là đứng đầu các thế lực Tông Sư, cũng không dám có lời lẽ như vậy, chắng lẽ coi Bình Tân Thôi thị là hổ giấy sao?
Tiểu bối sao dám hỗn xược! Thôi Diễn định quát lớn, đột nhiên bắt gặp ánh mắt bình tĩnh, không gợn sóng của Mạnh Kỳ, một ý niệm chợt lóe, lời nói nghẹn ứ ở cổ họng, không thốt ra được.
Người trước mắt đâu phải ai khác, chính là "Cuồng Đao" Tô Mạnh!
Hắn có thể một mình đối đầu, ngay mặt kích sát Ngoại Cảnh đỉnh phong chấp chưởng thần binh, không phải Đại Tông Sư thì còn hơn cả Đại Tông Sư!
Thôi gia tuy có Ngoại Cảnh đỉnh phong, có thần binh phù hợp, có thủ hộ đại trận, có chuẩn Pháp Thân chiến lực, không sợ Pháp Thân, nhưng đó chỉ là phòng ngự. Chuẩn Pháp Thân không có linh trí, cần người chỉ huy, tính cơ động kém, ảnh hưởng phạm vi nhỏ. Ngoại Cảnh đỉnh phong thêm thần binh phù hợp có thể đánh bại "Cuồng Đao" Tô Mạnh, nhưng chưa chắc đã chém giết được hắn. Nói cách khác, trừ phi "Cuồng Đao" thất tâm phong cuồng tấn công Bình Tân, bằng không Thôi gia thật sự không có biện pháp khiến hắn phải sợ hãi, nhiều lắm là gặp Thôi Thanh Vũ thêm thần binh thì tạm lánh phong mang.
Đến cấp bậc Đại Tông Sư này, thực lực mạnh mẽ, công pháp phi phàm, một người liền là một nhà, một người liền là một phái. Không tính nội tình, "Cuồng Đao" Tô Mạnh đã miễn cưỡng có thể cùng Thôi gia so tài, là một "thế lực” cường đại!
Hơn nữa hắn giao du rộng rãi, đắc tội không ít cao nhân cường giả tà đạo, đồng thời có quan hệ không tệ với Lục đại tiên sinh Họa Mi sơn trang, "Hàn Băng tiên tử" Diệp Ngọc Kỳ, cùng Giang Chỉ Vi, độc truyền đệ tử của "Thiên Ngoại thần kiếm" Tô Vô Danh, tương giao hợp ý, giúp "Vạn Tượng môn" đặt chân Tây Vực, được Chu quận Vương thị cùng Thuần Dương tông đánh giá cao, có đại ân với Thiếu Lâm tự, Đông Hải kiếm trang và Lang Gia Nguyễn thị. Hai cái sau thậm chí nói rõ chuyện của hắn chính là chuyện của Nguyễn gia, chính là chuyện của "Kiếm Cuồng" Hà Thất!
Tứ đại Pháp Thân, hai vị Đại Tông Sư, tám thế lực hàng đầu. Chỉ cần nghĩ đến mạng lưới quan hệ của "Cuồng Đao" Tô Mạnh, Thôi Diễn và Tống Thủ Nhân đã không khỏi thấy đầu óc choáng váng, tim đập nhanh. Các đại thế gia có môn có hộ, có nghiệp có sản. Ai dám liều lĩnh đắc tội hắn? Ai dám hoàn toàn trở mặt đối phó hắn? Ai có thể gánh chịu cơn giận và sự trả thù do đó mà ra?
Cho nên, chỉ có thể đối phó hắn trong phạm vi giới hạn, điểm đến thì dừng, trừ phi chính hắn phạm phải đại sai lầm!
Từ trước đến nay, những kẻ hoặc là mạnh vì gạo bạo vì tiền, hoặc là giao du rộng rãi, hào hiệp giang hồ, dù võ công bản thân không nổi tiếng, vẫn có địa vị cao cả trên giang hồ, được tôn kính. Bình thường không ai dám trêu chọc, có thể hóa giải những mâu thuẫn mà người khác không thể giải quyết, dựa vào cái gì? Dựa vào chính mạng lưới quan hệ của bản thân!
Nói đơn giản, bọn họ đựa vào mặt mũi để tồn tại.
Mà Cuồng Đao không chỉ có mạng lưới quan hệ vượt xa bọn họ, bản thân trên chiến lực cũng là Đại Tông Sư hàng thật giá thật, chứ không phải đơn thuần dựa vào mặt mũi và quan hệ, cho nên càng khó đối phó, càng khiến người đau đầu!
Nghĩ đến những điều này, Thôi Diễn càng thêm đau đầu, cảm thấy phẫn nộ. Tiểu bối mà mấy năm trước còn không thèm để vào mắt, bây giờ đã có thể đấu võ đài với Thôi thị?
Hắn nuốt xuống những lời vừa định nói, chuyển giọng, trầm giọng nói: "Ngươi đến chậm, Chính Sự Đường đã quyết định nhân tuyển Tổng bộ đầu, có cả thánh chỉ. Ngươi muốn đối địch với Đại Tấn, với tất cả thế gia nha môn của Đại Tấn?"
Nói xong câu đó, hắn bỗng nhiên có chút bi ai, vì dọa "Cuồng Đao" Tô Mạnh, hắn lại đem các thế gia khác nâng lên cùng một chỗ, dường như theo bản năng cho rằng chỉ dựa vào Thôi thị là không đủ.
Triều đình có pháp độ và quy tắc riêng. Kết luận đạt được thông qua trao đổi giữa các thế gia là không ai được phép nghỉ ngờ mệnh lệnh, ai dám phản kháng, kẻ đó đang khiêu chiến quyền uy của tất cả các thế gia hàng đầu của Đại Tấn, tát thăng vào mặt bọn họ, chắc chắn sẽ gặp phải sự tấn công như vũ bão. Cho dù "Cuồng Đao” Tô Mạnh cũng không chịu nổi.
Trong tình huống hắn chủ động khơi mào tranh đấu, phá vỡ quy tắc, phần lớn mạng lưới quan hệ của hắn chỉ có thể chọn điều đình, chứ không thể thiên vị.
Đối mặt với sự uy hiếp như vậy, Mạnh Kỳ dường như không hề để ý, vẫn thản nhiên: "Mệnh lệnh của Chính Sự Đường đâu phải là đại đạo luân âm, không thể sai lầm. Chẳng phải Chính Sự Đường thường xuyên phủ định mệnh lệnh trước đó sao?"
"Nay Tư Mã Tổng bộ đầu mất tích, Lục Phiến Môn nhân tâm hoảng sợ, việc chọn tân nhậm Tổng bộ đầu sao có thể không nghe ý kiến của các thần bộ? Không nghe ý kiến của đông đảo bộ đầu? Không chọn người thích hợp hơn?"
"Biết sai mà sửa, là điều tốt nhất. Ta tin rằng Chính Sự Đường có không ít tiền bối kiến thức uyên bác, là nơi có khả năng tự sửa sai."
Thái độ "trên cao nhìn xuống” đánh giá Chính Sự Đường này khiến Thôi Diễn và Tống Thủ Nhân nổi trận lôi đình, đây là chuyện họ chưa từng gặp, hận không thể hô lớn "Bắt hắn lại!".
Nhưng khi lời đến miệng, vẫn biến thành một câu có vẻ lạnh lẽo và đầy áp lực:
"Tô Kim Chương không phải thần bộ, lại vọng ngôn về chuyện Tổng bộ đầu, làm loạn Chu Y Lâu, còn không mau mời hắn ra ngoài!"
Trong lâu nhất thời im phăng phắc, Kim Chương bộ đầu trực ban ngoài cửa tay mở ra rồi khép lại, nhưng vẫn không dám bước vào.
Thần sắc Triệu Hằng khôi phục bình tĩnh, hai tay nhẹ nhàng đặt lên tay vịn, hơi dựa vào lưng ghế, nhìn cảnh tượng trước mắt. Triệu Cảnh Nguyệt và Triệu Minh Triệt ngậm nụ cười khó nhận ra, thờ ơ lạnh nhạt. Viên Ly Hỏa, Liễu Sinh Minh, Tô Việt ánh mắt lóe lên, không có động tác. Kha Dự Chương và Lý Đông nhìn về phía "Ngân Thủ Thần Bộ" Minh Bích Không, dường như muốn nói ngươi là Tổng bộ đầu, đây là chuyện của ngươi, chúng ta ra tay cũng không thay đổi được vị trí Tổng bộ đầu!
Chòm râu của Minh Bích Không khẽ run, cân nhắc thực lực của mình so với "Cuồng Đao” Tô Mạnh. Mình yếu hơn Cáp Tư Ô Lạp, lại không có thần binh. Tuy rằng theo lý mà nói, "“Cuồng Đao” Tô Mạnh sẽ không phản kháng, bằng không sẽ khiêu khích Chính Sự Đường, khiêu khích tất cả các thế gia, khiêu khích triều đình Đại Tấn. Nhưng thiên hạ sự tình, nào có gì chắc chắn, không ai đám quên Tô Mạnh từng có danh hiệu: Mãng Kim Cương, hắn làm chuyện lỗ mãng, làm chuyện toạc móng heo cũng không ít, thật sự đánh nhau, sự tình lại không thể thu thập được.
Hắn cố kỵ thực lực của Mạnh Kỳ, cố kỵ mạng lưới quan hệ sau lưng bọn họ.
Ngay khi Minh Bích Không chuẩn bị quyết định, chuẩn bị ra tay, Thôi Diễn đột nhiên thấy Mạnh Kỳ chắp hai tay sau lưng, khóe miệng mỉm cười: "Đây không phải ý kiến riêng của ta, là ý kiến của tuyệt đại bộ phận bộ đầu và thần bộ Lục Phiến Môn. Nếu hai vị tướng công không tin, có thể hỏi thử."
Hắn quay đầu nhìn tám vị thần bộ, ánh mắt đảo qua từng người, Thôi Diễn cũng nhìn theo, mắt hàm uy hiếp, ai dám nhảy ra!
Đột nhiên, có người tiến lên một bước, khom người nói: "Hồi bẩm Hoàng thái đệ, hồi bẩm hai vị tướng công, Lục Phiến Môn hiện tại không có nhân tuyển nào thích hợp hơn Tô Kim Chương để đảm nhiệm thần bộ."
“Ngươi!” Thôi Diễn vừa kinh vừa giận, tay phải chỉ vào đổi phương.
Mọi người ở đây đều kinh ngạc, không ngờ người này lại đứng ra đầu tiên, họ vẫn cho rằng Tô Việt hoặc hai vị thần bộ Triệu gia sẽ xuất đầu trước!
"Tử Bằng Thần Bộ" Liễu Sinh Minh dưới ánh mắt chăm chú của Mạnh Kỳ, trán ứa ra một tầng mồ hôi lạnh, nhưng giọng nói không run rẩy, ngữ khí bình thường: "Luận thực lực, tám vị thần bộ không ai có thể so sánh với Tô Kim Chương, luận tư cách, hắn giao du rộng rãi, rất thích hợp làm Tổng bộ đầu, luận thủ đoạn, luận trí tuệ, những việc trước đây đều cho thấy Tô Kim Chương nổi bật. Trừ tư lịch kém một chút, hắn không có nhược điểm, mà tuyển Tổng bộ đầu, tuyệt không thể chỉ xem tư lịch."
Hắn thổi phồng khiến Mạnh Kỳ hơi xấu hổ.
Vừa rồi chỉ uy hiếp hắn một câu, nói ngươi là tà ma Tố Nữ đạo, nhưng bản thân không rõ ràng, sau khi trừ ma vệ đạo mới biết ngươi đã bí mật đầu nhập vào triều đình, thật đáng tiếc.
Liễu Sinh Minh vừa dứt lời, "Tuyệt Mệnh Thần Bộ” Triệu Tĩnh Nguyệt mặc bộ đầu phục đỏ sẫm cũng tiến lên một bước, giọng nói mềm mại đến bất ngờ, không giống với tuổi của nàng: "Hiện tại Lực Phiến Môn nhân tâm dao động, cần mau chóng tìm ra tung tích của Tư Mã Tổng bộ đầu, lúc phi thường làm chuyện phi thường, ta càng xem trọng Tô Kim Chương.”
Có Liễu Sinh Minh đi đầu, nàng không còn lo lắng gì nữa, thuần túy nói theo danh tiếng của thần bộ.
Bên cạnh nàng, Triệu Minh Triệt cũng tán đồng, có cảm giác trút được ác khí, vui sướng vô cùng.
Đang lúc Thôi Diễn và Tống Thủ Nhân muốn ngăn cản họ phát biểu ý kiến, "Huyết Nha Thần Bộ" Viên Ly Hỏa cũng đứng dậy, trầm giọng nói: "Ta ủng hộ Tô Kim Chương."
"Ta cũng ủng hộ Tô Kim Chương." "Kim Nhãn Thần Bộ" Tô Việt nghĩ đến Nguyễn gia sau lưng, mỉm cười nhìn Mạnh Kỳ, nhẹ nhàng gật đầu, ra vẻ rất vui mừng.
Không đợi Kha Dự Chương và những người khác phát biểu ý kiến, Mạnh Kỳ quay đầu nhìn Thôi Diễn và Tống Thủ Nhân: "Hai vị tướng công, đây là ý kiến của Lục Phiến Môn, xin Chính Sự Đường xem xét cẩn trọng.”
Nói đến đây, hắn nghiêm mặt: "Đại kiếp đã đến, thiên hạ hỗn loạn, Đại Tấn như rắn mất đầu, phải đoàn kết nhất trí. Lúc này mà còn tính toán cò con, chỉ lo lợi ích riêng, thật là thiển cận, không đủ để cùng mưu sự. Nếu gây ra phân liệt thế gia, Lục Phiến Môn rời rạc, chẳng khác nào tự hủy một tay, xin Chính Sự Đường lấy đại cục làm trọng!"
"Thôi tướng công, thời đại của các ngươi đã qua rồi, phải học cách thỏa hiệp và nhượng bộ!"
Lấy đại cục làm trọng? Không phải các ngươi nên lấy đại cục làm trọng sao?
Thời đại Thôi gia đã qua?
Thôi Diễn tức giận đến toàn thân run rẩy, nhưng nhìn ánh mắt thản nhiên của Mạnh Kỳ, hắn hiểu rõ, đối phương tuyệt đối không phải người vì suy nghĩ đến đại cục triều đình mà ủy khuất bản thân, dù sao hắn giao hảo với nhiều môn phái!
Nên làm gì bây giờ? Thôi Diễn nhanh chóng suy xét việc trục xuất Mạnh Kỳ. Các cường giả của các gia tộc ở Thần Đô đều không phải đối thủ của hắn, chỉ có mời Triệu Cảnh Thế ra tay và điều động sức mạnh đại trận Thần Đô mới có thể làm được.
Nhưng Triệu thị chắc chắn sẽ vui vẻ khi thấy Cuồng Đao gây rối, trừ phi mấy đại thế gia uy hiếp, có hắn không có ta, bằng không Triệu Cảnh Thế nhất định sẽ tìm cớ kéo dài.
Mà một khi uy hiếp đến mức độ này, chẳng khác nào bộc lộ ra ngoài mạnh trong yếu, miệng cọp gan thỏ, mất nhiều hơn được!
Lúc này, Mạnh Kỳ cười nói: "Ta cũng không mơ ước vị trí Tổng bộ đầu, chỉ là hiện tại hỗn loạn, tạm thời chấp chưởng, ổn định nhân tâm, đợi khi tìm được Tư Mã Tổng bộ đầu hoặc tình hình ổn định, sẽ thoái vị nhường người hiền."
Trong khoảng thời gian này đủ để mình sửa đổi tên hào, xem các loại tình báo cơ mật của Lục Phiến Môn!
"Tạm thay?" Đây chẳng phải là cho chúng ta cơ hội sao? Kha Dự Chương và Lý Đông lập tức bày tỏ đồng ý.
Thôi Diễn và Tống Thủ Nhân ban đầu bị ép đến cùng đường, đột nhiên phát hiện chỉ là tạm thay, nhất thời buông lỏng tâm tư, đợi khi thấy bảy đại thần bộ đều tán đồng, trầm ngâm một hồi rồi nói: "Để Chính Sự Đường thảo luận lại."
Nếu chỉ là tạm thay thì không phải là không thể chấp nhận.
Thoái nhượng và thỏa hiệp là chuyện mà các vị tướng công Chính Sự Đường thường xuyên làm.
Triệu Hằng làm bộ như không quen Mạnh Kỳ, chuẩn bị rời đi, khi đi ngang qua, nghe thấy Mạnh Kỳ truyền âm: “Triệu lão Ngữ à, ta chỉ có thể giúp đến đây, còn không mau thừa địp trong khoảng thời gian này đạt được trao đổi lợi ích với các thế gia khác, xác định lại nhân tưyển Tổng bộ đầu."
Triệu Hằng bước ra, đi ra khỏi cửa phòng, Thôi Diễn và Tống Thủ Nhân theo sát phía sau.