“Quá khử đủ loại, tan thành mây khói,” ý tứ sâu xa nằm ở đâu?
“Có phải chăng là chỉ đao cuối cùng của ‘Bá Vương Lục Trảm’ – ‘Bước vào trường hà, mệnh không chú định’?” Mạnh Kỳ đứng thẳng tại chỗ, suy tư. Hắn cố gắng giải mã lời Vương Tư Viễn – Vương đại công tử. “Nhưng chiêu đao này dường như là một dạng ứng dụng khả năng từ truyền thuyết, triệu hồi toàn bộ ấn ký ‘ta khác’ từ các vũ trụ, các nơi thiên địa, đồng thời tấn công địch nhân. Với bản thân mà nói, nó cực kỳ nguy hiểm, nhưng cũng vô cùng bá đạo, là một kích liều chết không đường lui, rất đúng phong cách Bá Vương.”
“Nhưng chiêu này không mang lại ý nghĩa thực tế nào cho việc ta thoát khỏi nhân quả của đại năng và sự ràng buộc của Lục Đạo.”
“Di…” Hồi tưởng lại, Mạnh Kỳ khẽ kêu lên, cảm thấy hình ảnh chiêu cuối của “Bá Vương Tuyệt Đao” có gì đó không đúng. Với kiến thức hiện tại, những gì hắn từng nghĩ là chưa chính xác!
Khi đó, hắn thấy: Một dòng trường hà hư ảo, lấp lánh gợn sóng hiện ra, không thấy điểm đầu, chẳng biết điểm cuối. Dù chưa vương chút tang thương, phủ đầy bụi trần, nó vẫn mang đến cảm giác tuyên cổ bất biến, tuế nguyệt trôi qua. Từ khắp nơi trong trường hà, vô số thân ảnh bay ra: có “Bá Vương” mặc khôi giáp đen, có nam tử ôm ấp nữ tử bạch y, có thiếu niên hai tay nâng đỉnh… đủ mọi hình dạng, không phải trường hợp cá biệt mà trải rộng khắp hư không, lẳng lặng huyền đình.
Chiêu đao này rõ ràng là bước vào trường hà thời gian, triệu hồi bóng người từ khắp nơi trong đòng sông, quán thông vũ trụ khác, thậm chí cả chân thật chỉ giới. Nói cách khác, ấn ký “ta khác” triệu hồi bao gồm cả những thân ảnh Bá Vương trong quá khứ
Mẹ nó… Bá Vương đã sớm có được đặc tính Bỉ Ngạn?
Hơn nữa, theo miêu tả của Tô Vô Danh, và phỏng đoán của chính mình về ý nghĩa chân chính của “Quá khứ đủ loại, tan thành mây khói,” nó không chỉ là chém đứt liên hệ giữa kẻ thả câu và bản thân, mà còn phải chém đứt tất cả quá khứ, chỉ giữ lại kiếp này và kiếp sau. Tiền đề là đại năng sau lưng phải là Bỉ Ngạn giả.
Bá Vương lấy “Quá khứ đủ loại, tan thành mây khói” đặt tên cho đao thứ năm, mà chiêu cuối lại mang đặc tính Bỉ Ngạn. Có phải điều này cho thấy đại năng sau lưng hắn là Bỉ Ngạn giả?
Nhưng chẳng phải là Lôi Thần sao? Lẽ nào Lôi Thần đã đăng lâm Bỉ Ngạn? Nhưng năm xưa Thượng Cổ, trước khi mất tích, Lôi Thần còn kém Chân Võ rất nhiều. Dù vượt qua truyền thuyết, khoảng cách lên bờ vẫn còn xa vời, sau đó lại càng không có bất kỳ tin đồn hay sự tích nào. Chỉ để lại di thuế, như thể đã tọa hóa từ lâu. Không thể nào đột nhiên trở thành Bỉ Ngạn giả được!
Vô số nghỉ vấn nảy sinh trong lòng Mạnh Kỳ. Phát hiện từ phỏng đoán ý tứ sâu xa của Vương đại thần côn khiến hắn vừa sợ vừa nghỉ. Để xác định phỏng đoán có chính xác hay không, cách tốt nhất là cảm ngộ lại Bá Vương Tuyệt Đao, học “Quá khứ đủ loại, tan thành mây khói” và “Bước vào trường hà, mệnh không chú định,” tìm xem chúng có đề cập đến phần chân chính của quá khứ hay không, chứ không phải chỉ là cái tên.
Nếu đại năng sau lưng ta là truyền thuyết hoàn hảo, với tích lũy hiện tại, dựa vào “Đạo Nhất ấn,” ta có thể tự sáng tạo đao pháp chém đứt liên hệ nhân quả giữa “ta khác,” Lục Đạo và bản thân. Khả năng thoát khỏi có lẽ được năm sáu thành. Nếu là Bỉ Ngạn giả, dù không lĩnh ngộ ảo diệu thời gian, nhưng có thể bước đầu chạm vào, phát huy tác dụng tương ứng của “Đạo Nhất ấn,” thì dù đại nhân vật sau lưng bị vây trong trạng thái vẫn lạc hoặc bị phong ấn trấn áp, ta cũng thập tử vô sinh!
Tuy rằng hiện tại, trừ Nguyên Thủy Thiên Tôn và Đạo Đức Thiên Tôn biết rõ mọi chuyện của ta, những đại nhân vật khác có ý vị không rõ đều không giống Bỉ Ngạn giả. Nhưng mọi chuyện nên lo trước thì hơn.
Hơn nữa, không phải không có cách giải quyết. Lĩnh ngộ ảo diệu thời gian, bước đầu chạm vào, với người khác là thiên nan vạn nan, thiên tư hơn người như Tô Vô Danh cũng vậy. Nhưng ta có Thất Sát bi trong tay. Nếu dụng tâm nghiên cứu, thường xuyên sử dụng thể hội, không hẳn không thể nhập môn. Thế nhưng, cái thiếu nhất vẫn là thời gian!
Cho dù là theo ý tưởng ban đầu, tự sáng tạo đao pháp chém đứt liên hệ nhân quả, một năm cũng chưa chắc đủ. Cần Luân Hồi phù gia trì, hối đoái thời gian phụ trợ. Đó là vì ta có chút tích lũy liên quan. Nếu lo trước từ bây giờ, năm sáu năm căn bản không đủ, mười năm tám năm còn thấy ít!
Hô, Mạnh Kỳ thở hắt ra, đột nhiên nghe thấy tiếng người gác cổng của Giang Đông Vương thị: “Tô công tử! Tô công tử”
Mạnh Kỳ quay đầu, nghi hoặc nhìn hắn: “Chuyện gì?”
Người gác cổng cười làm lành: “Công tử thứ lỗi, tiểu nhân vừa rồi quên một việc.”
“Chuyện gì?” Mạnh Kỳ tinh thần rung lên, chẳng lẽ Vương đại thần côn còn có nhắn nhủ khác?
Người gác cổng nhìn quanh, thấy không có gì lạ, truyền âm nhập mật: “Tô công tử, Tố Nữ đạo, Huyền Nữ nhất mạch ngoại vụ tổng quản tìm ngài. Ban đầu hắn định thông qua Vương gia chúng ta truyền tin, nhưng ngài tự tìm tới cửa rồi.”
Huyền Nữ nhất mạch? Họ muốn nói gì? Mạnh Kỳ vừa mừng vừa sợ: “Vị tống quản này hiện ở đâu?”
“Công tử ngài tiêu diệt Sinh Tử Vô Thường tông xong, hắn đã đến Vương gia chúng ta xin giúp đỡ. Nhưng vật đổi sao dời, giờ này ngày này hắn không còn ở Quảng Lăng. Xin công tử ở lại khách viện, chờ chúng ta báo cho hắn.” Giang Đông Vương thị truyền thừa mấy chục vạn năm, người gác cổng nói năng có chút lịch sự tao nhã. Hơn nữa, hắn là người ở mặt tiền Vương gia, những bí mật không quá quan trọng đều biết cả.
Huyền Nữ nhất mạch nửa chính nửa tà, Vương gia cũng không kiêng kị giữ liên hệ với họ.
Mài đao không chậm trễ việc đốn củi, tu luyện ở đâu cũng vậy. Mạnh Kỳ gật đầu: “Vậy xin dẫn đường.”
Ở lại khách viện Giang Đông Vương thị vài ngày, Mạnh Kỳ gặp Huyền Nữ nhất mạch ngoại vụ tổng quản. Hắn họ Túc, tên Bắc, da mặt trắng nõn, ngũ quan nhu hòa, rất có phong thái thư sinh, nhưng khí huyết tràn đầy, cơ nhục rắn chắc, khí tức phảng phất nham tương nóng rực dưới đáy.
Thực lực tiếp cận Tông Sư. Mạnh Kỳ âm thầm phán đoán, chắp tay nói: “Túc tổng quản, Huyền Nữ nhất mạch tìm ta có chuyện gì quan trọng ?”
Túc Bắc liếc nhìn Mạnh Kỳ, cảm thấy hắn hoàn toàn giống người thường, không có gì đặc biệt. Nhưng chính điều này lại khiến người ta kiêng kị nhất. Với thực lực và ánh mắt của mình, thế mà hắn không nhìn ra được nhục thân Mạnh Kỳ cường đại đến đâu!
“Tô công tử liên lạc Pháp Thân cao nhân, tiêu diệt Sinh Tử Vô Thường tông, một trận chiến chấn động thiên hạ. Huyền Nữ nhất mạch chúng ta cảm thấy vô cùng bội phục. Anh kiệt như vậy sao có thể không mượn sức? Tông chủ quyết định giao Bá Vương Tuyệt Đao cho công tử chấp chưởng, chỉ cần sau này Huyền Nữ nhất mạch chúng ta gặp nạn, công tử có thể trượng nghĩa ra tay hoặc ra mặt hòa giải!” Túc Bắc chậm rãi nói.
Chấp chưởng Bá Vương Tuyệt Đao? Không cần điều kiện hà khắc? Mạnh Kỳ vừa kinh hỉ, vừa nghi hoặc. Phải chăng sự hủy diệt của Sinh Tử Vô Thường tông đã đánh thức Huyền Nữ, khiến họ nhìn thẳng vào bản thân?
Hắn vận chuyển Nguyên Tâm ấn, cảm ứng biến hóa cảm xúc của Túc Bắc. Ai ngờ Túc Bắc mang dị bảo, cảm xúc thu lại như gà, giấu trong vẻ đần độn, khiến Mạnh Kỳ chỉ có thể nhận ra chút ít.
Một chút khẩn trương, một chút mong chờ.
“Lời này là thật?” Mạnh Kỳ hỏi lại.
“Thiên chân vạn xác.” Túc Bắc ha ha cười nói: “Ta đâu dám đem chuyện này ra đùa? Không sợ công tử chém ta một đao?”
Đây đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh! Nếu “Quá khứ đủ loại, tan thành mây khói” và “Bước vào trường hà, mệnh không chú định” đều đề cập đến quá khứ, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều. Tu luyện một môn công pháp nhập môn và tự sáng tạo một môn công pháp có độ khó không thể so sánh. Hơn nữa, đây là quyết định của Huyền Nữ. “Bá Vương Tuyệt Đao” tuy rằng hiện tại vẫn chưa tán thành mình, khiến mình có thể cảm ứng được, nhưng sau khi vào tay mình, dù không chưởng khống được, cảm ngộ vẫn không thành vấn đề.
Mạnh Kỳ đè nén tâm tình sục sôi, cẩn thận cười nói: “Túc tổng quản đảm nhiệm ngoại vụ, địa vị trong tông không thấp nhỉ.”
Túc Bắc lắc đầu cười: “Công tử quá khen, ta chỉ là vận khí tốt, có túc thế nhân duyên với một cụ ứng thân của tông chủ.”
Mạnh Kỳ nhìn mũ của hắn, ách, khăn xếp, thử nói: “Ra là vậy. Túc tổng quản, nếu quý tông có thành ý này, hay là mang Bá Vương Tuyệt Đao tới Quảng Lăng?”
“Trong tông không ai có thể cầm nổi đao này.” Túc Bắc lộ vẻ cười khổ: “Nhưng tông chủ biết công tử cẩn thận, sẽ không tùy tiện vào Tố Nữ Tiên Giới, nên tính thân đến Quảng Lăng, cùng ngài lập khế ước.”
“Tông chủ quý tông ở đâu?” Mạnh Kỳ hỏi.
Túc Bắc chỉ về phía bắc: “Tông chủ đang đợi trên lâu thuyền ngoài sông.”
Nói xong, hắn bổ sung giải thích: “Quảng Lăng có tuyệt thế thần binh trấn áp, tông chủ không đám vào thành.”
Ngoài thành Quảng Lăng, mặt sông… Mạnh Kỳ vẫn chú ý biến hóa cảm xúc của Túc Bắc, nhưng vì dị bảo kia, Túc Bắc không để lộ nhiều, Mạnh Kỳ không nhận ra điều gì khác thường.
Hắn kẻ tài cao gan cũng lớn. Nghĩ nghĩ, hắn quyết định đến. Đương kim thế gian, không có mấy người có thể giữ chân hắn, đặc biệt sau khi “Đạo Nhất ấn” nhập môn. Hơn nữa, nơi này ngay cạnh Quảng Lăng, có chút dao động, Vương gia sẽ nhận ra ngay. Lạc Thư đâu phải là đồ trang trí!
Báo cho Vương gia một tiếng, Mạnh Kỳ cùng Túc Bắc ra khỏi thành, đến bên bờ đại giang. Một chiếc lâu thuyền đang neo đậu ở bờ bên kia, đèn đuốc sáng trưng giữa trời chiều.
“Tông chủ ở trên thuyền.” Túc Bắc cung kính dẫn đường.
Hai đạo độn quang đến gần lâu thuyền. Đột nhiên, đèn trên lâu thuyền tắt ngấm, cấm pháp tự sinh, tỏa ra sương mù nhàn nhạt, có những điểm sáng thần thánh vòng quanh.
Mạnh Kỳ giật mình, nhìn về phía đầu thuyền. Giữa làn sương, một bóng người bạch y xuất trần, dung nhan tinh xảo, khí chất không linh, tiếu mĩ tuyệt luân bước ra. Nào phải Huyền Nữ, rõ ràng là “Đại La yêu nữ” Cố Tiểu Tang!
Khí cơ tương liên, ánh mắt chạm nhau, Mạnh Kỳ chỉ cảm thấy trong mắt Cố Tiểu Tang, vẻ linh động ẩn sâu một mảnh đạm mạc.
Quanh thân Túc Bắc, quang hoa bùng lên, định phá không xa độn. Hóa ra hắn là một luân hồi giả!
Đúng lúc này, thanh âm quen thuộc vô tình, vô ba của Lục Đạo Luân Hồi chi chủ vang lên:
“Xác nhận, Chân Định đã bước qua tầng thứ ba thiên thê, đạt tới lần thứ ba nhiệm vụ tử vong tối cao thượng hạn.”
“Xác nhận, gặp ‘Đại La yêu nữ’ Cố Tiểu Tang.”
“Xác định, lần thứ ba nhiệm vụ tử vong trước tiên, thời hạn bảy ngày. Tiêu diệt ‘Đại La yêu nữ’ Cố Tiểu Tang, kẻ vi phạm xóa bỏ. Thành công thưởng ‘Bá Vương Lục Trảm’ chi ‘Quá khứ đủ loại, tan thành mây khói’ và một tấm Luân Hồi phù.”
Đầu óc Mạnh Kỳ nổ tung. Nhiệm vụ đến trước khi hắn chuẩn bị sẵn sàng!
Mây đen kéo đến, che khuất tia nắng cuối cùng.
...
Giang Đông, Thiên Mệnh quán. Thiên Mệnh đạo nhân ngồi trên nóc nhà, nhìn sắc trời tối đen, bỗng thở dài một tiếng:
“Mệnh trung chú định, chung quy khó thoát.”