Chân trời ráng chiều ửng màu vỏ quýt, tầng tầng mây trắng nhuộm đỏ rực rỡ, dòng sông lớn cuồn cuộn chảy xiết, vạn cổ không ngừng, chứng kiến bao cảnh bị hoan, hợp tan.
Mạnh Kỳ chậm rãi mở mắt, đôi con ngươi sâu thẳm như vực thẳm, trước mắt núi vẫn là ngọn núi ấy, nước vẫn là dòng nước kia, nhưng dưới ánh mắt hắn, chúng không còn thuần túy như trước. Hắn có thể nhìn thấy những khe hở nhỏ bé nhất, thoáng vụt qua, có thể thấy chúng chồng lên vô số cảnh tượng "hư ảo" như ẩn như hiện.
"Hư Không Ấn..." Mạnh Kỳ khẽ nói, thần quang trong mắt biến mất, khôi phục vẻ bình thường, núi sông lại chẳng có gì khác biệt.
Đứng dậy, thu hồi Linh Bảo Thần Đao, Mạnh Kỳ bước đến bên thi thể tàn tạ của lâu chủ Bất Nhân Lâu, kẻ đã hứng chịu dư ba từ đòn đánh cuối cùng của hắn. Hắn nhặt cái đầu còn coi như nguyên vẹn lên.
Kẻ kia đã không còn khăn che mặt, trán vỡ toác, óc và máu tươi văng ra gần hết, chỉ còn lại chút tàn tích đỏ trắng. Khuôn mặt hắn ta tầm thường, đôi mắt trợn trừng, đông lại nỗi thống khổ trầm luân cùng niềm hân hoan giải thoát.
Lưng thắng tắp, Mạnh Kỳ xách đầu, từng bước "đi" về hướng Thần Đô, càng "đi" càng cao.
...
Trong cung thành, hậu điện của Chính Sự Đường, nơi hoàng đế nghỉ ngơi.
Tần vương Triệu Cảnh Thế ngồi sau bàn, bên tay trái là Thôi Thanh Vũ, gia chủ Thôi gia, và Thôi Diễn, Thượng thư Tả phó xạ. Bên tay phải là Trương Bách Linh, gia chủ Trương gia, và Trương Bách Lý, Tham Tri Chính Sự. Bên cạnh là Tư Mã Thạch, "tiền nhiệm" Tổng bộ đầu Lục Phiến Môn.
"La giáo, Tố Nữ đạo cấu kết với gian tế Bắc Chu, hại chết tiên hoàng, vây khốn Tư Mã Tham Chính, mưu đồ lật đổ Đại Tấn. May mắn có các vị khanh gia sáng suốt, nhìn xa trông rộng, thành công cứu Tư Mã Tham Chính, đánh bại âm mưu của chúng," Triệu Cảnh Thế thản nhiên nói, đây là lý do thoái thác đã được chuẩn bị, "Nay, sự tình coi như đã kết thúc. Đợi đủ hai mươi bảy ngày hiếu, sẽ để thái đệ đăng cơ, chấp chưởng Đại Bảo."
Giờ phút này, Triệu Hằng chưa đủ tư cách tham dự vào cuộc trao đổi ở tầng cao nhất giữa Triệu thị Thần Đô và các thế gia.
Thôi Diễn và những người khác sắc mặt ảm đạm, nghe vậy liền hành lễ: "Tần vương quá khen. Thần hổ thẹn không dám nhận."
Bỗng nhiên, Thôi Thanh Vũ nhớ ra một chuyện: "Vậy Tô Tổng bộ đầu đâu?"
Người trẻ tuổi này phía sau có rất nhiều Pháp Thân cao nhân chống lưng, là thế lực hàng đầu, bản thân cũng là một nhân vật mạnh mẽ, nhất cử nhất động của hắn đều phải được chú ý!
Triệu Cảnh Thế khẽ biến sắc, trầm mặc hồi lâu, mới thở dài nói: "Tô Tổng bộ đầu tuổi trẻ khí thịnh, có lẽ là truy kích La giáo, Tố Nữ đạo và gian tế Bắc Chu rồi..."
Hắn nói không chắc chắn, mơ hồ có chút phỏng đoán, nhưng lại cố gắng lảng tránh, tránh rước họa vào thân.
Cuồng Đao một mình truy kích La giáo, Tố Nữ đạo và gian tế Bắc Chu? Hắn không sợ gặp chuyện bất trắc sao? Thôi Thanh Vũ và Trương Bách Linh ban đầu sững sờ, chợt tỉnh ngộ. Chuyện này chỉ sợ là sự ăn ý ngầm giữa Tần vương và La giáo, Tố Nữ đạo, một sự ăn ý không cần nói ra. Tóm lại, họ chọn cách làm ngơ trước những mối đe dọa đến bản thân, mặc kệ chúng muốn làm gì thì làm, thành bại không liên quan đến họ.
Với thực lực hiện tại của Cuồng Đao, những võ công đã thể hiện, và thanh đao vô giải kia, La giáo và Tố Nữ đạo chắc chắn sẽ không khinh thị. Chắc chắn chúng đã mưu đồ thỏa đáng, vạn vô nhất thất, ít nhất sẽ xuất động thần binh, ít nhất hai vị nửa bước Pháp Thân cấp chiến lực, thậm chí có khả năng Pháp Vương tự mình động thủ. Cuồng Đao sợ là lành ít dữ nhiều. Ai, hắn liên lụy quá nhiều thế lực, nếu hắn vẫn lạc, sợ là sẽ có kinh đào hải lãng.
Trong lúc những ý nghĩ ấy hiện lên, Triệu Cảnh Thế tay phải khẽ gõ mặt bàn: "Các vị khanh gia, nên chuẩn bị triều hội rồi."
Lời còn chưa dứt, hắn chợt cảm nhận được sự thay đổi của cấm pháp hoàng cung. Ánh mắt hắn nhìn về phía trước, xuyên qua tầng tầng hư không, hướng về phía cổng cung thành.
"Cuồng Đao” Tô Mạnh? Giây lát, Thôi Thanh Vũ và những người khác cũng cảm nhận được.
Hắn lại sống sót trở về!
La giáo và Tố Nữ đạo thực ra không có âm mưu hay mai phục gì sao?
Lúc này, Mạnh Kỳ súc địa thành thốn, đã đến cổng Chính Sự Đường, từng bước tiến về hậu điện.
Hắn mặc một bộ thanh y, không dính vết máu, tóc búi cao, khăn xếp ngay ngắn. Tay trái buông thõng, tay phải xách một cái đầu đầy máu, mỗi bước chân bước ra như giẫm lên trái tim của mọi người.
Thình thịch, thình thịch, tim Triệu Cảnh Thế đập nhanh hơn không kiểm soát được. Nhìn Mạnh Kỳ bước vào hậu điện, tỉnh thần hắn nhất thời căng thăng, ý niệm hỗn loạn.
Hắn trở lại!
Mạnh Kỳ đứng giữa Thôi Thanh Vũ và Trương Bách Linh đang kinh ngạc nghi hoặc, "bộp" một tiếng ném cái đầu trong tay xuống bàn trước mặt Triệu Cảnh Thế. Hai con mắt trợn trừng nhìn thẳng vào Triệu Cảnh Thế, nỗi thống khổ trầm luân và niềm hân hoan giải thoát kia khiến người ta sởn tóc gáy.
"Tô Tổng bộ đầu, đây là...?" Triệu Cảnh Thế đã trải qua nhiều biến cố, tâm linh đã bình tĩnh trở lại, trầm giọng hỏi.
Mạnh Kỳ tay trái phủi phủi tay phải, như đang lau đi vết máu, ngữ khí bình tĩnh nói:
"Đương đại lâu chủ Bất Nhân Lâu.”
"Đương đại lâu chủ Bất Nhân Lâu?" Thôi Diễn, Trương Bách Lý thốt lên, có chút hoài nghi tai mình.
Lâu chủ Bất Nhân Lâu xếp hạng Top 10 Địa bảng? Lâu chủ Bất Nhân Lâu chưa từng thất thủ trong vài thập niên qua? Kẻ chấp chưởng thần binh, sát thủ tử giai ẩn mình trong bóng tối?
Thôi Thanh Vũ, Trương Bách Linh, Tư Mã Thạch và Triệu Cảnh Thế cũng chấn động sửng sốt, nhưng chỉ thoáng thất thố. Triệu Cảnh Thế vô thức ngồi thẳng dậy, nói: "Thật sự là lâu chủ Bất Nhân Lâu?"
Đây là một Đại Tông Sư thần bí đáng sợ và vô cùng nguy hiểm, giống như con độc xà luôn ẩn mình trong bóng tối trong mắt người thường. Nó bất động thì thôi, một khi động sẽ giết người, không có ngoại lệ. Ở đây ai không e ngại hắn? Ai dám trêu chọc hắn?
Mà giờ đây hắn chủ còn lại một cái đầu, lặng lẽ nhìn mình.
Hắn chết dưới tay "Cuồng Đao" Tô Mạnh?
Một cơn run rẩy như điện giật lan từ xương cụt của Triệu Cảnh Thế lên trên, khiến hắn càng thêm sợ hãi.
Mạnh Kỳ buông hai tay xuống tự nhiên, dùng giọng điệu như đang nói về thời tiết, nói: "Ta đến phá án, rơi vào mai phục, gặp gỡ đương đại Hoan Hỉ Bồ Tát, Phụng Điển Thần Sứ cầm lệnh bài Pháp Vương, Đại La Yêu Nữ ẩn mình trong bóng tối, và lâu chủ Bất Nhân Lâu ra tay vào thời điểm thích hợp nhất."
Hắn không nói cụ thể tình hình chiến đấu, cũng không nói kết quả ra sao, nhưng quá trình và kết quả đã bày ra trên bàn và trước mắt. Cuồng Đao trở lại, lâu chủ Bất Nhân Lâu chỉ còn lại cái đầu, những người còn lại hoặc bị đánh đuổi, hoặc chết không toàn thây.
Âm thanh hít ngược khí lạnh phát ra từ miệng Thôi Diễn và những người khác. Đội hình như vậy, vây sát một vị Pháp Thân còn miễn cưỡng có thể, nhưng lại không làm gì được Cuồng Đao, còn bị hắn phản giết một người?
Hắn đến tột cùng đã đạt đến trình độ nào? Sở hữu những vật nghịch thiên gì?
Chấn động, sửng sốt, phỏng đoán, nghi hoặc, đủ loại cảm xúc trào dâng. Trong điện hoàn toàn chìm vào im lặng, im lặng đến quỷ dị.
Mạnh Kỳ không để ý đến phản ứng của họ, mà nhìn chằm chằm vào đôi mắt Triệu Cảnh Thế, nhìn đôi mắt dường như sắp co rút lại thành lỗ kim của hắn, mỉm cười: "Tư Mã Tổng bộ đầu đã trở lại, ta cũng không cần tạm thay nữa. Xin Tần vương kết toán tiền lương trong thời gian này, và thù lao vì đã giết lâu chủ Bất Nhân Lâu."
Triệu Cảnh Thế thật sự có chút bị dọa sợ, miễn cưỡng cười nói: "Không biết Tô Tổng bộ đầu muốn thù lao gì?"
"Diêm La Thần Thảo, Vạn Niên Băng Phách." Mạnh Kỳ như đã chuẩn bị từ trước, một tràng dài danh từ tuôn ra.
Đây là những tài liệu cần thiết để luyện chế thần binh bằng Băng Nhãn Tinh Phách và U Minh Quỷ Môn, cần ba vạn thiện công để đổi từ Lục Đạo Luân Hồi Chi Chủ.
Đương nhiên, Mạnh Kỳ đều nhân đôi tất cả, coi như chi phí cho Thất Sát Bi và phí tổn thất tinh thần.
Sắc mặt Triệu Cảnh Thế thoáng cứng đờ, nhưng nhìn cái đầu lâu chủ Bất Nhân Lâu, lại nghĩ đến chuyện bỏ tiền tiêu tai, vì thế nghiến răng nghiến lợi nói: "Trong này rất nhiều thứ không có..."
"Dùng vật có giá trị tương ứng bù vào là được." Mạnh Kỳ rất dễ nói chuyện, tuyệt không kiên trì.
Trầm mặc, vẫn là trầm mặc. Nửa ngày sau, Triệu Cảnh Thế phân phó Tư Mã Thạch đến Triệu thị bảo khố lấy.
Trong quá trình chờ đợi, Mạnh Kỳ không nói gì, cứ như vậy lặng lẽ đứng.
Sau nửa canh giờ, Tư Mã Thạch trở lại, đưa cho Mạnh Kỳ một chiếc giới tử hoàn. Mạnh Kỳ xem qua sơ lược, đại khái phù hợp, cũng không so đo, thu lấy.
Triệu Cảnh Thế vô cùng đau đớn, nhưng nghĩ đến hậu quả nếu sự việc ầm ĩ lên, nghĩ đến việc bản thân không có khả năng giữ chân Cuồng Đao, chỉ có thể cắn răng chịu đựng. Dù hoàng thất đời đời tích lũy dày, gói bảo vật này cũng chiếm một phần không nhỏ, chuyện này chẳng khác nào chặt tay!
Thu hồi giới tử hoàn, Mạnh Kỳ xoay người, chắp tay sau lưng hướng về phía cổng, khi sắp bước ra ngoài, nhẹ nhàng buông một câu:
"Quá tam ba bận.”
"Nếu còn có lần nữa, dù ngươi trốn trong Thần Đô đại trận, được ngàn vạn cường giả bảo hộ, ta muốn lấy mạng ngươi, cũng dễ như lấy đồ trong túi."
Lời nói vang vọng, thân ảnh đã biến mất.
Triệu Cảnh Thế xanh mét mặt mày, môi mấp máy, chung quy không nói nên lời.
Bởi vì uy thế từ việc đột phá tử cục, chém giết lâu chủ Bất Nhân Lâu, lời nói của "Cuồng Đao" Tô Mạnh không phải cảnh cáo, cũng không phải uy hiếp, mà dường như là một lời tuyên ngôn thật sự, một sự thật chắc chắn sẽ xảy ra!
Hắn luôn có thể làm được những việc mà người khác cảm thấy không thể hoàn thành!
"...Dù ngươi trốn trong Thần Đô đại trận, được ngàn vạn cường giả bảo hộ, ta muốn lấy mạng ngươi, cũng dễ như lấy đồ trong túi."
...
Rời khỏi hoàng cung, Mạnh Kỳ trở về Tô phủ một chuyến, gặp Tô Ly, nhắc nhở hắn rằng thiên hạ thế lực đang hỗn loạn, trước khi hình thành cân bằng mới, tất sẽ có rất nhiều chuyện xảy ra. Thần Đô là một trong những cơn lốc xoáy, nếu có thể, hãy nhanh chóng đưa cả nhà rời khỏi Thần Đô.
Nhưng khi Tô Ly hỏi nên đi đâu, Mạnh Kỳ lại không biết nên trả lời thế nào. Đại kiếp đã đến, thiên hạ tuy lớn, nhưng có chốn đào nguyên nào?
...
Đi thuyền rời kinh, Mạnh Kỳ thưởng thức phong cảnh hai bên bờ, điều chỉnh tâm tình.
Vào đêm, trăng sáng treo cao, sóng gợn lung linh, mang một vẻ an bình yên tĩnh khác thường. Thỉnh thoảng mới thấy một chiếc thuyền khác lướt qua.
Khi hai chiếc lâu thuyền lướt sát nhau, một giọng nữ thanh nhã đột nhiên truyền vào tai Mạnh Kỳ:
"Ngươi muốn biết lai lịch của Vô Sinh Lão Mẫu không?"