Nhân Đạo Kỷ Nguyên

Lượt đọc: 11440 | 2 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 100 Chương 99 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 176 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 83
thiên hoàng kỷ nguyên

❊ ❊ ❊

Bạch Trạch sinh cùng thiên địa, thuộc về tiên thiên sinh linh. Thần thông sinh thành từng truyền khắp thiên địa, danh tiếng cực lớn. Lúc đó có nhiều thần thông giả cũng mạnh hơn y nhiều nhưng trời sinh y có thể thông âm dương thuật, hiểu thiên thời, tránh hung hiểm. Đi qua rất nhiều nơi đều bình an vô sự, âm dương nhị khí trong cơ thể được y dùng tới mức xuất thần nhập hoá, âm dương độn thuật càng thêm quỷ bí vô song.

Khi bỏ chạy thì vô hình vô tiếng, lời vừa dứt thì đã trôi dạt theo không trung phảng phất như nương theo quỹ tích đại đạo mà di chuyển. Nam Lạc khẽ chuyển đầu thì đã bị gió bao vây, cả người giống như lá khô bị xát vỡ, hoá thành bột phấn, phiêu tán trong không trung.

Bạch Trạch giống như gió ập tới, một tay ôm bạch y nữ tử, giống như thần tiên quyến lữ, chỉ là bạch y nữ tử kia tay khẽ vỗ bụng dưới, đôi mi thanh tú khẽ nhăn lại. Đôi môi trắng bệch của nàng khẽ mấp máy cuối cùng lại không nói ra lời.

Bạch Trạch tựa hồ nhìn ra nàng muốn nói gì nhẹ giọng nói: “Không phải là ta muốn giết hắn, mà là gương trong tay hắn có chút thần diệu, có hắn thì chúng ta không thể nào rời đi được”

Trán nàng vẫn cứ nhăn nhưng không nói gì chỉ thở dài thôi.

Bạch Trạch kéo tay nàng tựa hồ muốn rời đi, đột nhiên quanh bọn họ xuất hiện hơn mười người, những người này tới bất thình lình ngay cả Bạch Trạch trước đó cũng không phát hiện ra, dù bây giờ họ hiện thân cũng không thể cảm nhận được pháp lực ba động trên người họ, nhưng người nào cũng đứng trên hư không, trong tay mỗi người có pháp bảo tản ra các loại quang mang, dường hợp thành một bộ trận pháp huyền ảo, phong toả cả phiến hư không này.

“Nguyên lai là Xích Phong lão tổ, không biết từ lúc nào đã thành nanh vuốt của Thiên Đình rồi” Bạch Trạch khẽ nghiêng đầu, nhãn thần khinh miệt, lời nói có tính khiêu khích, cho tới lúc này y mới lộ ra cuồng ngạo của tiên thiên sinh linh.

Trong hơn mười người có một lão già tóc đỏ cười hắc hắc nói: “Nam Cương chi thần Bạch Trạch, oai danh hiển hách, lão tổ đã sớm muốn gặp mặt”

“Ha ha gặp mặt, ngươi còn không xứng, nếu không phải trên người các ngươi có bùa chú ngăn cản khí tức thì trong vòng trăm dặm ta có thể khiến các ngươi hồn phiêu phách tán” Bạch Trạch nở nụ cười khinh miệt

Xích Phong lão tổ trừng mắt, muốn động thủ nhưng Bạch Trạch lại cười ha ha nói: “Xích Phong lão tổ là người thành danh nhiều năm, nhập thiên đình cũng không sao nhưng lại bài danh sau một tiểu bối nhân tộc ha ha... Nếu Đế Tuấn muốn gặp ta vậy thì ta đi thiên đình một lần, có gì đáng sợ chứ”

Bạch Trạch dứt lời liền đã hoá thành một cơn gió biến mất, có người muốn chặn lại nhưng Xích Phong lão tổ đã ra hiệu dừng lại.

Những người này đề là người trong bộ tộc của Xích phong lão tổ, được lão truyền pháp, phần lớn là người cùng tộc với lão. Bọn họ nghi hoặc nhìn Xích Phong lão tổ.

“Nhiệm vụ của chúng ta đã hoàn thành, Bạch Trạch cũng chẳng phải loại thiện lương, chúng ta không cần liều mình tranh đấu với hắn. Dù sao lần này mời Bạch Trạch là nhiệm vụ của nhân tộc tiểu bối kia, Bạch Trạch có đi thiên đình cũng là công lao của chúng ta, không đi chỉ là Thiên Đình Đệ Nhất Tinh Quân hành sự kém cỏi mà thôi, hắc hắc...” Lão nói lời cuối cùng thì phong thái vô cùng châm chọc, những người khác cũng cười to không ngớt.

“Ha ha, lão tổ cao minh, đáng tiếc đường đường Thiên Đình Đệ Nhất Tinh Quân lại chết rồi. Âm Dương khí của Bạch Trạch quả nhiên lợi hại”

“Hăc hắc, không chết, lão tổ cũng muốn cho hắn biết thủ đoạn của ta, muốn cho hắn biết một hậu bối không thể quá kiêu ngạo, đừng tưởng mình vào thiên đình sớm một chút thì là Thiên Đình Đệ Nhất Tinh Quân được”

Xích Phong lão tổ nói xong, tay niết pháp quyết, trên mặt mọi người lập loè hồng quang, mơ hồ có phù văn huyền ảo hiển hiện. Xích Phong lão tổ quát khẽ một tiếng, tất cả cùng lúc biến mất.

Thiên địa đột nhiên yên ắng, chỉ có một ngọn núi khô vàng là minh chứng cho nơi này đã từng xảy ra những việc vừa rồi.

Ngọn núi bị Âm Dương Khí của Bạch Trạch bao phủ đã tĩnh mịch, không còn bất luận sinh mệnh gì. Trên đỉnh núi Nam Lạc lẳng lặng đứng, nhìn bầu trời, đó là hướng mà Bạch Trạch rời đi cũng là hướng mà Xích Phong lão tổ rời đi.

Âm Dương khí của Bạch Trạch khiến hắn khiếp đảm không thôi, bất quá ngay khi Âm Dương khí bao phủ thì hắn đã độn ra ngoài. Còn về sau khi Xích Phong lão tổ xuất hiện ngoài trăm dặm làm sao Nam Lạc không biết được chứ.

Tuy bọn họ có bùa chú ngăn khí tức của Đế Tuấn cấp cho nhưng khi Nam Lạc truy tung Bạch Trạch cũng đã chiếu ra. Những lời của họ đương nhiên Nam Lạc cũng nghe thấy, với những vấn đề này hắn chưa bao giờ đi chứng minh cả, cũng chưa bao giờ cho rằng mình là Thiên Đình Đệ Nhất Tinh Quân.

Nhất là những năm gần đây những đại vương các núi không ngừng tiến vào Thiên ĐÌnh, Giám Thiên Tinh Quân cũng truyền ra qua câu nói “Thiên Đình Đệ Nhất Tinh Quân” khiến rất nhiều người chiếm núi xưng vương cực kỳ bất phục, luôn tìm cách đấu thần thông với Nam Lạc.

Trong thiên đình còn có luật không ai dám động thủ tuỳ ý, nhưng ở bên ngoài thì lại khiến Nam Lạc cẩn thận, rất sợ bị người mai phục hoặc tính kế. Hắn không biết trắc toán chi đạo, không thể dựa vào một ít khí cơ trong thiên địa mà tính toán được tai hoạ của bản thân. Cho nên hắn chỉ đành thời thời khắc khắc dùng Yêu Nguyệt Kính chiếu trăm dặm quanh mình, thường xuyên duy trì ngũ hành khí bao phủ quanh thân.

Ngọn núi cao nhất trong thiên địa – Bất Chu Sơn bị chiếm,

Từ đó về sau thiên đình thành lập, ba năm sau Đế Tuấn tự phong Thượng Đế, Thái Nhất phong Đông Hoàng, chiêu cáo chúng sinh

Gọi thiên địa là Hồng Hoang, niên hiệu là Thiên Hoàng Kỷ Nguyên, tuyên triệu các tộc trong Hồng Hoang tới Bất Chu Sơn triều bái

Có tộc đi, có đại vương trong núi đi, có rất nhiều thì ngoảnh mặt làm ngơ nhưng phần đông là dùng thái độ bàng quan. Rất nhiều đại thần thông giả, tương hỗ kết minh, ám thông giao tiếp, liên hợp lại thành những nhóm chống lại Thiên Đình.

Năm thứ ba Thiên Hoàng, Nam Cương chi thần Bạch Trạch nhập thiên đình, thụ phong yêu thần, thiên địa rung động

Bạch Trạch nổi danh không nhờ thần thông mà là vì âm dương chi đạo, hiểu thiên thời, thiện trắc toán, đến nước này thì những người quyết tâm chống Thiên Đình càng thêm cảnh giác. Có rất nhiều người quen biết Bạch Trạch, vào lúc đó cũng gia nhập thiên đình.

Nhất thời thế lực của Thiên Đình đại tăng, Đế Tuấn, Thái Nhất chưa xuất thủ đã có được đại thế.

Khi Nam Lạc trở lại Thiên Đình thì Bạch Trạch đã ở đó được vài ngày, hắn cũng không cần phải đi nhận lệnh nữa.

Thiên đình hắn cũng chẳng quen biết ai, hơn nữa người tới càng lúc càng nhiều, càng thêm nhiều người xa lạ. Hắn không quen ai không có nghĩa người khác không quen hắn, cái danh Thiên Đình Đệ Nhất Tinh Quân là do Đế Tuấn nói, tuy rằng lúc đó rất ít người, nói cũng chẳng chính thức nhưng lại khiến tất cả nhớ kỹ, người mới gia nhập đương nhiên cũng nghe từ người trước, cho nên không khó hiểu khi hắn trở thành đối thượng bị người căm ghét.

Có thể vào được thiên đình cũng tuyệt không dễ, không phải ai cũng là người thiện lương, bọn họ không nhìn thấy Nam Lạc xuất thủ, không biết hắn có thủ đoạn gì chỉ biết hắn có một cái gương có thể chiếu khắp đại thiên thế giới mà thôi.

Thiên đình không cần điểm danh nhưng khi tiếng chuông mà Đông Hoàng Thái Nhất vang lên thì đó là lúc triệu tập. Nam Lạc nghe thấy chuông liền vội vã đi tới Tinh Thần Điện.

Lúc này Tinh Thần Điện hoàn toàn khác trước, mỗi khí có người tiến vào điện thì dường như điện lại lớn thêm một chút, tựa hồ có thể rộng tới vô tận. Khi Nam Lạc đi vào thì đại điện đã có trên trăm người, hắn dừng ở vị trí cuối cùng, chẳng quan tâm tới ánh mắt quái lạ của người xung quanh.

Nam Lạc vừa đứng xong thì nghe Thượng Đế nói: “Các khanh đi tới bộ tộc của mình chọn ra những người có pháp lực thâm hậu tạo thành một đội, ba tháng sau trở về Thiên Đình đăng ký tên họ, từ nay về sau sao chép nhập tiên tịch, bản đế ban thưởng cho bọn họ pháp quyết đan dược, truyền bọn họ chiến trận chi đạo, từ nay về sau làm thiên đình binh tướng”

Nam Lạc nhướng mày, tổ kiến một đội trong tộc với người khác thì dễ dàng nhưng với hắn thì lại có chút khó khăn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 100 Chương 99 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 176 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »