Nhân Đạo Kỷ Nguyên

Lượt đọc: 11468 | 2 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 100 Chương 99 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 176 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 21
tụng "hoàng đình"

❊ ❊ ❊

Mây trôi lượn lờ, ngàn núi mờ ảo, hà quang vạn đoá, điềm lành khắp nơi.

Côn Luân Sơn, Vạn Sơn Chi Mẫu.

Từng có đại thần thông giả đứng trên đỉnh Bất Chu Sơn, dùng thần thông vô thượng, quan trắc hướng đi của linh mạch trong thiên địa. Phát hiện cả vùng đất có một nửa linh mạch từ Côn Luân Sơn mà ra. Cái tên Vạn Sơn chi mẫu từ đó mà xuất hiện.

Bởi vì Côn Luân Sơn linh khí dồi dào, cho nên có rất nhiều linh thảo, dã thú đột nhiên mở linh trí, dụng bản năng hấp thụ nhật nguyệt tinh hoa, thổ nạp thiên địa nguyên khí. Nhưng đó chỉ là hậu thiên linh vật, mặc dù bắt đầu khai linh nhưng chỉ hiểu được tu luyện thô ráp, dùng tinh hoa nhật nguyệt, thiên địa linh khí để tu luyện nội đan, thần thông pháp thuật chỉ có một chút theo bản năng, so với những sinh linh từ lúc sinh ra đã diễn hoá thiên địa thì kém không ít... Những sinh linh được thiên địa diễn hoá dựng dục nên được người đời gọi là đại tiên hoặc đại thần thông tu sĩ, cũng có tên khác là Thiên Thiên Chi Linh.

Vì vậy những hậu thiên linh vật sẽ đi bái những vị tu sĩ kia làm thầy, ít nhất là cũng đều tụ họp tại đỉnh núi của họ, dần dà tạo thành một thế lực...

Thi thoảng sẽ có thần thông giả đăng đàn diễn giải, dẫn tới ngàn vạn tiểu yêu tiểu quái tới nghe. Sau khi nghe xong, tiểu yêu tiểu quái có người sẽ hành lễ sư đồ với người giảng, sau khi xuống núi sẽ tự nhận mình là đệ tử.

Thiên địa thành hình, có sinh linh đương nhiên sẽ có giết chóc, có tư tưởng sẽ có tranh chấp. Hỗn độn từ đó mà sinh. Những người vì hảo ý mà đăng đàn diễn giải, lại vì một số đệ tử của mình tự cho là đúng, kết thù với người khác, bị cừu gia tìm tới tận sơn môn, tự dưng bị kéo vào tranh đấu, phiền toái cứ thế mà kéo lên.. Vì vậy những đại thần thông giả không hề diễn giải chỉ truyền cho người cùng tộc. Cho dù là có thành tâm bái sư cũng phải khảo nghiệm tâm tính mới có thể truyền đạo pháp thần thông.

Năm đó Khổng Tuyên cho khối ngọc giản cho Nam Lạc có chứa đại đạo mà y diễn giải. Mà Nam Lạc hiện giờ lại cầm một quyển sách, không phải giấy cũng chẳng phải gỗ, không phải vàng cũng không phải sắt, càng không phải là các loại da lụa. Thông Huyền Thiên Sư dùng đồng đỏ trong núi, nung trong lò đan bảy bảy bốn mươi chín ngày, lại dùng thần niệm hư không khắc chữ trên mặt sách. Ngày sách thành, hào quang vạn trượng, xông thẳng vân tiêu, dẫn tới những Luyện khí tu sĩ thổ nạp vân vụ tới xem... Nhưng bọn hắn chỉ dàm từ xa nhìn Thái Cực Cung, không có một người nào dám tới gần

Hiển nhiên bọn họ đều từng chịu đau khổ dưới tay của Thông Huyền Thiên Sư. Nếu không Thái Cực Cung chiếm cứ ngàn dặm linh mạch làm sao có thể yên tĩnh như vậy

Sách màu xanh nhạt, trên viết hai chữ cổ “Hoàng Đình” tựa hồ như ẩn chứa đại đạo vô cùng trong đó. Nam Lạc ngồi trước Thái Cực Cung, bên cạnh cây hoa mai. Lớn tiếng đọc kinh văn trong sách.

Những văn tự kia thực sự không phải để xem mà là dùng thần niệm đi nhìn kết cấu, mới có thể hiểu, có thể thấy rõ được từng chữ. Đọc đương nhiên cũng không phải là chỉ há mồm ra đọc, mà phải dùng pháp lực của toàn thân, hợp nhất với tâm thần rồi mới đọc được. Đây là một cách tu luyện, có thể làm tăng lý giải với đạo.

Nam Lạc không biết thứ mà hắn đọc được không phải là văn tự mà là một ít Thiên Địa Huyền Âm, hoặc như nước chảy róc rách, khi thì như hổ gầm xuyên núi, lúc thì cương mãnh như sét đánh rung trời... Những thanh âm kỳ diệu trong Thiên Địa đều được hắn đọc ra...

Phương thức này chẳng những có thể gia tăng pháp lực tu vị mà càng tăng khả năng thi triển huyền chú pháp thuật. Sau này nếu như Nam Lạc luyện tới mức cao thâm, ngôn tuỳ pháp xuất, gầm một tiếng sẽ kinh thiên động địa, cửu tiêu lôi lạc.

Xét tới cùng Hoàng Đình chính là trụ cột của pháp thuật, cũng là căn bản của đạo, sơ tập có thể luyện pháp, trung tầng có thể hiểu đạo, cao thâm sẽ là đạo pháp hợp nhất, ngôn tuỳ pháp xuất, diễn giải thiên địa.

Một cây hoa mai, nụ mới chớm nở, một con tiểu thanh xà núp trong khe... Trên bầu trời, mặt trời mới lên, bao phủ thân hình Nam Lạc đang đọc Hoàng Đình Kinh, đạo bào màu xanh, tóc đen búi ngược, không nhiễm trần thế. Trong tay sách màu vàng kim nhạt, toả ra hào quang huyền diệu dưới ánh mặt trời.

Từ ngày mà Nam Lạc được nhận làm đệ tử ký danh đã được một năm. Lúc đó Thông Huyền Thiên Sư ban cho hắn “Hoàng Đình” rồi nói: “Cuốn sách này không phải sách mà là ngôn từ của thiên địa, ngươi đọc mỗi ngày, cho tới khi có thể kết nối thiên địa”

Có một quyển sách như vậy đương nhiên khiến Nam Lạc vô cùng mừng rỡ nhưng để hắn cao hứng nhất là Thông Huyền thiên Sư đã truyền hắn một bộ pháp quyết tu hành... Pháp quyết này có tên là “Thái Thanh cảm ứng thiên” Chia ra làm ba cấp, tầng thứ nhất: Luyện tinh hoá khí thiên.

Nam Lạc đã tu luyện được một năm nhưng vẫn còn chưa Luyện Khí thành công, lúc đầu hắn đã hỏi qua Thông Huyền Thiên Sư trước kia mình đã có thể nhập môn Luyện Khí, đã có thể tu hành vì sao sau khi tỉnh lại thì không thể.

Thông qua câu trả lời của ông mà Nam Lạc mới hiểu được, bởi vì mình bị sáp nhập một giọt huyết mạch của Tổ Vu khiến cho thân thể trở nên cường đại, khí huyết quá mức tràn đầy. Còn khí luyện được đã sớm bị Kim bằng đánh tan... Về sau tĩnh toạ tu luyện vô luận là bộ Luyện Khí pháp học từ tế tư hay là học được trong lồng giam Thương Mãng đều thô ráp quá mức, không thích hợp thân thể hiện tại.

Khổng Tuyên đã từng nói với hắn tu luyện chính là nạp thiên địa nguyên khí cho mình dùng, mượn lực lượng của Thiên Địa tuý luyện thân thể đạt tới cảnh giới Trường Sinh Vĩnh Hằng. Những thứ đó với Nam Lạc quá mức phiêu miễu, không có thao tác luyện tập, biết lý luận nhiều hơn nữa cũng là vô ích.

Mà trong “Thái Thanh cảm ứng thiên” lại có phương thức cụ thể tập luyện, không giống Thương Mãng Nhai vì huấn luyện người hầu, mà phong ấn linh dẫn sau đó tạo áp lực xung quanh khiến cho người trong lồng giam liều mạng luyện tập để tiến vào Luyện Khí.

Từ lúc học được Thái Thanh Cảm Ứng Thiên, Nam Lạc liền ngồi trước vách núi cạnh hoa mai Luyện Khí. Chẳng biết vì sao Nam Lạc không thích đả toạ tồn thần trong phòng mà là thích ngồi đây, bất luận mưa gió.

Không có tường vân trên đầu, cũng không có kim liên dưới đất, Nam Lạc còn chưa đạt tới Đạo Cảnh, đọc ra được đạo ngữ nhưng không có tinh tuý. Tuy nhiên là dưới vách lại có không ít chim bay cá nhảy tụ tập khắp nơi, lẳng lặng lắng nghe Nam Lạc tụng huyền âm của đạo.

Nam Lạc đọc xong một tờ, tâm thần trở lại hiện thực. Nhìn những chim thú còn chưa hoá hình dưới vách núi tựa như thấy được Dương Lực Đại Tiên và mình năm đó. Mang một tấm lòng cầu đạo lại chẳng thể nhập môn.

Kim Giác Ngân Giác kể từ khi Nam Lạc dược Thiên Sư nhận làm đệ tử thì mỗi khi rỗi là lại chạy theo sau lưng Nam Lạc. Thông Huyền Thiên Sư không gọi bọn chúng thì bọn chúng cũng chẳng đi trông lò lửa, hoặc tu luyện. Tựa hồ như trên người của Nam Lạc có vô vàn bí mật hấp dẫn chúng.

“Lão gia nói, như thế thì sau này ngươi sẽ dẫn nhân quả đến mình” Kim Giác Ngân Giác chẳng biết từ lúc nào đã đứng sau lưng Nam Lạc nhìn hắn, ngửa đầu lớn tiếng nói.

“Nhân quả ư, ta không biết thứ đó, ta chỉ biết họ rất đáng thương. Có một số việc ngươi không trải qua đương nhiên không thể biết có cơ hội học tập là khó thế nào. Trong bọn họ có rất nhiều người vì nghe ta tụng kinh ở đây sẽ khai ngộ, từ nay dốc lòng tu luyện, siêu thoát luân hồi” Nam Lạc đạm mạc nói, ánh mắt nhìn hư không thần sắc có chút phiêu hốt.

Kim Giác sờ cái sừng nhỏ vàng rực trên trán, nghiêng đầu nhìn cho tới lúc Nam Lạc xoay người rời đi còn không hiểu được ý tứ trong lời của hắn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 100 Chương 99 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 176 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »