Nhân Đạo Kỷ Nguyên

Lượt đọc: 11504 | 2 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 100 Chương 99 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 176 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 41
dương bình thị tộc dưới dương bình sơn

❊ ❊ ❊

Phong Tuyết liên miên, Thanh Sơn trùng điệp, Thiên Địa biến thiên.

Năm năm sau

Dương Bình Sơn không có uy thế chống thiên của Bất Chu Sơn, cũng không hùng vĩ nguy nga như Côn Luân Sơn, thậm chí so với Phượng Hoàng Sơn cũng kém xa vạn dặm. Nhưng trong mắt Dương Bình thị tộc thì đó là ngọn núi cao lớn nhất trên đời. Bằng không làm sao có truyền thuyết Dương Bình Sơn có thể thông tới tận Thái Dương đây.

Nam Lạc lớn lên ở Dương Bình Thị đương nhiên cũng cho rằng trên đời này ngọn núi cao nhất là Dương Bình Sơn, cho dù không cao nhất, lớn nhất cũng phải là một trong số đó. Hắn đứng dưới Dương Bình Sơn nhìn lên. Cây đại thụ chống trời mọc bên sườn núi bị sương trắng vờn quanh tựa hồ khiến Nam Lạc quên đi hết thảy. Quên rằng lúc này đã là người từng rời đi gần hai mươi năm...

Tự nhiên bị Ưng Tam bắt, bị nhốt trong lồng. Lên Phượng Hoàng Sơn, nhập bất Tử Cung, làm đồng tử, tiếp cận cái chết. Khổ Toạ sáu năm ở Côn Luân Thái Cực Cung chỉ mong nhập môn học đạo. Khổng Tuyên trước Khổng Tước Điện bảo Nam Lạc rời đi khiến cho hắn có cảm giác không chân thận, giống như đang nằm mơ, làm tâm tính vốn bình thản như nước của hắn cũng phải tan tác rối bời.

Nhưng khi hắn đầy kích động cưỡi Kim Sí Đại Bằng rời đi thì lại bị Kim Sí Đại Bằng chính gốc chặn lại. Phong Linh Kim Vũ dù sao cũng là nhổ từ người gã xuống, Nam Lạc vừa rời Phượng Hoàng Sơn là đã bị gã cảm ứng được, lần trước Nam Lạc từng đi tới Thiên Trì Long Cung, trên đường đi sóng êm gió lặng.

Nhưng lần này khi vừa mới ra khỏi Phượng Hoàng Sơn Bất Tử Cung không được bao lâu, Kim Bằng liền xuất hiện tựa hồ như đang đợi hắn... Như một vùng mây vàng che khuất bầu trời, cặp cự trảo kia kim quang xán lạn. Phảng phất như nếu hạ xuống thì có thể nắm lên cả một ngọn núi.

Đây mới thực sự là uy thế của Kim Sí Đại Bằng, được xưng là sinh linh phi độn nhanh nhất trong thiên địa. Khi gã xuất hiện thì ngay cả thiên thị nhãn của Nam Lạc cũng chỉ thấy được một đám mây vàng bay trong gió, nhưng còn chưa kịp nhìn rõ thì Kim Vân đã xuất hiện trên đỉnh đầu.

Nam Lạc chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, thiên không như bị che mất, hắn vội vã độn ra ngoài, không dám liếc mắt nhìn lên. Hiểm hiểm trốn thoát, trong nháy mắt đó hắn tựa hồ như nghe thấy cả tiếng gió của kim sắc cự trảo xẹt qua. Dùng Thổ Hành khí tức trong thiên địa, chìm vào trong đất. Kim Sí Đại Bằng Nam Lạc cưỡi trong nháy mắt hoá thành một cây lông vũ màu vàng rơi vào trong tay Kim Bằng...

Gã dùng một trảo không giết được Nam Lạc, chỉ lạnh lùng nhìn vào nơi mà Nam Lạc độn thân rồi một lần nữa hoá thành Kim Sí Đại Bằng, nháy mắt đã biến mất trong cửu tiêu.

Năm năm, rốt cục Nam Lạc đã tìm thấy Dương Bình Sơn nho nhỏ trong đất trời bao la này. Năm năm này Nam Lạc luôn tiến về phía trước, qua nhiều ngọn núi gặp vô số người, cũng dính vào vô số nguy hiểm. Nhưng khi xác định rằng mình đã tới dưới Dương Bình Sơn thì hết thảy đều như nước chảy, chỉ có tâm bị tuế nguyệt mài dũa càng lúc càng yên tĩnh, bình thản.

Dương Bình Sơn trong mắt Nam Lạc bây giờ hiển nhiên không phải cao gì cho cam nhưng trong mắt người của thị tộc Dương Bình thì đó là ngọn núi cao nhất vùng... Nam Lạc đứng từ xa nhìn vào hàng rào được xây dựa vào chân núi.

Cửa trại rất cao lớn, rất rắn chắc. Nhìn xuyên qua cự mộc để xây trại có thể nhìn thấy không ít người đi đi lại lại. Tiểu hài tử nhảy múa chơi đùa, hoặc giúp người lớn làm những việc vừa sức mình. Các lão nhân bình thản ngồi dưới ánh mắt trời ấm áp.

Dương Bình Thị dưới Dương Bình Sơn

Pháp bào trên người Nam Lạc có được khi đi qua một nơi tên là Ngũ Trang Quan, cùng đàm đạo với người trong quan, sau đó một người trong đó tặng pháp bào cho hắn, nghe người nọ bảo pháp bào này có cái tên là Thiên Ánh Nguyệt Dục Phong Bào, tác dụng rất nhiều, có thể tránh lửa nước, không dính tục pháp.

Một thanh kiếm dài ba thước vỏ xanh giắt bên hông, hợp với pháp bào màu xanh của hắn càng thêm hợp mắt... Mái tóc đen kịt được một sợi dây leo vàng buộc sau ót, trên dây leo vẫn còn vài chiếc lá vàng ẩn dưới tóc đen.

Lẳng lặng đi tới trại, sắc mặt hắn tuy bình tĩnh nhưng dù ai cũng có thể thấy khoé môi nhấc lên nụ cười rất nhạt. Bóng lưng xanh chậm rãi tiến vào trong sơn trại.

Đưa mắt nhìn, không có người nào quen. Thi thoảng có tiểu hài tử đuổi nhau không để ý va chạm vào người Nam Lạc cũng lập tức bị né sang một bên, rồi quay đầu tò mò nhìn cái người lạ lẫm này, thường thì rất hiếm khi có người lạ, trong vòng mười dặm chỉ có Dương Bình Thị Tộc. Nam Lạc ăn mặc hoàn toàn khác với mọi người, cả đám người nhìn kiếm trong tay hắn, tuy trong mắt không có địch ý nhưng lại cực kỳ cảnh giác...

Bấy giờ là buổi sáng, nam nhân đều đi săn hoặc làm việc tay chân, còn lại chỉ là nữ nhân, lão nhân và tiểu hài tử. Cho nên họ nhìn thấy Nam Lạc nhưng không có ai dám đi tới hỏi thăm.

Nam Lạc nhớ trước khi mình bị bắt tế tư từng có quy định, bất luận có việc gì cũng phải lưu một người làm thủ vệ bộ lạc, người này cứ một tháng lại đổi một lần. Hắn muốn mở miệng nói chuyện, nói cho mọi người là hắn chính là truyền nhân của tế tư bị bắt đi hai mươi năm trước, nhưng nhìn những gương mặt lạ lẫm kia lời chẳng thể thoát khỏi miệng. Gật đầu lễ phép với mọi người, nở nụ cười đi tới ngôi nhà trong ký ức của mình.

Khi hắn khuất bóng sau một hàng rào, một lão nhân đang ngồi phơi nắng dưới mái hiên, nhìn theo hướng mà Nam Lạc rời đi, đột nhiên kích động nói: “Hắn là Nam Lạc oa nhi, hắn trở về, hắn còn sống trở về...”

♣ ♣ ♣

Hàng rào đều được xây bằng gỗ, tuy không dùng được lâu nhưng thuận lợi ở chỗ có thể tìm thấy dễ dàng trên núi, rất nhanh và tiện... So với lúc trước những phòng ốc này cũng lớn hơn rất nhiều, cũng nhiều hơn rất nhiều. Con đường trong ký ức đã thay đổi, Nam Lạc rẽ rẽ vài lần liền đi tới một góc của thị tộc. Đó là chỗ ở năm đó của cha mẹ hắn, cũng là chỗ ở của hắn và muội muội trước khi bị bắt đi.

Nơi này thực sự không phải xa như thế nhưng nhiều năm qua đi, thị tộc không ngừng có thêm phòng ốc, nhân khẩu cũng nhiều hơn, dần dà bắt đầu mở rộng ra bên ngoài...

Nhà gỗ xiêu vẹo giống như một đống gỗ khô mục, giống như một ông lão sắp tử vong, cho dù là dưới ánh mặt trời cũng có vẻ già nua nặng nề. Ngoài phòng cỏ dại mọi thành bụi, láng giềng khi xưa đều đã dọn đi chỉ còn căn nhà gỗ xiêu vẹo này cô tịch ở lại, phảng phất như đã bị thiên địa lãng quên.

Nam Lạc đứng trước nhà, một người một phòng dưới ánh mặt trời, bóng trên mặt đất dần dung hợp với nhau.

Muội muội đâu, hẳn nàng đã lập gia đình đi! Hắn không lo muội muội chết dói, trừ phi thị tộc chuyển đi hoặc có việc ngoài ý muốn. Nếu không nàng sẽ không bị đói, năm đó hai người bọn Nam Lạc còn nhỏ cũng do thị tộc cung cấp thức ăn...

Đột nhiên trong tai Nam Lạc truyền tới tiếng bước chân nhẹ nhàng. Quay đầu nhìn lại chỉ thấy một tiểu cô nương đang đứng cách mười thước nhìn mình. Khoảng mười tuổi, tóc có vẻ hơi khô vàng, rối tung. Người nàng mặc một bộ bạch y do chính thị tộc chế tác, nhìn hơi rộng.

Nam Lạc nhìn nàng mỉm cười. Tiểu cô nương kia đứng trong bóng tối nhìn thẳng về phía trước. Khi Nam Lạc nhìn sang nàng cũng không kinh hãi né tránh. Nhờ thiên thị nhãn của mình, Nam Lạc có thể thấy ánh mắt của tiểu cô nương vô cùng khiết tĩnh.

Nam Lạc vẫy vẫy tay, tiểu cô nương lại đi tới thật, tựa như không hề sợ hãi người xa lạ này.

Nàng đi đến trước mặt Nam Lạc ngửa đầu, trừng đôi mắt lớn, tinh khiết và sáng ngời...

Nam Lạc mỉm cười cong eo nói: “Tiểu cô nương biết người ở chỗ này bây giờ ở đây không?”

Tiểu cô nương chớp chớp đôi mắt đen kịt nhìn Nam Lạc tựa như muốn xem thấu hắn. Nam Lạc mỉm cười hỏi lại một lần.

“Ta biết ông là ai” Thanh âm thanh thuý như tiếng chuông. Tiểu cô nương không trả lời Nam Lạc mà đột nhiên lại nói như vậy khiến hắn có chút kinh ngạc.

Không khỏi bật cười hỏi: “À, vậy ta là ai nào?”

“Ông là cữu cữu của ta” Tiểu cô nương nói. Cặp mắt ngập nước phảng phất như có thể nói kia dừng lại trên Nam Lạc.

Nghe được lời nói của tiểu cô nương. Nam Lạc kinh ngạc nhìn cẩn thân khuôn mặt của nàng, lông mày đàm đạm, gò má hơi gầy, mái tóc có chút khô vàng, xác thực là có nét giống với bộ dạng của muội muội mình khi bé.

“Ha ha vậy em nói đi vì sao ta lại là cữu cữu của em? Em chưa từng thấy ta mà” Nam Lạc không khỏi vuốt ve đầu tiểu vô nương. Sợi tóc trong tay Nam Lạc lại khiến hắn có cảm giác như đang vuốt cỏ khô. Tay hắn từ mái tóc của nàng hạ xuống vai, Nam Lạc nhíu mày, trong lòng thầm nghĩ “gầy quá”. Khó trách y phục lại có cảm giác rộng rãi thì ra là vì quá gầy.

Tiểu cô nương không có ý tránh tay của Nam Lạc, chỉ mở đôi mắt thật to nhìn hắn rồi nói: “Ông nói thử xem ta có nói đúng không, rồi ta sẽ nói cho ông biết”

Nam Lạc không khỏi bật cười nói: “Em không nói, ta làm sao biết được em có nhận lầm người không. Ta cũng không biết ta có phải cữu cữu của em không?”

Tiểu cô nương nghe lời hắn nói thì đưa bàn tay bé nhỏ gãi gãi đầu rồi nghiêng người nghĩ một lát rồi nói: “Từ lúc ông tiến vào ta đã nhìn thấy rồi, đi đi lại lại trông có vẻ rất quen với thị tộc của chúng ta. Nơi này là chỗ ở của mẹ ta khi trước, ngoại trừ mẹ ta hay dẫn ta tới nơi này thì không còn ai khác. Mà sau khi ông tới đây, phản ứng rất kỳ quái, ta nghĩ ông nhất định là cữu cữu Nam Lạc của ta, đúng không?”

Nam Lạc nhìn tiểu cô nương phân tích rõ ràng, trong lòng không khỏi có chút khó tin, điều này là do một tiểu cô nương mới có mười tuổi nói.

“Ta nói đúng không?” Tiểu cô nương tựa hồ có chút vội vàng hỏi, Nam Lạc nhìn ánh mắt rất muốn biết đáp án của nàng cùng với bộ dạng khẩn trương và đáng yêu kia, không kiềm được đưa tay nhéo gương mặt không có chút thịt nào cười nói: “Em nói rất đúng”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 100 Chương 99 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 176 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »