Nhân Đạo Kỷ Nguyên

Lượt đọc: 11485 | 2 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 100 Chương 99 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 176 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 71
nhân loại thông hôn trong vu tộc

❊ ❊ ❊

Vu tộc trong lòng Nam Lạc không có một ai là bình thường cả, Khoa Phục cao tới doạ người, là người cao nhất hắn từng gặp, Hình Thiên vô cùng thô bạo, không nói lý, thấy mặt là muốn chặt đầu, ấn tượng đó vô cùng sâu sắc.

Chiếu Miên tóc xám áo xám khiến hắn nổi sát tâm, bất qua thời gian dài như vậy đã dần lắng xuống, tựa hồ tất cả đã nhạt phai, một số người, một số chuyện đều đã phai nhạt nhưng Huyền Minh – lãnh diễm nữ tử lại chưa từng tiêu giảm nửa phần, hoa tuyết nguy hiểm tới cực độ, cùng với bộ váy hồng lộ vẻ cô ngạo vẫn còn y nguyên trong ký ức.

Trại Vu Tộc khác với trại Nhân Tộc, Nhân Tộc thì đa số dùng gỗ để xây hoặc ở trong sơn động. Còn Vu Tộc thì dùng đá lớn để xây nhà, không mấy đẹp đẽ thậm chí còn có chút dị dạng thô kệch. Mỗi người trong Vu Tộc đều có thực lực cao cường, bọn họ không đi trêu chọc ai, cũng chẳng sợ người khác tới làm phiền họ, đương nhiên không cần tới hàng rào bằng cự mộc như Dương Bình tộc.

Đi tới phụ cận thấy một khối đá xanh sừng sững cạnh lối đi nhỏ, trên đá xanh khắc hai chữ thật lớn “Hậu Thổ”, giống như bị búa bổ ra, không hề mỹ cảm mà có cảm giác thô bạo, cuồng dã, Nam Lạc không khỏi nghĩ thầm có lẽ đây là do Hình Thiên làm.

Được sóng vai đi cùng Nam Lạc khiến Triệu Hoa vô cùng hưng phấn, từ sau khi tam tộc đại chiến, người cùng tộc đã tiêu thất. Lúc này còn gặp được một người đã là kỳ tích, còn là một tu sĩ nữa, tuy y không biết tu vi của Nam Lạc cao bao nhiêu nhưng trong lòng vẫn không khỏi dâng lên cảm giác thân thiết và vui vẻ.

Y dẫn nam lạc tới nơi ở của Khoa Phụ, vừa nói Khoa Phụ rất cao, có chút đáng sợ nhưng là người tốt, rất chiếu cố những người thông hôn như họ.

Tiến vào bộ lạc, lại có chút quạnh quẽ, tốp năm tốp ba người làm việc đơn giản, có lẽ vì Vu Tộc khác với nhân tộc lúc nào cũng cần ăn cho nên mới không cần nhiều người lao động.

Nam Lạc nhìn xung quanh phát hiện ra ba bốn mươi người đều là nhân loại. Có nam có nữ, đều còn trẻ đang lúc tráng niên, làm công việc cũng không khác gì với những việc ở trong bộ lạc của Nhân Tộc, trong lòng Nam Lạc nghĩ, những người này làm việc hẳn chỉ là đảm bảo sinh hoạt cá nhân.

“Triệu Hoa, không phải người đi nhặt Hoàng Thích quả sao? Sao lại trở về?” Những người làm việc thấy Triệu Hoa mang Nam Lạc về liền mở miệng hỏi, chỉ là không hề chậm tay lại, con mắt thường xuyên nhìn Nam Lạc chăm chú.

“À, ha ha, trên đường ta gặp tiên trưởng của Nhân Tộc, đúng lúc hắn muốn gặp Khoa Phụ đại vu, trước ta đưa tiên trưởng tới đã sau đó mới đi tìm Hoàng Thích quả” Triệu Hoa vừa cười vừa nói, Nam lạc cũng mỉm cười gật đầu thăm hỏi họ.

Bọn họ nghe được Nam Lạc là tiên trưởng của nhân tộc thì tuy không có ai tới gần nhưng lại ngừng tay nhìn Nam Lạc, ánh mắt rất giống Triệu hoa, thân thiết và có chút hung phấn, tựa hồ tiên trưởng của nhân tộc xuất hiện ở đây là một việc vô cùng đáng tự hào.

“Tiên trưởng tới, vậy mau dẫn tiên trưởng đi thôi, ha ha…” Trong đám người có kẻ nói

“Được, mọi người làm tiếp đi, ta dẫn tiên trưởng tới chỗ của Khoa Phụ đại vu” Triệu Hoa vừa cười vừa nói. Dẫn Nam Lạc đi tiếp, Nam Lạc mỉm cười nhất nhất gật đầu đáp lại ánh mắt có chút kích động của họ.

Nam Lạc đột nhiên phát hiện ra mình đã thành tiên trưởng trong mắt người khác, nhìn ánh mắt của họ, khiến hắn có một cảm giác khó mà giải thích nổi, rất khó nói, dường như có một chút nặng nề trong lòng.

“Triệu Hoa, sao người đã trở lại vậy, không phải bảo ngươi đi kiếm Hoàng Thích quả sao, ngươi coi lời ta nói như gió thổi bên tai à, cẳn thận ta đánh ngươi” Bất thình lình có một thanh âm khiến Nam Lạc cảm thấy trong lòng phức tạp. Quay đầu lại nhìn chỉ thấy một nữ tử cao lớn thô kệch đang bước tới, mặt mày dữ tợn, bước đi nhanh chóng.

Triệu Hoa vừa nghe thấy thanh âm này, sắc mặt khẽ biến, vội quay đầu lại nói: “Trên đường ta gặp tiên trưởng của tộc mình tới bái phỏng Khoa Phụ đại vu cho nên lập tức dẫn tới đây, ta sẽ đi hái ngay, sẽ không làm lỡ mẻ rượu đâu”

Y nói xong còn quay đầu cười với Nam Lạc nói: “Tiên trưởng, đây là … của ta… của ta”

Còn không chờ y nói xong, nữ tử thô kệch cao lớn đã đi tới gần, cánh tay tráng kiện tát y một cái, không kịp phòng bị, Triệu Hoa bị đánh tới lảo đảo, lập tức bước lui vài bước.

Nam Lạc nghe được lời của Triệu Hoa lập tức đoán nữ tử cao lớn thô kệch này chỉ sợ là người thông hôn với hắn. Trong lòng không khỏi có một chút bất đắc dĩ và tức giận, một tay đỡ Triệu Hoa, chỉ thấy gương mặt tuẫn lãng của y đã đỏ bừng như máu.

“Nhìn cái gì, lá gan lớn lắm rồi đấy, còn các ngươi nhanh làm việc đi, chết đói giờ. Tiên trưởng cái gì, tiên trưởng của nhân tộc trước mặt Vu tộc ngay cả rắm cũng không bằng. Một tát là đập hắn chết tươi” Nàng ương nganh, cường hoành nói, dường như không nhìn thấy Nam Lạc hoặc gỉa cố ý nói cho Nam Lạc nghe.

Ánh mắt Nam Lạc hơi lạnh, nhìn nữ tử cao lớn thô kệch, thái độ đối với nhân tộc kém tới mức ác tâm như thế, trong lòng hắn có chút khó chịu. Lúc trước hắn đã nghĩ kết hôn với vu tộc chỉ sợ cũng không sung sướng, bây giờ tận mắt nhìn thấy thì lại có cảm giác đau đớn.

Mọi người cúi đầu làm việc, không ai dám ngẩng đầu lên nữa.

Triệu Hoa nhìn thấy sắc mặt Nam Lạc rất kém, tựa hồ lo Nam Lạc sẽ xung đột với nữa tử thô kệch kia vội nói: “Tiên trưởng, đi thôi, ta dẫn ngươi tới chỗ Khoa Phụ đại vu”

Y tuy rất vui vì tiên trưởng tới nhưng nghĩ nếu Nam Lạc xung đột trong vu tộc thì thật không tốt, trong mắt y thì nếu gây chuyện người chịu thiệt hẳn là Nam Lạc, từ khi y tới Vu Tộc liền hiểu được sự cường đại của họ. bất luận một ai cũng mạnh hơn gấp mấy lần các vị tiên trưởng mình từng gặp.

“Đi thôi tiên trưởng” Triệu Hoa thấp giọng nói

Nam Lạc nhìn vẻ lo lắng trên mặt y không khỏi cắn răng, gật gật đầu. Vừa cất bước theo Triệu Hoa thì thanh âm của nàng kia lại truyền tới.

“Triệu Hoa, ngươi đúng là ăn mật báo, vài ngày không đánh, còn muốn tạo phản” Nữ tử cao lớn thô kệch bước tới, cánh tay vung lên.

Triệu Hoa nhắm mắt lại, y biết không thể trốn, trốn rồi sẽ đưa tới hậu quả nghiêm trọng. Thế nhưng mãi mà không thấy cánh tay kia đánh xuống thì y không khỏi mở mắt ra nhìn, chỉ thấy tiên trưởng đang tiếp lấy cánh tay đang đánh về phía mình.

Chỉ thấy sắc mặt Nam Lạc như băng, trong mắt loé hàn quang.

Còn không chờ y lên tiếng, Nam Lạc đã khẽ đẩy tay ra, không thèm liếc mắt nhìn nữ tử cao lớn thô kệch, trầm thấp nói: “Đi thôi”

Những người đang làm việc đều dừng tay lại, đứng lên, trên mặt tràn đầy vẻ lo lắng.

Nữ tử cao to thô kệch mặt mũi dữ tợn, không ngờ tay của mình lại bị Nam Lạc bắt lấy, hơn nữa lực đạo của hắn vô cùng mạnh mẽ, đang cố rút tay lại thì đối phương khẽ đẩy một cái, thân thể của nàng đã chẳng kìm được mà phải lui về sau vài bước.

Trong lòng nàng nổi giận, phẫn nộ quát: “Để ta xem cái tên tiên sư nhà ngươi làm cách nào để xuất đầu cho tộc nhân, Vu tộc há có thể là nơi cho nhân loại như ngươi dương oai được”

Lời vừa dứt, người đã vọt mạnh tới, thân thể dường như to hơn vài phần, như một con gấu dũng mãnh lao tới.

Trong lòng Triệu Hoa run lên, y rõ nữ tử này hơn bất cứ ai hết, chính y cũng từng là dũng sĩ trong tộc sao lại dễ dàng chịu để người khác khi dễ chứ. Nhưng vài lần hợp tác với mấy người phảng kháng đều bị nữ tử đánh bại, liền minh bạch Vu tộc ai cũng có thực lực mạnh mẽ như mãnh hổ, càng đừng nói tới những đại vu kia.

Triệu Hoa không rõ thực lực của Nam Lạc những người lo lắng đứng nhìn càng không biết nhưng bọn họ đã từng thấy một số người theo Phục Hy tu hành, tự nhiên lấy đó để so sánh. Trong lòng cảm thấy Nam Lạc có lẽ có thể chiến thắng nữ tử này nhưng e rằng sẽ phải chết ở đây, họ rất rõ tính khí của Vu tộc, không ai có thể nháo sự trong Vu tộc xong mà còn sống được.

Thân hình Nam Lạc bừng sáng, mọi người còn chưa minh bạch chuyện gì xảy ra thì vỏ kiếm trong tay hắn đã đặt trên yết hầu nàng kia, đâm vào thật sâu. Nhìn nữ tử thô kệch không thể động đậy trước vỏ kiếm của Nam Lạc, lúc này mọi người mới hồi phục tinh thần, không khỏi nghĩ tiên trưởng này không giống các vị tiên trưởng khác.

Nhưng họ vẫn chẳng thể yên tâm bởi trong thiên địa này, Vu Tộc là một trong những tộc mạnh mẽ nhất.

“Ta còn đang nghĩ là ai dám dương oai ở Vu tộc ta, bây giờ nếu ngươi có thể tiếp được ba phủ thì ta sẽ để ngươi rời đi, nếu không, sẽ chặt đầu ngươi treo lên cây”

Những nhân loại đang lo lắng kia vừa nghe thấy thanh âm thô bạo này, tâm nhất thời nhảy lên, trên mặt xuất hiện vẻ hoảng loạn

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 100 Chương 99 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 176 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »