Nhân Đạo Kỷ Nguyên

Lượt đọc: 11531 | 2 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 100 Chương 99 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 176 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 53
chiến tranh giữa các bộ tộc

❊ ❊ ❊

Dương Bình Thị Tộc có tế ti, Hữu Cùng Bộ Tộc và Sơn Âm Bộ Tộc thì có vu sư. Trong mỗi tộc, tế ti đều ở trong bộ tộc nơi mình sinh trưởng, bản lĩnh là học từ đó, Nam Lạc là kiểu người như vậy. Vu sư lại khác, pháp thuật là học từ Vu tộc, vả lại mỗi Vu sư đều cùng người thông hôn và sinh hạ đời sau.

Hữu Cùng và Sơn Âm trước khi di chuyển tới phụ cận Dương Bình bộ tộc vốn là hữu hảo nhiều đời, hơn nữa mỗi Vu sư đều là chỗ người quen. Chỗ mà họ tới cũng là do họ chọn. Bọn họ tới đây được ba năm, cũng đã từng tiếp xúc vài lần với Dương Bình Thị Tộc. Khi phát hiện ra Dương Bình Thị Tộc không có Vu sư thì tâm tư đại động, trong mắt bọn họ, tế ti chỉ biết một số nghi thức tế tự thì nào có tác dụng gì. Cho dù có tới ba người thì trước mặt Vu sư cũng chẳng có khác biệt gì.

Những lí giải này đương nhiên là ở lúc Nam Lạc chưa trở về. Bởi vì từ lúc Nam Lạc trở về cũng không hề rời trại, hơn nữa Dương Bình Thị Tộc tộc trưởng Hoang Nguyên đã nghe Nam Lạc giảng một ít chuyện trong thiên địa nên càng thêm ít nói, đương nhiên sẽ không nói với người ngoài là tộc mình có tế ti lợi hại đến mức nào. Cho nên ngoại nhân cũng không rõ lắm về sự tồn tại của Nam Lạc

Hữu Cùng và Sơn Âm bộ tộc sau ba năm cũng đã không nhẫn nại được với thổ địa màu mỡ của Dương Bình Thị Tộc nên bắt đầu hung hãn phát động chiến tranh.

Chiến tranh của nhân tộc trong thiên địa này cũng chỉ là chuyện trẻ con. Nhưng mà đối với Hữu Cùng, Sơn Âm và Dương Bình đó lại là đại sự liên quan tới đại sự tồn vong. Hữu Cùng và Sơn Âm hai tộc tộc hợp chiến sĩ khoảng năm trăm người nhưng đã không khác biệt lắm với tổng nhân khẩu của Dương Bình Thị Tộc.

Vu sư của Hữu Cùng Và Sơn Âm hai tộc cùng lớn lên, cùng học nghệ, tình cảm nồng hậu đương nhiên quan hệ của hai tộc cũng vô cùng hoà hợp. Lúc này bọn họ đang ngồi nghe chiến báo.

“Dương Bình thị tộc kiên cố cao to, mấy đời xây dựng, biện pháp phòng ngự vô cùng tốt, ba ngày không đánh hạ được cũng là bình thường” Vu sư Sơn Âm tộc Táng Nhất phất tay cho người lui xuống rồi nói với Vu sư Tộc Hữu Cùng Niên Sát.

“Nếu nói như vậy thì e rằng muốn khốn chết họ bên trong cũng rất khó, chỉ sợ lương thực bọn họ còn chưa hết thì chính chúng ta đã ăn hết rồi. Chiến tranh này không thể kéo dài, phải tốc chiến tốc thắng” Niên Sát đứng dậy đi tới đi lui nói

“Nếu buổi chiều vẫn không tấn công được thì chúng ta liền làm một đạo pháp, thiêu rụi trại của họ, lúc đó không công tự phá” Táng Nhất ngồi ngay ngắn bất động, con mắt híp lại, sát khí tràn ra.

“Đương nhiên là ổn, ta chỉ lo nhất là người của ba năm trước”

“Ta xem ra chỉ là chúng ta quá ngại y mà thôi, ba năm trươc ta đã đi hỏi thăm rồi, nghe đồn là vì có một đạo nhân lập đàn tràng ở đây khiến yêu vương trong núi tức giận nên bị đuổi đi, tới tận bây giờ còn chưa trở về, đạo quan trên núi cũng đã hoang phế. Còn về phần người đi theo yêu vương thì chúng ta cũng không cần để ý, một kẻ ngu dốt mà thôi, tự cho mình có chút đạo hạnh liền xem nhẹ mạng sống, chỉ sợ bây giờ y đã chết trong núi. Bằng không bộ tộc bị vây nhiều ngày như vậy sao lại thờ ơ chứ. Hơn nữa ba năm này, mỗi ngày chúng ta đều cử người âm thầm quan sát, xác thực là chưa gặp người nọ tái xuất”

“Ồ, nếu vậy thì Dương Bình Thị Tộc nhất định sẽ bị chúng ta chiếm, nơi này có phong thuỷ địa lý thật tốt, lưng dựa vào núi lớn, có thể săn thú, có sông ngòi chảy qua, có thể bắt cá, đất đai thì màu mỡ. Hai tộc chúng ta hợp làm một có thể ở đây sinh sôi nảy nở tới mấy đời, không cần phải di chuyển khắp nơi nữa” Niên Sát đứng ở cửa gian phòng, y bào mày đen dưới ánh mặt trời toả ra sắc thái nhu hoà.

(Giải thích một chút ở đoạn này: trong Phong Thuỷ Thuật thì cơ bản dựa vào bốn chữ Long Huyệt Sơn Thuỷ, Long là mạch trong đất hay còn gọi là địa khí luân chuyển thế đi từ trên xuống dưới, bắt nguồn từ núi chảy dần xuống theo thế và tới các vùng đất. Huyệt là vùng đất có thể tích khí, nhưng không phải đất nào cũng có thể tích được vì khí chảy không ngừng, nơi có địa khí chảy qua nhưng thì đã tốt rồi nhưng tích được khí thì là cực tốt, nơi cực tốt đó được gọi là Huyệt. Còn Thuỷ ở đây ám chỉ nơi có nước, nhưng nước không được xộc thẳng vào đất mà phải uốn quanh thành vòng, hoặc nhiều nước bao quanh đất, khí sẽ theo con đường do nước tạo thành mà cuộn quanh đất, tàng khí ở đó. Dương Bình Tộc thế tựa núi, có sông bao, địa khí chảy từ núi xuống bị ngăn ở sông uốn quanh tộc, tạo thành một Huyệt. Thành Thăng Long của nước ta cũng thế, nhưng không chỉ là huyệt mà là Long Huyệt vì thế Lý Thái Tổ thấy được thế rồng bay, ta đoán Lý Thái Tổ là bậc thầy của Phong Thuỷ.)

Ngày thứ hai, mặt trời lên cao, ánh nắng gay gắt, bấy giờ là tháng sáu tháng bảy, mùa hè.

Dương Bình Thị Tộc mấy đời cư trú ở đây, trại đều là chặt cây cổ thụ trong núi dựng thành. Không chỉ cao to kiên cố mà còn có cả tháp canh, cùng với rất nhiều công cụ phòng ngự, tựa hồ như đã cân nhắc sẽ có một ngày như thế. Đó là vì trong Dương Bình Thị Tộc có một truyền thống, bất luận ai làm tộc trưởng, việc đầu tiên phải làm là tu bổ trại một lượt.

Thế cho nên người của Hữu Cùng và Âm Sơn còn chưa tới gần đã phải chịu công kích, ba bốn lượt tấn công, còn chưa hạ được trại đã phải tử thương không ít người.

Dương Bình Thị Tộc trốn trong trại kỳ quái nhìn nhau, thường ngày địch sẽ gào thét xông tới trại thế nhưng bây giờ chỉ đốt lửa ở phía xa. Thậm chí còn đốt lên mười ba đống lửa.

“Nghe nói bọn họ có Vu Sư, chẳng lẽ là muốn làm phép” Đối với sự thần bí của Vu Sư, Dương Bình Thị Tộc luôn có một chút sợ hãi. Bởi vì bọn họ đều lớn lên từ nhỏ với tế ti, nên năng lực của tế ti như thế nào họ cũng hiểu một chút. Nhưng Vu Sư thì khác, luôn có một cảm giác hết sức khó giải thích.

Bất quá trong lòng họ bây giờ có Nam Lạc nên không giống như trước, khi nhắc tới Vu Sư là có một loại cảm giác kinh hoàng.

“Ta đi báo với tộc trưởng mời tế ti trưởng lão tới” Có một người thấp giọng nói, rảo bước chạy đi

Chẳng bao lâu người nọ trở lại, còn có ba người đi cùng, họ chính là ba vị tế ti khi trước. Người thủ trại nhìn người báo tin nhất thời mắng lớn trong lòng. Ngươi dẫn ba người bọn họ tới có ích gì, bản lĩnh của họ thế nào chúng ta còn không rõ sao? Làm thế nào mà đấu với Vu Sư được. Mắng thì mắng nhưng không dám biểu lộ ngoài mặt, dù gì họ cũng đã làm tế ti hơn mười năm rồi.

Bất qua ba vị tế ti lập tức nhìn ra suy nghĩ của họ cười nói: “Các ngươi đừng lo, ta vừa mới từ chỗ của tế ti Nam Lạc trở về, hắn đã biết rồi, bảo các ngươi không cần lo lắng, bình tĩnh ngăn địch là được, nếu Vu Sư làm phép thì hắn sẽ động thủ”

Tuy mọi người thấy địch nhân đã bày khai trận thức mà tế ti của tộc mình lại an toạ trong nhà thì có chút kỳ quặc nhưng vừa nghĩ tới Nam Lạc có bản lĩnh cưỡi mây đạp gió thì trong lòng bình tĩnh lại.

Có người thầm nghĩ, bất luận các ngươi làm phép gì, chỉ cần tế ti cầm gương thần thì về nhà chơi với con được rồi. Còn việc nghe nói gương thần tên Yêu Nguyệt thì họ không quan tâm, trong mắt họ thì Yêu Nguyệt không đủ khí thế, phải gọi là gương thần mới được.

“Kìa, các ngươi xem, hai người mặc hắc bào hẳn là vu sư đó” Một người trốn trong hàng rào thấp giọng nói.

“Toàn thân đen như mực hẳn không phải thứ tốt lành gì. Biết pháp thuật hẳn cũng là loại cay độc âm hiểm. Các ngươi nói không cần mời tế ti tới sao, vạn nhất họ phóng pháp thuật ra, tế ti thì ở xa, sao có thể phản ứng kịp”

“Hẳn là không việc gì, gương thần của tế ti dù là xa cũng có thể chiếu tới được”

“Mau nhìn, bọn họ làm phép” Đột nhiên có một người lớn tiếng nói

“Làm phép là nhảy như thế sao? Bộ dạng khó coi, không bằng tư thái chiếu gương của tế ti được.”

“Làm phép khẳng định là như thế, ngươi không nhớ rõ năm đó Nguyên Tiên Sư làm phép cũng nhảy sao”

“Đừng nhắc tới Nguyên Tiên Sư đi, bị yêu quái đánh chỉ biết chạy tới giờ còn không dám về. Đồ hèn nhát, uổng cho ta năm đó còn muốn lũ trẻ bái ông ta làm thầy, cũng may là không bái được bằng không sau này lớn lên cũng sẽ trở thành đồ nhút nhát” Một người có diện mạo hào phóng nhìn về phía Vu Sư đang làm phép nói

“A, mau nhìn, cháy...”

“Cháy, cháy... Mau đi mời tế ti, đây là pháp thuật của đối phương”

Không biết từ khi nào trên hàng rào trại đột nhiên bốc khói, ngay sau đó ngọn lửa liền xuất hiện

“Di trời mưa”

“Các ngươi xem, lửa tắt”

Ngay khi mọi người kinh hoàng muốn chạy đi tìm Nam Lạc thì trên bầu trời đột nhiên có mưa đổ xuống, lúc này tinh không vạn dặm, mây trắng đong đưa, thế nhưng mưa vẫn cứ đổ xuống, vừa vặn tưới diệt ngọn lửa trên trại

Táng Nhất và Niên Sát hai người đứng trong trận thức của mười ba đống lửa, nhìn nhau, trong lòng khiếp sợ.

Hiển nhiên trận mưa kia không phải là do thời tiết mà lửa của họ cũng không thể dễ tắt như vậy

“Trong tộc họ có cao nhân” Trong nháy mắt họ nghĩ tới điều này, vô thanh vô tức phá pháp thuật của họ hiển nhiên không phải là người mà họ có thể chống lại

Đúng lúc này trong không trung truyền tới một thanh âm, hùng hồn nhưng mang theo một chút lạnh lẽo.

“Dẫn tộc nhân của các ngươi đi đi, Tổ Vu Chúc Dung của các ngươi có ân với ta, ta không muốn làm khó dễ các ngươi, về sau không cần phải đối địch với DƯơng Bình Thị Tộc” Thanh âm này chấm dứt sau đó là yên lặng.

Táng Nhất và Niên Sát cực kỳ khó coi, đối phương lại nói nhận thức Tổ Vu của mình, nếu chỉ nhận thức thì thôi. Còn không đó là một loại vũ nhục. Trong lòng họ, Tổ Vu là tồn tại như thần thánh.

Táng Nhất nhìn cửa trại của Dương Bình Thị Tộc, thấp giọng nói: “Hắn có tư cách gì mà quen với Tổ Vu của chúng ta, một đoạn thời gian nữa Chiếu Miên đại vu sẽ tới đây. Tới lúc đó chúng ta mời ông ta tới thử một lần, thì biết ngay thật hay giả thôi”

Niên Sát âm trầm gật gật đầu, phất tay mang tộc nhân thối lui.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 100 Chương 99 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 176 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »