Nhân Đạo Kỷ Nguyên

Lượt đọc: 11452 | 2 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 100 Chương 99 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 176 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 75
không chết không thôi

❊ ❊ ❊

Chiếu Miên cảm thấy đã nắm chắc thắng lợi trong tay, tiếu ý càng thêm âm trầm, còn có vài phần âm ngoan và hưng phấn.

Y hưng phấn vì mình sắp giết chết Nam Lạc, hưng phấn vì mình sắp chính thức trở thành Đại Vu, có thể tới Tổ Vu điện luyện chiến kỹ, không cần thấp hơn những người cùng lớn lên với mình một cái đầu, không cần phải cứ có việc gì là lại phải cầu người.

Trong Yêu Nguyệt Kính giữa cành lá, thân ảnh Chiếu Miên chậm rãi xuất hiện nơi rìa gương, trước là một chân, kế là cả người, nụ cười nơi khoé miệng, càng lúc càng đậm

Ngay khi có cảm giác có người nhìn trộm mình thì Chiếu Miên lập tức phát hiện ra nơi Nam Lạc ẩn thân. Tuy nhiên y không biết tình trạng của Nam Lạc lúc này, chính vì vậy y thả Phệ Linh Âm Trùng mà mình đắc ý nhất ra ngoài rồi lại giả như chưa phát hiện gì.

Bám thần niệm vào Thanh Nhan để bay ra giết địch cũng không khó, chỉ cần thần niệm dung hợp với kiếm tới một mức nhất định là được. Nhưng muốn kiếm làm gốc để kết nối thiên địa thì không phải cứ muốn là được.

Cũng may thần niệm của Nam Lạc đã bám vào Thanh Nhan nhiều năm đã không còn có cảm giác trúc trắc như nhiều năm trước rồi. Mà khi chống lại sát ý lẫm liệt của Hậu Nghệ và uy lực của đệ tam tiễn khiến hắn có cảm giác nhân kiếm hợp nhất, tuy chỉ là nhất thời nhưng khiến liên hệ giữa hắn và Thanh Nhan càng trở nên thông suốt.

Thanh Nhan kiếm cắm cách Chiếu Miên mấy chục thước, sau một đại thụ, lúc này thân kiếm hơi rung động, một lớp sắc vàng quấn quanh thân kiếm, mỗi lần rung động tựa hồ lại dày thêm mấy phần.

Nam Lạc muốn lấy kiếm làm gốc, kết nối thổ hành trong ngũ hành để gia tăng uy lực của kiếm nhưng cho tới lúc này hắn mới biết đó không phải một việc dễ dàng.

Hắn đã không còn có tinh lực đi suy nghĩ những việc khác, chỉ nhất tâm dung hợp Thanh Nhan, kết nối thiên địa ngũ hành. Tất cả hung hiểm đều đã quên, kể cả con trùng vừa tiến vào đất bị Yêu Nguyệt Kính phát hiện.

Giờ khắc này Nam Lạc đang dùng mạng để đánh bạc, hắn không biết con trùng kia có lai lịch gì nhưng lúc này được Chiếu Miên phóng ra thì hẳn là một thứ vô cùng đáng sợ.

Đột nhiên thần niệm của Nam Lạc giống như đã đột phá được áp chế, Thanh Nhân vốn vô lực khinh khinh phiêu phiêu lúc này lại tràn đầy năng lượng. Giống như là vốn quen nằm trong nước giờ lại đột phá tiến vào hư không.

Đúng lúc này, hắn cảm thấy đan điền phát lạnh, tựa như có vật gì ẩn vào trong đó. Cảm giác này khiến Nam Lạc nghĩ tới con sâu màu xám, trong lòng hoảng hốt, hắn thật không ngờ Tàng Thiên Ánh Nguyệt Dục Phong Bào không cản trở được chút nào, để nó vô thanh vô tức chui vào.

Chiếu Miên đứng dưới Yêu Nguyệt Kính, con ngươi có một lớp khói xám như ẩn như hiện. Bỗng y ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy trên cành lá có một cái gương đang đối diện mình. Trong lòng cả kinh còn chưa hiểu chuyện gì thì phía sau truyền tới một sát khí kinh hồn, một đạo bạch quang cường liệt phóng lên cao, bên ngoài bạch quang có một lớp sương vàng mờ ảo, đang định ẩn độn lại cảm thấy thân thể đột nhiên mất đi khống chế rồi rơi vào trong hắc ám.

Hậu Nghệ không rời đi, gã luôn đứng đó nhìn, Nam Lạc mạnh hơn gã dự tính nhưng gã không cho rằng Nam Lạc có thể tạo thành nguy hiểm với Chiếu Miên, hơn nữa truy tung là cường hạng của Chiếu Miên, gã hiểu tính cách của Chiếu Miên nhất định sẽ âm thầm đánh lén.

Núi xanh thấp thoáng, đại thụ che trời, núi lớn trập trùng như sóng biếc, giữa núi chướng khí như mây mù, lúc ẩn lúc hiện.

Một đạo kiếm quang trong núi bắn lên, xuyến thấu trời cao, chốc lát sau lại lặng lẽ biến mất.

Gương mặt tuấn dật của Hậu Nghệ lại lạnh hơn vài phần, nhìn nơi kiếm quang vọt lên, mắt không chớp.

Gã chậm rãi giơ tay trái lên, ống tay áo trắng như tuyết lau đi vết máu, một cơn gió thổi tới, bạch y đã tiêu thất trên đỉnh núi

Nam Lạc độn lên mặt đất, kiếm vào bao, kính vào ngực.

Nhìn Chiếu Miên biến thành hai nửa nằm trên mặt đất có một cảm giác khó tả, hắn sẽ không nương tay với kẻ muốn giết mình, nhưng nghĩ tới việc mình đã giành lấy thứ mà đáng lẽ thuộc về y nên mới sinh lòng oán hận. Đột nhiên hắn nghĩ về Chúc Dung còn chưa từng gặp mặt, vì mình là đồng tử của Khổng Tuyên nên tự dưng lại được nàng cho nửa giọt máu, nhận được ân tình to lớn của nàng thế mà lúc này hắn lại giết tộc nhân của nàng.

Thở ra một hơi dài, tựa hồ muốn xoá sạch cảm giác phiền muộn mấy ngày nay.

Một bóng trắng xuất hiện trong hư không, không có chút dấu hiệu nào, giống như cá trong nước chậm rãi bơi tới bề mặt hoặc giả như lá cây bay xuống. Người tới cùng gió là Hậu Nghệ.

Nam Lạc bỗng quay đầu lại, nhìn người vừa tới, trong lòng nghĩ rằng người này nhất định là người vừa bắn mình. Vì gã giống hệt như khí cơ trên tiễn, tĩnh lặng mà lạnh lùng.

Nhìn nhãn thần gã, Nam Lạc cảm thấy một chút đau thương mâu thuẫn với vẻ ngoài.

Gã dùng ánh mắt lãnh tĩnh mà thương tâm kia nhìn Nam Lạc, từ sâu trong đáy mắt, có sát ý vô tận.

Trong lòng Nam Lạc nếu như có người diệt Dương Bình Tộc, giết Lạc Thuỷ và muội muội của mình thì mâu thuẫn cũng sẽ không bao giờ hoá giải được, cái loại sát ý mà hắn nhìn thấy trong mắt bạch y nhân chính là như vậy, không thể hoá giải, không có bất cứ lý do nào để giải thích.

Nhưng Nam Lạc vẫn mở miệng nói: “Ta là Nam Lạc, từng chịu đại ân của tổ vu Chúc Dung, giết hắn, là bất đắc dĩ”

Hậu Nghệ tĩnh tới đáng sợ, nhưng đau thương trong mắt chưa hề tiêu giảm. Vì vậy kiếm bên hông Nam Lạc rời vỏ, một đạo bạch quang loé lên, đâm vào yết hầu Hậu Nghệ, tốc độ cực nhanh, dường như so với lúc không thụ thương còn nhanh hơn.

Nam Lạc đang liều mạng, không thể không liều, hắn không muốn bị người này giữ khoảng cách, chỉ mong có thể cận chiến mà bắt gã, hơn nữa Nam Lạc hiểu tình trạng của mình không thể kéo dài, cho nên hắn đành liều.

Đinh...

Thân thể Hậu Nghệ bay cùng gió mát, trên tay có thêm một mũi tên màu đen, điểm lên Thanh nhan kiếm, phát ra một tiếng vang sắc nhọn

Hai bóng người đột nhiên tụ lại, dính chặt vào nhau.

Nam Lạc mặc thanh bào, mũi tên trên vai tuy đã rút, vết máu cũng hoá thành màu đen, tuy có chút chật vật nhưng kiếm trong tay giống như cỏ may trong gió, phiêu tán ra.

Hậu Nghệ, bạch y phiêu phiêu, tay cầm một mũi tên đen, mỗi kích đều giống như tên rời dây cung, tàn nhẫn chuẩn xác, tốc độ tuyệt không chậm hơn Nam Lạc.

Hai người không hề dùng pháp thuật, đơn thuần võ kỹ mà thôi.

Kiếm quang như tơ trắng, giăng mắc khắp hư không, giống như tuyết hoa phủ xuống, bao phủ Hậu Nghệ, thân hình Nam lạc như mây khói, khi trước mặt đâm yết hầu, khi phía sau chém một nhát, bỗng từ trời giáng xuống toàn lực một kích, cũng có lúc từ đất chui lên, âm thầm đánh lén.

Hậu Nghệ lại chỉ di chuyển trong phạm vi hẹp, thân hình như gió, lúc dừng lúc động như nước chảy mây trôi, vô luận kiếm của Nam Lạc tới từ đâu cũng có thể thong dong hoá giải, khuôn mặt tuấn dật của gã không chút cảm tình.

Từ lúc Nam Lạc nói chuyện tới lúc giao thủ, không thấy gã có biểu tình gì nhưng tình tự trong mắt thì Nam Lạc hiểu cả, cho nên hắn xuất thủ.

Nam Lạc không phải kẻ tâm ngoan thủ lạt cũng chưa bao giờ là kẻ nhân từ, khi lúc bị uy hiếp sinh mạng thì hắn cũng sẽ vô cùng quyết tuyệt.

Đột nhiên thân hình Nam Lạc đột nhiên dừng lại. Hậu Nghệ dường như có mắt sau lưng, nháy mắt đâm lại một tiễn, nhằm vào ngực hắn.

Nam Lạc chau mày, thân thể khẽ động, đã xuất hiện ngoài mười trượng, dường như muốn bỏ chạy.

Bên ngoài hắn như thường thế nhưng bên trong khí huyết cuồn cuộn, đó là vì hắn đã áp chế thương thế để chém giết Chiếu Miên, chính vì thế mà thương thế đã trở nặng, sau lại kịch chiến nên cuối cùng đã không còn áp chế được nữa.

Hắn không ngờ thương thế lại bộc phát dữ dội như vậy, huyết khí cuồn cuộn, linh khí sôi trào, không chịu sự không chế vì thần thức tổn thương mà càng thêm bất lực.

Nam Lạc hít sâu một hơi, thân hình lại động, vừa muốn tiêu thất trong hư không thì đột nhiên dừng lại.

Hắn đứng yên đó, không nhúc nhích, một ngón tay cũng không dám động.

Ngoài mười trượng, trong tay Hậu Nghệ không biết từ khi nào đã có thêm một cây cung lớn màu đen, đại cung giống như thân hình của gã vậy, tạo thành một đường cong trọn vẹn, vừa tĩnh lặng vừa ưu mỹ.

Cung bị kéo thành trăng tròn, mũi tên như một điểm sáng lạnh, chỉ thằng vào hậu tâm Nam Lạc, vô cùng sắc bén, có cảm giác như mũi tên bay ra, vạn pháp thành không.

Lúc này cơ thể Nam Lạc đã hoàn toàn hỗn loạn, nếu để hắn yên tĩnh đả toạ tồn thần cũng phải mất vài ngày để khôi phục nhưng lúc này hàn tiễn của Hậu nghệ đã vào cung, sát khí lạnh băng khiến hắn có cảm giác không thể chống cự.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 100 Chương 99 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 176 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »