Nhân Đạo Kỷ Nguyên

Lượt đọc: 11527 | 2 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 100 Chương 99 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 176 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 61
một kiếm bay tới, đầu một nơi thân một nẻo

❊ ❊ ❊

Nam Lạc nhằm thẳng vùng đất trung tâm phía Bất Chu Sơn mà đi, Chiêu Viêm bộ tộc từ nơi đó tới nhưng không tính là quá gần Bất Chu Sơn, chỉ là vùng ngoại vi mà thôi, nếu không thì làm sao trong vòng một năm có thể tới Dương Bình thị tộc được.

Ra khỏi Dương Bình Tộc, Nam Lạc mới hiểu bên ngoài rối loạn tới mức nào, nơi nào cũng thấy chiến đấu, giống như đã phát điên vậy. Không tới nửa ngày lại gặp được rất nhiều nhân tộc

Bọn họ cũng giống như Chiêu Viêm bộ tộc, vô cùng chật vật, quần áo rách rưới. Vẻ mặt gầy gò còn có rất nhiều người hấp hối. Có thể thấy được là họ tới từ một nơi rất xa.

Đương lúc Nam Lạc muốn hỏi họ tới từ lúc nào thì phía trước phía sau núi đột nhiên truyền tới tiếng cười càn rỡ, Nam Lạc nhíu mày, hắn có thể cảm nhận được trong tiếng cười có chứa pháp lực, cùng với yêu khí không thèm có chút che giấu nào.

Trong đám người có người chỉ về phía sau, mặt lộ vẻ kinh hoàng, cước bộ nhanh thêm một chút nhưng cũng không thấy chen lấn giẫm đạm lên nhau. Tựa như không còn có chút khí lực để làm chút hoạt động mạnh nào, lại giống như đã gặp rất nhiều lần rồi.

“Yêu quái đuổi tới, yêu quái đuổi tới, mọi người nỗ lực hơn đi, đi tới ngọn núi phía trước là sẽ an toàn thôi” Trong đám người có một nam tử dùng khí lực toàn thân hô hào. Không có ai đáp lời gã, mỗi người chỉ cố gắng đi trong sơn đạo nhỏ hẹp.

Nam Lạc ẩn vầo hư không độn về phía tiếng cười càn rỡ, trong tai lại mơ hồ nghe thấy: “Tộc trưởng, những lời này ngươi đã nói vô số lần rồi, tất cả mọi người đều hiểu...”

Một đoàn người bị hơn mười quái vật tựa người mà không phải người, tựa thú mà không phải thú bao vây ở giữa, run rẩy.

Những yêu quái kia có kẻ thân người đầu thú có kẻ thân thú đầu người, trong đó có một con rắn lớn đốm hoa có hai tay, một tay cầm cương thoa đen nhánh, ánh mắt rắn âm hàn băng lãnh. Làm người ta có cảm giác như bị rắn quấn vào cơ thể. Nhưng đa số là yêu quái thân thú, hoặc rắn, hoặc chuột, hoặc côn trùng, một đám hổ lốn.

Đứng trước đám người có một nam tử diện mạo thô kệch, cắn chặt răng, nhãn thần quyết tuyệt, một cây trường côn màu ám kim đặt ngang trước người.

“Hắc hắc, dọc đường chúng ta đã giết tám tên rồi, đây là tên cuối cùng, do ai tới chơi đây” Một con yêu thân người đầu chuột cười lớn nói.

“Ta đến, dọc đường các ngươi vừa ăn vừa đi, lão trư chậm chân, chẳng được miếng thịt tu sĩ nào, giờ để ta động thủ” Một con trư yêu trọc đầu đi ra, răng nanh sâm bạc, oang oang nói

“Hắc hắc, tim người này là đồ tốt...” Xà yêu cầm đại cương xoa nói

“Đương nhiên tim người này dành cho xà lão đại “ Trư yêu vội vàng quay đầu lại nói.

Nam tử tướng mạo thô kệch, cầm ngang ám kim trường côn nói: “Theo ta xông ra ngoài, nhằm phía đông chạy, công chủ nói chỉ cần đi qua ranh giới là có thể tìm thấy nơi mà nhân tộc có thể nảy nở sinh tồn”

Lớn tiếng nói xong, y cũng không chờ người phía sau trả lời, cây trường côn màu ám kim dính đầy vết máu vung lên, mang theo tiếng gió vù vù đập xuống trước mặt trư yêu.

Phanh, ám kim trường côn nện trên đầu trư yêu nhưng chỉ thấy trường côn bật ngược lại, chỉ thấy trư yêu lắc cái đầu đầy răng nhưng không có bất cứ vấn đề gì.

Nhãn thần đại hán hiện lên một chút tuyệt vọng, ổn định cước bộ lùi về sau, lại đứng vững một lần nữa, ám kim trường côn lại vung lên thế nhưng lần này trường côn còn bị bật văng ra ngoài

Tất cả mọi người đều hiện vẻ tuyệt vọng, bọn họ không chỉ một lần nhìn thấy một côn của đại hán vung xuống, lập tức yêu quái ngã gục sau đó không có một con yêu nào dám tiếp nữa. Thế nhưng giờ ngay cả côn cũng không thể cầm chắc được, bọn họ biết y quá mệt mỏi rồi, một đường tới đây, trải qua chém giết quá nhiều, chưa từng được nghỉ ngơi.

Trư yêu cũng không muốn tiếp tục chơi với đại hán nữa, cũng cố ý muốn thể hiện bản lĩnh của mình cho những người khác xem. Thân thể lớn lên mấy lần, khí thế cuồn cuộn, giơ cao chân đạp về phía

Không biết đại hán đã không còn sức nữa hay do phản ứng không kịp mà khi cước lớn giẫm xuống vẫn không hề động đậy.

Mọi người lớn tiếng kêu gọi tuy bọn họ biết lần này cũng không thể thoát được nhưng nhìn thấy đại hán sắp chết, nhất thời có mấy người xông ra muốn kéo đại hán lùi lại nhưng không kịp.

Trư yêu cùng lũ yêu phía sau cười vang, đối với bọn họ nhìn thấy bộ dạng giãy dụa tuyệt vọng của nhân loại là một điều vô cùng thích thú.

Một đạo kiếm quang độn nhiên độn khỏi không trung, nháy mắt xẹt qua người của con trư yêu lớn gấp đôi người thường. Còn không đợi mọi người phản ứng lại chi cảm thấy bạch quang loé lên, trư yêu hoá thành hai đoạn nằm trên mặt đất gào thét thảm thiết, chỉ chốc lát sau đã chết.

Quần yêu kinh hãi, từng con nhìn xung quanh, ánh mắt kinh nghi bất định.

Trong không trung đột nhiên xuất hiện một ánh kiếm màu trắng bạc, hư không run rẩy, nháy mắt đã tiêu thất, lúc xuất hiện trở lại là lại có một con yêu quái bị chém thành hai đoạn. Yêu quái kia thậm chí còn không kịp kêu thảm.

Quần yêu kinh hoàng, vừa rồi trư yêu bị chém còn nói là nhất thời sơ ý. Thế nhưng một kiếm vừa rồi, người nào cũng tiểu tâm dực dực thế mà khi kiếm tới mà lũ yêu vẫn không bắt được bất cứ khí tức nào.

Kiếm quang tái hiện, lại một yêu bị chém làm hai.

Yêu quái thân người đầu chuột, đột nhiên xuất hiện một luồng sáng quanh người, hoá thành một đám sương vàng chui vào mặt đất. Mắt thấy sắp thành công thì bạch quang đã lướt qua khói vàng, một tiếng hét thảm, thử yêu hiện thân, một nửa trong đất một ngửa ngoài, tanh hôi vô cùng.

Bạch quang xuyên toa trong hư không, im hơi lặng tiếng, lại vô cùng sắc bén, bất luận yêu quái nào, binh khí gì, chỉ cần kiếm quang lướt qua là đầu một nơi thân một nẻo. Trong nháy mắt cũng chỉ còn con rắn cầm cương thoa màu đen. Ánh mắt y vẫn băng lãnh âm trầm, chỉ là cánh tay nắm vũ khí càng chặt.

Trước mắt nhoáng lên, trong mắt y liên có thêm một người, một bộ thanh y, một thanh trường kiếm rời vỏ nắm trên tay, trắng bạc, chói mắt. Hiển nhiên chính là người này vừa mới ra tay giết hại rất nhiều yêu. Nghĩ tới kiếm quang vô kiên bất tồi kia mà trong lòng nó dâng lên sự sợ hãi.

“Nhân tộc từ lúc nào đã có được một nhân vật như vậy. Lão tổ không phải đã từng nói nhân tộc ngoại trừ Phục Hy thì không còn nhân vật lợi hại nào sao? Thế hắn là thần thánh phương nào Xà Y thầm nghĩ rồi dùng thanh âm khàn khàn nói “Lão tổ nhà ta là U Phong Sơn Thanh Giao đại vương...”

Kiếm quang loé lên, thanh âm dừng lại, xà yêu và cương xoa trong tay nó cùng biến thành hai đạo, tiên huyết phun trào.

Sắc mặt Nam Lạc lạnh lùng nghiêm nghi, Thanh Nhan kiếm trong tay chậm rãi vào vỏ

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 100 Chương 99 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 176 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »