Nhân Đạo Kỷ Nguyên

Lượt đọc: 11487 | 2 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 100 Chương 99 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 176 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »
Chương 14
bầu trời đầy sao

❊ ❊ ❊

Nam Lạc thầm nghĩ cũng đúng, dù sao hiện tại cũng không làm gì nên đi ra ngoài xem thử Kim Sí Đại Bằng Điện kia to lớn ra sao.

Nghĩ thế nên Nam Lạc liền nhìn Thiên Diệp nói:

- Được rồi. Ta đi đóng cửa điện.

Tuy rằng Khổng Tước Điện một năm khó đến một người nhưng Nam Lạc vẫn chạy đến đóng cửa điện lại. Cửa điện nặng nề giống như một ngọn núi khiến Nam Lạc phải thúc dục linh lực toàn thân mới di chuyển nỗi. Nếu không phải thời gian qua đọc ngũ hành ngọc giản của khổng tuyên khiến cho pháp lực tăng trưởng nhiều mới di chuyển được cửa điện này. Thật vất vả mới khép cánh cửa lại nhưng Nam Lạc không rời khỏi mà di động mấy ngón tay đánh ra một tầng ánh sang năm màu lên cánh cửa, sau khi hoàn thành thì cửa điện đã biến mất, ở đó chỉ còn một tầng ánh sang năm màu đang lưu chuyển lien tục.

Nam Lạc thở dài một hơi, đây là lần đầu tiên hắn đụng đến cửa điện, lúc Khổng Tuyên dạy hắn có nói rằng hắn còn làm không được. Điều này cũng là vì hắn đến đây hơn một năm nhưng không hề rời khỏi. Bất quá hiện tại cố hết sức cũng có thể hoàn thành rồi.

Thiên Diệp nhìn thấy Nam Lạc đóng cửa xong thì sự coi thường của hắn đối với Nam Lạc cũng phai nhạt rất nhiều. Bởi vì hắn đóng cửa điện của kim sí đại bằng điện cũng phải cố gắng hết sức. Phải biết rằng mỗi một cửa điện đều được chủ nhân của nó phong ấn pháp lực vào. Tuy rằng Thiên Diệp khẳng định Kim Bằng Thái Tử lợi hại hơn Khổng Tuyên nhưng cũng không chênh lệch quá lớn. Cho nên khi vừa nhìn thấy Nam Lạc chỉ đến hơn một năm mà đã có thể đóng được cửa điện đã rất không tồi.

Nam Lạc đi theo sau lưng Thiên Diệp, đi trên con đường lộng lẫy của Bất Tử Cung. Tuy trong long cảm thấy rất đẹp, dễ nhìn nhưng hắn vẫn cảm thấy ở Khổng Tước Điện thoải mái hơn nhiều. Ở đây có rất nhiều cảnh vật đẹp, nhưng cảnh vật đẹp cũng chỉ là cảnh đẹp mà thôi, không thích hợp để hắn ở lại.

Thiên Diệp trong mắt của Nam Lạc thì hắn là một người nói rất nhiều. Lúc nào cũng có thể tìm được đề tài để có thể nói chuyện. Từ khi Nam Lạc đến nơi đây đều ở trong Khổng Tước Điện, phần lớn thời gian đều tập trung tu luyện cho nên khi Thiên Diệp hỏi điều gì hắn đều trả lời không biết nhưng hắn lại không nghĩ rằng mình trả lời thật tình lại bị Thiên Diệp nghĩ rằng diễn trò.

Nghe lời nói của Thiên Diệp có thể thấy được sự kiêu ngạo khi được làm đồng tử trong Kim Sí Đại Bằng Điện. Tuy rằng Nam Lạc xem Khổng Tước Điện là nhà mình nhưng không đạt đến sự trung thành như những người ở đây từ nhỏ.

Kim Sí Đại Bằng Điện ở phía bắc của Bất Tử Cung cho nên từ Khổng Tước Điện đến Kim Sí Đại Bằng Điện cũng chỉ đi xuyên qua một góc Tây Bắc của Bất Tử Cung mà thôi. Đây là lần đầu tiên ra ngoài nên khi nhìn thấy Kim Sí Đại Bằng Điện có quy mô giống như là Khổng Tước Điện nhưng Nam Lạc không cảm thấy nó dễ nhìn hơn Khổng Tước Điện chút nào cả.

Đi đến trước đại điện nhìn vào hang chữ ‘Kim Sí Đại Bằng Điện’ thì hắn đã hiểu rõ vì sao lại cảm thấy khác nhau.

Thiên Diệp đồng tử nhìn thấy Nam Lạc ngẩn đầu nhìn bảng điện liền đắc ý nói:

- Những chữ trên là do thái tử nhà ta dung pháp lực thong thiên viết lên. Bên ngươi không có lạc ấn của Thái tử, chỉ một bảng điện này thôi cũng có thể xem như là một pháp bảo hộ thân rồi.

- Thật lợi hại.

Nam Lạc vừa ngẩn đầu nhìn vừa trả lời mà trong long lại cảm giác được nó không hề có uy phong như Khổng Tuyên thái tử viết.

Thiên Diệp đồng tử cho rằng Nam Lạc bị bảng điện hấp dẫn nên thấy Nam Lạc không ngẩn đầu trả lời mình cũng bình thường.

Thiên Diệp có chút đắt ý nói:

- Đi thôi, Thái Tử nhà ta đang còn chờ trong điện đó.

Nam Lạc theo Thiên Diệp đồng tử vào trong liền thấy đại điện rất chói mắt, trang trí xa hoa, thị nữ nhìn sơ thôi cũng không ít hơn ba mươi người, mỗi một người đều xinh đẹp vô cùng.

- Thái Tử điện hạ, Khổng Tuyên Thái Tử không có trong điện, đồng tử của hắn cùng đi đến đây rồi.

Âm thanh của Thiên Diệp khiến cho Nam Lạc bừng tĩnh lại. Hắn ngẩn đầu nhìn Kim Bằng Thái Tử với một bộ pháp bào màu vàng đang ngồi phía trên cao.

Đột nhiên Nam Lạc lại nhớ đến pháp bào của Khổng Tuyên, tuy rằng cũng chói mắt nhưng Nam Lạc lại cảm thấy pháp bào năm màu của Khổng Tuyên không toát ra uy áp làm người ta khó chịu như pháp bào màu vàng này.

Một lúc lâu sau Kim Bằng mới mở mắt ra nhìn xuống. Nam Lạc cũng phát hiện đôi đồng tử của Kim Bằng cũng là màu vàng luôn.

Nam Lạc vội vã cúi đầu nói:

- Đồng tử của Khổng Tước Điện Khổng Tuyên Điện Hạ bái kiến Kim Bằng Thái Tử điện hạ.

- Khổng tuyên rời khỏi đây khi nào?

Nam Lạc vội vàng trả lời:

- Thái Tử nhà ta đã rời khỏi lúc ba tháng trước, đến nay vẫn chưa quay lại.

- Hừ, hắn dám làm như thế?

Nam Lạc chỉ kịp nghe một tiếng tức giận liền cảm giác lỗ ai ông ông, còn không kịp định thần lại liền cảm giác than thể bay ra ngoài Kim Sí Đại Bằng Điện.

Nam Lạc cảm giác toàn than đau đớn, pháp lực trong cơ thể không điều đọng được. Hắn chỉ đành miễn cưỡng ngẩn đầu nhìn đại điện mà không hiểu rõ bản than phạm sai lầm gì. Nhìn thấy chiếc ghế chủ tọa xa hoa giữa đại điện đã không còn lại, chuyển ánh mắt nhìn quanh cũng chỉ cảm giác được người ta đang cười nhạo bản than mà thôi.

Vô duyên vô cớ bị đánh trọng thương khiến Nam Lạc tức giận vô cùng. Hắn chỉ biết yên lặng đứng lên, mỗi một bước rơi xuống khiến cho ngũ tạng lục phủ đau đớn vô cùng. Chỉ vài bước thôi đã khiến hắn phun một ngụm máu chảy ướt áo. Hắn không có sức lực lau đi cũng không có sức lực xoay người. Nam Lạc sợ một khi xoay người khiến cho than thể biến động lớn quá mà ngã xụp xuống, không thể đứng lên nỗi.

Nam Lạc cảm giác ánh mắt không còn rõ rang nữa, than thể đau đớn vô cùng. Một tay ấn ngực một tay đỡ vách tường đi về hướng Khổng Tước Điện.

- To gan. Làm dơ vách tường ta chặt tay ngươi.

Đột nhiên bên tai của Nam Lạc truyền đến một âm thanh làm hắn vội vàng rút tay về.

- Phong huynh, là người sắp chết rồi còn tức giận làm gì.

- Hừ… Nếu không phải…

- Người này bị gì vậy?

- Nhìn bộ dáng của hắn xem,

- Hắn mặc quần áo của đồng tử? Là của điện nào vậy?

- Hẳn là người của Khổng Tước Điện. Các đồng tử khác ta đều biết nhưng chỉ có Khổng Tước Điện ta chưa gặp thôi.

Nam Lạc từ hướng bắc đi xuyên qua một góc của Bất Tử Cung. TRên đường đi có rất nhiều người chỉ trỏ. Lúc này có người nhìn thấy Thiên Diệp dẫn Nam Lạc đến Kim Bằng Điện liền thở dài:

- Nhất định là bị Kim Bằng Thái Tử đánh rồi, sợ là khó sống.

- Dao huynh. Chớ nói nhiều. Kim Bằng Thái Tử tính tình thô bạo, coi chừng tới tai hắn…

- Đa tạ Hạ huynh quan tâm, nhưng ta là người của Chu Tước Điện, hắn nghe thì làm gì được.

Dọc đường đi nghe mọi người nói mà Nam Lạc lại có cảm giác hư ảo, không chân thật. Hắn không muốn ngồi xuống rồi lại chết đi ở chỗ này.

Gian nan đi từng bước về Khổng Tước Điện. Nam Lạc cảm giác không chết ở nhà thì chết ở trong Khổng Tước Điện đi, miễn cho người ta cười nói. Khổng Tước Điện yên tĩnh, không ai nhìn thấy.

Bây giờ Nam Lạc xem Khổng Tước Điện là chỗ tránh nạn cuối cùng, cũng là mộ của hắn.

Ý thức mơ hồ, hắn không biết rõ bản thân trở về như thế nào. Nhìn thấy hai chữ Khổng Tước kia mà cả người cảm giác nhẹ nhõm. Về tới rồi…

Dựa vào cửa bên dưới biển Khổng Tước Điện kia rồi chậm rãi nhắm mắt lại.

Sẽ chết sao? Sẽ chết sao? Ta cho rằng còn có thể tu luyện được pháp thuật phi thiên độn địa trở về bộ tộc, trở thành tế ty lợi hại nhất. Chết là xong rồi. Nam Lạc ngẩn đầu nhìn bầu trời, hiện tại trời đang nắng, mây trắng bay khắp nơi nhưng trong mắt của hắn là một bầu trời đầy sao. Trong đó có một ngôi sao đang chập chờn như chào hắn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 100 Chương 99 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 176 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259
Tiến »