Nhà Có Bảy Đầu Hồi

Lượt đọc: 460 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương XXI
ra đi

Cái chết đột ngột của một thành viên nổi tiếng trong vùng như ngài thẩm phán Jaffrey Pyncheon tạo ra một sự náo động (chí ít trong những phạm vi gắn bó mật thiết hơn với người quá cố) khó lòng lắng xuống trong ngày một ngày hai.

Tuy nhiên, có thể thấy rõ rằng trong tất cả các sự kiện cấu thành tiểu sử một con người, khó có cái nào - chắc chắn không có cái nào mang tầm quan trọng tương tự - khiến xã hội dễ dàng chấp nhận như cái chết của ông ta. Trong hầu hết các trường hợp và sự việc bất ngờ khác, một người hiện diện giữa chúng ta, cùng với những sinh hoạt hàng ngày, cho ta một quan điểm nhất định về họ. Ở cái chết của ông ta, chỉ có sự trống rỗng, và một xoáy nước thoáng qua, rất nhỏ, khi so sánh với tầm vóc của đối tượng bị hút vào đấy, - và một hai cái bong bóng, sủi lên từ nơi sâu hút đen ngòm và vỏ ra trên mặt nước. Đối với thẩm phán Pyncheon, thoạt nhìn thì thấy cách thức ông ta lìa trần có thể khiến ông ta được lưu truyền lâu hơn sau khi chết so với sự tưởng nhớ thông thường về một con người lỗi lạc. Nhưng khi được biết, bởi nhà chức trách tối cao, đó là một cái chết tự nhiên, và – ngoại trừ vài chi tiết không quan trọng, chứng tỏ một bệnh lý y học - không có gì là bất thường, công chúng, với sự nhanh nhảu thông thường của nó, bắt đầu quên rằng ông ta đã từng sống. Nói ngắn gọn, ngài thẩm phán bắt đầu trở thành một đề tài cũ trước khi một nửa số tờ báo trong hạt có thời gian chuyển các cột báo sang trạng thái tang tóc, và ra lời cáo phó ca tụng ông ta.

Song nếu rón rén đi qua những nơi mà nhân vật kiệt xuất này đã lui tới trong cuộc đời mình, sẽ thấy một dòng chảy ngầm của những lời xì xào ắt sẽ vô cùng bất nhã khi nói lớn ở ngoài phố. Thật kỳ lạ, khi cái chết của một người thường khiến cho mọi người nói ra ý nghĩ trung thực hơn của họ về nhân cách ông ta, bất kể tốt hay xấu, so với khi ông ta còn sống giữa bọn họ. Cái chết là một sự việc chân thực đến nỗi nó loại bỏ sự dối trá, hoặc bộc lộ sự trống rỗng của mình; nó là viên đá thử vàng, và tố giác thứ kim loại tầm thường. Nếu người quá cố, bất kể là ai, quay lại sau khi chết một tuần, ông ta sẽ thấy mình ở một vị trí cao hơn hoặc thấp hơn vị trí trước kia, trên thang bậc đánh giá của công chúng. Những lời xì xào, hoặc tai tiếng, mà chúng ta hiện ám chỉ, đã đề cập đến những vấn đề xoay quanh vụ việc được cho là sát hại, từ ba mươi hay bốn mươi năm trước, người bác của thẩm phán Pyncheon quá cố. Đánh giá y học đối với cái chết đáng tiếc mới đây của chính ông ta đã gần như bác bỏ hoàn toàn ý kiến cho rằng trường hợp đầu tiên là một vụ giết người. Tuy nhiên, theo tài liệu ghi chép, có những tình tiết chỉ ra rằng có người đã đột nhập dãy phòng riêng của ông cụ Jaffrey Pyncheon, đúng hoặc gần thời điểm ông chết. Bàn giấy và các ngăn kéo trong căn phòng liền kề phòng ngủ của ông bị lục tung; tiền và các món đồ giá trị biến mất; có dấu tay dính máu trên chiếc áo vải linen của ông cụ; và, bằng một chuỗi bằng chứng suy diễn liên kết chặt chẽ, tội ăn cắp và có vẻ là giết người được gán cho Clifford, lúc ấy đang ở cùng bác mình trong ngôi nhà bảy đầu hồi.

Bất kể khởi nguồn từ đâu, hiện giờ nổi lên một lý lẽ giải thích những tình tiết này để loại trừ sự dính líu của ông Clifford. Nhiều người khẳng định rằng chân tướng sự thật, nằm trong vùng bí ẩn quá lâu, đã được phơi bày nhờ bức ảnh daguerreotype của một trong những nhà thôi miên, những kẻ hiện nay gây rối loạn công việc của con người, khiến người ta hổ thẹn về thị lực của mình bằng những điều kỳ diệu bọn họ nhìn thấy bằng đôi mắt nhắm chặt.

Theo phiên bản này của câu chuyện, thẩm phán Pyncheon, mẫu mực như chúng ta miêu tả trong lời tường thuật, hồi còn trẻ hình như là một kẻ đểu cáng hết thuốc chữa. Những bản năng độc ác, thú tính, thường là đúng, đã phát triển sớm hơn những phẩm chất trí tuệ, và sức mạnh ý chí, thứ hắn nổi bật về sau. Hắn ngông cuồng, chơi bời phóng đãng, say mê những thú vui thấp hèn, có thiên hướng hung bạo, tiêu xài vô độ, với nguồn tài chính duy nhất là sự rộng rãi của người bác. Quá trình này đã làm mất đi tình cảm của vị luật sư già, đã từng dồn hết cho hắn. Giờ đây nó được chứng minh, - nhưng có phải bằng căn cứ đáng tin cậy trước tòa hay không, chúng tôi không dám nhận là đã tìm hiểu, – rằng một tối nọ, quỷ dữ đã xúi giục người thanh niên cạy ngăn kéo của bác mình, thứ hắn chắc chắn biết cách mở. Trong lúc lục lọi, cánh cửa phòng bỗng mở khiến hắn giật mình. Ông cụ Jaffrey Pyncheon đứng đó trong bộ quần áo ngủ! Sự kinh ngạc trước phát hiện này, sự chấn động, hoảng sợ, giận dữ đã gây ra một cơn tăng huyết áp có tính di truyền trong dòng họ vị luật sư già; dường như ông bị hộc máu, và ngã xuống sàn nhà, thái dương đập mạnh vào góc một chiếc bàn. Làm sao đây? Ông già chắc chắn đã chết! Cấp cứu sẽ đến muộn! Thực ra nếu nó đến sớm mới là đen đủi, vì ý thức phục hồi sẽ khiến ông già nhớ lại hành động đê tiện của thằng cháu mà ông bắt quả tang.

Nhưng ông không bao giờ hồi tỉnh. Với sự trơ tráo lạnh lùng có sẵn trong máu, người thanh niên tiếp tục lục các ngăn kéo, và tìm thấy một chúc thư, mới được lập, để lại tài sản cho Clifford, - hắn hủy nó đi, - và một chúc thư cũ hơn, để lại tài sản cho hắn, cái này hắn để nguyên. Nhưng trước khi chuồn đi, Jaffrey ngụy tạo bằng chứng, trong những ngăn kéo đã bị bởi tung, là có kẻ đã vào phòng với mục đích xấu. Sự nghi ngờ, trừ phi được ngăn chặn, có thể dồn vào kẻ phạm tội thực sự. Vì thế, với người chết nằm đấy, hắn sắp đặt một âm mưu khiến mình thoát thân và đổ vấy cho Clifford, đối thủ của hắn, kẻ mang tính cách mà hắn khinh thường và căm ghét. Khó có thể nói hắn hành động với mục đích nhất định kéo Clifford vào một vụ giết người. Biết ông bác không chết bởi ngoại lực, trong lúc cuống cuồng có lẽ hắn không nghĩ rằng người ta có thể đưa ra kết luận ấy. Nhưng khi sự việc chuyển sang hướng đen tối này, những bước đi trước đó của Jaffrey đã đảm bảo cho những bước đi còn lại. Nên hắn đã sắp xếp tình huống một cách hết sức quỷ quyệt, ở phiên tòa xét xử Clifford, người anh họ của anh thấy không cần phải phản đối bất cứ điều gì sai trái, mà chỉ từ chối đưa ra một lời giải thích quả quyết, bằng cách không thừa nhận những điều mình đã làm và chứng kiến.

Vì thế tội ác âm thầm của Jaffrey Pyncheon, đối với Clifford, thật độc địa và nham hiểm. Trong khi bề ngoài và tính chất vi phạm của nó không thể cấu thành một tội lớn. Đây là loại tội mà một kẻ đạo cao đức trọng thấy dễ thực hiện nhất. Nó bị phai nhạt hoặc được xem là một việc có thể bỏ qua, trong bản tiểu sử dài của thẩm phán Pyncheon sau này về chính cuộc đời ông ta. Ông ta gạt nó đi, trong số những nhược điểm đã bị lãng quên và tha thứ thời tuổi trẻ, và chẳng mấy khi nghĩ đến.

Chúng ta hãy để ngài thẩm phán yên nghỉ. Thời điểm cái chết của ông ta không thể được xem là viên mãn. Ông ta không hay biết mình không còn con cái, trong lúc phấn đấu để làm giàu thêm khối tài sản thừa kế cho đứa con độc nhất của mình. Chưa đến một tuần sau khi ông ta chết, một trong những con tàu hơi nước của hãng Cunard đem đến tin tức về cái chết, do dịch tả, của con trai thẩm phán Pyncheon, đúng lúc anh ta sắp lên tàu trở về quê hương. Việc đáng buồn này khiến ông Clifford trở nên giàu có; bà Hepzibah cũng vậy; cô thôn nữ bé nhỏ của chúng ta cũng thế, và, theo đó, là người tẩy chay sự giàu có và mọi lề lối của chủ nghĩa bảo thủ, - nhà cải cách phóng túng, - Holgrave!

Giờ đây đã quá muộn trong cuộc đời ông Clifford để rước lấy phiền hà và đau khổ của một cuộc bào chữa trang trọng nhằm có được thiện cảm của xã hội. Thứ ông cần là tình yêu của một vài người, không phải sự ngưỡng mộ, hay kính trọng, của những người xa lạ. Hai thứ sau ắt có thể đạt được, nếu những người bảo hộ phúc lợi của ông tưởng rằng nhắc lại cho ông Clifford những luồng dư luận xưa kia là khôn ngoan, trong khi được quên lãng mới là điều an ủi duy nhất của ông. Nỗi oan trái ông đã gánh chịu không gì bù đắp được. Tính hài hước đáng thương của việc bồi thường, mà người ta hẳn sẵn lòng đề nghị, đến quá muộn sau khi sự hành hạ đã hoàn thành xuất sắc phận sự của nó, ắt sẽ chỉ gây ra tiếng cười chua chát mà ông Clifford không chịu nổi. Có một sự thật (rất đáng buồn nhưng đưa ra để hy vọng nó được cải thiện) là không có một sai lầm lớn nào, bất kể là bên gây ra hay bên gánh chịu, trong thế giới của chúng ta, được sửa chữa thực sự và triệt để. Thời gian, sự thăng trầm liên tục của hoàn cảnh, và sự không đúng lúc vĩnh viễn của cái chết, khiến việc đó trở nên bất khả. Nếu như, sau nhiều năm, chúng ta có khả năng sửa chữa, thì cũng không tìm được chỗ thích hợp. Cách tốt hơn là để cho nạn nhân yên ổn, và bỏ lại phía sau sự đổ vỏ không thể chữa lành.

Cú sốc về cái chết của thẩm phán Pyncheon có ảnh hưởng tích cực và khích lệ lên ông Clifford. Người đàn ông ghê gớm và to béo đó là cơn ác mộng của ông. Đến hít thở cũng không được tự do trong bầu không khí độc địa ấy. Tác động đầu tiên của sự tự do, như chúng ta đã thấy trong chuyến đi không mục đích của ông Clifford, là một niềm vui dè dặt. Sau khi nó lắng xuống, ông không chìm vào sự thờ ở trước kia. Thực ra, ông không bao giờ khôi phục trọn vẹn những năng lực của mình. Nhưng những phần ông hồi phục được đủ khiến ông trở nên hoạt bát, để bộc lộ vài đường nét của sự phong nhã tuyệt vời đã chết yểu, và không còn chìm trong ưu tư sầu muộn như trước. Ông vui vẻ thấy rõ. Giá như chúng ta có thể dừng lại để vẽ một bức tranh khác về cuộc sống thường ngày của ông, với tất cả những dụng cụ giờ đã sẵn có để đáp ứng niềm yêu thích của ông với cái đẹp, quang cảnh khu vườn, dường như rất đáng yêu đối với ông, trông thật thô kệch và tầm thường nếu đem so sánh.

Ngay sau khi may mắn ập tới, ông Clifford, bà Hepzibah, Phoebe, với sự đồng ý của người nghệ sĩ nhiếp ảnh, quyết định rời khỏi ngôi nhà bảy đầu hồi u ám, và tạm thời chuyển đến cơ ngơi thanh lịch ở nông thôn của thẩm phản Pyncheon quá cố. Con gà trống và gia đình nó được đưa theo, ở đó hai con gà mái bắt đầu đẻ trứng không biết mệt mỏi, với một ý định rõ ràng, thuộc lương tâm và trách nhiệm, là tiếp tục dòng giống vinh quang của chúng dưới sự che chở vững chãi hơn hẳn một thế kỷ qua. Vào ngày khởi hành, những nhân vật chính trong câu chuyện của chúng ta, bao gồm cả Bác Venner, tập trung trong gian sảnh.

“Ngôi nhà miền quê chắc chắn là một nơi rất đẹp, phù hợp với kế hoạch hiện giờ,” Holgrave nhận xét, khi mọi người bàn tính những sắp xếp trong tương lai. “Nhưng tôi lấy làm lạ rằng ông thẩm phán quá cố - giàu sụ, và tương lai sẽ chuyển giao gia sản cho con cháu ông ta lại không lựa chọn thể hiện công trình kiến trúc đẹp đẽ ấy bằng đá, thay vì gỗ. Khi ấy, mọi thế hệ trong gia đình có thể sửa đổi nội thất cho phù hợp với thị hiếu và sự tiện nghi; trong khi bên ngoài, qua nhiều năm tháng, có thể tăng thêm phần cổ kính cho vẻ đẹp nguyên thủy của nó, như vậy tạo ra ấn tượng về sự trường tồn mà tôi coi là cần thiết cho hạnh phúc ở bất kỳ giai đoạn nào.”

“Sao cơ,” Phoebe kêu lên, nhìn vào mặt người nghệ sĩ với vẻ kinh ngạc khôn tả, “ý kiến của anh thay đổi ghê thật đấy! Một ngôi nhà bằng đá! Mới hai hay ba tuần trước đây anh còn muốn con người sống trong thứ gì mỏng manh và tạm thời như một tổ chim!”

“Phoebe, anh đã nói với em rồi mà!” Người nghệ sĩ nói, với một tiếng cười có phần buồn bã. “Em sẽ thấy anh là một kẻ bảo thủ! Anh đã không nghĩ mình sẽ thành loại người đó. Nó càng không thể tha thứ trong ngôi nhà đầy những tại họa di truyền này, và dưới con mắt của bức chân dung một người bảo thủ tiêu biểu đằng kia, người mà, với tính cách ấy, đã tự tạo ra số phận bất hạnh cho dòng họ mình.”

“Bức tranh ấy!” Ông Clifford nói, như co người lại trước ánh nhìn trừng trừng của nó. “Mỗi khi nhìn nó, tôi đều bị một ký ức mơ hồ xa xăm ám ảnh, nhưng tâm trí không sao nắm bắt được. Sự giàu có, dường như nó nói thế! - giàu vô hạn! – giàu không tưởng! Tôi cho rằng, hồi tôi còn là đứa trẻ, hoặc thiếu niên, bức chân dung đã nói, và kể cho tôi bí mật về một gia tài, hoặc đã đưa tay ra, trong đó có tờ giấy viết về kho báu được giấu kín. Nhưng bây giờ những chuyện xưa ấy quá mờ nhạt với tôi! Giấc mơ nọ có thể mang ý nghĩa gì?”

“Có lẽ là tôi nhớ,” Holgrave trả lời. “Thấy không! Hầu như là không một ai, nếu không biết về bí mật đó, sẽ chạm vào cái lẫy này.”

“Một cái lẫy bí mật!” Ông Clifford kêu lên. “Tôi nhớ ra rồi! Tôi đã phát hiện ra nó, một chiều mùa hè, lúc tôi đang mơ màng vẩn vơ về ngôi nhà, rất lâu rồi. Nhưng bí ẩn ấy đã vuột khỏi trí nhớ.”

Holgrave ấn ngón tay vào cái thiết bị anh đã nhắc đến. Nếu là hồi xưa, nó sẽ khiến bức tranh bị dịch ra phía trước. Nhưng vì nằm im quá lâu, máy móc đã bị bụi bặm ăn mòn, do đó dưới lực ấn của Holgrave, cả bức tranh bao gồm khung đột ngột đổ nhào, và nằm úp mặt xuống sàn. Một cái hốc trên tường hiện ra, nằm trong đó là một món đồ bị phủ kín bởi bụi của cả thế kỷ nên không thể nhận ra ngay đó là một cuộn giấy da. Holgrave mở cuộn giấy, phô ra một chứng thư cổ, ký bằng chữ tượng hình của các tù trưởng người Da Đỏ, chuyển nhượng vĩnh viễn cho đại tá Pyncheon và những người thừa kế của ông ta, một vùng đất rộng mênh mông ở phía Đông.

“Đây chính là mảnh giấy mà nỗ lực tìm lại nó đã đánh đổi bằng tính mạng và hạnh phúc của cô Alice Pyncheon xinh đẹp,” người nghệ sĩ nhiếp ảnh nói, ám chỉ câu chuyện của mình. “Nó là thứ dòng họ Pyncheon khổ công tìm kiếm, trong khi nó còn giá trị; và giờ đây khi họ tìm thấy kho báu, nó đã thành vô dụng từ lâu.”

“Tội nghiệp anh họ Jaffrey! Đây là thứ đã lừa gạt ông ấy,” bà Hepzibah thốt lên. “Khi họ còn trẻ, có lẽ Clifford đã chế ra một truyện cổ tích về phát hiện này. Anh ấy luôn tha thẩn khắp nhà, và thắp sáng những góc tối của nó bằng những câu chuyện tuyệt đẹp. Và Jaffrey đáng thương, người hiểu mọi thứ theo nghĩa đen, nghĩ rằng anh trai tôi đã tìm ra gia tài của người bác. Ông ấy đã chết cùng với ảo tưởng này!”

“Nhưng,” Phoebe hỏi Holgrave, “Làm thế nào anh biết bí mật ấy?”

“Phoebe thân yêu của anh,” Holgrave nói, “em có vui không nếu mang họ Maule? Về bí mật ấy, nó là tài sản thừa kế duy nhất anh nhận được từ các bậc tổ tiên. Đáng ra em nên biết sớm hơn (có điều anh sợ sẽ dọa em bỏ chạy mất) rằng, trong vở kịch báo thù xấu xa này, anh đóng vai ông phù thủy già, và có lẽ còn giống phù thủy hơn cả ông ấy. Con trai của ông Matthew Maule đã bị hành hình, trong khi xây ngôi nhà này, đã nhân cơ hội làm cái hốc đó, giấu vào đấy tờ giấy da của người Da Đỏ, trong đó xác nhận quyền sở hữu đất của dòng họ Pyncheon. Như thế họ đã đổi vùng đất phía đông của họ lấy đất vườn của nhà Maule.”

“Và hiện giờ,” Bác Venner nói, “Tờ xác nhận của họ còn không đáng giá bằng chỗ của một người trong trang trại kia của tôi!”

“Bác Venner,” Phoebe nắm lấy bàn tay của triết gia đường phố, “bác không được nhắc đến trang trại của bác nữa! Bác sẽ không đến đấy, chừng nào bác còn sống! Có một ngôi nhà tranh trong khu vườn mới của chúng cháu, - ngôi nhà nhỏ màu nâu vàng xinh xắn nhất bác từng thấy, và là nơi đáng yêu vô cùng, trông nó như được làm bằng bánh gừng vậy, - chúng cháu sẽ bày biện và trang trí cho nó, để dành tặng bác. Và bác sẽ không phải làm gì trừ những điều bác muốn, và sẽ thảnh thơi cả ngày dài, và bầu bạn với chú Clifford bằng sự thông thái và lạc quan luôn toát ra từ bác.”

“A! Con bé này,” Bác Venner nói, vượt qua nỗi xúc động, “nếu cháu nói với một chàng trai trẻ giống như cháu vừa nói với ông già này, cơ hội để anh ta giữ được trái tim thêm một phút nữa ngang bằng một trong những chiếc cúc trên áo gi lê của tôi! Và – ôi chao! – tiếng thở dài ấy, cháu vừa khiến tôi buông ra, đã làm chúng rơi xuống hết rồi! Nhưng đừng bận tâm! Đó là tiếng thở dài hạnh phúc nhất của tôi, và dường như tôi phải hít một ngụm thiên đường để thở ra nó đấy. Chà chà, cô Phoebe! Họ sẽ nhớ bóng dáng tôi trong những khu vườn quanh đây, những lối quành ở cửa sau; và phố Pyncheon, tôi e là khó có thể trông như xưa nếu thiếu đi Bác Venner, người nhớ rõ nó với đồng cỏ khô ở bên này, và khu vườn của ngôi nhà bảy đầu hồi ở bên kia đường. Nhưng hoặc là tôi phải đi đến ngôi nhà miền quê của cô, hoặc cô phải đến trang trại của tôi, - một trong hai cái, và tôi xin để cho cô chọn!”

“Tất nhiên là bác sẽ đi cùng chúng tôi, Bác Venner!” Ông Clifford nói, ông rất thích tính tình chín chắn, lặng lẽ, và chất phác của ông lão. “Tôi muốn bác luôn là hàng xóm gần của tôi. Bác là triết gia duy nhất tôi biết có sự thông thái không gợn một chút đắng cay!”

“Chao ôi!” Bác Venner kêu lên, bắt đầu nhận ra mình là người thế nào. “Ấy vậy mà người ta cứ xếp tôi vào dạng cù lần, hồi tôi còn trẻ! Nhưng tôi cho là tôi giống như cây táo Roxbury, - để càng lâu thì quả càng ngon. Đúng thế, và những lời thông thái của tôi, như anh và Phoebe bảo, giống như hoa bồ công anh vàng, không bao giờ mọc trong những tháng nóng, nhưng có thể thấy lấp lánh giữa đám cỏ úa, và dưới những chiếc lá khô, đôi lúc tới tháng Mười Hai vẫn còn. Xin chào mừng các bạn đến với mớ bồ công anh lộn xộn của tôi, nếu nó nhiều gấp đôi!”

Một cỗ xe ngựa bốn bánh màu xanh đậm, đơn giản mà đẹp, vừa dừng trước cánh cổng đổ nát của tòa nhà cũ. Mọi người đi ra, và (trừ Bác Venner sẽ đi sau vài ngày) bắt đầu leo lên xe. Họ trò chuyện và cười đùa rôm rả; và - đúng là có những thời khắc mà chúng ta phải run lên vì cảm động - ông Clifford và bà Hepzibah chào từ biệt nơi ở của dòng tộc, với cảm xúc không hơn gì họ đi công chuyện rồi lại về vào bữa trà. Trẻ con lốc nhốc kéo đến xem cảnh tượng bất thường là cỗ xe đẹp và đôi ngựa xám. Nhận ra Ned Higgins trong đó, bà Hepzibah lục túi, và đưa cho thằng bé, khách hàng đầu tiên và trung thành nhất của bà, số tiền đủ cho nó sắm một đoàn diễu hành những con thú bốn chân cho lên thuyền đến cái hang Domdaniel[17] trong bụng nó.

Hai người đàn ông đi ngang qua, đúng lúc cỗ xe chuyển bánh.

“Dixey,” một người bảo, “anh nghĩ sao về chuyện này? Vợ tôi cầm cự với cái cửa hàng tạp hóa được ba tháng, và mất năm dollar tiền vốn. Bà già Pyncheon cũng bán hàng trong từng ấy thời gian, và ra đi trên một cỗ xe cùng với hai nghìn dollar, - tính theo phần bà được chia, cùng với ông Clifford và Phoebe, - có người bảo là nhiều gấp đôi! Nếu anh gọi đó là may mắn, thì cũng được thôi; nhưng nếu chúng ta muốn coi đó là ý Chúa, thì tôi không hiểu đích xác ra làm sao!” “Kinh doanh rất tốt!” Dixey khôn ngoan nói, - “kinh doanh rất tốt!”

Cái giếng Maule, trong thời gian ấy, dù bị bỏ hoang, đang phun lên một chuỗi những hình ảnh kỳ ảo, mà một con mắt tinh tường có thể nhìn ra là tương lai sắp tới của bà Hepzibah và ông Clifford, và hậu duệ của thầy phù thủy trong truyền thuyết, và cô thôn nữ đã bị anh quăng tấm lưới tình yêu lên. Cây du Pyncheon, hơn lúc nào hết, với tán lá được cơn bão tháng Chín bỏ qua, rì rào những lời tiên tri khó hiểu. Và Bác Venner thông thái, chậm rãi đi ra từ cổng vòm đổ nát, dường như nghe thấy một khúc nhạc, và tưởng tượng rằng cô Alice Pyncheon đáng yêu sau khi chứng kiến những chuyện vừa qua, sự đau thương trong quá khứ và hạnh phúc ở hiện tại, của những người họ hàng của mình - đã vui vẻ chơi một điệu nhạc giã từ trên cây đàn harpsichord, trong khi lơ lửng bay lên thiên đường từ NGÔI NHÀ BẢY ĐẦU HỒI!

HẾT

Chú thích:

[1] Daniel Webster (1782–1852): luật sư và chính trị gia nổi tiếng của nước Mỹ. Ông đã cãi trên 200 vụ trước tòa án tối cao Mỹ từ năm 1814 đến năm 1852 trước khi ông qua đời.

[2] Trong thần thoại Hy Lạp, Pan là vị thần hoang dã của những người chăn cừu và những đàn gia súc nơi rừng núi hoang vu.

[3] Một đồng shilling bằng mười hai pence, trước đây đồng shilling không được sử dụng nhiều, dưới mười sáu pence người ta dùng đồng mười ba pence hoặc mười bốn pence, chứ không dùng một shilling và một pence, hai pence. Do đó sinh ra quy định nếu trả một shilling phải thêm vào nửa xu.

[4] Root beer là một dạng nước ngọt có ga với nồng độ cồn thấp làm từ rễ (hoặc là vỏ) của cây sassafras là thành phần chính. Root beer phổ biến ở Bắc Mỹ và có từ 2 dạng lên men và nước ngọt có ga.

[5] Một hình thức trả thuế bằng sản vật ủng hộ giáo sĩ và nhà thờ trước đây.

[6] Từ tiếng pháp: Boudoir.

[7] Một trong ba vị thần bảo hộ trong gia đình của người La Mã cổ.

[8] Câu chuyện cá voi nuốt nhà tiên tri Jonah trong Kinh Thánh.

[9] Một nhân vật trong truyện cổ tích châu Âu.

[10] Ngày Sabbath là ngày thứ Bảy và là ngày nghỉ theo đạo Do Thái.(Cơ Đốc Phục Lâm)

[11] François Marie Charles Fourier (1772 - 1837): nhà tư tưởng chủ nghĩa xã hội không tưởng và nhà ủng hộ chủ nghĩa nữ giới nổi tiếng của Pháp nửa đầu thế kỷ XIX.

[12] Nhân vật trong tiểu thuyết cùng tên của tiểu thuyết gia và nhà viết kịch người Pháp Alain-René Lesage (1668-1747).

[13] Một tình tiết trong truyện Hành trình của người hành hương của tác giả John Bunyan (1678-1684).

[14] Trong truyện ngụ ngôn Ếch đòi làm Vua của Aesop.

[15] Lời thoại của Hamlet trong vở kịch Hamlet của Shakespeare.

[16] Niccolo Paganini (1782-1840) là nghệ sĩ chơi violin, viola, guitar và nhà soạn nhạc người Ý. Ông được coi là một trong những nghệ sĩ violin vĩ đại nhất trong lịch sử.

[17] Domdaniel là một hang động hư cấu dưới đáy biển, là nơi gặp gỡ của các phù thủy độc ác, những linh hồn và người khổng lồ.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của nathaniel hawthorne