Thấm thoắt một tháng trôi qua.
Các quận phủ huyện thành tại Kim Vân Châu dần thoát khỏi cảnh hỗn loạn. Nhờ vật tư được triều đình liên tục tiếp tế, các nơi đều đã bước vào giai đoạn nghỉ ngơi lấy sức, khôi phục sản xuất và tái thiết sau thiên tai.
Sự xuất hiện của lượng lớn người chơi đã khiến công việc tái thiết không hề thiếu hụt nhân lực. Để cày danh vọng, đám người chơi này quả thực là bán mạng làm việc.
Trong đó, tốc độ tái thiết ở Hi Vân Phủ là kinh khủng nhất. Hiện nay không những thành trì đã tu sửa xong, mà còn nhân tiện mở rộng thêm một vòng. Họ còn cho xây dựng riêng đấu kỹ trường, xưởng chế tạo phi chu, vân vân...
Người chơi tranh nhau đổ xô về đây, ngoài việc Tả Trọng Minh đang là cái tên cực hot, thì còn một lý do đơn giản hơn: Ở đây có thể mạnh lên.
Hiện tại, đã có không ít đại lão đăng bài hướng dẫn. Mà hầu hết các bài viết này đều có chung một câu mở đầu: "Bước đầu tiên để tân thủ mạnh lên, chính là đầu thai vào Hi Vân Phủ."
Hi Vân Phủ đang trong giai đoạn tái thiết phát triển, người chơi cấp thấp có thể dễ dàng tìm được việc làm, vừa cày được danh vọng lại vừa tích lũy được tiền vốn cho bản thân. Nếu muốn nhanh hơn, họ có thể trực tiếp lên nền tảng trò chơi mua một bộ công pháp, một bộ võ kỹ, rồi tìm vài đồng đội đi săn đầu người đổi tiền. Có tiền thì mua đan dược, mua kỹ năng tốt hơn, hơn nữa nhiệm vụ tiêu diệt Man tộc còn được thưởng danh vọng, thậm chí có cơ hội gia nhập Trấn Phủ Ty. Một vòng tuần hoàn tích cực, từng bước mạnh lên.
Kiểu thăng cấp an toàn, nhanh chóng và ổn định như thế này hiện chỉ có Hi Vân Phủ mới đáp ứng được, bảo sao người chơi không đổ xô về đây.
---❊ ❖ ❊---
Cạch~!!
Cánh cổng Trấn Phủ Ty vốn đóng chặt bỗng nhiên bị người đẩy ra. Chỉ thấy hàng chục người chơi mặc trang phục Trảm Yêu Sứ, trên đầu đội danh hiệu giới hạn, hùng hổ xông ra ngoài.
"Vãi thật, chuyện gì thế?"
"Đại lão... có tin tức gì không?"
"Sao tự nhiên xuất động nhiều người thế?"
"Không lẽ lại xảy ra chuyện gì rồi?"
Những người chơi qua đường thấy vậy không khỏi nảy sinh lòng hiếu kỳ. Tính hóng hớt nổi lên, họ gọi bạn bè cùng đến xem. Chẳng mấy chốc, phía sau nhóm người chơi Trấn Phủ Ty đã có một đám đông tân thủ hóng chuyện theo sau.
Cộc, cộc cộc~!
Một người chơi Trấn Phủ Ty gõ cửa võ quán, dưới thái độ nịnh nọt của đối phương, hắn tiện tay ném lại một tờ cáo thị rồi quay đầu bỏ đi. Người giữ cửa võ quán thấy hắn dứt khoát như vậy thì hơi ngẩn người. Khi nhìn thấy đám đông người chơi đang ùn ùn kéo đến, gã rùng mình một cái, vội vàng đóng sập cửa lại.
Điều này khiến nhiều người chơi muốn xông lên xem nội dung cáo thị đều thất vọng thở dài.
"Thôi, giải tán đi."
"Haiz... làm màu quá."
"Không sao, chẳng bao lâu nữa trên diễn đàn sẽ có người bóc phốt thôi."
"Đi làm việc trước đã."
Người chơi không thấy được trò vui như mong đợi, cảm thấy nhạt nhẽo, càu nhàu vài câu rồi lần lượt giải tán.
Khoảng một hai canh giờ sau, diễn đàn đã có tin tức. Vài bài viết có độ hot cao đã chễm chệ trên trang chủ.
"Hi Vân Phủ có cải cách lớn."
"Tả Trọng Minh lại giáng đòn sấm sét..."
"Kinh ngạc, Quán Quân Hầu lại đối với..."
Vô số quần chúng hóng hớt lần lượt nhấp vào, đọc xong thì vỡ lẽ. Hóa ra Tả Trọng Minh ra lệnh, từ nay về sau các võ quán trong địa phận Hi Vân Phủ phải vượt qua kỳ sát hạch của Trấn Phủ Ty mới được phép mở cửa thu đồ đệ kinh doanh. Dựa vào kết quả sát hạch mà phân chia cấp bậc cho võ quán, mỗi cấp bậc đều có tiêu chuẩn phí báo danh. Phí báo danh chỉ được dao động trong khung tiêu chuẩn, kẻ nào cố tình nâng giá, một khi xác minh được chắc chắn sẽ bị trừng trị nghiêm khắc. Nếu cố tình không chịu sát hạch, hoặc không vượt qua sát hạch mà vẫn cố ý mở cửa kinh doanh, thì sẽ bị luận tội coi thường luật pháp Triều đình.
Sở dĩ đưa ra biện pháp này là vì gần đây xuất hiện rất nhiều võ quán treo đầu dê bán thịt chó, lừa gạt tiền mồ hôi nước mắt của bách tính. Ngay cả những võ quán chính quy cũng vì lượng lớn người chơi đăng ký mà cố tình nâng cao phí báo danh, kiếm chác một món hời.
"Đệt, cuối cùng cũng chỉnh đốn rồi!!"
"Tả Tả là nhất."
"Mẹ kiếp, tao chính là một trong những nạn nhân bị lừa đây."
"Vốn định đợi mình mạnh lên rồi quay lại trả thù, không ngờ Tả Tả đã ra tay trước."
"Không hổ là nam thần của tôi, quá biết nghĩ cho bách tính..."
Dưới bài viết là vô số bình luận, đa phần là khen ngợi và ủng hộ. Bởi vì "bách tính" trong cáo thị thực chất phần lớn đều là người chơi. Nhiều tân thủ mới vào game, tưởng rằng giống như các trò chơi khác, không ngờ NPC của "Quy Đồ" lại biết lừa tiền. Thế là không ít tân thủ ngây ngô đã bị những NPC đáng ghét lừa mất số vốn liếng đầu tiên mà mình vất vả cày cuốc. Giờ đây Tả Trọng Minh đưa ra biện pháp này, lập tức nhận được sự đồng tình của vô số người chơi bị hại. Đặc biệt là những người chơi vốn là fan của Tả Trọng Minh, cử chỉ này càng khiến họ cảm động không thôi.
Đúng như một bình luận dưới bài viết: Tả Trọng Minh quá biết nghĩ cho bách tính.
---❊ ❖ ❊---
Cùng lúc đó, các võ quán trong địa phận Hi Vân Phủ đều chìm trong bầu không khí ngột ngạt. Ngay giờ này ngày hôm qua, họ còn đang vui mừng vì kiếm được món hời lớn. Ai ngờ, Tả Trọng Minh không báo trước một tiếng, trực tiếp chặt đứt đường sống của họ. Lời này không hề khoa trương, biện pháp này giáng một đòn chí mạng vào ngành võ quán. Nếu thực sự để biện pháp này được thực thi, sự sống chết của ngành võ quán hoàn toàn nằm trong tay Tả Trọng Minh, sống hay chết chỉ cần một câu nói của hắn.
Bốp!
Võ giả trẻ tuổi đập bàn đứng dậy: "Tả Trọng Minh quá đáng lắm rồi, có kẻ treo đầu dê bán thịt chó thì đi bắt bọn chúng, gây họa cho chúng ta làm gì?"
"Đúng vậy."
Người bên cạnh phụ họa: "Hắn còn nói muốn sát hạch, ha ha, Trấn Phủ Ty của hắn là cái thá gì? Dựa vào cái gì mà sát hạch chúng ta?"
Võ giả trẻ tuổi nghiến răng nghiến lợi: "Hơn nữa, còn muốn chia võ quán thành ba bảy loại, hạn chế phí thu đồ đệ. Thật là nực cười, dạy người tập võ chứ có phải bán gạo muối đâu, hắn có tư cách gì mà đặt quy định?"
Lại có người lên tiếng: "Tuyệt đối không được để biện pháp này thực thi, càng không được nhượng bộ, nếu không hắn sẽ càng làm tới..."
"Đúng, không được nhượng bộ."
Mọi người càng nói càng tức, cảm xúc càng lúc càng kích động. Tuy nhiên cũng chỉ dừng lại ở đó, họ cũng rất rõ ràng, người cuối cùng quyết định là quán chủ.
"Chuyện này đừng nhắc lại nữa."
Quán chủ im lặng hồi lâu, đột ngột đứng dậy đi ra ngoài: "Mấy ngày nay võ quán tạm đóng cửa, ta đi tìm vài người bạn cũ hỏi thăm tình hình."
Ông ta không giống đám thanh niên này, hở chút là máu nóng dồn lên não. Ông ta rất rõ sự đáng sợ của Tả Trọng Minh, nên tuyệt đối không dám lơ là. Kế sách hiện tại, quan trọng nhất là tìm kiếm đồng minh. Chỉ có liên kết toàn bộ thế lực trong ngành, để Tả Trọng Minh biết họ không phải là kẻ dễ bắt nạt, hắn mới chịu rút lại biện pháp hoang đường này.
---❊ ❖ ❊---
Ba ngày trôi qua trong chớp mắt.
Tề Hạo thấp thỏm gõ cửa, nghe được sự cho phép mới vội vàng vào phòng, lấy ra một viên lưu ảnh thạch: "Hầu gia, gia phụ bảo ta chuyển thứ này cho ngài."
"Ồ? Là gì vậy?" Tả Trọng Minh nâng mí mắt, thản nhiên nhận lấy.
Tề Hạo hạ giọng nói: "Sáng nay, mấy vị quán chủ võ quán đã đến tận cửa, muốn thông qua gia phụ để thăm dò thái độ của ngài."
Nói đoạn, hắn còn lấy ra một chiếc linh giới, cung kính đặt lên bàn. Mọi người đều là người trong giang hồ, đương nhiên hiểu quy tắc. Người võ quán đã đến cửa cầu cạnh, tất nhiên phải mang theo lễ vật hậu hĩnh. Đáng tiếc họ không ngờ rằng, Tề Thắng Hà lại quyết đoán đến vậy, ngay trong ngày đã bán đứng họ sạch sẽ...
"Tề Hạo."
Tả Trọng Minh không nhìn nội dung trong lưu ảnh thạch, đầu ngón tay dùng chút lực, nghiền nát nó thành bột phấn: "Hôm nay có ai đến sát hạch không?"
Tề Hạo lắc đầu, cười khổ: "Vẫn không có."
Từ khi cáo thị được ban hành đến nay đã ba ngày, nhưng không một ai từ võ quán đến Trấn Phủ Ty.
"Nằm trong dự đoán."
Tả Trọng Minh không mấy để tâm, nhẹ giọng nói: "Đám người lăn lộn giang hồ này đều có một đặc tính chung - ôm lòng cầu may."
Tề Hạo nghe những lời này, trong lòng không khỏi thắt lại. Dù giọng điệu bình thản, nhưng hắn lại ngửi thấy một mùi máu tanh nồng nặc.
"Cầm lấy đi."
Tả Trọng Minh lấy ra vài tập tài liệu, vung tay ném lên bàn: "Ngày mai cứ theo đây mà bắt người, không cần xét xử, áp giải thẳng ra pháp trường chém đầu."
---❊ ❖ ❊---
Hò~~!
Theo tiếng hô trầm thấp, xe ngựa chậm rãi dừng lại trước cổng sơn trang. Một người đàn ông tướng mạo thô kệch, vạm vỡ nhanh nhẹn nhảy xuống xe, vội vã đẩy cửa vào: "Cha, bên ngoài xảy ra chuyện lớn rồi."
Người đàn ông đang uống trà trong sân nhíu mày quát: "Hoảng hoảng hốt hốt, ra thể thống gì nữa? Xảy ra chuyện gì mà khiến con thất thố như vậy?"
Người đàn ông không màng tới những lời đó, vội vàng lấy ra một viên lưu ảnh thạch: "Cha xem cái này trước đi."
Người cha nhíu mày, vốn định tiếp tục quở trách, nhưng thấy vẻ mặt sốt sắng của con trai, không khỏi nuốt lại những lời định nói, nhận lấy lưu ảnh thạch.
Theo tiếng chém giết vang lên, hình ảnh dần hiện ra...
Cảnh tượng này chính là cảnh quân phản loạn Liên Sinh Giáo đột kích Bình An huyện thành vào ban đêm. Người cha ban đầu còn nhíu mày, cho đến khi một tiếng gầm thét vang lên, tiếp đó hai bóng người mờ ảo xuất hiện, lao nhanh về phía ngoài thành...
Người cha vụt đứng dậy, nhìn chằm chằm vào bóng người thoáng qua trong hình ảnh, trên mặt đầy vẻ kinh ngạc, kích động, thậm chí là không thể tin nổi.
Đoạn phim không dài, rất nhanh đã kết thúc. Nhưng người cha vẫn cầm lưu ảnh thạch, đứng ngẩn người tại chỗ rất lâu. Phải mất nửa khắc đồng hồ, ông ta mới đột ngột lên tiếng: "Người này là ai?"
"Nghe nói kẻ này tên là Quý Trường Vân, người của Liên Sinh Giáo."
"Liên Sinh Giáo? Vậy thì rắc rối rồi."
Sắc mặt người cha trở nên khó coi: "Chúng vừa tạo phản thất bại không lâu, giáo chủ tử trận tại chỗ, Hộ giáo song sứ, Hộ pháp trưởng lão cũng tổn thất nặng nề. Bị đả kích như vậy, Liên Sinh Giáo dù có gượng dậy được thì trong thời gian ngắn cũng không thể lộ diện, chúng ta biết đi đâu tìm Quý Trường Vân này?"
Người đàn ông tỏ ra khá kích động: "Nhưng dù không tìm thấy cũng phải tìm, thần binh Minh Khiếu Sóc trong tay hắn là di vật của tiên tổ..."
"Câm miệng."
Đồng tử người cha đột ngột co rút, thấp giọng quát: "Hiện tại chúng ta là Kỷ gia, không có bất kỳ liên quan gì đến Minh Khiếu Sóc, hiểu chưa?"
Người đàn ông cúi đầu, áy náy nói: "Vâng, thưa cha, con biết sai rồi."
Người cha thở dài: "Tìm thì chắc chắn phải tìm, nhưng kẻ này có thể thoát khỏi tay Tả Trọng Minh, thực lực tuyệt đối không thể xem thường, dù có tìm được hắn cũng phải hết sức cẩn thận mới được."
Suy nghĩ một lát, ông ta dặn dò: "Gọi huynh trưởng con về một chuyến."
"Con đi làm ngay."
Người đàn ông không khỏi lộ vẻ vui mừng, huynh trưởng là thiên kiêu, chắc hẳn nhân mạch vô cùng rộng rãi. Nếu huynh ấy có thể liên hệ với những cao thủ giỏi bói toán giúp đỡ, thì việc tìm người đương nhiên không thành vấn đề.