"Không..."
Vô thức, Vệ Lăng Lam định mở miệng từ chối.
Lý Ngang vốn chỉ đến giúp một tay, đã bất hạnh bị cuốn vào cái nhiệm vụ mê vụ khó hiểu này, lại còn phải hao tổn mấy chục năm tuổi thọ... Cô thực sự không thể nói thành lời.
Nhưng Vệ Lăng Lam chưa kịp nói hết, Lý Ngang đã ngắt lời: "Được."
Hắn quay đầu, nhìn Vệ Lăng Lam đang kinh ngạc, cố tỏ ra không để ý, cười cay đắng: "Chúng ta còn cách nào khác sao?"
"Chăng qua là năm mươi năm tuổi thọ thôi mà, nếu tình yêu là vĩnh cửu, thì đâu cần sớm sớm chiều chiều."
Hắn cúi đầu, trìu mến nắm tay Vệ Lăng Lam, đôi mắt tràn đầy yêu thương:
"Em biết em khác con khỉ ở điểm nào không? Một con sống trong hang, một con sống trong lòng anh.
Em biết em khác tinh tinh ở điểm nào không? Tinh tinh thắp sáng đêm tối, còn em thắp sáng trái tim anh.
Đừng buồn vì anh, Lam Lam, em phải biết anh mãi mãi thuộc về em."
Dứt lời, không để ý đến Vệ Lăng Lam còn đang ngơ ngác, Lý Ngang lật mặt nhanh như chớp, thu hồi vẻ thâm tình,
Nghiêm túc nhìn Hồng Sát, khẳng khái hy sinh nói: "Cứ làm đi, đừng vì ta là một đóa hoa kiều mà thương tiếc!"
"... "
Hồng Sát cũng ngơ ngác một hồi lâu, mới khẽ gật đầu cười: "Hai vị quả nhiên tình sâu nghĩa nặng, khiến ta vô cùng ngưỡng mộ.
Chỉ cần công tử bằng lòng làm theo lời ta,
Sau khi thành công, ta sẽ giữ đúng lời hứa, đưa các vị rời khỏi nơi này.”
Nàng nhẹ vỗ tay, đám nô bộc mặc trang phục đỏ tươi vội vã tiến lên, quét dọn mặt đất, trải thảm đỏ, dựng tế đàn, đốt hương.
Chỉ vài giây sau, một nghi thức lộ thiên giản dị đã được bày trí hoàn tất, dàn nhạc lại bắt đầu tấu lên những khúc hỉ nhạc ồn ào.
Từ góc độ duy vật biện chứng, việc tổ chức một nghi thức đơn sơ để mượn tuổi thọ là một lý thuyết hoang đường tuyệt đối,
Nhưng dưới góc nhìn của thần bí học, nghi thức không vận hành dựa trên các quy luật khoa học cơ bản,
Nó có thể vận hành và mang lại hiệu quả là vì một tiêu chuẩn tùy ý được tuân thủ cẩn thận, và trong quá trình này, người thực hiện nghi thức phải đốc hết lòng tin.
Nến, hương liệu, chú ngữ, ánh sáng, Tarot, vũ đạo, trận pháp, hiến tế... Tất cả những yếu tố có vẻ hoang đường đó đều là một phần không thể thiếu trong nghi thức, ý nghĩa tượng trưng của chúng phải tinh tế và chính xác,
Không thể dựa vào giác quan hay cảm xúc để kết luận hoặc phỏng đoán – về điểm này, nó lại tương tự với khoa học hiện đại.
Hồng Sát phất tay cho đám quỷ lui xuống, Lý Ngang, người đã mặc tân lang quan phục, đứng trên thảm đỏ, mặt hướng về tế đàn, tay cầm hai nén hương chưa đốt.
Hồng Sát thì trở lại kiệu ngồi ngay ngắn, tay cũng cầm hai nén hương đã đốt.
Theo nghỉ thức, Hồng Sát phái hai quỷ làm người tiếp dẫn, một dẫn tán, một thông tán.
Đến lúc đó, dẫn tán sẽ hô: "Tân lang đứng lặng trước kiệu."
Thông tán đáp: "Khải kiệu, người mới lên."
Dẫn tán: "Tân lang dựng cung (đỡ tân nương xuống kiệu)."
Dẫn tán: "Tân lang tân nương thẳng tiến đường tiền."
Dẫn tán: "Tân lang tân nương vào vị trí."
Thông tán: "Tân lang tân nương dâng hương."
Dẫn tán: "Quỳ, hiến hương."
Thông tán: "Quỳ, dập đầu, lại dập đầu, ba lần dập đầu."
Sau đó, Lý Ngang sẽ cùng tân nương nhất bái thiên địa, nhị bái tế đàn, phu thê giao bái, rồi vén khăn cô dâu, cùng nhau cầm nén hương còn lại đốt trên lư hương đồng của tế đàn,
Cuối cùng trao đổi hương, chuyển tuổi thọ của Lý Ngang sang cho Hồng Sát.
Nghi thức sắp bắt đầu, Vệ Lăng Lam, bị đám quỷ của Hồng Sát ngăn lại bên ngoài tế đàn, vừa ảo não vừa lo lắng.
Cô nhìn Nguy Nguyệt Yến đang khoanh tay trước ngực, phát hiện vẻ mặt người kia dửng dưng, thậm chí còn hơi nhếch mép, lộ ra một nụ cười khó hiểu.
Cũng phải... Đối với "đồng đội" này, Lý Ngang chẳng thân quen gì,
Nếu chỉ cần hao phí tuổi thọ của một người bình thường là có thể dễ dàng thông quan, thì quả thực quá thoải mái.
Ngay cả khi Lý Ngang chết ngoài ý muốn trong nghỉ thức, dẫn đến nghỉ thức thất bại, Nguy Nguyệt Yến cũng có thể tranh thủ thời gian đó để khôi phục sức lực.
Vệ Lăng Lam suy nghĩ miên man,
Nhưng cô không biết Sài đại tiểu thư trong lòng đang mừng như điên, nóng lòng muốn xem chuyện gì sẽ xảy ra lát nữa.
Nghi thức bắt đầu, thanh nhạc ồn ào, dẫn tán và thông tán tiếp dẫn tân lang tân nương xuống kiệu.
Hai người mới bước đến trước tế đàn,
Lẽ ra vào lúc này, quỷ hồn dẫn tán phải hô to "Quỳ, hiến hương!”, nhưng hắn lại đứng chôn chân tại chỗ, mặt mang nụ cười cứng ngắc, ngơ ngác không sao mở miệng được.
Hắn đã bị Lý Ngang dùng mắt mèo huyễn thuật khống chế, lúc này đầu óc đang mơ màng, đương nhiên không thể nói được gì.
Nghi thức dừng lại, Hồng Sát tuy vẫn giữ nụ cười, nhưng hàm răng đã cắn chặt vào nhau.
Một luồng âm khí bàng bạc, thâm thúy và kinh khủng từ người nàng chậm rãi lan tỏa, ngay cả Vệ Lăng Lam ở bên ngoài tế đàn cũng có thể cảm nhận được, không khỏi kinh hãi.
Dường như bị âm khí trấn nhiếp, quỷ hồn dẫn tán hoàn hồn, run rẩy lộ ra nụ cười,
Vừa mở miệng, lại nói tiếng phổ thông với giọng địa phương cực nặng: "Mới túy, xì cái hảo nga túy!"
?!
Hồng Sát sững sờ tại chỗ, dường như không tin vào tai mình,
Ngay cả dàn nhạc thổi kéo đàn hát phía sau cũng dừng lại một chút, hai mặt nhìn nhau.
Quỷ hồn dẫn tán vẫn không tự biết, tiếp tục dùng giọng địa phương không rõ, the thé hô lớn: "Mới lảnh, yểu xì hảo Lữ Lương,
Chúc mừng bọn hắn vui kết nương nghiêm, vĩnh tuyệt đồng tâm!
Để chúng ta hảo phúc cái nì cần mới lăng,
Chúc bọn hắn có thể cùng giang chung khổ, thiên tàn địa lâu,
Xem y xem đi! Bọn hắn ép trên dương lá lấy hai chữ, cay liền xì tin phật!"
Nghi thức tự nhiên bị gián đoạn, oán khí của Hồng Sát gần như muốn hất tung khăn trùm đầu lên trời,
Còn quỷ hồn dẫn tán bị khống chế bởi huyễn thuật, dù thân thể bị âm khí cọ rửa mà lơ lửng không cố định,
Nhưng miệng của hắn vẫn không ngừng nghỉ, vẫn the thé gào thét:
"Phía dưới, để chúng ta lật ngân mới túy cha thuân giảng phát! Mọi người vỗ tay!"
Đồ con mẹ nhà ngươi!
Hồng Sát vung tay đánh bay quỷ hồn dẫn tán, một chân bước ra, âm khí mắt trần có thể thấy như sóng xung kích tung bay xung quanh làn sương mù.
"Phải! Ail”
Hồng Sát nghiến răng nghiến lợi hô: "Cho! Ta! Đứng ra!"
Sương mù xung quanh bị thổi tan gần hết, Vương Tùng San và những người khác trốn ở nơi hẻo lánh bên đường cũng nhìn thấy Lý Ngang mặc tân lang quan phục đứng ở phía sau tế đàn.
Trong lúc Vương Tùng San và những người khác kinh sợ không thôi, Hồng Sát cũng phát hiện dấu hiệu của kẻ địch.
Đó là một bóng người màu đen mờ mịt như khói, đang ngồi xổm ở cửa sổ kính trên một tòa nhà cao tầng ở đằng xa, tạo thành một góc chín mươi độ so với mặt đất.
Bóng người này có vẻ như đang tạo dáng ngầu lòi để ra mắt, nhưng thực ra vẫn là ảo ảnh giả tạo do Lý Ngang tạo ra,
Ở xa thì không sao, nhưng một khi đến gần sẽ bị Hồng Sát nhìn thấu ngay.
Tự cho là đã phát hiện ra kẻ địch, Hồng Sát hừ lạnh một tiếng, mũi chân đạp xuống đất, thân hình như mũi tên lao về phía xa.
Còn Sài đại tiểu thư cũng thấy phụ đề nhắc nhở mà Lý Ngang bắn ra trên mặt nạ, lập tức khom người xuống, vỗ một chưởng xuống đất, gom sương mù lại một lần nữa,
Bao phủ khu vực xung quanh, che giấu thân hình của Lý Ngang.