Trong nửa ngày sau đó, Lý Ngang miệt mài trong xưởng luyện kim thuật sư, hết chạy lại nằm, chống đẩy, ngồi xổm sâu, kiểm tra độ dẻo dai cơ thể các kiểu.
Sài đại tiểu thư thì khoác lên chiếc áo blouse trắng Lý Ngang đưa, đeo kính nghiên cứu viên, tay cầm giấy bút, cùng với một vài dụng cụ giám sát thông số đơn giản mua từ chợ đen, cùng các loại thiết bị mà cô nàng "chôm" được từ phòng thí nghiệm dưới lòng đất của Tổ Chức Nhiễu Sóng, ghi chép lại các chỉ số sinh lý của Lý Ngang theo thời gian thực.
Điện tâm đồ, sóng não, nhiệt độ cơ thể, nhiệt độ da, tốc độ dẫn truyền thần kinh, huyết áp, độ bão hòa oxy trong máu, khả năng tiêu thụ và bù đắp oxy, lượng mồ hôi tiết ra, khả năng chịu a-xít lactic...
Kết hợp kết quả kiểm tra thể năng và số liệu sinh lý, Lý Ngang tiếp tục chỉnh sửa, bổ sung và hoàn thiện chi tiết dựa trên nền tảng ban đầu.
Ví dụ như tăng diện tích lông mao trong niêm mạc mũi, tăng mật độ tế bào thần kinh khứu giác,
Tăng diện tích tế bào lông trong tai,
Tăng cường độ dẻo dai của dây chằng, điều chỉnh cách sắp xếp các sợi collagen trong sụn khớp gối,
Sửa đổi lại đường vân vân tay,
Củng cố chân lông để tóc và lông tơ không dễ rụng,
Tăng cường chức năng giải nhiệt của tuyến mồ hôi.
Những cải tạo này đều tương đối cơ bản, kín đáo, và không dễ bị phát hiện bất thường.
Để giữ bí mật và cân nhắc yếu tố chủng loài, Lý Ngang hiện tại vẫn duy trì hình dạng con người.
Chỉ là vì trọng lượng xương, mật độ cơ bắp và số lượng cơ quan nội tạng thay đổi, cân nặng của Lý Ngang tăng lên đáng kể, không tương xứng với ngoại hình, nhưng chỉ cần chú ý một chút thì sẽ không bị phát hiện.
Cơ thể người quá nhỏ bé, không gian hạn hẹp, khiến nó khó mang nhiều chức năng hơn.
Tuy nhiên, bản thân [Sinh Vật Mẫu Bản] vẫn còn tiềm năng to lớn để khai thác.
Ví dụ, hãy xem cơ thể người của Lý Ngang như một cỗ máy khổng lồ được tạo thành từ vô số linh kiện, bồi đưỡng ra các loại cơ quan khác nhau với chức năng riêng biệt.
Nhắm vào các môi trường khác nhau, lấy ra các cơ quan phù hợp, cắm vào là dùng được.
Giống như lươn điện có cánh tay phóng điện,
Giống như dơi có đôi tai định vị bằng tiếng vang,
Giống như ruồi biến dị có đôi cánh màng mỏng siêu rung động, diện tích cực lớn để bay lượn,
Giống như rồng phương Tây có tuyến phưn lửa (tuyến kép, một bên phun đỉnh hoàn, một bên phun khí cao 4P),
Giống như thực vật có làn da xanh lục quang hợp,
Vây cá, mang cá, đuôi cá, tuyến độc...
Lúc chiến đấu, người chơi khác lấy trang bị và đạo cụ từ ba lô,
Còn Lý Ngang thì lấy mắt, tai, tay, chân, cánh từ ba lô, giống như lắp Lego, gắn các cơ quan lên cơ thể...
Khung cảnh đó nghĩ thôi đã thấy "mỹ mãn" rồi.
Nhưng đời không như là mơ.
Trước mắt, Lý Ngang chỉ có thể cải tạo cơ thể đến mức này, tạm thời không thể tiến xa hơn — dù có bồi dưỡng được các cơ quan chuyên biệt, não bộ cũng không thể trực tiếp thích ứng và điều khiển chúng một cách thuần thục như tay chân.
Nếu tay chân có vấn đề thì còn có thể dùng [Vi Hình Sinh Mệnh Dược Thủy] để chữa, chứ não mà "tổ lái" thì xong đời.
"Những phương án cải tạo táo bạo hơn cần phải thử nghiệm trên động vật khác trước, giả định, mô phỏng, thí nghiệm, luận chứng, từng bước một thăm dò mới được."
Lý Ngang lấm bẩm rồi lấy [Rương Chăn Nuôi Thú Cưng Tự Động Hóa] từ ba lô.
Bên trong chiếc rương dài ba mét chứa đầy huyết thủy từ bồn tắm trước đó, rõ ràng nó xem tế bào cơ thể và vi khuẩn trong huyết thủy là đối tượng nuôi cấy chính, tự động mô phỏng nhiệt độ và độ ẩm thích hợp nhất cho sự phát triển của tế bào.
Lý Ngang lấy một ít huyết thủy làm mẫu, thanh toán 1000 tiền trò chơi rồi nâng cấp [Rương Chăn Nuôi Thú Cưng Tự Động Hóa].
Sau khi nâng cấp, phẩm chất của rương vẫn là hiếm, bề ngoài không thay đổi, nhưng mực huyết thủy bên trong giảm mạnh, chỉ còn lại một vũng nhỏ ở góc.
"Vậy là không gian đã thu nhỏ gấp mười lần?"
Lý Ngang tò mò hé mở nắp kính và nhìn vào bên trong, phát hiện không gian bên trong đã biến thành một khu vực rộng lớn dài 30 mét, rộng 20 mét và cao 15 mét.
"600 mét vuông, lớn hơn sân bóng rổ một chút, không gian này đủ dùng rồi."
Lý Ngang nghĩ ngợi rồi lấy một miếng thịt heo nhỏ từ tủ lạnh, định ném vào rương, nhưng phát hiện không thể ném trực tiếp được.
Mà phải cầm thịt trên tay, đồng thời giữ nắp kính của rương, tốn vài chục giây để tập trung tinh thần, dùng ý niệm chuyển trực tiếp miếng thịt vào một điểm bất kỳ trong rương.
Nghĩ lại thì cũng phải, trang bị này tên là [Rương Chăn Nuôi Thú Cưng Tự Động Hóa], độ cao chênh lệch bên trong lên tới 15 mét, nếu ném trực tiếp vào thì đủ để "táng" chết một đống động vật.
Lý Ngang thử nghiệm thêm và phát hiện phân bón hóa học, bùn đất, dao phay và các vật vô tri khác cũng có thể được truyền vào.
Và khi muốn lấy ra, cũng phải giữ bề mặt rương và dùng ý niệm để lấy đồ vật ra.
"Vật vô tri thì được, vậy vật sống thì sao?"
Lý Ngang xuống lầu, giả bộ như đang tản bộ, bắt vài con muỗi và chim sẻ trong khu dân cư, trở lại trên lầu và thử nghiệm, phát hiện vật sống, bao gồm cả bản thân anh, cũng có thể ra vào tự do.
Tuy nhiên, có vẻ như chỉ chủ sở hữu [Rương Chăn Nuôi Thú Cưng Tự Động Hóa] mới có thể tùy ý ra vào, động vật bên trong dù có ý thức muốn thoát ra cũng không thể rời đi.
"Nếu không cần thời gian đọc đầu gần một phút, thì cái rương này có thể dùng làm ba lô siêu lớn."
Lý Ngang xuống lầu đạp xe đến một khu rừng núi hoang vắng ngoài thành Ân Thị, với sự giúp đỡ của Sài đại tiểu thư, anh đào một đống lớn bùn đất, cỏ cây và cho tất cả vào rương.
Hiệu ứng truyền tống của rương không có tác dụng với các bộ phận kết nối với tổng thể.
Ví dụ, Lý Ngang không thể một tay chạm vào mặt đường, một tay chạm vào rương rồi "cất" cả con đường vào rương,
Mà phải xốc cả khối đường lên, tách mặt đường ra khỏi lớp đất bên dưới thì mới được.
Nếu không thì đạo cụ này quá mạnh — một người chơi nào đó muốn phá hủy đập nước, có thể đến bãi đậu xe dưới lòng đất, dùng hiệu ứng truyền tống của rương để “móc” nền móng của đập nước, để hồng thủy phá tan đập lớn.
Ngoài ra, rương không thể truyền tống động vật đang di chuyển với tốc độ cao. Ví dụ, nếu một con hổ vồ lấy Lý Ngang, anh không thể chạm vào lông hổ rồi "cất" nó vào rương, mà phải để con vật đứng yên thì mới được.
Có khá nhiều hạn chế, và Lý Ngang đã mất cả đêm để tìm hiểu rõ.
Sau đó, anh lấy rất nhiều nước từ một con suối nhỏ, cùng với một chút rêu và tảo bám dưới đáy, rồi trở về nhà ở Ân Thị.
Trong vài ngày tiếp theo, ngoài giờ học, Lý Ngang đều "ngâm mình" trong [Rương Chăn Nuôi Thú Cưng Tự Động Hóa].
Anh xây dựng trong rương một khu rừng rậm với hồ nước nhỏ, thực vật chủ yếu là cây cao, cùng với một số bụi cây và cây thân thảo.
Về động vật, có các loài chim nhỏ, loài gặm nhấm nhỏ, giun, sên, ốc sên, cua, trai, ốc, châu chấu, gián, ruồi, cào cào, muỗi, bọ cánh cứng...
Dù [Rương Chăn Nuôi Thú Cưng Tự Động Hóa] có hiệu ứng mạnh mẽ, hệ sinh thái bên trong cũng khó đạt đến mức tuần hoàn vô hạn, từng đợt động thực vật chết đi.
Hệ sinh thái phồn vinh hiện nay của Trái Đất bắt nguồn từ khoảng thời gian dài dằng dặc và không gian rộng lớn mang lại tỷ lệ sai số cực cao và khả năng vô hạn.
Tốc độ thời gian trôi qua trong [Rương Chăn Nuôi Thú Cưng Tự Động Hóa] tương đồng với thế giới bên ngoài, và không gian bên trong chỉ có 600 mét vuông.
Muốn xây dựng một hệ sinh thái hoàn hảo, đa dạng và thịnh vượng bên trong là điều rất khó thực hiện.
May mắn thay, mục đích chính của Lý Ngang khi sử dụng [Rương Chăn Nuôi Thú Cưng Tự Động Hóa] không phải là tạo ra một công viên sinh thái cho riêng mình.
Mục đích duy nhất của anh khi xây dựng môi trường sinh thái trong rương là để khám phá những khả năng vô hạn của [Sinh Vật Mẫu Bản Bị Hao Tổn].