Lý Ngang lên xe, lướt qua tập bản đồ, khởi động xe hướng khu trưng tâm thành phố.
Hắn không đi thẳng đường Hudson mà vòng qua mấy con phố nhỏ, đến một con đường nọ, xuống xe lẻn vào một con hẻm, rồi đến hậu viện một cửa hàng súng được ATF cấp phép. Hắn thuần thục cạy khóa mã số, vô hiệu hóa hệ thống báo động và nguồn điện chính, rồi mò mẫm vào cửa hàng.
Ở Mỹ, 21 tuổi mới được uống rượu, nhưng 18 tuổi đã có thể mua súng, và 5 tuổi đã được tập bắn súng dưới sự hướng dẫn của cha mẹ.
Thỉnh thoảng, sau các vụ xả súng ở Mỹ, các siêu thị lớn sẽ gỡ các trò chơi điện tử bắn súng xuống (vì cho rằng chúng kích động bạo lực ở thanh thiếu niên), nhưng trên kệ hàng vẫn bày bán đủ loại súng, chỉ vài trăm đô là có thể mua một khẩu.
Mỹ thật tuyệt vời!
Với một người dân lương thiện, một nam sinh cấp ba chưa từng mua súng như Lý Ngang, bước vào cửa hàng súng Mỹ chắng khác nào Lưu mỗ mỗ vào phủ quan lớn, ngắm nghía những kệ hàng rực rỡ mà xuýt xoa kinh ngạc.
"M249 bán tự động dân dụng, SCAR 17S, HK417 bán tự động dân dụng, M1911R1, Remington 700, Barrett M82A1, mũ giáp, ống ngắm, thiết bị nhìn đêm, nỏ, cung..."
Lý Ngang cảm thán, "Một năm đi dạo biển Lan Châu hai lần, mỗi lần đều có cảm giác mới."
Súng trường tấn công trong cửa hàng chỉ có loại bán tự động dân dụng, nhưng luật pháp là chết, người là sống. Chỉ cần cải tiến một chút (ví dụ như gắn báng súng kiểu bump stock) là có thể biến thành súng tự động hoàn toàn — mấy tay buôn vũ khí Mỹ cũng thích kiểu cởi quần đánh rắm, bịt tai trộm chuông.
Sài đại tiểu thư thò đầu ra từ cổ áo hắn, liếc nhìn cửa hàng chẳng khác gì siêu thị, "Nhiều súng thế, ngươi lấy bao nhiêu?"
"Bao nhiêu á?”
Lý Ngang vung tay lên, "Đống súng này để trong tiệm nguy hiểm quá, dĩ nhiên phải vơ sạch mới được."
Hắn chọn ra vài khẩu súng và đạn dược, nhét vào ba lô, rồi lấy một tấm nilon mỏng lớn trải ra giữa cửa hàng, bảo Sài đại tiểu thư đánh đổ hết kệ hàng, chất đống lên tấm nilon.
Sau đó, Lý Ngang lấy 【 Rương Chăn Nuôi Thú Cưng Tự Động Hóa 】 chuyển hết toàn bộ súng đạn vào rương, cho lũ giun, ong mật bên trong được ngửi chút không khí tự do của nước Mỹ.
Vơ vét sạch sành sanh cái cửa hàng chỉ tốn của Lý Ngang mười phút, rồi hắn lập tức quay lại xe, đi đến câu lạc bộ Băng Sơn ở số 17 đường Hudson.
Câu lạc bộ này nằm trên một con phố vắng vẻ trong khu Frankford, tuy xa xôi nhưng bên trong trang trí cực kỳ xa hoa. Vào đêm khuya, đám trai thanh gái tú ăn mặc lộng lẫy đứng xếp hàng dài trước cổng chờ đợi.
Lý Ngang với bộ dạng một bà già da trắng lôi thôi thế này, đừng nói là xếp hàng vào hộp đêm, không bị đuổi đã là may.
Đúng là thời đại trọng ngoại hình.
Lý Ngang đỗ xe ở xa rồi tự mình đi vào một con hẻm tối om, trèo tường lên sân thượng, bay nhảy trên các tòa nhà để đến được câu lạc bộ Băng Sơn.
"Chính là chỗ này."
Lý Ngang đứng trên mép sân thượng nhìn xuống. Cửa hông bí mật của câu lạc bộ nằm giữa hai con hẻm, lúc này có hai gã vệ sĩ cao to lực lưỡng đứng gác, trông rất hung dữ.
Lý Ngang ước lượng khoảng cách rồi nhảy thẳng xuống.
Tên vệ sĩ đứng bên trái cửa hông chỉ nghe thấy một tiếng rít trên đầu, vô thức ngẩng lên thì thấy một đôi chân của bà già từ trên trời giáng xuống, rơi thẳng vào mặt hắn.
Bộp.
Mặt tên vệ sĩ bị Lý Ngang dùng làm đệm giảm xóc, cả người ngã vật xuống đất, khóe miệng trào bọt máu, ngất lịm.
Tên vệ sĩ còn lại chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã bị Lý Ngang một chưởng đánh trúng ngực, cả người đập vào bức tường gạch đá, mềm nhữn ngã xuống.
Lý Ngang từ từ đứng dậy, phủi phủi lớp bụi không hề tồn tại trên người, lột áo vest, cà vạt, kính râm của tên vệ sĩ nằm dưới đất ra mặc vào, rồi đẩy cửa hông bước vào câu lạc bộ.
Trong câu lạc bộ, nhạc xập xình ồn ào, đám nam thanh nữ tú nhảy nhót điên cuồng theo điệu nhạc điện tử.
Đột nhiên, khu vực gần quầy bar ở rìa sàn nhảy xảy ra một vụ lộn xộn. Một thanh niên gốc Á bị hai gã bảo vệ to lớn túm khỏi quầy bar, đè xuống đất đánh túi bụi.
Đám đông xung quanh hoảng sợ la hét lùi lại, tạo thành một khoảng trống.
"Báo cảnh sát, giúp tôi báo cảnh sátÍ”
Tên thanh niên bị đè xuống đất, miệng đầy máu tươi, "Tôi thấy bọn chúng định đưa cô gái bị hạ độc kia vào phòng VIP..."
Hắn chỉ tay về phía một cô gái đang gục trên quầy bar, mắt lờ đờ, thần trí không rõ, không ngừng kêu cứu, nhờ mọi người gọi điện cho chính phủ Frankford.
"Ăn nói cho cẩn thận!"
Hai tên bảo vệ mặt mày dữ tợn lật người hắn lại, đấm thẳng vào miệng hắn, đánh gãy mấy chiếc răng.
Thanh niên đã mất hết thần trí, gần như ngất xiu.
Một tên bảo vệ túm hắn như túm một con chó chết lôi ra khỏi quán bar, tên còn lại thì giải thích với mọi người xung quanh rằng thanh niên này dùng chất kích thích nên mất kiểm soát, nói năng lung tung, đồng thời liên tục xin lỗi những khách hàng bị hoảng sợ.
"Làm gì đấy, làm gì đấy!?"
Lý Ngang mặc đồng phục an ninh đi tới, cau mày nhăn mặt, hai tay chắp sau lưng, ra vẻ lãnh đạo quan trọng, "Còn không mau thả cậu ta ra?"
Tuy bề ngoài vẫn là bà già da trắng, nhưng bộ âu phục giày da trên người hắn toát ra khí phái phi phàm. Hai tên bảo vệ chưa từng gặp hắn bao giờ, cũng không rõ thân phận của hắn, nhất thời nắm chặt nắm đấm, không biết phải làm sao.
Một tên bảo vệ đè đặt hỏi, "Ông là..."
"Ta?"
Lý Ngang hừ lạnh một tiếng, lấy từ trong túi ra một tấm danh thiếp của cửa hàng súng, "Ta là điều tra viên cao cấp của FBI, Judy Starling, đang điều tra một tổ chức tội phạm xuyên quốc gia tên là Áo Đen.
Bọn chúng sản xuất một loại độc dược tên là APTX4869, đưa vào các quán bar để thử nghiệm hiệu quả.
Người trong tay các ngươi là tuyến nhân của ta, biệt danh Edogawa Conan, còn không mau thả cậu ta ra?"
Công năng huyễn thuật Mắt Mèo khiến hai tên bảo vệ nhìn tấm danh thiếp cửa hàng súng thành giấy chứng nhận FBI. Bọn chúng nhìn nhau, hiển nhiên không tin lời nói xằng bậy này.
Lúc này, người quản lý bảo vệ của quán bar ở phía sau đám đông nhìn thấy tình huống qua hình ảnh theo dõi trên máy tính bảng.
Qua tai nghe, hắn ra lệnh cho mấy nhân viên bảo vệ xung quanh đến ngăn chặn vụ lộn xộn.
Là một tay lão luyện, hắn đương nhiên không tin những lời vớ vẩn này. Hơn nữa, quán bar này thuộc về Felix Miller, kẻ có quyền lực lớn nhất trong thành phố, ai dám đến điều tra?
Còn về mụ béo tự xưng là FBI kia... Chắc lại là một kẻ tâm thần có vấn đề.
Bảo thuộc hạ khống chế bà ta, kiểm tra thân phận. Nếu là thật thì đánh cho một trận rồi ném ra ngoài, nếu là giả, lại không có bối cảnh gì...
Ha ha.
Lúc này, nhạc điện tử trong quán bar đã dừng lại.
Dưới sự chỉ huy của quản lý bảo vệ, mấy tên bảo vệ vượt qua đám đông, tiến về phía Lý Ngang. Nhưng còn chưa đợi bọn chúng đến gần, Lý Ngang đã rút súng lục ra, quay người nhắm vào đầu một tên bảo vệ.
Hành động rút súng bất ngờ khiến tất cả nhân viên bảo vệ giật mình, vội lùi lại nửa bước, tỏ vẻ không có ý định gây hấn.
Một tên bảo vệ cấp cao nhất giơ hai tay lên trước ngực, thành khẩn nói "Điều tra viên, chúng tôi sẵn sàng phối hợp với công việc của ngài..."
Lý Ngang không thèm nghe, trực tiếp bóp cò.
Tiếng súng Glock vang lên trầm đục. Tên bảo vệ kia vẫn còn giữ vẻ kinh ngạc trên mặt thì giữa trán đã bị khoét một lỗ thủng, hai mắt lập tức mất đi thần thái, cả người ngã xuống đất.
Đám nam nữ còn đang đắm chìm trong âm nhạc của quán bar phải mấy giây sau mới nhận ra chuyện gì xảy ra. Tiếng thét chói tai vang lên liên tiếp, đám đông chen chúc nhau chạy về phía cửa lớn.
Lý Ngang không thèm nhìn cái xác trên đất, hùng hùng hổ hổ nói: "Mẹ nó, dám tập kích FBI à? Đừng trách ta phòng vệ chính đáng!"
Ai mẹ nó tập kích ngươi hả?! Chúng ta rõ ràng còn chưa làm gìf
Một đám bảo vệ lập tức đưa tay ra sau hông, chuẩn bị rút súng bắn, nhưng động tác của Lý Ngang nhanh hơn bọn chúng. Hắn dùng ngón giữa tay phải xuyên qua vòng bảo vệ cò súng ngắn, tay trái cầm súng trước ngực rồi bắn về phía trước.
Kiểu bắn này gọi là "Bump fire". Viên đạn đầu tiên được bắn ra bằng cách kéo súng, sau đó các viên đạn còn lại sẽ được sức giật của súng đẩy ra với tốc độ cao, có thể khiến súng bán tự động bắn như súng tự động hoàn toàn.
Dưới sự khống chế tinh vi của Lý Ngang, kiểu bắn bump fire vốn có độ chính xác cực kém lại bắn trúng chính xác trán của tất cả bảo vệ phía trước, khiến bọn chúng chết ngay tại chỗ.
Lúc này, hai tên bảo vệ phía sau hắn vội vàng buông thanh niên gốc Á bị đánh rất thảm kia ra, vừa định rút súng bắn thì thấy Lý Ngang vẩy súng một vòng, kẹp thân súng dưới nách, như thể sau đầu có mắt, bắn hai phát súng về phía sau.
Đoàng đoàng.
Hai tên bảo vệ bỏ mạng ngã xuống đất. Thanh niên gốc Á ngồi bệt xuống đất, cảm nhận được vũng máu ấm áp dưới thân, khuôn mặt sưng húp đầy vẻ mờ mịt.