Quân vương nắm binh quyền, tướng quốc phụ trợ xã tắc. Tại Đại Lương Cổ Quốc, bách tính thường dân có lẽ chẳng hay viện thủ Xích Tiêu Đạo Viện là ai, có lẽ không rõ quốc chủ là ai, song họ lại không thể không biết danh hào Tả Hữu Quốc Tướng... Bởi lẽ, Tả Hữu Tướng Phủ chưởng quản đại tiểu quốc sự của Đại Lương, từ nội vụ ngoại giao, cải cách triều chính, cho tới thiên tai nhân họa, dân sinh quốc kế.
Thiên hạ giờ loạn thế, hoàng thất dần suy vi, quyền hành khống chế ngày càng hao mòn, khiến quyền thần lộng quyền, gian thần nhiếp chính. Mà trong mắt người đời, gian thần ấy, tự nhiên chính là hai vị quốc tướng của Tả Hữu Tướng Phủ.
Chẳng qua, triều đình tranh giành, vốn là quyền lợi tranh đấu, thuộc về một trong những theo đuổi của nhân tính, chưa nói tới tốt xấu. Chỉ cần không thương thiên hại lý, không chọc đến người người oán trách, Vân Mộ bình thường cũng chẳng mấy để tâm những chuyện 'câu tâm đấu giác' này.
***
"Các ngươi tới đây làm gì?!"
Lương Cảnh Đồng tiến lên một bước, chính diện cùng Tả tướng quốc giằng co, không chút lui nhường. Trên mặt hắn, cũng chẳng còn nửa phần thần sắc vui đùa ầm ĩ lúc trước.
Diêu Hàn Mặc nhàn nhạt cất lời, khuyên nhủ: "Quốc chủ ly cung đã lâu, hai vị quý nhân thật sự lo lắng. Kính xin Quốc chủ cùng lão thần hồi cung!"
Phòng Hoằng Viễn liền theo sau phụ họa: "Tả tướng nói không sai, quốc không thể một ngày vô chủ, kính xin Quốc chủ tùy chúng ta hồi cung!"
"Hừ!"
Lương Cảnh Đồng sắc mặt lạnh lùng, dứt khoát từ chối: "Ta sẽ không về cùng các ngươi. Dù sao hiện tại triều chính có các ngươi cầm giữ, ta có làm hay không quốc chủ cũng như nhau. Hơn nữa, hai vị mẫu hậu còn muốn bức ta cưới một nữ nhân từ nhỏ tới lớn chưa từng gặp mặt! Ta không phải khôi lỗi của các ngươi, sẽ không chịu sự an bài của các ngươi!"
"Quốc chủ nói cẩn thận!"
Diêu Hàn Mặc sắc mặt hơi trầm xuống, giọng nói ẩn chứa vài phần lạnh lẽo. Ngay cả Phòng Hoằng Viễn vẫn luôn biểu hiện đạm mạc, giờ cũng cảm thấy vô cùng khó xử.
Mặc kệ triều thần tranh đấu ngầm, âm mưu quỷ kế ra sao, song trên mặt ngoài, họ thủy chung là kẻ trung quân ái quốc. Không một trọng thần triều đình nào nguyện ý gánh vác ô danh bất trung bất nghĩa, đại nghịch bất đạo.
Lương Cảnh Đồng còn muốn nói tiếp, Trường Sinh tiến lên ngăn lại, ánh mắt không khỏi rơi vào Vân Mộ một bên.
"Các hạ chính là Thanh Vân Thành chủ Vân Mộ tiên sinh phải không? Hạnh ngộ, hạnh ngộ."
Diêu Hàn Mặc mặt mỉm cười, ánh mắt lóe lên thăm dò Vân Mộ, ẩn chứa vài phần cơ cảnh cùng kiêng kị, tựa như một lão hồ ly xảo quyệt.
Vân Mộ nhíu mày, trực ngôn không kiêng nể: "Hoàng thất chi sự, vốn nên do Xích Tiêu Đạo Viện đứng ra điều đình. Chẳng qua tiểu quốc chủ bây giờ là đệ tử của ta, chi bằng cứ để ta xử lý thì tốt hơn."
"Xử lý?"
Phòng Hoằng Viễn sắc mặt trở nên lạnh lẽo, nói: "Triều đình chi sự, các hạ có tư cách gì xử lý? Đừng tưởng rằng có Trấn Nam Vương làm hậu thuẫn, liền có thể lộng quyền vô độ. Tả tướng gọi ngươi một tiếng tiên sinh là nể mặt ngươi. Một Huyền Sư nhỏ bé, cho dù có thực lực Huyền Tông, cũng chỉ là hữu danh vô thực. Chúng ta nếu thật muốn đối phó ngươi, Trấn Nam Vương chưa hẳn dám cấp ngươi chỗ dựa, Thanh Vân Thành kia cũng chẳng giữ được ngươi!"
"Ta có hay không có tư cách, thử xem liền biết."
Lời còn chưa dứt, huyền lực trong thể nội Vân Mộ bộc phát, liền sau đó từng đạo gai ngọc đột ngột từ mặt đất mọc lên, vây Diêu Hàn Mặc cùng Phòng Hoằng Viễn vào trong đó.
"Chút tài mọn!"
Phòng Hoằng Viễn khí thế bạo căng, chấn nát gai ngọc xung quanh, cuộn lên ngập trời bụi mù.
Bên kia, Lương Cảnh Đồng vô cùng lo lắng nói: "Đánh rồi! Đánh rồi! Trường Sinh, ngươi mau đi giúp tiên sinh đi!"
Trường Sinh vội vàng kéo Lương Cảnh Đồng lại, nói: "Thiếu gia không cần hoảng loạn, Vân Mộ tiên sinh ung dung như vậy, chắc chắn có thâm ý khác. Ta nếu tùy tiện hành động, nói không chừng sẽ phản tác dụng."
Không biết vì tâm tư gì, Trường Sinh chẳng hề lo lắng cho Vân Mộ. Dù sao hắn luôn cảm thấy đối phương đã dám khiêu chiến Tả Hữu Quốc Tướng, hẳn là có tự tin tất thắng.
Đúng lúc này, Vân Mộ khẽ búng ngón tay, đánh hai đóa ngọn lửa dị thường vào trong bụi mù.
Phù phù phù phù phù phù ——
Gió thổi lửa bùng, liệt hỏa ngút trời.
Diêu Hàn Mặc cùng Phòng Hoằng Viễn đồng thời bị ngọn lửa quấn lấy, cảm giác đau đớn cực hàn cực nhiệt đồng thời xâm nhập thân thể. Nếu không phải hai người tu vi bất phàm, thể phách cường hãn, e rằng đã bị ngọn lửa thiêu đốt.
"Ừm!? Đây là lửa gì!?"
"Không tốt!"
Gặp hỏa thế trên thân khó dập tắt, Diêu Hàn Mặc cùng Phòng Hoằng Viễn sắc mặt hoảng sợ, không thể không cưỡng chế dùng Huyền Bảo trấn áp.
Chứng kiến cảnh tượng như thế, Lương Cảnh Đồng cùng Vân Minh Hạo đám người chết lặng tại chỗ, ngây dại bất động.
Hai vị Thượng vị Huyền Tông, vậy mà trong tay một Huyền Sư lại thua thiệt lớn đến vậy? Chuyện này nếu nói ra, e rằng không ai tin tưởng?
"Còn muốn động thủ sao?"
Vân Mộ chắp tay đứng thẳng, ánh mắt bình tĩnh nhìn hai vị Quốc tướng: "Hai vị Quốc tướng đại nhân vẫn là mời trở về đi. Tiểu quốc chủ ở nơi này rất tốt, ta sẽ chiếu cố hắn."
Đang khi nói chuyện, ý niệm Vân Mộ vừa động, hỏa thế ngút trời thoáng chốc tiêu tán.
Diêu Hàn Mặc cùng Phòng Hoằng Viễn ngỡ ngàng nhìn nhau, trong mắt lộ ra sắc mặt đầy vẻ kiêng kị.
"Ngươi..."
Phòng Hoằng Viễn còn muốn nói gì đó, Diêu Hàn Mặc một bên đã cắt lời: "Diêu Tướng, chúng ta về trước đi. Chuyện này đương thương nghị kỹ càng, Quốc chủ có Vân Mộ tiên sinh chiếu cố, tất nhiên không có nguy hiểm gì."
Hôm nay hai người tới đây, chủ yếu chính là để thăm dò thực lực Vân Mộ. Chẳng qua dưới mắt đối phương thủ đoạn quỷ dị khó lường, thái độ cương quyết, họ tự nhiên không cần phải liều mạng sống chết.
***
Gặp Tả Hữu Quốc Tướng rời đi, Lương Cảnh Đồng thở phào nhẹ nhõm: "Hắc hắc! Hai lão già này rốt cục đi rồi, suýt chút nữa hù chết ta."
Trường Sinh khinh bỉ nói: "Thiếu gia có gì đáng sợ? Cho dù bị bọn họ mang đi, nhiều lắm cũng chỉ là giam lỏng một thời gian, chẳng lẽ bọn họ còn dám phạm thượng giết vua sao!"
Lương Cảnh Đồng bĩu môi, gắt gỏng nói: "Câm miệng đi, cũng đâu phải ngươi bị giam lỏng. Đứng ngoài thì dễ nói."
"Được rồi, các ngươi..."
Lời nói bỗng ngưng bặt, Vân Mộ thần sắc ngưng trọng, trên trán thoáng hiện vài phần lo lắng: "Vân Minh Hạo, tiểu quốc chủ... Mấy người các ngươi rời khỏi nơi đây trước, ta sẽ theo sau."
"Tiên sinh, có chuyện gì?"
"Đừng hỏi nhiều, mau rời đi!"
Vân Minh Hạo cùng Lương Cảnh Đồng bọn họ tràn đầy hiếu kỳ, định dò hỏi nguyên do, thì Trường Sinh đã lôi Thiếu gia rời đi. Trong thần sắc hắn, lại ẩn chứa vài phần cấp bách.
***
Mấy người vừa mới rời đi, một lão giả yên lặng không tiếng động xuất hiện bên cạnh Vân Mộ.
"Tiền bối là ai?"
Vân Mộ cố gắng cảm nhận lão giả, nhưng lại chẳng thể nắm bắt dù chỉ nửa điểm khí tức của đối phương. Nếu nhắm mắt, hắn hoàn toàn không cảm nhận được sự tồn tại của người kia.
Chẳng lẽ là Phản Phác Quy Chân?!
Vân Mộ lông mày cau chặt, trong lòng âm thầm suy đoán.
Lão giả khẽ vẫy tay: "Không cần hoảng sợ, lão phu Vương Vô Đạo, tới đây chẳng mang ác ý."
"Vương Vô Đạo, Cổ Càn quốc sư!?"
"Đúng là lão phu."
"Vậy Tiền bối tới đây, có gì chỉ thị?"
"Một là chiêm ngưỡng ngươi, hai là muốn hỏi về dị tượng phía Tây Nam năm xưa."
Nghe đến lời lão giả đáp, Vân Mộ trong lòng rùng mình: "Chiêm ngưỡng ta? E rằng Tiền bối phải thất vọng rồi. Về dị tượng, tất cả đều do Thần Miếu mà ra. Nếu Tiền bối có hứng thú, có thể tự mình điều tra."
"Ừm, đã xem qua... Quả thật có chút thất vọng. Chẳng qua, tương lai của ngươi, lão phu vẫn có vài phần chờ mong."
Lão giả nhìn về phương xa chân trời, khẽ cảm khái: "Thiếu niên, con đường ngươi đi vô cùng gian nan. Mong ngươi có thể đi đến cuối cùng, ta sẽ đợi ngươi tại Cổ Càn."
Nói xong những lời khó hiểu ấy, lão giả xoay người biến mất giữa thiên địa. Thậm chí Vân Mộ còn chẳng thể nhìn rõ đối phương đã rời đi như thế nào.
***
Ba ngày sau, ý chỉ Hoàng gia truyền đến Xích Tiêu Đạo Viện, phong Vân Mộ làm Đại Lương Quân Sư, đảm nhiệm quan chức nhất phẩm, ban quyền xuất nhập hoàng cung. Từ đây, Vân Mộ chính thức trở thành danh nghĩa lão sư của tiểu quốc chủ.
Tin tức vừa ra, kinh động toàn bộ kinh đô. Không ít kẻ âm thầm suy đoán thân phận Vân Mộ.
Đương nhiên, trên đời nào có tường nào không lọt gió. Thân phận Vân Mộ nhanh chóng bị kẻ hữu tâm điều tra ra.
Chỉ riêng thân phận Thanh Vân Thành chủ đã khiến không ít kẻ từ bỏ ý đồ bất thiện. Huống hồ, thực lực của bản thân người này cũng khiến kẻ khác vô cùng kiêng kị.