Quảng trường tĩnh mịch dị thường, đến nỗi có thể nghe rõ hồi tim đập của chính mình.
Lạc Tinh Hà há hốc mồm, lại chẳng biết nên thốt lời gì. Y cảm thấy Sơn Ngoại Sơn đã tổn thương tâm hồn thiếu niên, dẫu có tạ lỗi cũng khó lòng bù đắp vết thương sâu sắc này. Có lẽ thiếu niên sẽ không oán hận, song y tuyệt không thể tha thứ lỗi lầm của bản thân.
Hai người đều im lặng, bầu không khí dần trở nên ngưng trệ, tràn đầy lúng túng.
Trang Hồng Nho khẽ khàng chạm vào Lạc Tinh Hà, âm thầm đưa một ánh mắt. Giờ khắc này chính là thời điểm tổng tuyển cử của Sơn Ngoại Sơn, thân là chúa tể một phương, chung quy phải thể hiện chút khí độ. Bằng không, sự tình truyền ra ngoài, người đời ắt sẽ chê cười.
“Sơn chủ, người xem có phải hay không. . .”
“Không cần nói.”
Lạc Tinh Hà ngắt lời Trang Hồng Nho, tự mình cất tiếng: “Lạc mỗ lúc trước quả thật mắt mù, suýt nữa bỏ lỡ thiên tài bậc này, trở thành tội nhân thiên cổ của sơn môn. Sau kỳ tổng tuyển cử này, ta sẽ tự thỉnh cầu đến tông đường lãnh phạt, diện bích hối lỗi.”
Trang Hồng Nho há miệng, định khuyên can, song nhìn thấy thần sắc kiên định của Lạc Tinh Hà, liền không tiếp tục mở lời. Hắn hiểu rõ, sơn chủ đây là muốn dùng tự phạt để tiêu trừ khúc mắc trong lòng Lăng Tu.
Lăng Tu đang định nói điều gì, một bên Hướng Bằng vội vàng tiến lên hỏi: “Sơn chủ, nơi đây lắm kẻ nhiều lời, chúng ta có phải nên trước tiên đưa Lăng tiểu tử về nội môn rồi tính sau?”
“Chờ chút, khoan đã!”
Trang Hồng Nho phất tay, chen lời nói: “Dựa theo quy định của tổng tuyển cử, Lăng Tu còn phải thông qua khảo nghiệm kế tiếp mới được, cho nên hiện tại chúng ta vẫn chưa thể dẫn hắn đi.”
Hướng Bằng nghe vậy ngẩn ra, liền theo sau quát lớn: “Còn khảo nghiệm cái rắm gì nữa! Đệ tử thiên tài như vậy, trực tiếp mang đi! Nếu giữa đường có sơ xuất gì, ai sẽ gánh vác trách nhiệm này!?”
Trang Hồng Nho sắc mặt khó xử, nhưng vẫn kiên trì nói: “Lão Lục, Thiên Ngoại Động Thiên mười năm mới khai mở một lần, đây đối với Lăng Tu mà nói, chính là cơ duyên khó cầu, chỉ có thể ngộ. Chẳng lẽ các ngươi còn muốn hắn chờ đợi thêm mười năm sao? Cho dù hắn chờ được, tình cảnh Sơn Ngoại Sơn hiện tại như vậy, chúng ta có chịu nổi không?”
“Ta. . .”
Hướng Bằng muốn nói lại thôi, một mặt mâu thuẫn.
Lạc Tinh Hà gật đầu nói: “Ta đồng ý cách nghĩ của lão Tứ, cứ dựa theo quy trình bình thường mà tiến hành. Tuy nhiên, chúng ta cần phải chú ý an toàn của Lăng Tu.”
Chính là cái gọi là sinh tử hữu mệnh, phú quý tại thiên. Mỗi một thiên tài quật khởi, từ xưa đến nay chưa từng thuận buồm xuôi gió, tôi luyện cùng cơ duyên thiếu một thứ cũng không được. Lạc Tinh Hà cùng các vị trưởng lão cũng không hy vọng nuông chiều mà làm hư, tránh để sau này hối tiếc không kịp.
Lăng Tu tự nhiên không thể thấu hiểu lời Lạc Tinh Hà cùng đám người nói, ngược lại Vân Mộ lại nghe rất rõ ràng, đồng thời cực kỳ tán đồng cách làm của Sơn Ngoại Sơn.
“Sơn chủ, ta. . . ta có thể bái nhập Sơn Ngoại Sơn không?”
Lăng Tu có chút thấp thỏm nhìn Lạc Tinh Hà cùng đám người. Dẫu hắn biết mình đã thông qua được bài trắc thí vừa rồi, nhưng hắn vẫn chưa ý thức được giá trị của bản thân, cho nên hắn vẫn lo lắng người của Sơn Ngoại Sơn sẽ bài xích mình.
Nói trắng ra, hiện tại Lăng Tu từ đầu đến cuối vẫn giữ một tấm lòng son, chưa bao giờ suy nghĩ qua những mưu toan tranh đấu dơ bẩn chốn thế tục.
“Có thể! Đương nhiên có thể!”
Lạc Tinh Hà cố nén tâm tình kích động, chăm chú nhìn Lăng Tu, hơn nữa cam kết: “Mặc kệ kết quả khảo hạch lần này của ngươi thế nào, Lạc mỗ đều sẽ đích thân thu ngươi vào sơn môn, trở thành đệ tử của Sơn Ngoại Sơn ta!”
“A!” Lăng Tu sững sờ, rồi lòng tràn đầy hoan hỉ: “Đa tạ sơn chủ, đa tạ. . . Ta sau này nhất định sẽ càng thêm nỗ lực.”
“Hảo hảo hảo!”
Lạc Tinh Hà trong lòng cũng vô cùng cao hứng, đối với tâm tính của Lăng Tu rất là mãn nguyện, dường như y đã nhìn thấy hy vọng quật khởi của Sơn Ngoại Sơn.
“Sơn chủ, vậy ta xin phép đi trước, các ngươi cứ tiếp tục đàm đạo.”
Hướng Bằng hướng về phía Lạc Tinh Hà cùng Trang Hồng Nho chào hỏi một tiếng, sau đó quay lại bên cạnh Thủy Tinh Thạch Bia, tiếp tục bắt đầu bài trắc thí kế tiếp.
Chờ Hướng Bằng rời đi, Lạc Tinh Hà lúc này mới chuyển hướng Vân Mộ nói: “Tiểu huynh đệ chính là Vân Mộ sao, đa tạ ngươi mấy ngày nay đã chiếu cố Lăng Tu.”
Kỳ thật Lạc Tinh Hà vốn muốn hỏi một chút, mấy ngày nay trên người Lăng Tu đã phát sinh biến hóa gì, nhưng nghĩ lại, y cuối cùng không hỏi thành lời, dù sao mỗi người đều có bí mật của riêng mình.
Vân Mộ vỗ vỗ vai Lăng Tu nói: “Lăng Tu đã cứu mạng ta, chiếu cố hắn là lẽ đương nhiên, sơn chủ không cần khách khí. Hơn nữa, lúc trước ta cùng với đệ tử Sơn Ngoại Sơn có chút mâu thuẫn, mong sơn chủ đừng trách tội.”
“Đâu có đâu có, tiểu huynh đệ quá lời rồi.”
Lạc Tinh Hà đối với sự tình ngày đó cũng rất rõ ràng, Vân Mộ sở dĩ động thủ với A Lực, cũng là vì che chở Lăng Tu, y đương nhiên sẽ không trách tội đối phương.
Dừng một chút, Lạc Tinh Hà ngược lại hỏi: “Tiểu huynh đệ, nghe nói hôm kia Thanh Sơn Y Quán phát sinh chút sự cố, tình huống thế nào rồi?”
“Ừm, có kẻ muốn bắt Lăng Tu, nhưng đã bị một vị lão tiền bối hù chạy.”
Vân Mộ không nói tỉ mỉ, Lạc Tinh Hà đại khái cũng đoán được điều gì đó, cho nên gật đầu nói: “Người không có việc gì là tốt rồi, sau này Lăng Tu sẽ ở lại Sơn Ngoại Sơn, tin tưởng sẽ không lại xảy ra chuyện như vậy.”
“Hy vọng là thế.”
Vân Mộ không thể phủ nhận một tiếng, trên thực tế trong lòng vẫn còn khá lo lắng. Nếu là thế lực bình thường, dùng lực lượng Sơn Ngoại Sơn muốn bảo vệ Lăng Tu tự nhiên không thành vấn đề, nhưng nếu đối phương là Hoàng Tuyền Đạo, vậy sẽ rất khó nói.
Dường như nghĩ đến điều gì, Trang Hồng Nho đột nhiên chen lời nói: “Vân Mộ tiểu huynh đệ, dùng bản sự của ngươi, trời đất bao la, đi đâu mà chẳng được, vì sao lại phải tới Sơn Ngoại Sơn này?”
Theo điều tra của Trang Hồng Nho, Vân Mộ được người của Đào Viên Thôn cứu lên, giống như trống rỗng xuất hiện, không tìm thấy bất kỳ tin tức nào về người này. Do đó, hắn đối với Vân Mộ trước sau vẫn có hoài nghi. Chẳng qua ngay trước mặt Lăng Tu, hắn lại không tiện trực tiếp vạch trần, cho nên lúc này mới nói bóng nói gió hỏi một câu.
Vân Mộ nói thẳng không che đậy: “Thứ nhất là ngưỡng mộ hiệp danh của Sơn Ngoại Sơn, thứ hai là muốn tiến vào Thiên Ngoại Động Thiên tìm cơ duyên.”
“À?” Trang Hồng Nho giật mình, trong mắt mang theo vài phần cảnh giác: “Ngươi biết Sơn Ngoại Sơn sẽ mở ra di cảnh sao?”
“Mục Đại Phu nói cho ta biết, hơn nữa ta cũng đã đáp ứng giúp hắn làm một chuyện.”
Nghe thấy Vân Mộ trả lời, thần sắc Trang Hồng Nho hơi có chút cứng nhắc. Hắn không nghĩ tới đối phương lại trực tiếp đến vậy, theo sau cười khổ lắc đầu: “Nguyên lai là lão Mục nói, vậy khó trách, xem ra hắn vẫn chưa hết hy vọng a!”
Hai người lòng hiểu mà không nói, không tiếp tục hỏi nhiều, cũng không nói thêm nữa.
Quảng trường một bên khác, thái dương dần dần xuống núi.
Các bài trắc thí phía sau đều tương đối thuận lợi, đáng tiếc không có trắc thí giả nào có thiên phú nổi bật như Lăng Tu cùng Tiểu Nhị Nhi.
Chốc lát sau, qua thống kê của đệ tử Sơn Ngoại Sơn, trong hai vạn trắc thí giả lần này, thiếu niên nam nữ thông qua khảo nghiệm tổng cộng vẻn vẹn có 227 người. Không thể không nói, huyền giả quả nhiên là sự tồn tại vạn người không được một.
Mà những kẻ bị loại bỏ, thì được đệ tử Sơn Ngoại Sơn dẫn rời khỏi nơi này.
“Ong ong ong!!!”
Đất trời bỗng chấn động dữ dội, cuồng bạo khí lãng quét ngang toàn bộ quảng trường.
Mọi người đang ngây dại, nhưng ánh mắt vẫn trừng trừng nhìn chằm chằm hắc sắc vòng xoáy kia. Giữa không trung, tầng mây tan biến, một luồng quang mang từ thái dương xuyên thẳng kẽ hai ngọn núi, rồi khí lưu xoáy mạnh, ngưng tụ thành hắc sắc vòng xoáy, trong đó cuồn cuộn toát ra từng trận khí tức kinh khủng.