“Quân Mạc Vấn? Hóa ra kẻ này chính là Quân Mạc Vấn?”
Nghe tiếng nghị luận xung quanh, Ngân Nguyệt công tử thoáng kinh ngạc, ngay sau đó khóe miệng khẽ nhếch nụ cười khinh bạc, ánh mắt lóe lên tia khinh miệt.
Nếu như trước kia, Ngân Nguyệt công tử ta thấu hiểu, bản thân chỉ có thể xem là thiên tài một tông tộc nhỏ nhoi, há dám so sánh với đệ tử thủ tịch Sơn Ngoại Sơn? Nay Quân Mạc Vấn bị kẻ gian phá hủy linh khiếu, căn cơ tổn hại, đã thành phế nhân nửa vời, làm sao đủ sức đối địch cùng Ngân Nguyệt công tử ta?
Trong suy nghĩ của Ngân Nguyệt công tử, hiện giờ kẻ cao cao tại thượng là hắn, còn kẻ ti tiện như kiến hôi chính là Quân Mạc Vấn. Thành tựu tương lai của hai người càng cách biệt một trời một vực.
Nghĩ đến đây, Ngân Nguyệt chẳng những không còn phẫn nộ, trái lại an ổn ngồi xuống vị trí cũ, một dáng vẻ chờ xem kịch vui. Hắn lại rất muốn xem thử, Sơn Ngoại Sơn sẽ xử lý ra sao, có dám vì đệ tử phế nhân này mà trở mặt cùng Bái Nguyệt Sơn Trang hay không.
Yêu Nguyệt hờ hững liếc nhìn Lạc Tinh Hà đang tiến thoái lưỡng nan, ánh mắt lóe lên vài phần nghiền ngẫm.
“Mạc Vấn, thương thế ngươi chưa lành, đến đây làm gì, sao còn chưa mau lui về tu dưỡng?”
Lạc Tinh Hà vừa thốt lời, lòng mang phức tạp, xung quanh lại một mảnh xôn xao.
“Kẻ kia quả nhiên là Quân Mạc Vấn, quả nhiên phong thái đường đường, khí độ bất phàm!”
“Hừ! Chỉ là hư danh mà thôi... Các ngươi còn chưa hay biết sao, nghe nói Quân Mạc Vấn kia bị cao thủ thần bí đánh trọng thương, linh khiếu suy giảm, giờ đã thành phế nhân nửa vời, sao xứng làm đệ tử thủ tịch Sơn Ngoại Sơn?”
“Đúng vậy, Lạc sơn chủ vừa rồi cũng nói, thương thế hắn chưa lành, khí tức lơ lửng tan rã, chắc chắn bị thương không nhẹ!”
“Khó trách trước kia đại điển sơn môn chẳng thấy bóng dáng, thì ra là vậy!”
“Đã thương thế Quân Mạc Vấn chưa lành, vậy hắn tới nơi này làm gì?”
“Còn phải hỏi sao? Đương nhiên là tới gây rối! Nghe nói nữ nhi Lạc sơn chủ cùng Quân Mạc Vấn chính là thanh mai trúc mã, quan hệ hai người ắt hẳn không hề tầm thường!”
“Hắc hắc, hai thế lực lớn tranh phong cật thố, lần này ắt có kịch hay để xem.”
“Đúng vậy, đúng vậy, ha ha ha...”
Ngoài đám người, vài tên huyền giả đang hả hê cười nói, bên tai chợt truyền đến một thanh âm lạnh nhạt: “Cười đủ chưa? Sau lưng lời ra tiếng vào, cẩn thận vạ lây thân.”
Lời vừa dứt, một thân ảnh đã vô thanh vô tức hiện ra sau lưng mấy người.
“Tiểu tử, ngươi là thứ gì, dám quản lão tử?”
Mấy người quay đầu nhìn lại, thấy người sau lưng tuổi tác trẻ măng, lập tức thẹn quá hóa giận, một người trong số đó liền tức khắc mắng chửi. Nhưng chưa kịp nói hết lời, một luồng uy áp lạnh lẽo, nghiêm nghị ập thẳng vào tâm thần, khiến hắn cảm giác như lún sâu vào vạn trượng hàn quật, tử vong khí tức bao phủ lấy.
“Không! Đừng giết ta... Phù!”
Trong tiếng cầu xin tha thứ, một ngụm nghịch huyết phun ra, kẻ vừa rồi hả hê kia liền ngã quỵ xuống đất, trên mặt tràn đầy vẻ kinh hãi.
“A!? Huyền Sư! Hắn là Huyền Sư Hóa Linh Kỳ!”
“Đại... Đại nhân thứ tội! Xin thứ tội! Vừa rồi chúng ta chỉ là lỡ lời vô tâm, về sau tuyệt không dám nói lung tung nữa! Tuyệt không...”
Những người xung quanh một mảnh kinh hoàng, vội vàng thối lui sang một bên.
Chàng trai trẻ kia lạnh lùng quét mắt nhìn xung quanh, rồi sau đó bước vào giữa đám người.
“Hô! Cuối cùng cũng đi rồi! Thiếu chút nữa bị kẻ kia dọa chết!”
“Hừ, lá gan các ngươi cũng quá nhỏ bé đi! Đây chính là địa bàn Sơn Ngoại Sơn, ai dám tại đây tùy tiện động thủ? Kẻ kia nhiều nhất cũng chỉ là hù dọa chúng ta mà thôi.”
“Ngươi không sợ? Vậy ngươi vừa rồi lui nhanh hơn ai hết?”
“Đúng vậy, cẩn thận họa tòng khẩu xuất.”
“Đúng, các ngươi ai biết kẻ vừa rồi là ai? Trông tuổi không lớn lắm, nhưng khí tức trên thân lại cực kỳ khủng bố! Tuyệt không phải Huyền Sư Hóa Linh Kỳ tầm thường!”
“Thôi kệ hắn là ai, dù sao mọi người chớ nên trêu chọc hắn, kẻo rước đại địch về cho tông môn!”
“Thái độ kẻ kia vừa rồi, rõ ràng thiên vị Sơn Ngoại Sơn... Không! Nói chính xác, là thiên vị Quân Mạc Vấn, kẻ kia hẳn quen biết Quân Mạc Vấn.”
“Nếu thật là như vậy, vậy sự tình lại càng thêm phức tạp.”
“Ừm, mọi người cứ chờ xem!”
Tiếng nghị luận dần lắng xuống, những người xung quanh lại trở nên tĩnh lặng, mỗi người đều chú ý về phía trước.
☆ ☆ ☆
“Đệ tử Quân Mạc Vấn, bái kiến sư tôn.”
Quân Mạc Vấn vươn người cúi đầu, hành đệ tử chi lễ: “Hôm nay chính là đại điển sơn môn của Sơn Ngoại Sơn ta, thân là đệ tử thủ tịch, Mạc Vấn há có thể vắng mặt?”
Mặc dù Quân Mạc Vấn sắc mặt tái nhợt, tinh thần uể oải, nhưng ánh mắt hắn lại dị thường sắc bén, tựa bảo kiếm xuất vỏ, phong mang lộ rõ.
“Ngươi...”
Lạc Tinh Hà vốn tưởng bản thân có muôn vàn lý do để Quân Mạc Vấn lui về, nhưng lời đến bên miệng, hắn lại một chữ cũng không thốt nên lời.
“Để ta tới đi!”
Trang Hồng Nho thở dài một tiếng, thẳng thắn nói: “Mạc Vấn, hôm nay chính là đại điển sơn môn, ngươi đã là đệ tử thủ tịch, nên lấy đại cục làm trọng. Hiện tại sơn chủ cùng chư vị đồng đạo đang thương nghị đại sự, chuyện tình nữ nhi tạm thời gác lại đi!”
“Đại sự? Đại sự gì chứ? Quan hệ thông gia chính là cái gọi là đại sự sao? Hi sinh hạnh phúc tiểu sư muội Linh Nhi cũng là đại sự sao?”
Nghe Quân Mạc Vấn phản bác, Lạc Tinh Hà trong lòng một trận bối rối, lại vô phương quở trách đối phương.
Trang Hồng Nho đồng dạng vô cùng lúng túng, trong lòng dâng lên một tia áy náy.
Sơn Ngoại Sơn thật sự không hề yếu đuối, cũng không phải không có cách nào đối phó Bái Nguyệt Sơn Trang, chỉ là một khi làm vậy, ắt phải trả giá đại giới trầm trọng. Mà đại giới ấy, vừa lúc là Sơn Ngoại Sơn vô phương gánh chịu, bởi vậy Lạc Tinh Hà cùng Trang Hồng Nho hi vọng có thể tìm ra một biện pháp vẹn toàn đôi bên.
“Đại sư huynh, chớ làm khó phụ thân cùng chư vị trưởng bối, là tự ta đồng ý.”
Một thanh âm trong trẻo vang lên, một thiếu nữ mềm mại đáng yêu từ trong đám người bước ra, tiến đến trước mặt Quân Mạc Vấn.
Thiếu nữ này không ai khác, chính là nữ nhi Lạc Tinh Hà, Lạc Linh Nhi.
Đối với chuyện Bái Nguyệt Sơn Trang tuyên bố đính hôn, Lạc Linh Nhi đương nhiên hiểu rõ. Dù nàng không biểu lộ phản đối, nội tâm lại cực kỳ không cam lòng, bởi vậy đại điển sơn môn hôm nay nàng vốn không định tham dự. Nhưng Lạc Linh Nhi đột nhiên nghe tin Quân Mạc Vấn xuất hiện, làm sao yên tâm được, vì thế vội vàng đến khuyên can.
“Linh Nhi, chuyện này vốn dĩ không liên quan đến ngươi, ngươi lui về đi!”
Quân Mạc Vấn tĩnh lặng nhìn Lạc Linh Nhi, ánh mắt vốn sắc lạnh thoáng qua một tia nhu hòa, rồi quay sang nhìn mọi người Bái Nguyệt Sơn Trang: “Hôm nay chính là ngày đại điển của Sơn Ngoại Sơn ta, nơi đây không hoan nghênh các ngươi, các ngươi có thể rời đi!”
“Cái gì!?”
Xung quanh một mảnh kinh ngạc, ai cũng không ngờ tới, Quân Mạc Vấn lại kích động đến vậy, chẳng màng thể diện Bái Nguyệt Sơn Trang, muốn đuổi hết đối phương đi, đây quả thực là công khai vả mặt!
Không chỉ Lạc Tinh Hà cùng đám người sửng sốt, mà ngay cả mọi người Bái Nguyệt Sơn Trang cũng đều sững sờ tại chỗ.
“Ngươi... Ngươi biết bản thân đang nói gì sao!?”
Yêu Nguyệt hoàn hồn, mặt âm trầm lần nữa hướng Quân Mạc Vấn xác nhận, nàng không tin đối phương dám làm loạn.
“Chưa nghe rõ sao? Vậy ta nhắc lại một lần nữa... Không ai có quyền quyết định tương lai tiểu sư muội Linh Nhi, bởi vậy chuyện đám hỏi, Quân mỗ phản đối. Sơn Ngoại Sơn không hoan nghênh bọn ngươi, lũ bụng dạ khó lường, các ngươi có thể rời đi, chớ ép chúng ta động thủ tiễn khách.”
Quân Mạc Vấn thần sắc đạm mạc, lời nói không hề vương chút hỏa khí.