"Trương Mãnh, chỗ thuốc lá đó là của tôi, cậu đừng hòng lén lút chiếm làm của riêng. Nếu cậu thiếu thuốc thì lấy một bao thôi, đừng có lấy hết của tôi. Trong lòng tôi đang bị tổn thương đây này, cậu đừng có xát muối vào lòng tôi nữa."
Đại đội trưởng của Đại đội 3 bên cạnh vung vung bao thuốc trên tay, sau đó nói với Chính trị viên: "Thuốc này tôi mượn dùng một chút, yên tâm, dùng xong tôi sẽ trả lại nguyên vẹn cho cậu."
Chính trị viên Đại đội 3 nghe đại đội trưởng nói vậy, cảm thấy chuyện này có vẻ quá phức tạp, nên đành gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Mệnh lệnh của Đại đội trưởng Đại đội Tuần biên 3 vừa dứt, toàn bộ chiến sĩ đều nhanh chóng tập hợp vào vị trí. Phải thừa nhận rằng các chiến sĩ Đại đội Tuần biên 3 tập hợp rất nhanh, gần như chỉ trong vòng nửa phút đã xếp xong đội ngũ.
"Toàn đội chú ý... Nhìn bên phải... Thẳng hàng... Nghỉ... Nghiêm..."
Sau khi chỉnh đốn đội ngũ xong, trung đội trưởng trực ban quay người về phía đại đội trưởng, chào một cái rồi báo cáo lớn: "Báo cáo đồng chí Đại đội trưởng, toàn đại đội đã tập hợp xong trước giờ tập thể dục buổi sáng, xin chỉ thị!"
Đại đội trưởng Đại đội Tuần biên 3 mặt đầy giận dữ, ông không đưa ra bất kỳ chỉ thị nào cho trung đội trưởng trực ban mà sải bước đi thẳng tới phía trước đội ngũ, sau đó ra lệnh: "Toàn đội chú ý, ngồi xổm xuống!"
Cả đội ngũ ngẩn người trước mệnh lệnh này, thậm chí có người còn sững sờ mất một lúc, tạo thành động tác đội ngũ không đồng đều nhất từ trước đến nay của Đại đội 3.
Sắc mặt Đại đội trưởng Đại đội 3 càng đen hơn, ông nói: "Các cậu, các cậu làm tôi quá thất vọng! Có người đã mò vào tận doanh trại mà không một ai hay biết, không một ai phát hiện ra. Ý thức phòng bị của các cậu vứt đi đâu cả rồi? Tất cả những người gác đêm hôm qua đều là quân ăn hại à? Với cái kiểu này, tôi thấy các cậu không cần ăn cơm nữa, bữa sáng hôm nay các cậu nhịn hết cho tôi."
Nói đoạn, Đại đội trưởng Đại đội Tuần biên 3 không quay đầu lại mà bảo với Chính trị viên: "Chính trị viên, phiền cậu thông báo với ban nhà bếp, bữa sáng hôm nay không cần làm nữa, cho cả đội nhịn đói."
Luôn có những kẻ gan dạ dám đặt câu hỏi, trong đội ngũ có một hạ sĩ nhất đẳng giơ tay lên. Đại đội trưởng Đại đội 3 nhìn thấy liền chỉ tay vào cậu ta: "Cậu nói đi!"
Hạ sĩ nhất đẳng kia định đứng dậy, nhưng thân người vừa mới nhổm lên được một nửa thì Đại đội trưởng Đại đội 3 lại nói: "Không cần đứng dậy, cứ ngồi xổm đó mà nói."
Hạ sĩ nhất đẳng kia đành phải ngồi xuống, cậu ta nói với đại đội trưởng: "Đại đội trưởng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Là ai đã mò vào doanh trại chúng ta? Tôi nghĩ bây giờ không phải lúc trừng phạt chúng ta, mà nên để chúng ta truy đuổi ra ngoài, bắt kẻ mò vào doanh trại về đây."
Đại đội trưởng Đại đội Tuần biên 3 nghe vậy, trên mặt không hề lộ vẻ vui mừng. Ông cầm bao thuốc lên, giơ cao, dùng ngón trỏ tay kia chỉ vào dòng chữ viết trên đó rồi nói: "Thấy chưa? Trên này viết rất rõ, 'bom'. Các cậu có biết điều này đại diện cho cái gì không? Đại diện cho việc toàn bộ đại đội chúng ta đã bị nổ tung hết rồi! Bây giờ các cậu cũng như tôi, đều là xác chết cả. Một xác chết thì truy đuổi kẻ địch cái gì chứ?"
Trung đội trưởng trực ban ở bên cạnh lí nhí nói: "Đại đội trưởng, đây chỉ là bao thuốc lá thôi mà, sao có thể coi là bom được ạ? Không thể cứ viết chữ 'bom' lên đó là nó thành bom thật được. Nếu thế thì viết chữ 'tên lửa' lên đó chẳng phải còn oai hơn sao?"
Đại đội trưởng Đại đội Tuần biên 3 lườm trung đội trưởng trực ban một cái rồi quát: "Cậu biết cái gì! Đây là diễn tập, hiểu chưa? Nếu đây không phải là diễn tập thì nó chính là một quả bom thật sự. Đến lúc đó, cậu còn cơ hội mà nói những lời này sao?"
Đúng lúc ấy, Chính trị viên vừa thông báo cho ban nhà bếp xong quay lại, nghe thấy lời này liền bước tới hỏi: "Trương... khụ, đại đội trưởng, cậu nói đây là một cuộc diễn tập, sao tôi lại không biết gì nhỉ? Diễn tập bình thường chẳng phải đều có thông báo sao? Chẳng lẽ thông báo xuống mà cậu không nói cho tôi biết? Tôi nói cho cậu hay, mặc dù tôi là cán bộ chính trị, nhưng với những sự kiện quân sự trọng đại như diễn tập, tôi với tư cách là lãnh đạo đơn vị cũng có quyền được biết."
Đại đội trưởng Đại đội Tuần biên 3 không ngờ Chính trị viên lại bóc mẽ mình lúc này. Nhưng đúng lúc đó, trung đội trưởng trực ban cũng lí nhí nói theo: "Tôi cũng không nghe thấy bất kỳ thông báo nào, chuyện này có phải chỉ mình đại đội trưởng biết không ạ?"
Đại đội trưởng Đại đội Tuần biên 3 quay phắt đầu lại, lớn tiếng nói với trung đội trưởng trực ban: "Tôi cũng chẳng nhận được bất kỳ thông báo nào cả! Nếu có thông báo thì đã xảy ra kết cục như hôm nay sao?"
Chính trị viên tiếp lời: "Đại đội trưởng, nếu không có bất kỳ thông báo nào, vậy chúng ta phải hỏi cho ra lẽ với cấp trên. Cậu nói xem, diễn tập kiểu này mà không thông báo cho chúng ta, khiến cả đại đội bị tiêu diệt một cách khó hiểu, thế này còn gọi là diễn tập gì nữa?"
"Chính trị viên, sao lại không gọi là diễn tập được? Chính vì những cuộc diễn tập tình huống đột xuất thế này mới thể hiện rõ khả năng ứng phó của chiến sĩ chúng ta trong ngày thường. Tôi thấy cuộc diễn tập này không hề sai. Chính vì có lần diễn tập này, tôi mới thấy được điểm yếu của đại đội chúng ta. Người ta chỉ đến có ba người, ba chiến sĩ nghĩa vụ, trong đó hai người còn là lính mới, vậy mà dễ dàng mò vào doanh trại chúng ta, tiêu diệt hệ thống chỉ huy của đại đội. Thế thôi chưa đủ, người ta còn đặt bom, quét sạch cả đại đội chúng ta. Với tình hình này, chúng ta không thể nói là oan uổng, mà là ý thức phòng bị của chính chúng ta còn chưa đủ."
Chính trị viên nghe vậy liền tò mò hỏi: "Ba chiến sĩ nghĩa vụ, gan thật đấy. Đây là người của đơn vị nào phái tới? Đại đội trưởng, chắc chắn cậu biết."
Đại đội trưởng chưa kịp nói thì liên lạc viên đang ngồi xổm trong đội ngũ đã nhỏ giọng nói với Chính trị viên: "Là người của trạm gác 913 ạ."
Đại đội trưởng Đại đội 3 lườm liên lạc viên một cái rồi mới nói với Chính trị viên: "Đúng, chính là trạm gác 913. Họ chỉ có tổng cộng 4 người, một lão binh cấp ba cùng ba chiến sĩ nghĩa vụ. Nếu tôi đoán không lầm thì họ đã xuất quân toàn bộ, lão binh kia không thấy đâu, chắc là đã được sắp xếp làm nhiệm vụ đặc biệt khác rồi."
Rõ ràng, một số người trong đội ngũ sau khi nghe thấy là người của trạm gác 913 thì có chút xôn xao, dùng ánh mắt trao đổi với nhau, nhưng cũng không gây ra động tĩnh gì lớn.
Chính trị viên nhìn đại đội trưởng nói: "Đại đội trưởng, người của trạm gác 913 cũng quá đáng lắm rồi? Làm gì có chuyện không chào hỏi một tiếng mà đã đánh úp bất ngờ thế này. Tôi thấy cuộc diễn tập này không thể tính là hợp lệ. Lát nữa tôi sẽ đi tranh luận với cấp trên. Còn cái trạm gác 913 này, cậu cũng nói là chỉ có 4 người, tôi thấy chúng ta không thể nuốt trôi cục tức này một cách vô lý như vậy. Để trung đội trưởng trung đội 1 dẫn theo hai tiểu đội, giết thẳng qua đó là xong..."