Đến giờ ăn tối, Đinh Đào gắp một miếng cá đặt vào bát trước mặt Cao Phi, mặt tươi cười bồi tiếp mà nói với Cao Phi: "Tiểu đội trưởng, có một việc, tôi muốn thương lượng với anh một chút."
Cao Phi nhìn nụ cười khiến người ta cảm thấy bất an của Đinh Đào, lại gắp miếng cá trả về cho Đinh Đào, mở miệng hỏi: "Tiểu Đinh, tôi thấy chuyện của cậu chắc chẳng phải chuyện gì tốt lành đâu, hay là đừng nói nữa thì hơn."
Lão Miêu cũng phụ họa theo: "Nó ấy à, chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt, đừng nghe nó."
Nụ cười của Đinh Đào biến mất, chỉ thấy cậu ta cúi đầu tiếp tục ăn cơm, cũng không nói thêm lời nào nữa. Rõ ràng, những lời của Cao Phi và lão Miêu khiến cậu có chút buồn bã, thất vọng.
Cao Phi thấy tình hình Đinh Đào có chút không ổn, trong lòng nghĩ có lẽ Đinh Đào thực sự có chuyện, nhưng nghĩ sau khi ăn xong tìm cậu ta nói chuyện cũng được.
Mang theo tâm sự, Đinh Đào ăn rất nhanh rồi rời đi trước. Cao Phi nhìn bóng lưng cậu ta rời đi, ngẩn người một lát rồi lại tiếp tục cúi đầu ăn cơm.
Đợi Cao Phi ăn xong, dọn dẹp sạch sẽ, anh mới đi về phía ký túc xá. Nhưng vừa ra khỏi bếp, anh đã thấy Đinh Đào một mình ngồi xổm bên cạnh trạm gác, như đang ngẩn người.
Cao Phi giơ tay chỉ vào Đinh Đào đang ngồi xổm dưới trạm gác, nói: "Cậu ta có lẽ thực sự có chuyện, tôi qua hỏi một chút, cậu về trước đi."
Lão Miêu nhìn Đinh Đào đang ngồi dưới trạm gác, sau đó vỗ nhẹ lên vai Cao Phi rồi nói: "Vậy tôi về trước, tôi đi xem danh sách mua hàng trực tuyến."
"Đừng có mua sắm linh tinh đấy!" Cao Phi nhắc nhở một câu.
"Cậu cứ lo chuyện của mình đi." Lão Miêu nói xong đã chạy về phía ký túc xá.
Cao Phi đi đến bên cạnh Đinh Đào, anh cũng nhìn về phía xa xăm mà Đinh Đào đang nhìn, mở miệng hỏi: "Tiểu Đinh, cậu nói cho tôi biết, cậu bị làm sao vậy? Tôi thấy cậu hình như có tâm sự!"
Đinh Đào quay đầu lại, thấy là Cao Phi, liền nói: "Tiểu đội trưởng, có việc này, anh đợi tôi một chút, tôi quay lại nói với anh ngay."
Đinh Đào nói xong liền xoay người chạy về phía ký túc xá. Cao Phi còn chưa hiểu đầu đuôi ra sao thì đã thấy Đinh Đào chạy ngược trở lại.
Đinh Đào đến bên cạnh Cao Phi, nhét thẳng một bao thuốc lá vào tay anh, nói: "Tiểu đội trưởng, anh xem, có thể cho tôi nghỉ vài ngày không? Tôi có chút việc phải làm!"
Cao Phi đâu dám dễ dàng đồng ý, anh trả lại bao thuốc cho Đinh Đào, hỏi: "Cậu nói cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì trước đã."
Đinh Đào lại nhét bao thuốc vào tay Cao Phi, thấy Cao Phi kiên quyết từ chối, cuối cùng cậu đành nhét thẳng vào túi áo Cao Phi, nói: "Tiểu đội trưởng, tôi thực sự cần nghỉ vài ngày, việc này liên quan đến đại sự cả đời của tôi."
Cao Phi nghe đến đây, đã dính dáng đến đại sự cả đời thì phải làm rõ ngọn ngành, thế là anh hỏi lại: "Cậu nói rõ cho tôi, rốt cuộc là chuyện gì!"
Đinh Đào nói: "Tiểu đội trưởng, bạn gái tôi sắp đến thăm tôi rồi. Trước đây tôi nói với cô ấy tôi là đặc chủng binh, loại rất cừ ấy, nhưng giờ cô ấy sắp đến gặp, tôi không thể để cô ấy biết tình trạng thực tế của mình. Tôi muốn anh cho tôi nghỉ vài ngày, tôi muốn đi đón cô ấy, ở cùng cô ấy vài ngày."
Thú thật, tình huống mà Đinh Đào nói không thuộc trường hợp binh sĩ nghĩa vụ được phép xin nghỉ. Cao Phi nói: "Tiểu Đinh à, cậu xem, tình huống của cậu quân đội không thể cho nghỉ được, làm vậy là vi phạm quy định rồi."
Thế nhưng Đinh Đào lúc này nhìn Cao Phi nói: "Tiểu đội trưởng, quy định là chết nhưng người là sống mà. Nơi khỉ ho cò gáy này, cấp trên nào có thấy được, chuyện gì chẳng phải do tiểu đội trưởng anh quyết định sao, anh cho tôi nghỉ vài ngày đi."
Đến đây thì Cao Phi thực sự không thể đồng ý, anh nói: "Tiểu Đinh, chuyện này tôi thực sự không thể đồng ý. Đây, cầm lại thuốc của cậu đi."
Cao Phi nói xong liền lấy bao thuốc trong túi ra, đặt vào tay Đinh Đào rồi đứng dậy định bỏ đi.
Đinh Đào bất ngờ đứng dậy, nhìn bóng lưng Cao Phi, lớn tiếng nói: "Tiểu đội trưởng, cái chỗ này của chúng ta, muốn gì không có nấy, chẳng phải chỉ là canh giữ biên giới thôi sao? Trước đây lúc anh ở một mình, chẳng phải cũng canh giữ được đó thôi? Chúng tôi có ở đây hay không cũng thế cả thôi, anh cho tôi nghỉ vài ngày thì đã sao!"
Cao Phi dừng bước, không quay đầu lại mà nói với Đinh Đào: "Cậu là quân nhân, quân nhân thì phải kiên thủ chức trách của mình."
Đinh Đào lại nói: "Kiên thủ cái khỉ gì chứ! Tiểu đội trưởng, anh ở đây lâu nhất, anh tự nghĩ xem, chúng ta giữ ở đây, còn chút dáng vẻ nào của người lính nữa không? Ngày ngày nhìn núi lại nhìn trời, ngày qua ngày, cuộc sống như vậy, chúng ta thực sự giống một người lính sao?"
Cao Phi xoay người lại, nhìn Đinh Đào nói: "Trên người cậu đang mặc quân trang, thì cậu chính là người lính. Bất kể cuộc sống ở đây như thế nào, ít nhất cũng phải xứng đáng với bộ quân phục trên người. Cậu tự mình suy nghĩ kỹ lại đi."
Cao Phi nói xong liền xoay người đi về phía ký túc xá.
Đinh Đào ở phía sau tiếp tục nói: "Nếu anh không cho tôi nghỉ, vậy thì tôi sẽ làm đào binh vài ngày, tôi nhất định phải đi gặp cô ấy."
Cao Phi khựng lại một chút nhưng không nói gì thêm, cũng không quay đầu lại mà tiếp tục đi về phía ký túc xá.
Cao Phi trở về phòng, lúc này Hứa Lợi Phong và lão Miêu đang ngồi trên giường, họ đặt chiếc bàn cạnh giường, trên bàn có máy tính. Hai người đang tranh luận điều gì đó trước màn hình.
Thấy Cao Phi bước vào, lão Miêu nói: "Tiểu Cao, cậu qua đây xem giúp tôi cái máy tính này, tôi định mua một cái."
Cao Phi nói: "Lão Miêu, máy tính thì thôi đi, thứ đó tốn kém lắm. Với lại mua đồ trên mạng chất lượng chưa chắc đã đảm bảo, mấy thứ đồ lớn thế này anh nên suy nghĩ kỹ. Tôi có chút chuyện, cần suy nghĩ một chút."
Lão Miêu thấy Cao Phi hình như thực sự có tâm sự, bèn liếc nhìn ra ngoài cửa ký túc xá. Anh theo bản năng nghĩ tâm sự của Cao Phi có thể liên quan đến Đinh Đào, nhưng không thấy Đinh Đào đâu nên cũng không làm phiền Cao Phi. Anh nói nhỏ với Hứa Lợi Phong: "Hai đứa mình nói nhỏ thôi, đừng làm ảnh hưởng đến tiểu đội trưởng."
Hứa Lợi Phong gật đầu, sau đó tiếp tục cùng lão Miêu nhìn màn hình máy tính bàn tán nhỏ nhẹ.
Cao Phi ngồi xuống giường, cúi đầu suy nghĩ về tâm sự của mình. Cũng không hẳn là tâm sự của anh, chính xác mà nói, đó là những lời Đinh Đào vừa nói với anh.