"Đại Cốt, đồ nhãi con nhà ngươi, ta đoán ngay là ngươi làm mà."
Cao Phi mắng một tiếng rồi từ trên chòi canh đi xuống. Thế nhưng, Đại Cốt căn bản chẳng thèm bận tâm, nó chỉ tò mò không hiểu sao Cao Phi lại không ở trong ký túc xá.
Động tĩnh bên ngoài đã đánh thức các lão binh đang nghỉ ngơi trong phòng. Từng người một vội vàng mặc quần áo, đứng dậy.
"Có một con Husky nhỏ ở đây này, các ông xem, nó đang ngoạm giày của ai kìa." Một lão binh phát hiện ra "Tiểu Ăn Hàng" đang ở trong phòng.
"Không phải của tôi, giày tôi vẫn còn đây." Một lão binh nói, ngồi bên mép giường xỏ giày.
"Cũng không phải của tôi."
"Tôi mặc xong hết rồi!"
Các lão binh lần lượt phủ nhận. Lão binh phát hiện ra con chó nhỏ lúc nãy cúi đầu nhìn xuống, chợt phát hiện giày mình thiếu mất một chiếc.
"Chết tiệt, là của tôi đấy, các ông mau giúp tôi lấy lại giày đi!"
"Mau dậy hết đi, chuẩn bị tập thể dục buổi sáng!" Trương Mãnh vừa nói vừa bước ra ngoài.
Lão binh kia túm lấy Tiểu Ăn Hàng, giành lại chiếc giày. Sau khi xỏ vào, anh ta ôm lấy con vật, theo chân đại đội trưởng đi ra ngoài.
Họ vừa đẩy cửa ký túc xá, chân còn chưa kịp bước ra thì tất cả mọi người theo phản xạ đều lùi lại một bước.
"Cao Phi, cậu tuyệt đối đừng cử động, chúng tôi đến cứu cậu đây."
Trương Mãnh lùi lại, quay đầu nói với mấy lão binh khác: "Mau lấy súng lại đây!"
Lão binh đang ôm con chó nhỏ vội vàng né ra phía sau. Họ không thể ngờ rằng trạm gác 913 này lại nguy hiểm đến thế, ngay cả sói hoang cũng tồn tại.
Cao Phi dĩ nhiên nghe thấy tiếng quát của Trương Mãnh. Cậu vừa quay đầu định bảo với Trương Mãnh rằng không có việc gì đâu, thì lúc này, Đại Cốt đột ngột quay đầu, đôi mắt trừng trừng nhìn về phía cửa ký túc xá. Việc có quá nhiều người xuất hiện đột ngột khiến nó trở nên căng thẳng.
Lão binh đã đưa khẩu súng trường vào tay Trương Mãnh. Anh ta nhanh chóng lên đạn, chĩa nòng súng về phía Đại Cốt bên ngoài.
"Trương đại đội trưởng, tuyệt đối đừng nổ súng, đây là bạn của tôi."
Cao Phi hét lên, thân mình chắn trước mặt Đại Cốt.
Trương Mãnh nhìn thấy bóng dáng Cao Phi lao tới phía trước, vội vàng hạ nòng súng xuống.
"Đại Cốt, lùi lại!"
Cao Phi thực sự sợ Đại Cốt xảy ra xung đột với những chiến sĩ do Trương Mãnh dẫn tới. Cậu quay đầu quát một tiếng. Lần này, Đại Cốt như nghe hiểu lời cậu, nó thực sự lùi lại, nhưng vẫn gầm gừ đe dọa những người ở cửa ký túc xá.
"Trương đại đội trưởng, cất súng đi, kẻo cướp cò đấy." Cao Phi đưa tay ra hiệu ngăn cản, người cũng từng bước tiến về phía Trương Mãnh.
Trương Mãnh cũng nhận ra mình quá căng thẳng, vội vàng chốt an toàn rồi cất súng đi.
Cao Phi đi tới cửa ký túc xá, liếc nhìn Trương Mãnh rồi lại nhìn lão binh đang ôm Tiểu Ăn Hàng. Cậu đưa tay mượn con vật, sau đó đặt nó xuống mặt đất bên ngoài.
"Mọi người không cần căng thẳng quá. Con lớn là Đại Cốt, con nhỏ là Tiểu Ăn Hàng. Chúng là hàng xóm của trạm gác 913, sáng nào chúng cũng tới. Chỉ là chúng chưa quen các anh nên mới coi mọi người là mối đe dọa thôi."
Cao Phi nói xong lại nhìn về phía Đại Cốt, hô lớn: "Đại Cốt, lại đây, đưa con của ngươi đi!"
Đại Cốt không tới, còn con chó nhỏ đã bò đến chân Cao Phi, dùng miệng cắn lấy giày của cậu.
"Cao Phi, cậu không đùa đấy chứ? Đó là sói đấy, không phải con Husky dưới chân cậu đâu, nguy hiểm lắm." Trương Mãnh lo lắng nói.
Cao Phi cười đáp: "Trương đại đội trưởng, anh nghĩ nhiều rồi. Đại Cốt với tôi quan hệ rất tốt, tôi sống với nó mấy tháng nay rồi, có gì nguy hiểm đâu. Trước đây khi tôi đi tuần tra, lúc gặp nguy hiểm chính Đại Cốt đã cứu tôi đấy."
Cao Phi nói xong, cậu lắc lắc chân, hất văng Tiểu Ăn Hàng đang cắn giày mình ra. Cậu vừa hất nó sang một bên, con vật lại nhào tới, tiếp tục cắn xé giày của cậu.
Việc không thể thoát khỏi con vật nhỏ này khiến Cao Phi cảm thấy hơi ngượng ngùng.
Cậu chỉ đành cười gượng nói với Trương Mãnh: "Trừ con này ra, nó còn nhỏ không hiểu chuyện, sáng nào cũng tới quậy phá, tôi quen rồi. Thực ra chúng tới đây chỉ để kiếm chút đồ ăn, ăn xong là đi ngay, không nguy hiểm thật mà."
Trương Mãnh và các lão binh vẫn nửa tin nửa ngờ. Cao Phi nhìn ra họ chưa tin hẳn, vì vậy cậu bế Tiểu Ăn Hàng lên, đứng dậy đi về phía nhà bếp, rồi gọi vọng lại: "Đại Cốt, đến giờ ăn rồi, ngươi cũng qua đây đi."
Đại Cốt không tới, nó vẫn đứng từ xa gầm gừ với các lão binh và Trương Mãnh. Cao Phi thấy không gọi được nó thì cũng mặc kệ, cậu đi thẳng vào bếp, đẩy cửa bước vào.
Trương Mãnh cùng các lão binh cũng thận trọng bước ra khỏi ký túc xá, ánh mắt luôn dán chặt vào Đại Cốt, đề phòng nó lao tới bất cứ lúc nào. Dù Đại Cốt phát ra tiếng gầm gừ đe dọa, nhưng từ đầu đến cuối nó không hề tấn công. Trương Mãnh cùng các chiến sĩ vừa đề phòng vừa theo chân Cao Phi vào bếp.
Trong bếp, Cao Phi lấy bát sữa thường ngày của Tiểu Ăn Hàng ra, thêm chút sữa bột, dùng nước ấm pha rồi đặt bát xuống đất ngoài sân, thả con vật nhỏ xuống đó, xong xuôi thì không bận tâm nữa.
Tiểu Ăn Hàng tự biết ăn, có đồ ăn là nó quên hết mọi thứ, không còn quậy phá nữa.
"Con vật nhỏ này lúc uống sữa trông đáng yêu thật đấy." Trương Mãnh và mọi người nhìn con vật đang chúi đầu vào bát, cảm thấy sinh vật mũm mĩm này rất dễ thương, ít nhất là thuận mắt hơn nhiều so với lúc nó quậy phá.
Cao Phi lấy một miếng thịt lớn, dùng dao thái một phần rồi xách tay đi ra ngoài.
Đại Cốt phát hiện ra miếng thịt trong tay Cao Phi, nó không gầm gừ nữa. Nó đứng dậy, có chút do dự không biết có nên đi về phía Cao Phi hay không.
Để Trương Mãnh và các chiến sĩ tin rằng mối quan hệ giữa cậu và Đại Cốt là thật, lần này Cao Phi không ném thịt đi. Cậu muốn cho họ thấy rõ, Đại Cốt không hề đe dọa tới trạm gác 913.
Cao Phi xách thịt đi về phía Đại Cốt. Ban đầu Đại Cốt vẫn nhìn Cao Phi với vẻ thờ ơ, nhưng khi Cao Phi chỉ còn cách nó hai mét, Đại Cốt lại bắt đầu lùi lại. Cao Phi thử tiến thêm, nhận thấy cứ mỗi khi cậu tiến lên là Đại Cốt lại lùi. Không còn cách nào khác, Cao Phi đành dừng lại, vươn tay đưa miếng thịt về phía Đại Cốt.