Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Xuyên Đến Cổ Đại

Lượt đọc: 9658 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175
Tiến »
Chương 18
làm giường đất

❊ ❊ ❊

Trần Tiểu Thái tràn đầy cẩn trọng gặm hồ lô ngào đường, "Đại ca, ngươi phát tài sao?"

Trần Tiểu Thái ngậm một quả ở trong miệng, từ từ thưởng thức hương vị ngọt ngào này.

Hồ lô ngào đường có chút mắc, chỉ có lúc đại ca kiếm được số tiền lớn, mới có thể mua ăn, trước kia đại ca đánh được lão hổ, liền mua cho nó và đệ đệ ăn.

Trần Tiểu Mễ cười cười, nói: "Là phát một cái tài nhỏ."

Trần Tiểu Thái có chút vui sướng hỏi: "Thịt heo trong thành tăng giá sao?"

Trần Tiểu Mễ gật gật đầu, nói: "Cũng không sai biệt lắm."

Trần Tiểu Mễ tính toán, tốn mười lượng mua Lục Lâm vào cửa, đỡ tốn ba lượng tiền thuế, hạt châu này bán được sáu lượng bạc, chỉ còn chênh lệch có một lượng nữa.

Dù sao Lục Lâm cũng là người trưởng thành có thể làm việc được, sau khi gia hỏa này vào cửa, thức ăn trong nhà được cải thiện không ít, cuộc sống cũng đỡ hơn, hẳn là còn có kiếm được nữa.

Phát hiện còn có thể kiếm được nữa, Trần Tiểu Mễ không khỏi có chút vui sướng đến phát điên.

Trần Tiểu Thái nhìn Trần Tiểu Mễ tươi cười, cũng theo đó mà cao hứng.

Sau khi phụ thân qua đời, Trần Tiểu Thái rất ít khi nhìn thấy Trần Tiểu Mễ cười. Thôn dân đều nói đại ca thô lỗ, không có bộ dáng mà ca nhi nên có, Trần Tiểu Thái lại cảm thấy đại ca cực kỳ đẹp.

"Đại ca, ngươi cũng ăn đi." Một xâu hồ lô ngào đường có bốn quả sơn tra, Trần Tiểu Thái ăn một quả, rồi đưa cho Trần Tiểu Mễ, Trần Tiểu Mễ cũng không từ chối, gặm một quả, vẻ mặt hai huynh đệ đều thỏa mãn.

Lục Lâm nhìn vẻ mặt say mê của Trần Tiểu Mễ và Trần Tiểu Thái, thầm nghĩ: Vật tư ở cổ đại vẫn là quá ít, nên hồ lô ngào đường mới được hoan nghênh như vậy, hình như quầy bán quà vặt kia của hắn còn có một ít mứt táo và táo đỏ.

Có tiền, Trần Tiểu Mễ cũng không vội vàng săn thú.

Trần Tiểu Mễ mua một ít gạch ngói, tính toán sửa chữa phòng ở một chút, mùa đông ở gần sông sẽ rất phiền toái.

"Tiểu Mễ, chúng ta xây một cái giường đất nhé?" Lục Lâm hỏi.

Trần Tiểu Mễ liếc mắt nhìn Lục Lâm một cái, có chút khó hiểu hỏi: "Giường đất là cái gì?"

Lục Lâm nghĩ nghĩ, nói: "Giường đất chính là dùng đất hoặc gạch xây thành giường, mùa đông, đốt củi lửa ở bên dưới, nằm ở trên ngủ sẽ rất ấm áp, thân thể cũng không dễ sinh bệnh."

Nghe được thân thể không dễ sinh bệnh, Trần Tiểu Mễ không khỏi có chút động tâm, thân thể Trần Tiểu Mạch rất kém, mùa đông tới sẽ rất dễ thụ hàn, một khi sinh bệnh vào mùa đông, cũng rất khó mời đại phu. Mùa thu năm nay tới có chút sớm, Trần Tiểu Mễ cân nhắc mùa đông sẽ có khả năng lạnh hơn một chút.

"Sao ngươi lại biết thứ này?" Trần Tiểu Mễ hỏi.

"Trên sách nói, ta nhìn lén sách của đường ca nên biết được." Lục Lâm nói.

Trần Tiểu Mễ gật gật đầu, nói: "Thì ra là thế."

Người đọc sách ở thời đại này, rất được người khác tôn kính, tuy rằng Lục Trình Ngọc của Lục gia chỉ là một đồng sinh lang, nhưng cũng đã cực kỳ có mặt mũi, nhà nào làm hỉ sự trong thôn, đều sẽ mời Lục Trình Ngọc, nhiều thêm một đồng sinh lang, chủ nhà cũng sẽ nhiều hơn vài phần mặt mũi.

"Lục gia cũng không có giường đất a." Trần Tiểu Mễ có chút khó hiểu nói.

Lục Lâm cười cười, nói: "Đường ca ta chỉ nghĩ lên cao làm quan, mấy thứ như này hắn sẽ không thèm để ý."

Trần Tiểu Mễ ngẫm lại, cũng cảm thấy đúng thật là vậy, "Vậy ngươi biết giường đất xây thế nào không, ta hỗ trợ ngươi."

Lục Lâm nghe Trần Tiểu Mễ đồng ý, trong lòng có chút cao hứng, bàn tính trong lòng bắt đầu lạch cạch lạch cạch tính toán.

Lục Lâm vẫn rất thích Trần Tiểu Mễ, cân nhắc khi nào, có thể gia tăng một chút tình cảm, giường Trần gia rách tung toé, hơn nữa còn rất nhỏ, Lục Lâm đã sớm nhìn không vừa mắt.

Lục Lâm tính xây giường đất lớn hơn một chút, rộng hơn một chút, đến lúc đó, bốn người ngủ trên một cái giường, cũng có thể ngủ đến mùa hạ, hắn cũng có thể lên giường ngủ.

Nếu hắn có thể lên giường, hắn liền đuổi Trần Tiểu Thái cùng Trần Tiểu Mạch qua một bên, gắn thêm cái mành.

Trần gia bận rộn đến khí thế ngất trời, Lục gia bên kia thì không dễ chịu lắm.

Lần trước Lục Lâm cự tuyệt hỗ trợ Lục gia, Lục lão thái liền hậm hực thật lâu, nói Lục Lâm là kẻ vong ân phụ nghĩa, nói không chừng sẽ bị sói trong núi ăn luôn.

Lại không nghĩ tới Lục Lâm không những không bị sói ăn, bên Trần gia kia còn gióng trống khua chiêng sửa nhà.

Lúc trước, Trần Tiểu Mễ từ trong thành trở về còn mang theo một cái sọt lớn, thôn dân ai cũng thấy được.

Thôn dân suy đoán Trần Tiểu Mễ lại dựa vào săn thú mà kiếm được không ít tiền, đối Trần Tiểu Mễ hâm mộ không thôi.

Thang thị, đại bá mẫu của Lục Lâm, biết cuộc sống của nhà Trần Tiểu Mễ không tồi, không khỏi có chút tiếc nuối, biết vậy trước kia đòi thêm chút sính lễ.

Lục Lâm cùng Trần Tiểu Mễ tốn thời gian hai ngày, cuối cùng cũng xây xong giường đất, bởi vì hai người đều mới làm lần đầu, nên giường có chút thô ráp, thế nhưng khi chân chính nằm lên lại phi thường thoải mái.

Mùa thu vào đêm đã có chút lạnh, buổi tối Trần Tiểu Mễ thử đốt ít củi dưới giường đất, phát hiện khi nằm lên ấm áp dào dạt, cực kì thoải mái, như thế nào cũng không dám tin, trên đời này cư nhiên lại có thứ tốt như vậy.

Trần Tiểu Mễ bỗng nhiên có vài phần khâm phục đối với hán tử mình mới cưới vào cửa.

Trần Tiểu Mễ cảm thấy hình như Lục Lâm phi thường thông minh, cũng không hiểu, tại sao Lục gia lại đưa một hán tử thông minh như vậy qua ở rể cho y, Trần Tiểu Mễ nghĩ lại, cảm thấy hình như trước kia Lục Lâm cũng không có thông minh là mấy, sau khi rơi xuống sông, mới thông minh hơn một chút.

Sau khi sửa xong phòng ở, trên tay Trần Tiểu Mễ chỉ còn lại sáu lượng bạc, bao gồm cả bạc trước kia tiết kiệm được.

Sáu lượng bạc hẳn là cũng đủ mua một chút thức ăn để qua mùa đông, nhưng nếu muốn có thêm một chút gì đó để sống dễ chịu hơn, thì lại có chút miễn cưỡng.

Trần Tiểu Mễ cảm thấy vẫn là nên kiếm nhiều tiền một chút, sau này có ôm đau bệnh tật gì muốn mời đại phu, cũng không quá khó khăn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175
Tiến »