Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Xuyên Đến Cổ Đại

Lượt đọc: 9693 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175
Tiến »
Chương 28
tiền công làm người ta hâm mộ

❊ ❊ ❊

Đám người Lưu Quý Dũng đi đường, không khỏi bắt đầu nghị luận.

"Cha, Trần Tiểu Mễ kia là người không tồi a! Không giống người khác đồn đãi một chút nào." Lưu Văn nói.

Đám người Lưu Quý Dũng là người thôn Đại Loan kế bên Đại Thạch thôn, cũng có người ở thôn Đại Thạch gả qua thôn Đại Loan, chuyện của Trần Tiểu Mễ nháo lớn như vậy, hỏi thăm một chút là biết ngay.

Bởi vì Trần Tiểu Mễ mời bọn họ cũng có chút kỳ quái, cho nên, Lưu Quý Dũng trở về cũng hỏi thăm một chút, sau khi hỏi thăm được, hắn liền minh bạch nguyên nhân Trần Tiểu Mễ không trả giá.

Mọi người suy nghĩ một chút, cảm thấy bút sinh ý này vẫn có thể tiếp nhận, cho dù Trần Tiểu Mễ có lợi hại thì trong nhà vẫn còn hai đứa nhỏ, bọn họ lại có tới năm người a! Nếu như Trần Tiểu Mễ không đưa tiền đúng ngày, cùng lắm thì bọn họ không làm nữa.

Bất quá, qua một ngày tiếp xúc, Lưu Quý Dũng phát hiện sự tình so với tưởng tượng của bọn hắn tốt hơn nhiều.

Trần Tiểu Mễ ôn hòa, Lục Lâm cũng rất hào phóng, nấu cho bọn hắn một nồi cháo lớn như vậy, có đồ ăn có thịt, tiền công còn cao, làm một ngày trả tiền một ngày, tuy đường đi xa một chút nhưng đây cũng là không có biện pháp nào.

Tiếu Đại Lực gãi gãi đầu, nói: "Cháo kia thật là ngon a."

Trước kia, Tiếu Đại Lực đi theo Lưu Quý Dũng đi xây nhà cho con thừ tự của một hộ nhà giàu, hắn là học đồ, một ngày chỉ có mười lăm văn tiền, được bao một bữa ăn trưa, nhưng cũng chỉ là cháo gạo lức, căn bản ăn không đủ no, ăn được một hồi bụng lại đói tiếp.

So sánh một chút, Trần Tiểu Mễ thật đúng là quá phúc hậu.

Cho thêm Thổ Côn vào cháo, cư nhiên lại ngon như vậy, Tiếu Đại Lực bỗng nhiên cảm thấy chờ xây xong nhà cho Trần Tiểu Mễ, hắn cũng có thể đến núi phụ cận Đại Loan thôn đào một ít về ăn.

Tiếu Đại Lực cảm thấy thôn dân Đại Thạch Thôn thật là ngốc a! Chuyện tốt như vậy cư nhiên lại đẩy ra bên ngoài.

Trần Tiểu Mễ mua không ít gạch ở lò gạch, hai học đồ liền hỗ trợ khuân gạch.

Thôn dân kiêng kị Trần Tiểu Mễ, nhưng không sợ hai học đồ làm việc cho nhà Trần Tiểu Mễ.

"Hai người các ngươi đang làm việc cho nhà Trần Tiểu Mễ sao?" Một cái thôn dân đi tới bên người hai huynh đệ hỏi.

Tiếu Đại Lực gật gật đầu.

"Các ngươi biết không? Cai song nhi Trần Tiểu Mễ kia không đơn giản đâu......" Thôn dân ra vẻ thần bí nói.

Tiếu Đại Lực "Nga" một tiếng, bởi vì trước đó đều đã hỏi thăm qua, Tiếu Đại Lực không hề tò mò với cái song nhi không đơn giản trong miệng thôn dân.

Trần Tiểu Mễl là cái dạng gì, thì liên quan gì đến bọn họ, chỉ cần làm việc trả tiền là được rồi, trước kia, Tiếu Đại Lực cũng từng làm việc cho người nhà giàu, tiền thuê cũng khá tốt, thế nhưng khi hoàn thành công việc, lúc trả tiền nếu người ta thấy chỗ nào làm không vừa ý liền ép giá một chút.

Trần Tiểu Mễ thì lại khác, thức ăn tốt, ngày nào làm xong đều trả tiền ngày đó, tiền công cũng rất rộng rãi, lúc làm việc, Trần Tiểu Mễ cũng rất ít khi khoa tay múa chân, công việc này cũng rất tốt.

Còn có giường đất kia của nhà Trần Tiểu Mễ, đó đúng thật là thứ tốt, nếu như có thể học được vậy sau này cũng thêm một món nghề.

Bất quá, hiện tại bọn họ chủ mới làm ở đây được mấy ngày, đương nhiên không thể học hỏi chuyện giường đất ở của người ta.

Thôn dân thấy hai huynh đệ không có hứng thú nói chuyện, liền có chút sốt ruột, "Hẳn là các ngươi cũng đã nghe nói qua, cái song nhi Trần Tiểu Mễ kia có một cổ sức lực kìa quái, ngay cả lão hổ y cũng đánh chết được, y còn đánh người lung tung, Trần gia không có biện pháp nào nên mới phân gia cho y, các ngươi không sợ sao?"

Tiếu Đại Lực liếc mắt nhìn thôn dân một cái, nói: "Bọn ta làm việc cho người ta, chuyện của chủ nhà, không có liên quan gì tới bọn ta, chỉ cần làm việc xong trả tiền là được."

Tiếu Đại Lực cảm thấy thôn dân Đại Thạch Thôn là chuyện bé xe ra to, không phải chỉ là một song nhi thôi sao? Tuy rằng y giết được lão hổ, nhưng nói không chừng trước đó lão hổ kia đã chết rồi, y chỉ là kéo lão hổ kia từ trên núi xuống mà thôi.

Thôn dân thấy Tiếu Đại Lực cùng Tiếu Đại Thạch không chịu tiếp thu, liển lắc lắc đầu, chỉ tiếc hận rèn sắt không thành thép.

Hai huynh đệ Tiếu Đại Lực làm việc ở nhà Trần Tiểu Mễ được ba ngày, liền gặp được vài thôn dân tiến lên hỏi chuyện, không ít người dùng ánh mắt đồng tình nhìn hai huynh đệ, làm hai huynh đệ thập phần cạn lời, quan nhiều lần, hai huynh đệ liền tập thành thói quen.

Lục Lâm biết rõ ràng mấy hành vi của thôn dân, thấy đám người Lưu Quý Dũng không rút lui trong lòng liền an tâm không ít.

Đương nhiên, đương nhiên nếu đám người Lưu Quý Dũng thật sự không muốn làm, hắn cũng không ngại, cùng lắm thì hắn lại bỏ thêm chút tiền, mời người khác.

Mấy thôn dân của Đại Thạch thôn vốn dĩ còn tưởng rằng mấy người kia làm ở chỗ Lục Lâm mấy ngày liền làm không nổi nữa, không nghĩ tới lại có thể kiên trì đến tận bây giờ.

Vào mùa đông, có rất nhiều người đều rảnh rỗi, mấy người này cũng muốn tìm một công việc tốt để làm, đầu năm nay, việc ít người nhiều.

Có đôi khi lên trấn trên mỏi mắt trông chờ cả một ngày, cũng không chờ được việc làm, nhưng đi một đoạn đường xa như vậy, dù sao cũng phải kiếm được việc gì tốt một chút, có vài người nhận được việc làm gia đinh cho nhà khác liền không vui.

Trong thôn có vài người quanh co lòng vòng hỏi thăm tiền công của đám người Lưu lão hán, biết được liền líu lưỡi không thôi.

Biết mấy tiểu tử choai choai làm giúp cũng được hai mươi văn tiền một ngày, cái lão làm lâu năm kia được tới bốn mươi văn tiền một ngày, không ít người đều cảm thấy có chút buồn bực.

Tiền công Trần Tiểu Mễ trả còn muốn cao hơn một chút so với nhà bình thường, còn bao một bữa cơm.

Trong thôn ít ruộng mà người thì nhiều, chuyện tốt như vậy, sao có thể để người ngoài thôn làm, Lục Lâm không có một chút không được tự nhiên nào đem lí chính ra làm bia đỡ đạn, nói với người ta là, lí chính nói người trong thôn đều bận việc không ai nguyện ý làm việc cho hắn.

Trong thôn có những người nhìn chằm chằm tiền công làm việc, cũng có người nhìn chằm chằm cách làm giường đất, này không phải là cái cớ, cũng không thể hỏi Trần Tiểu Mễ giường đất này làm như thế nào, nhưng nếu đi làm việc cho Trần Tiểu Mễ, chẳng những có thể kiếm tiền, nói không chừng còn có thể học được cách làm giường đất.

Vài ngày sau, liền có mấy người đi tìm lí chính, nói là Trần Tiểu Mễ mời người ngoài thôn làm việc, chuyện này không thích hợp.

Loại chuyện này, tốt nhất là nên tìm người ở trong thôn, trong thôn cũng không phải là không có ai, lí chính không nên chưa hỏi qua người trong thôn mà đã quyết định chuyện này rồi tiện nghi cho người ngoài thôn, Trương Tiến bị làm sinh khí không nhẹ.

Trương Thành cho rằng với thanh danh của Trần Tiểu Mễ, trước kia, ông cũng muốn tìm người giúp Trần Tiểu Mễ xây nhà, nhưng không có ai nguyện ý đi, nhưng sau khi mấy người này thấy tiền công người ngoài kiếm được, thì trong lòng liền không vui.

Đám người Lưu Quý Dũng làm việc ở nhà Lục Lâm được sáu ngày, liền có mấy thôn dân tìm tới cửa nói là do lí chính lầm, sao trong thôn lại không có ai nguyện ý làm việc bọn hắn chứ, mấy chuyện như xây nhà này, trong thôn có rất nhiều người muốn làm.

Lục Lâm cùng Trần Tiểu Mễ thương lượng một chút, từ trong đám thôn dân, tuyển ra sáu người để thuê.

Chuyện sửa nhà đã để cho đám người Lưu Quý Dũng làm, nhưng Lục Lâm còn muốn xây thêm chuồng lừa và chuồng gà, ngỗng, việc vẫn còn nhiều lắm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175
Tiến »