Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Xuyên Đến Cổ Đại

Lượt đọc: 9653 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175
Tiến »
Chương 7
đồ phá của

❊ ❊ ❊

Lục Lâm tới đây hai ngày, đại khái cũng nắm rõ được sinh hoạt làm việc và nghỉ ngơi của ba huynh đệ Trần gia.

Mỗi ngày Trần Tiểu Mễ đều đi sớm về trễ phụ trách săn thú nuôi gia đình, có khi Trần Tiểu Thái mang theo Trần Tiểu Mạch ra ngoài nhặt củi, hái một ít rau dại, cho gà ăn... Có khi, để Trần Tiểu Mạch lại ở nhà.

Thấy ba huynh đệ Trần gia mỗi ngày đều vội đến chân không chạm đất, Lục Lâm nằm một hồi lâu cũng có chút chột dạ.

Đến tiểu hài tử còn biết nuôi gia đình, một đại nam nhân như hắn lại chỉ biết nằm trên ván mà ngủ.

Lục Lâm cảm thấy chính mình phải kiếm một chút tiền, chăn bông trong nhà cũng quá mỏng, ngủ như vậy sớm muộn gì hắn cũng bị đông chết.

Trần Tiểu Thái chịu trách nhiệm gánh củi lửa, về đến nhà, đã ngửi thấy được một luồng hương vị.

Trần Tiểu Thái hít hít mũi, có chút tò mò.

Lục Lâm liếc mắt nhìn Trần Tiểu Thái, nói: "Ngươi đã trở lại, ta làm trứng chiên."

Trần Tiểu Thái có chút hồ nghi nói: "Trứng chiên? Trứng ở đâu ra a!" Trong nhà có năm con gà con, nhỏ như vậy làm sao đẻ trứng được.

Lục Lâm tùy ý nói: "Gặp một ổ gà rừng, nhặt được."

Trần Tiểu Thái có chút ngoài ý muốn với vận khí của Lục Lâm, nhưng cũng không miệt mài theo đuổi, có ăn là tốt rồi.

Trần Tiểu Thái nhìn mâm trứng chiên, do dự một chút, nhìn Lục Lâm, nói: "Ngươi cũng tới ăn đi."

Lục Lâm nhìn Trần Tiểu Thái, thầm nghĩ: Tiểu hài tử này cũng rất rộng lượng a! Cư nhiên còn mời hắn ăn trứng gà.

Bên trong quầy bán quà vặt của Lục Lâm có hai sọt trứng gà lớn, mỗi sọt đều có khoảng bốn trăm trứng, kiếp trước, trình độ của người ở nông thôn rất tốt, có rất nhiều người đều ra ngoài làm việc, cũng có nhiều người không nuôi gà để lấy trứng mà đi mua trứng gà ăn.

Trứng gà trong quầy bán quà vặt là do gà ăn thức ăn gia súc đẻ ra, đương nhiên dinh dưỡng sẽ kém hơn một chút so với gà nuôi trong nhà đẻ ra, bất quá, tốt xấu cũng là trứng gà, có còn đỡ hơn không.

Trước khi Trần Tiểu Thái trở về, hắn hắn đã ăn hai cái, còn lén nấu một chén cháo, lấy gạo trong quầy bán quà vặt nấu. Cảm giác ăn no rất là không tồi.

Lục Lâm ăn một miếng, Trần Tiểu Thái liền đoạt bát cơm về.

Lục Lâm bừng tỉnh đại ngộ mục đích của Trần Tiểu Thái, hẳn là Trần Tiểu Thái sợ hắn hạ độc, cho nên, để hắn ăn một miếng trước, xác định không có độc mới bắt đầu ăn.

Lục Lâm có chút cạn lời, còn tuổi nhỏ, tâm nhãn lại nhiều như vậy.

Trần Tiểu Thái ngẩng đầu, liếc mắt nhìn Lục Lâm một cái, hỏi: "Có phải ngươi bỏ mỡ vào hay không?"

Lục Lâm gật gật đầu, nói: "Đúng vậy."

Trần Tiểu Thái có chút bực mình mắng một câu, "Cái đồ phá của."

Lục Lâm: "......" Hắn cư nhiên bị một tiểu hài tử quở trách là đồ phá của.

Lục Lâm bỗng nhiên nghĩ tới, mỗi ngày phụ nữ hiện đại đều ồn ào là phải giảm béo, thực phẩm dầu mỡ tránh còn không kịp, dầu ở cổ đại lại là thứ hiếm lạ, dầu chỉ có thế lấy từ trong mỡ động vật, rất nhiều người nơi này đều không ăn mỡ, dầu của Trần gia, hẳn được ngao từ mỡ heo.

Lục Lâm chuyển động tròng mắt, bên trong quầy bán quà vặt của hắn, còn hơn mười thùng dầu thực vật, trước kia người trong thôn đều dùng lương thực đổi dầu, nhưng sau khi có điều kiện tốt hơn, nhiều người không trồng trọt, chỉ có thể mua dầu về ăn, thời điểm đầu bếp bên trong nhà xưởng tới mua dầu đều phải lấy đến mấy thùng.

Hơn mười thùng dầu thực vật, nếu lấy ra hẳn là có thể ăn trong một khoảng thời gian dài.

Lục Lâm bỗng nhiên có loại cảm giác bản thân mình phi thường giàu có, đáng tiếc có nhiều thứ không thể lấy ra được.

Trần Tiểu Thái thật cẩn thận ăn một cái trứng chiên, lại cho Trần Tiểu Mạch ăn một cái, tuy rằng hai huynh đệ đều có chút chưa đã thèm, nhưng đều ăn ý ngừng lại.

Trần Tiểu Thái đem hai cái trứng chiên dư lại dấu đi.

Lục Lâm thầm nghĩ: Là muốn để lại cho Trần Tiểu Mễ ăn sao? Thanh danh của ba huynh đệ Trần gia ở trong thôn một người so với một người càng kém hơn, lão tam là một kẻ ngốc, lão nhị là kẻ trợ Trụ vi ngược, lão đại là người điên...... Nhưng trên thực tế, tình cảm của ba huynh đệ Trần gia rất không tồi a! Lục Lâm cảm nhận được một cái chút cảm giác ấm áp.

"Đại ca, tên kia làm trứng chiên ăn rất ngon a! Nhưng phải dùng chút dầu, thật là không biết quản gia." Trần Tiểu Thái oán giận nói.

Trần Tiểu Mễ ăn uống không ít, không cẩn thận liền ăn hết hai cái trứng chiên.

Trần Tiểu Mễ không kén ăn, ăn gạo lức bánh bao cũng có thể ngon, nhưng cũng rất thích mỹ thực.

Lục Lâm chiên trứng, ngoại tiêu lí nộn*, rất là mỹ vị, Trần Tiểu Mễ ăn thật cao hứng, không cẩn thận liền ăn hết sạch.

*Ngoại tiêu lý nộn: 1.Bên ngoài vàng giòn, bên trong mềm mại (nấu nướng) | 2. Gặp một việc rất ngạc nhiên, rất kinh ngạc, dâng trào cảm xúc.

"Chỉ là dầu mà thôi, lại bắt thêm con mồi, ngao lại là được."

Trần Tiểu Thái liếc mắt nhìn Trần Tiểu Mễ một cái, nói: "Đại ca, hôm nay không bắt được con mồi sao?"

Trần Tiểu Mễ có chút sầu lo nói: "Bắt không được, mùa đông năm nay có khả năng sẽ đến sớm hơn."

Trần Tiểu Thái chớp chớp mắt, nói: "Nếu tên kia đã tỉnh lại thì để hắn đi làm việc đi."

Trần Tiểu Mễ nghĩ nghĩ, nói: "Cũng tốt." Trần Tiểu Mễ thầm nghĩ: Nói như thế nào Lục Lâm cũng là nam nhân, coi như không bắt được con mồi, vậy cũng có thể giúp đỡ tìm chút thức ăn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175
Tiến »