Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Xuyên Đến Cổ Đại

Lượt đọc: 9603 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175
Tiến »
Chương 8
phát hiện củ từ

❊ ❊ ❊

Buổi tối, Trần Tiểu Mễ tìm Lục Lâm thương lượng một chút, hỏi hắn là muốn tiếp tục ở nhà nghỉ ngơi hay là vào núi với y?

Lục Lâm cảm thấy Trần Tiểu Mễ đối xử với mình không như đối xử với trượng phu ở rể, mà giống như đối xử vớ người giúp việc trong nhà.

Lục Lâm châm chước một chút, lựa chọn vào núi với Trần Tiểu Mễ.

Làm hán tử thành niên duy nhất trong nhà, Lục Lâm cảm thấy hắn cần phải thay đổi ấn tượng của Trần Tiểu Thái với mình, tạo lập uy nghiêm cho mình.

Sáng sớm hôm sau, Lục Lâm liền đi theo Trần Tiểu Mễ vào núi.

Kiếp trước Lục Lâm lớn lên ở nông thôn, nhưng trong thôn cũng không có núi, nên hắn vẫn có chút tò mò với núi lớn.

"Sau khi vào núi thì theo sát ta, đừng có kéo chân sau." Trần Tiểu Mễ quay đầu, có chút hung ác nói.

Lục Lâm gật gật đầu, nói: "Được."

Trần Tiểu Mễ cầm cung tiễn đi ở phía trước, Lục Lâm theo sau, trong tay Lục Lâm cầm một cây trúc bị gọt một phần.

Lục Lâm nhìn cung tiễn trên tay Trần Tiểu Mễ, lại nhìn nhìn thương trúc của mình, trong lòng không tiếng động chảy xuống hai hàng nước mắt, cái thương trúc này cũng quá vô dụng, coi như không có cung tiễn, vậy cũng phải chuẩn bị cho mình một cây đao chứ!

Lục Lâm đại khái cũng biết cung tiễn là do Trần Tiểu Mễ phải bỏ một số tiền lớn để mua, đối với bảo đao mà nói, giá tiền khẳng định cũng rất đắt.

Sức lực Trần Tiểu Mễ rất lớn, y có bản lĩnh săn thú cao siêu như vậy, nhất định có liên quan đến khí lực kinh người của y và công cụ săn thú.

"A, củ từ."

Bởi vì công cụ không phải thực tiện tay, nên Lục Lâm loay hoay cả nửa ngày, mới đào ra được một củ từ.

Trần Tiểu Mễ liếc mắt nhìn Lục Lâm, có chút hồ nghi nói: "Củ từ? Đây là Thổ Côn, ngươi đào thứ này làm cái gì?"

Lục Lâm không nghĩ ngợi nói: "Có thể ăn a!"

Củ từ là thứ tốt a! Thứ này giá trị dinh dưỡng rất cao. Bất luận là hắn hay ba huynh đệ Trần gia, thân thể đều có chút thiếu dinh dưỡng, có thể dùng củ từ để bổ sung.

Trần Tiểu Mễ nhíu mày, bất mãn nói: "Cái này không thể ăn, hơn nữa, đụng trúng thứ này còn bị ngứa, thực phiền toái."

Từ rất sớm Trần Tiểu Mễ đã vào núi tìm kiếm thức ăn, trước kia cũng từng lấy thử Thổ Côn, bất quá, sau khi da Trần Tiểu Mễ tiếp xúc với thứ này, cả người đều bị ngứa, y liền cảm thấy thứ này có khả năng có độc, nên đã từ bỏ.

Lục Lâm cười cười, nói: "Cái này bỏ vào cháo ăn rất ngon, bất quá, da đụng trúng thứ này sẽ bị ngứa, lúc gọt vỏ chú ý một chút là được rồi."

Lục Lâm không có trực tiếp chạm vào củ từ, tìm lá cây lớn bọc lại củ từ bỏ vào sọt, định về nhà rồi xử lý.

Trần Tiểu Mễ không thèm để ý nói: "Thứ này trên núi có không ít, ngươi thích thì đào đi".

Lục Lâm cười cười, nói: "Tốt".

Bên trong quầy bán quà vặt của Lục Lâm có không ít đồ ăn vặt, nhưng nguyên liệu nấu ăn lại rất ít, ở thế giới này, không làm mà ăn thì núi cũng lở.

Trần Tiểu Mễ thấy Lục Lâm đào trong chốc lát cũng không xong được, xem xét chỗ này một chút, còn ở dưới chân núi, chung quanh cũng không có dã thú hung mãnh gì, liền để Lục Lâm lại đào củ từ, còn mình thì thâm nhập vào rừng, xem mấy cái bẫy rập đã bố trí.

Trần Tiểu Mễ phát hiện bên trong bẫy rập có hai con gà, liền mang gà trở về.

Trần Tiểu Mễ thu hai con gà, Lục Lâm đã đào được ba củ Thổ Côn, Trần Tiểu Mễ cũng không tin chuyện Lục Lâm nói Thổ Côn ăn ngon là thật sự, y luôn cảm thấy là do Lục Lâm sợ chết, không muốn thâm nhập vào rừng...

Trần Tiểu Mễ đối với hành vi tham sống sợ chết của Lục Lâm có chút khinh thường, nhưng dù sao đây cũng là lần đầu tiên Lục Lâm theo y vào núi, Trần Tiểu Mễ cũng không có hy vọng gì nhiều.

Lục Lâm ẩn ẩn cảm thấy thần sắc Trần Tiểu Mễ nhìn hắn có chút cổ quái, nhưng cũng không để ý nhiều lắm.

........

Trần Tiểu Mễ đem một con gà về nhà, để Lục Lâm ở nhà nấu cơm, còn mình thì mang một con gà rời đi.

Hầu như ở trong thôn Trần Tiểu Mễ không thân thiết với ai, nhưng cũng không phải là hoàn toàn không có.

Trong thôn có một lão thợ săn góa bụa, có quan hệ không tồi với Trần Tiểu Mễ, mấy năm trước Trần Tiểu Mễ gạt người nhà vào núi săn thú, lão thợ săn thấy Trần Tiểu Mễ đáng thương, liền dạy y một ít bản lĩnh săn thú, lúc trước Trần Tiểu Mễ có thể săn được lão hổ, cũng là do lão thợ săn kia cho y mượn cung tiễn.

Hơn một năm trước, lão thợ săn kia bị ngã gãy một chân, săn thú không được, cuộc sống phi thường kham khổ.

Trần Tiểu Mễ là người có ơn báo ơn, nếu như có dư thức ăn, sẽ đưa cho lão thợ săn một ít, bất quá, Trần Tiểu Mễ còn phải nuôi dưỡng hai đệ đệ, chuyện có thể giúp cũng hữu hạn.

Trần Tiểu Thái nhìn Thổ Côn Lục Lâm mang về, cau mày, nói: "Sao ngươi lại mang thứ này về, lát nữa trên tay ngứa đỏ lên thì ráng chịu."

Lục Lâm liếc mắt nhìn Trần Tiểu Thái một cái, thầm nghĩ: Thái độ đối với củ từ của hai huynh đệ nhà này không khác nhau là mấy.

"Hương vị của thứ này cũng không tệ lắm." Lục Lâm giải thích nói.

Trần Tiểu Thái khẽ hừ một tiếng, nói: "Ngu ngốc."

Lục Lâm không để ý đến Trần Tiểu Thái, phất phất tay, nói: "Ngươi đừng ở đây gây trở ngại ta, lát ăn cơm, ta sẽ gọi ngươi."

Trần Tiểu Thái đỏ mặt, nói: "Thứ này ngươi để lại cho mình ăn đi, ta mới không thèm ăn."

Lục Lâm thấy Trần Tiểu Thái đi rồi, âm thầm thở dài một hơi, trong nhà thật sự quá nghèo, thứ có hình dáng giống dao cũng không có, thứ dùng để cạo vỏ là mái ngói, xắt rau thì dùng cốt đao*, cốt đao kia thực sự rất cùng, Trần Tiểu Thái không đi, Lục Lâm cũng không thể lấy con dao hai xu trong quầy bán quà vặt ra được.

*Cốt đao: dao bằng xương

Nếu như dùng mái ngói để gọt vỏ củ từ, vậy không biết tới chừng nào mới được ăn.

Lục Lâm lấy dao nhỏ ra, thầm nghĩ: Loại dao này ở kiếp trước ở cửa hàng nào cũng có, ở chỗ này hẳn là được xem như Thần Khí.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175
Tiến »