Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Xuyên Đến Cổ Đại

Lượt đọc: 9613 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175
Tiến »
Chương 16
bảy lượng vào túi

❊ ❊ ❊

Trần Tiểu Thái rời giường liền phát hiện đồ ăn nóng hổi trong nồi, Trần Tiểu Thái ăn một miếng bánh trứng, tức khắc kinh sợ.

Bánh đại ca làm so với bánh Lục Lâm thật là kém quá xa, Trần Tiểu Thái lại lần nữa kinh ngạc trước bản lĩnh nấu cơm của Lục Lâm.

Trần Tiểu Mạch giương miệng, kéo kéo quần Trần Tiểu Thái.

Trần Tiểu Thái nhìn đệ đệ, phân nửa cái bánh cho Trần Tiểu Mạch.

Trần Tiểu Mạch nhận bánh, gặm cái liền sạch sẽ, lại đưa mắt trông mong nhìn Trần Tiểu Thái, hiển nhiên còn chưa đã thèm......

Trần Tiểu Thái thở dài, lại đem nửa cái bánh của mình chia cho đệ đệ một ít.

Trần Tiểu Thái nhìn Trần Tiểu Mạch, cảm thấy đệ đệ hình như béo lên một chút.

Trần Tiểu Thái có chút cổ quái bĩu môi, bỗng nhiên cảm thấy sau khi Lục Lâm vào nhà, thức ăn trong nhà liền tốt hơn rất nhiều.

Trần Tiểu Thái ăn một miếng bánh, cảm thấy bánh này hẳn là có trứng gà.

Trần Tiểu Thái vẫn luôn cảm thấy Lục Lâm là đồ phá của, sợ cái tên này vào cửa rồi chỉ biết ăn không ngồi rồi, nhưng thực tế đồ ăn lại càng ăn càng nhiều, với tình huống như thế, Trần Tiểu Thái cũng không thể quở trách Lục Lâm phá của.

Lục Lâm hơi hơi nghiêng đầu, nhìn Trần Tiểu Mễ, thầm nghĩ: Thể lực thật tốt a! Hắn so với y thật đúng là một phế vật a!.

Lại đi hơn nửa canh giờ, Lục Lâm cảm thấy cả người đều thoát lực, cuối cùng cũng tới nơi.

Trần Tiểu Mễ quen cửa quen nẻo đi tới cửa sau của một nhà lớn, gõ gõ cửa.

Gã sai vặt trong cánh cửa cũng biết Trần Tiểu Mễ, lúc sau có một nam quản gia đi ra.

Trên đường đi, Lục Lâm đã nghe Trần Tiểu Mễ nói qua, đây là nhà Dương viên ngoại, y thường bán mấy món ăn thôn dã ở đây.

Lúc đầu Trần Tiểu Mễ mở quầy bán mấy thứ đó trên trấn trên, bày quầy bán phải tốn năm văn tiền, còn thường xuyên bị ép giá.

Có lần y gặp được một hộ nhà giàu muốn bãi tiệc rượu, đều mua hết mấy món dân dã của y, vị quản sự kia nói cho Trần Tiểu Mễ, sau này có món gì tốt, liền trực tiếp đưa đến chỗ bọn họ là được, cũng không bị ép giá nữa, sau này Trần Tiểu Mễ vào thành, liền trực tiếp đưa đồ đến Dương gia, chẳng những đỡ tốn thời gian, còn đỡ tốn phí mở quầy hàng.

Thường xuyên qua lại, Trần Tiểu Mễ liền quen biết với quản sự.

Quản sự nhìn thịt heo cùng gà rừng Trần Tiểu Mễ đưa đến, mặt đầy tươi cười, quản sự cũng không ép giá.

Một trăm cân thịt heo cho một lượng, mấy con gà rừng, cho một trăm văn tiền.

"Trình độ săn thú của Tiểu Mễ ca càng ngày càng cao a!"

Trần Tiểu Mễ cười cười, nói: "May mắn thôi, ta muốn gặp đại thiếu gia, có một thứ hiếm lạ, muốn đưa cho hắn nhìn xem".

Quản sự có chút ngoài ý muốn nhìn Trần Tiểu Mễ, nói: "Thật sao?"

Quản sự cảm thấy Trần Tiểu Mễ không thể lấy ra thứ hiếm lạ gì, nghe vậy có chút không tin.

Trần Tiểu Mễ thấy bộ dáng này quản sự, liền kéo quản sự qua một bên, lén để cho quản sự nhìn thoáng qua.

Ánh mắt quản sự sáng lên, nói: "Ta liền đi tìm đại thiếu gia."

Thôn dân ở nông thôn, đều muốn được ăn no mặc ấm, phú hộ trong thành lại muốn nổi bậc nhất trong đám nhà giàu, cùng hoa khôi thanh lâu xuân phong nhất độ*...... Thứ như hạt châu pha lê, ở thời đại này, đã là một thứ phi thường hiếm lạ.

*Xuân phong nhất: nam nữ giao hoan

Trần Tiểu Mễ lấy được bảy lượng bạc đi ra, một lượng bạc là do bán thịt heo, sáu lượng bạc còn lại là do bán hạt châu pha lê.

Trần Tiểu Mễ nói cho vị đại thiếu gia kia, hạt châu này là tìm được từ trong núi sâu, đại thiếu gia kia thập phần cao hứng, cảm thấy thứ này có thể là bảo vật, nói với Trần Tiểu Mễ, nếu lần sau còn tìm được, hắn sẽ ra ba lượng bạc mua một viên.

Lục Lâm vẫn luôn ở ngoài cửa chờ Trần Tiểu Mễ, thấy Trần Tiểu Mễ đi ra, liền lập tức đi đón.

"Bán được không?" Lục Lâm hỏi.

Trần Tiểu Mễ gật gật đầu, nói: "Bán được, bán được sáu lượng bạc, thêm thịt lợn rừng nữa là được bảy lượng, đại thiếu gia nói, lần sau có nữa, hắn sẽ mua tiếp.

Mặt Trần Tiểu Mễ đỏ bừng, có vẻ rất là hưng phấn.

Lục Lâm thầm cảm thán trong lòng, không nghĩ tới hạt châu pha lê ở chỗ này lại có giá như vậy, một hạt châu pha lê cư nhiên có thể ngang giá với ba đầu heo.

Kiếp trước, chỉ cần hai đồng là có thể mua một bao lớn.

Trần Tiểu Mễ có chút cảm thán nói: "Hạt châu kia ở trong mắt nông dân là không thể ăn cũng không thể mặc, không đáng một đồng, nhưng ở trong mắt của mấy công tử nhà giàu lại là thứ hiếm lạ, đáng tiếc đây chỉ là trấn nhỏ, nếu như bán được ở chỗ phồn hoa, nói không chừng còn có thể bán hơn mười hai lượng đâu."

Lục Lâm nhìn Trần Tiểu Mễ, cảm thấy lão bà này của mình thật sự là thông minh tuyệt đỉnh, kiến thức so với mấy thôn dân kia cao hơn không ít đâu.

Tuy rằng trong quầy bán quà vặt còn có mấy hạt châu, nhưng Lục Lâm không nghĩ sẽ lấy ra, đồ tốt có nhiều, sẽ rất dễ làm cho người ta hoài nghi, hơn nữa, đồ ít thì quý, nếu lấy ra quá nhiều, chưa chắc có thể bán được giá tốt.

Trần Tiểu Mễ nhìn Lục Lâm, nói: "Đồ vật đều bán đi, đi mua chút đồ vật đi."

Trần Tiểu Mễ nghĩ nên mua một ít đồ, thời điểm Lục Lâm bị đưa tới chỗ y, ngay cả một bộ y phục rách cũng không có mang theo, hai đệ đệ cũng đã rất lâu rồi không có y phục mới, đều là mặc quần áo cũ y sửa lại.

Gần đây Lục Lâm đều là mặc y phục của Trần Tiểu Mễ, tuy rằng sức lực Trần Tiểu Mễ rất lớn, nhưng lại thấp hơn Lục Lâm một chút, y phục của Trần Tiểu Mễ, mặc ở trên ngươi có chút chật, Lục Lâm mặc cũng không quá thoải mái.

Lục Lâm gật gật đầu, nói: "Tốt."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175
Tiến »